Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Phu Nhân Hồi Phủ
2
Thính Vũ Các, không làm da thịt sinh ý.
Ta giữ lại nơi này, một là để những nữ tử khốn khổ có chốn dung thân.
Hai là muốn biến Thính Vũ Các thành trung tâm tình báo linh thông nhất kinh thành.
Chẳng bao lâu sau khai trương, đã có kẻ cứng đầu mò đến.
Tiểu công tử phủ Lại bộ Thị lang uống rượu say, cứ đòi đưa linh nhân mới nổi – Linh Khê – rời đi.
Quản sự không ngăn nổi, đành dẫn tới tận chỗ ta.
Ta vẫn ngồi sau rèm châu trên Quan Vân Đài, nhìn xuống kịch hay dưới đại sảnh.
Tên tiểu công tử kia lớn tiếng quát tháo:
“Ngươi biết cha ta là ai không? Một con kỹ nữ mà cũng dám không nể mặt gia gia ta?”
Ta nghiêng đầu, ghé tai thì thầm vài câu với thị nữ bên cạnh.
Thị nữ bước ra lan can tầng hai, khẽ ho một tiếng, giọng không lớn nhưng vang vọng khắp đại đường.
“Nơi này, đông gia của chúng ta nói rồi.
Dù là công tử nhà quyền quý hay phu xe gánh gạo, giá cả như nhau.
Không trả nổi tiền, thì để lại bàn tay.
Thính Vũ Các, chỉ nghe đông gia định đoạt.”
Một khắc ấy, đại đường đang ồn ào chợt tĩnh lặng như chết.
Tiểu công tử mặt đỏ như gan lợn, liếc nhìn những kẻ quyền quý đứng xem náo nhiệt xung quanh, cuối cùng không dám mở miệng thêm nửa câu.
Cụp đuôi thanh toán rồi rút lui trong nhục nhã.
Từ đêm ấy, cả kinh thành đều truyền nhau một chuyện.
Thính Vũ Các đổi chủ.
Tân đông gia, thân thế thần bí, và tuyệt đối không dễ chọc.
4
Một tháng sau, vở kịch hay mà ta chờ đợi rốt cuộc cũng mở màn.
Trung thúc mang đến mật báo mới nhất.
Trung thúc nói:
“Tiểu thư, sinh ý tơ lụa Giang Nam mà Định Viễn Hầu làm chủ, ba nhà cung ứng nguyên liệu lớn nhất ở thượng nguồn đã toàn bộ ký hợp đồng độc quyền với chúng ta.”
“Ừm.”
Ta vừa lật sổ sách, đầu không buồn ngẩng lên.
Trung thúc nói tiếp:
“Còn nữa, mấy khách hàng lớn nhất của hắn mấy ngày trước đều đã mở tiệc tại Thính Vũ Các. Trong tiệc… đã bàn xong việc làm ăn sau này với người của chúng ta.”
Lúc này, ta mới chậm rãi ngẩng đầu.
Khóe môi khẽ cong, hiện lên một nụ cười nhạt như không.
Vài ngày sau, Trung thúc lại đưa tin đến.
Cố Vân Tranh rối như tơ vò, tưởng là vận xui đột ngột, hoặc bị đối thủ ngầm hãm hại.
Hắn nóng lòng muốn bù lại tổn thất, liền dồn sự chú ý vào lĩnh vực ổn định nhất – mua bán lương thực.
Hắn gom góp tất cả vốn liếng có thể xoay chuyển, bỏ ra giá cao để đầu cơ tích trữ lương thực khắp nơi.
Toan tính chờ lúc lương thực khan hiếm để kiếm một mẻ lớn.
Đúng là ngây thơ.
Hắn tưởng số lượng lương thực mình tích trữ đủ nhiều, lại không biết rằng kho lương Thẩm gia đã phủ khắp từng góc Đại Chu.
Chỉ với một đạo lệnh của ta, tất cả kho lương Thẩm gia trên toàn quốc đồng loạt mở cửa xuất hàng.
Bán ra lượng lớn với giá thấp hơn thị trường ba phần.
Giá lương ở kinh thành trong một ngày rớt ba lần.
Bách tính mừng rỡ khôn cùng.
Còn số lương thực mà Cố Vân Tranh đã bỏ tiền lớn ra tích trữ.
Chỉ sau một đêm, biến thành củ khoai lang phỏng tay.
Bán thì lỗ vốn tan nát.
Không bán thì mỗi ngày đều đang đổ máu.
Tiền bạc trong tay hắn, phút chốc căng chặt đến cực hạn.
Cố Vân Tranh à, Cố Vân Tranh.
Ngươi cứ ngỡ chỉ cần biết buôn bán là có thể khiến Hầu phủ vững như bàn thạch?
Ngươi vĩnh viễn không biết, bao năm qua ai mới là người âm thầm chống đỡ, mở đường bắc cầu cho ngươi vượt mọi hiểm trở, lại là ai đang lặng lẽ bù đắp những lỗ hổng tài chính ngầm ngầm đó.
Ba năm gả vào Hầu phủ, ta thu liễm tất cả sắc nhọn.
Ngụy trang thành một người vợ hiền lành nhu thuận.
Giúp hắn lo liệu hậu trạch, vá víu từng lỗ hổng trong cái Hầu phủ trông ngoài thì vinh hiển mà trong rỗng ruột.
Hắn thường nói:
“Đàn bà con gái, hiểu gì đại sự quốc gia, lo việc hậu viện là bổn phận của ngươi rồi.”
Hắn không hề biết, mỗi lần hắn dẫn binh xuất chinh, binh lương do đâu mà có…
Là ta, lén lấy lợi nhuận từ thương hành bù vào.
Hắn càng không biết, những mối quan hệ mà hắn vẫn lấy làm tự hào kia.
Có bao nhiêu người là vì nể mặt Thẩm gia của ta mới cùng hắn xưng huynh gọi đệ.
Hắn tưởng rằng mình cưới được một hiền thê.
Kỳ thực, hắn cưới về một tài thần.
Mà giờ đây, tài thần đã rời đi.
Ta muốn nhìn xem, vị “chiến thần” ấy…
Liệu có thể chống đỡ được bao lâu?
5
Những ngày sau đó, hầu như mỗi ngày ta đều nghe được những chuyện thú vị xoay quanh Cố Vân Tranh.
Hắn bận đến tối tăm mặt mũi, chạy đôn chạy đáo để tìm nguồn cung mới và khách hàng mới.
Vì xoay vòng vốn, hắn bắt đầu hạ mình cầu cạnh khắp nơi.
Hắn tìm đến người hợp tác mà hắn vẫn luôn lấy làm kiêu hãnh – ông chủ vận tải lớn nhất kinh thành, Vương lão bản.
Muốn xin khất mấy hôm tiền vận chuyển.
Vương lão bản vẻ mặt khó xử, nói với hắn:
“Hầu gia, chẳng phải ta không muốn giúp, chỉ là dạo này triều đình tra xét gắt gao, tiểu nghiệp của ta thật sự không chịu nổi va chạm.”
Hắn lại tìm đến người chưởng quầy ngân trang từng xưng huynh gọi đệ, định lấy sản nghiệp đi cầm cố vay bạc.
Chưởng quầy còn dứt khoát hơn, thậm chí không cho hắn vào cửa, chỉ sai một tiểu đồng ra truyền lời:
“Hầu gia, đông gia chúng tôi nói rồi, gần đây việc làm ăn của ngài… mạo hiểm quá.”
Hắn không biết, Vương lão bản kia, là người của Thẩm gia ta bồi dưỡng suốt hai mươi năm qua.
Còn ngân trang đó, vốn chính là sản nghiệp dưới danh Thẩm gia.
Ta chỉ cần viết một phong thư, những kẻ từng đon đả nịnh bợ hắn, từng tươi cười vồn vã nghênh đón hắn.
Liền lấy đủ mọi lý do, cắt đứt hết thảy hợp tác với hắn.
Cuối cùng, Cố Vân Tranh cũng đã nếm được tư vị của cảnh người thân phản bội, bè bạn rời xa.
Trở thành kẻ cô độc mà ai trong thương giới cũng tránh như tà.
Làm gì cũng đụng tường.
Hắn không thể hiểu, vì sao chỉ sau một đêm, tất cả đều trở mặt.
Hắn nhiều lần phái người dò la, nhưng đến cả mặt ta – vị đông gia thật sự – cũng không gặp được.
Mỗi khi về phủ, hắn còn phải đối mặt với Liễu Khinh Mặc.
Nghe nói, sau khi nàng ta lên làm Hầu phu nhân, khí thế còn hơn ai hết.
Hôm thì chê đồ trang sức trong phủ lỗi mốt, mai lại đòi mua thảm Tây Vực tiến cống, tiêu tiền như nước chảy.
Nàng ta lại đặc biệt thích trước mặt Cố Vân Tranh, vô tình hay cố ý nhắc đến ta.
“Tranh ca ca, sao sổ sách trong phủ lại loạn thế này? Khi Thanh Ly tỷ còn quản gia, đâu có thế này đâu?”
“Tranh ca ca, sao tháng này lại ít bạc thế? Hồi tỷ ấy còn ở đây, chưa bao giờ bạc dụng thiếu như vậy…”
“Hầu gia, kho bạc lại không đủ dùng rồi. Khi Thanh Ly tỷ quản lý, hình như chưa từng để ngài bận tâm những việc nhỏ nhặt này.”
Thủ đoạn quả là hạng lục trà, nhưng khổ nỗi đàn ông lại thích như vậy.
Có điều, chiêu này dùng mãi rồi cũng sẽ mất tác dụng.
Mỗi lần như thế, sắc mặt Cố Vân Tranh lại âm trầm đến mức có thể nhỏ ra nước.
Hẳn là, lần đầu tiên hắn mơ hồ nhận ra – hình như sổ sách trong phủ không còn rành mạch như trước nữa.
Cảm giác ấy, nhất định khó chịu lắm nhỉ?
Còn ta thì, vui vẻ ăn thêm một miếng bánh quế hoa.
Ngay khi ta đang nhàn nhã nhìn hắn dần bước vào vực sâu tuyệt vọng.
Một vị khách bất ngờ bước vào Thính Vũ Các.
Hắn tự xưng họ Tiêu, là thương nhân rảnh rỗi, giàu có vô cùng.
Xuất thủ lại hào phóng khác thường.
Không cần kỹ nữ bầu bạn, chỉ gọi một bình trà quý nhất, ngồi ở góc đại đường, yên lặng lắng nghe suốt cả buổi chiều.
Sau vài lần như thế, hắn thông qua quản sự gửi thiệp, muốn gặp ta một lần.
Ta phá lệ, tiếp hắn tại Quan Vân Đài.
Vẫn cách một tấm rèm châu.
Hắn cất tiếng:
“Nghe nói thương pháp của Thẩm đông gia cao minh. Chỉ trong vòng một tháng, đã điều hành Thính Vũ Các hưng thịnh như mây kéo gió nổi. Tiêu mỗ bội phục.”
Giọng hắn ôn hòa như ngọc, mang theo ý cười khiến người ta thấy dễ chịu.
Ta đáp:
“Tiêu công tử quá lời. Chỉ là chút tiểu xảo, không đáng nhắc đến.”
Chúng ta cách nhau một tấm rèm, từ giá gạo Giang Nam nói đến chợ ngựa phương Bắc, từ chiều gió triều đình bàn đến thương cơ dân gian.
Ta kinh ngạc phát hiện, người này tầm nhìn độc đáo, nhãn giới sâu xa, tuyệt không kém gì ta.
Mà hắn dường như, càng lúc càng hứng thú với ta.
Hắn chợt nói:
“Ánh mắt của Thẩm đông gia, không giống một thương nhân chỉ chịu bó mình ở kinh thành.”
Lòng ta khẽ giật, mặt vẫn bình tĩnh:
“Tiêu công tử nói đùa rồi. Ta bất quá là nữ tử tầm thường, giữ được vài mẫu đất này đã là may mắn.”
Hắn bật cười khẽ, không gặng hỏi nữa, liền đổi đề tài:
“Mạng lưới tin tức của Thính Vũ Các phủ khắp kinh thành. Một vài sản nghiệp của tại hạ, đang thiếu loại trợ lực như thế. Không biết Thẩm đông gia có hứng thú hợp tác?”
Ta trầm ngâm một lát.
“Chuyện hợp tác, còn phải xem thành ý của Tiêu công tử.”
Ta không từ chối, cũng không đáp ứng.
Người đàn ông này, không đơn giản.
Trước khi nắm rõ gốc gác của hắn, ta sẽ không tùy tiện liên minh.
Nhưng ta biết, hắn nhất định sẽ còn đến nữa.
Bởi vì – chúng ta là cùng một loại người.
6
Thương hành Thẩm gia ta trải rộng khắp toàn quốc, như một tấm mạng nhện khổng lồ.
Giờ đã bắt đầu toàn diện siết chặt sinh ý của Cố Vân Tranh.
Cùng một loại tơ lụa, thương hành của ta bán rẻ hơn hắn ba phần, lại dùng vải tốt hơn.
Cùng một loại trà, Thính Vũ Các của ta tặng miễn phí, chỉ cần khách chịu đến tiêu xài.
Sinh ý của Cố Vân Tranh ngày một tiêu điều, khách khứa thưa thớt.
Tin tức về việc nhà họ Cố tiền bạc eo hẹp chẳng mấy chốc đã bay đến tai ta.
Đòn trí mạng hơn nữa, là Trung thúc tra ra – để duy trì thể diện Hầu phủ và thói tiêu xài xa hoa của Liễu Khinh Mặc.
Cố Vân Tranh đã chó cùng rứt giậu, dám cả gan chiếm dụng năm mươi vạn lượng quân lương.
Tội ấy, trong quân đội là tội chết, nhẹ thì chém đầu, nặng thì liên lụy cửu tộc.
Hắn đại khái cho rằng, có thể nhanh chóng bù lại khoản tiền ấy từ các thương vụ khác.
Đáng tiếc, ta sẽ không cho hắn cơ hội đó.
Ta cố tình tung tin:
“Ngoại hải sắp cập bến một chuyến hàng đặc biệt – long diên hương quý hiếm chưa từng thấy.”
Quả nhiên, hắn liền đem toàn bộ tài sản còn lại đổ vào.
Sau đó, đội thuyền của Thẩm gia “trên đường” gặp phải hải tặc.
Hàng hóa mất trắng.
Cố Vân Tranh rơi hoàn toàn vào tuyệt lộ.
Hắn bắt đầu vay tiền khắp nơi.
Những đồng liêu từng xưng huynh gọi đệ năm xưa, nay đều tránh hắn như tránh ôn dịch.
Đến lúc ấy, hắn mới muộn màng nhận ra.
Hóa ra cái gọi là “mạng lưới quan hệ” của hắn, yếu ớt đến mức ấy.
Rất nhiều người khi xưa kết giao thân thiết, bất quá chỉ là vì nể mặt Thẩm gia ta mà thôi.
Tường đổ, người đẩy. Trống rách, vạn người đập.
Lẽ đời, vốn dĩ là như thế.