Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Nữ Nhi Của Ma Tôn Không Muốn Làm Nữ Phụ
2
Thế là ta bắt đầu làm càn.
Tấm chăn lụa trên giường Cơ Phù Phong rất mềm mượt ư? Khoác lên người!
Ta triệu tập ba vị sư huynh sư tỷ đến đại điện.
Ta hắng giọng, rồi trèo lên vương tọa trong đại điện: Khụ khụ, từ hôm nay trở đi, ta chính thức đổi tên thành ‘Minh Nguyệt công chúa’, đặc biệt thông báo cho ba vị thuộc hạ các ngươi biết.
Từng người một báo cáo nhiệm vụ hôm nay đi.
Ba người: ?
Chuyện mỗi ngày của ta nhiều lắm. Đại sư huynh cười lạnh, Một là vong ân, hai là phụ nghĩa, ba là lừa thầy phản bạn, bốn là được voi đòi tiên, năm là ham hư vinh, sáu là vung tiền như rác, bảy là làm xằng làm bậy, tám là lười ăn biếng làm, chín là yêu tiền như mạng, mười là hùng hổ doạ người…
Nhị sư huynh nhíu mày, cắt lời: Mỗi sáng ta đều phải múa kiếm một vạn lần, miệng tụng: ‘Đại hà chi kiếm, từ trời giáng xuống, một kiếm hoành không, trấn áp thiên hạ!’ Luyện xong mới được ăn cơm…
Tiểu sư tỷ ôm quyền: Gối gió nằm sương đã nhiều năm, ta cùng với hổ tranh bữa sáng~ Sau đó cùng thiếu hiệp đưa tình: ‘Đa tạ thiếu hiệp nhắc nhở, tiểu nữ tử bất tài, đã đến giờ dùng bữa, xin đi trước một bước!’
Ta: …
Sao ba thuộc hạ này trông có vẻ không được thông tuệ cho lắm?
Còn người khác không?
Có chứ, hài nhi, có chứ.
Cơ Phù Phong ung dung bước tới, một tay xách cổ áo ta lên.
Phản rồi à, nha đầu chết tiệt!
Oa oa oa mau thả Minh Nguyệt công chúa ra! Người đâu! Cứu giá!
Ha ha ha ha ha!
Sư tỷ cứu muội!
Dùng xong bữa trưa, ta và phụ thân chơi trò cưỡi ngựa.
Cưỡi trên lưng Cơ Phù Phong, nhân sinh của ta như được thăng hoa.
Ai nói cưỡi ngựa không vui? Con ngựa lớn này tuyệt vời quá đi chứ!
Giá~!
Ngựa lớn mau chạy lên!
Ta vỗ vỗ vào cái mông săn chắc của Cơ Phù Phong.
…Cơ Minh Nguyệt, con đừng quá được voi đòi tiên.
Sắc mặt Cơ Phù Phong tái xanh, ngài nghiến răng nghiến lợi.
Ta chu môi hừ hừ hai tiếng, giả vờ không nghe thấy.
6
Ta đang chơi trò cưỡi ngựa vô cùng cao hứng.
Bỗng một con bồ câu đưa tin bay tới, báo rằng nữ chính đã bị nam chính đánh trọng thương.
Trong câu chuyện này, nữ chính và nam chính cầm trong tay kịch bản ngược luyến tàn tâm về mối thù giết cha. Tình tiết hiện tại đã đến đoạn nữ chính biết được chân tướng, muốn ám sát nam chính để báo thù, lại bị nam chính đả thương ngược lại.
Ma Tôn một khi biết chuyện, sẽ vì nữ chính mà đánh nam chính trọng thương, từ đó kết thành tử thù.
Cơ Phù Phong vụt một tiếng đứng dậy.
Tiểu quỷ, con tự chơi đi, ta ra ngoài một chuyến.
Ta biết ngài sắp đi giao đấu với nam chính.
Không chịu đâu, không chịu đâu, con muốn cùng phụ thân chơi cưỡi ngựa!
Ta ôm chặt lấy chân ngài không buông.
Ngài cố gắng gỡ tay ta ra.
Oa oa oa! Phụ thân không thương Minh Nguyệt nữa! Phụ thân không chơi với Minh Nguyệt nữa hu hu hu! Phụ thân xấu, ghét phụ thân!
Ta chẳng cần lấy đà, lập tức gào lên khóc lóc thảm thiết, cả Ma cung dường như rung chuyển.
Đây là lần đầu tiên ta khóc thảm thương đến vậy, nước mắt như mưa tuôn không ngừng.
Cơ Phù Phong bối rối gãi gãi ngón tay, luống cuống không biết phải làm sao.
Tiểu tổ tông của ta ơi đừng khóc nữa, không đi nữa là được chứ gì?
Ngài ngồi xổm xuống, mồ hôi túa ra đầy trán.
Vừa lau nước mắt cho ta, ngài vừa dỗ dành bằng giọng ngọt ngào.
Lại đây lại đây, chúng ta tiếp tục cưỡi ngựa, Công chúa điện hạ mau lên nào, ngựa lớn sắp khởi hành rồi!
Ta nín khóc rồi mỉm cười.
Minh Nguyệt công chúa tới đây!
Ta tiện tay quệt hết nước mũi nước mắt lên y phục của Cơ Phù Phong.
Hừ hừ, ta đây có thừa sức lực và thủ đoạn.
Cơ Phù Phong nhà ngươi đừng coi thường sợi dây liên kết giữa chúng ta!
Thế nhưng, một nam phụ si tình như Ma Tôn sẽ không dễ dàng từ bỏ nữ chính.
Ngài lại một lần nữa tranh thủ cơ hội cầu ái, nhưng vẫn bị nữ chính cự tuyệt.
Nữ chính vẫn yêu nam chính, kẻ mang mối thù giết cha với nàng.
Cơ Phù Phong ôm một chồng thoại bản tình ái.
Ực ực.
Rượu mạnh vào yết hầu, cũng không dập tắt được nỗi sầu tương tư của ngài.
Tối đến, ngài vừa tu rượu vừa hỏi chúng ta.
Rốt cuộc ái tình là gì?
Bốn người chúng ta: …
7
Ta: Ta vẫn còn là hài tử, yêu với đương cái gì? Ái gì tình? Tình gì ái?
Đại sư huynh: Ái tình? Ái tình thật tốt đẹp, chỉ là ta không xứng mà thôi.
Nhị sư huynh: Ái tình của ta là kiếm. Một kiếm trong tay, chém cả cửu thiên. Nếu thế gian không có chân lý, ta nguyện cầm kiếm hóa thành Đạo, mà Đạo chính là ái…
Tiểu sư tỷ: Tiểu nữ tử ở Ma cung luyện độc sáu năm, trái tim sớm đã lạnh như băng tuyết trên đỉnh núi rồi.
Thôi bỏ đi, nói với các ngươi cũng vô ích, các ngươi nào có hiểu. Cơ Phù Phong lẩm bẩm.
Đợi nàng bao lâu ta cũng cam lòng.
Bốn người chúng ta: …
Trong truyện, lúc Ma Tôn sắp chết nữ chính đã cho ngài một bát cháo trắng, từ đó chiếm được trái tim của Cơ Phù Phong.
Ta trầm tư: Rốt cuộc phải làm sao để cứu vớt cái đầu chỉ biết yêu đương của ngài đây?
Ta kéo Đại sư huynh, Nhị sư huynh và Tiểu sư tỷ lại.
Tiểu đội Giải cứu kẻ si tình, chính thức thành lập!
Khẩu hiệu là:
Ma Tôn Ma Tôn, chúng ta ái mộ người!
Phù Phong cứ mạnh dạn tiến bước, Ma cung mãi mãi theo sau!
Tuy nhiên.
Nữ chính vì để tránh né kẻ thù truy sát, đã đến Ma cung dưỡng thai.
Cơ Phù Phong tiếp tục cầu ái, thất bại nhiều lần nhưng vẫn không nản lòng.
Ngài bá khí ngút trời, dồn nữ chính vào tường: Dao Dao, tại sao nàng không yêu ta?
Nếu trong tay ngài không xách mấy bộ y phục trẻ con, thì chắc chắn sẽ rất có khí thế.
Nhưng đáng tiếc, ngài lại có một nữ nhi thích nghịch bùn là ta.
Ta lại khiến mình lấm lem bẩn thỉu, bép! một tiếng, vỗ bàn tay đầy bùn lên chân Cơ Phù Phong.
Nữ chính định nói gì đó lại thôi, run rẩy chỉ vào ta: Bẩn, bẩn rồi…
Cơ Phù Phong: …
Ngài tức tối lôi ta đến hồ nước tắm rửa.
Cơ Minh Nguyệt, con cố ý đúng không?! Còn nghịch bùn nữa ta đánh gãy chân con!
Ngài làu bàu chửi mắng, cầm lấy tấm ván giặt đồ, xắn tay áo lên giặt y phục cho ta.
Nữ chính đi theo, ngẩn người tại chỗ.
Nàng trầm tư: Cơ Phù Phong vậy mà thật sự nuôi nữ hài này như nữ nhi ruột.
Ta nở một nụ cười tà mị: Lẽ dĩ nhiên!
Xin thứ lỗi, chuyện khiến phụ thân đau lòng, ta không làm được.
Ta phải ngăn cản Cơ Phù Phong và nữ chính ở bên nhau.
Để Cơ Phù Phong không có thời gian nghĩ đến mấy chuyện tình ái vớ vẩn kia nữa.
8
Tối đến, ta nằm trong lòng Cơ Phù Phong.
Phụ thân, chúng ta chơi trò vấn đáp đi.
Cơ Phù Phong: Không cần thiết.
Ta bắt đầu cựa quậy: Không chịu nói là con quậy đó!
Được rồi được rồi, Công chúa điện hạ mời nói.
Khụ khụ, phụ thân, người đoán xem con yêu người nhiều bao nhiêu?
Cơ Phù Phong: …
Ngủ đi.
Ta tinh mắt thấy tai ngài đã đỏ ửng.
Phụ thân, con yêu người nhiều thế này này~
Ta cố gắng dang rộng hai cánh tay, khoa chân múa tay cho ngài xem.
Cơ Phù Phong cứng miệng: Ít vậy thôi à?
Tai ngài đã đỏ như màu tóc.
Ta bĩu môi, đúng là kẻ khẩu thị tâm phi!
Ta xoay người, quay lưng về phía ngài mà ngủ.
Hồi lâu sau, ngài cúi đầu hôn lên trán ta, nhẹ giọng nói: Tiểu quỷ, phụ thân cũng yêu con.
Khóe môi ta cong lên.
Ta nào có tâm địa xấu xa gì đâu chứ?
Ta chỉ muốn cho Cơ Phù Phong một nữ nhi ngoan ngoãn mà thôi.
Cơ Phù Phong thầm nghĩ, tất cả những khổ đau mà ngài phải chịu từ nhỏ đến lớn, đều là để gặp được sinh mệnh bé nhỏ ấm áp này.
Giống như trăng sáng, lấp lánh trong đêm đen, chỉ lối cho ngọn gió.
Ngày hôm sau, tâm trạng của Cơ Phù Phong tốt lên trông thấy.
Sư tỷ rơm rớm nước mắt cảm thán: Sư tôn, người ngày càng có tình người hơn rồi, tiểu nữ tử đã lâu không thấy người cười vui vẻ như vậy. Thật là sướng thay, sướng thay!
Ta đi ngang qua, lặng lẽ giấu đi công lao và tên tuổi.
9
Nữ chính hỏi nếu nàng sinh một nam hài, có thể cùng Cơ Phù Phong kết thông gia từ nhỏ không.
Bị ngài sa sầm mặt mày từ chối.
Nam chính chạy đến Ma cung, tìm nữ chính để giải tỏa hiểu lầm, hai người vui vẻ làm lành.
Ta cảm thán: Cơ Phù Phong thật sự yêu nữ chính đến chết đi sống lại.
Nếu đây không phải là tình yêu, thì cái gì mới là?
Cơ Phù Phong đến cả con của tình địch cũng nguyện ý nuôi!
Ta kinh hãi: Bước tiếp theo chẳng lẽ là một nữ hai phu?
Cơ Phù Phong: ? Con toàn đọc mấy thứ linh tinh gì vậy?
Nhưng vào ngày này, kẻ thù của nam nữ chính tìm đến tận cửa.
Ồ, đây không phải là ‘quái vật tóc đỏ’ lừng lẫy đó sao?
Tên họ Cơ kia nghe đây, hôm nay hoặc là giao nộp Ôn Dao và tình nhân của nàng ta ra đây, hoặc là bọn ta sẽ trừ gian diệt ác, đập nát cái Ma cung này của ngươi!
Cút. Cơ Phù Phong phất tay áo, trên mặt không nhìn ra vui giận.
Giây tiếp theo, từ người ngài tuôn ra ngọn lửa màu đỏ sẫm, cuồn cuộn quét tới.
Ta gầm lên: Phụ thân cố lên!
Lũ trời đánh, ta khó khăn lắm mới nuôi được một phụ thân lớn xác tốt như vậy, các ngươi lại đến tranh giành phá hoại, ta thật sự không có thời gian để đùa với các ngươi!
Ha ha ha ha, trò mèo!
Vừa rồi không để ý, ở đây còn có một tiểu quỷ tóc đỏ nữa, cũng là một tạp chủng!
Cơ Phù Phong ngước mắt, ánh nhìn như tẩm độc: Tìm chết!
Lửa địa ngục bung nở thành từng đóa sen, bùm bùm bùm! nổ tung trên người đối phương, tóe ra những đóa hoa máu.
Cơ Phù Phong nhẹ nhàng vuốt tóc ta: Pháo hoa nổ đẹp không?
Ta mở miệng định trả lời, nhưng không thể phát ra âm thanh.
Đau… Cổ họng đau quá…
Sắc mặt ngài thay đổi, vội vàng ôm ta lên lo lắng hỏi han.
Ta thấy miệng ngài mấp máy, nhưng không nghe được chút âm thanh nào.
Ý thức mơ hồ, ta gục trên vai ngài, ôm chặt cổ ngài, thân hình bé nhỏ nép sát vào người, tim ngài đập liên hồi: Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!
Đừng sợ, phụ thân, con không sao đâu.
Những tên lâu la còn lại đã bị người trong Ma cung giải quyết, máu nhuộm đỏ Ma cung.
Ta vừa câm vừa điếc, sốt cao không hạ.
10
Đợi ta hạ sốt, đã là năm ngày sau.
Chút thịt khó khăn lắm mới nuôi được lại sụt đi hết.
Ta đi khắp nơi tìm Cơ Phù Phong, nhưng ngài đã biến mất không một tăm hơi.
Sư huynh sư tỷ nhìn ta muốn nói lại thôi, chỉ biết thở dài.
Lòng ta lạnh toát: Chẳng lẽ ngài đi báo thù cho ta rồi chết rồi sao? Hay là ngài thấy ta phiền phức, nên trốn tránh ta?
Sư tỷ cho ta uống đan dược, ta mới miễn cưỡng hồi phục lại bình thường.
Phụ… phụ thân ở đâu? Ta tha thiết hỏi.
Sư tôn ở một nơi rất xa, rất xa.
Ta nức nở khóc: Không muốn, không muốn phụ thân chết hu hu hu… Phụ thân, con… con nhớ người lắm hu hu hu…
Ta khóc không thể kiềm chế.
Nữ chính: Ma Tôn chưa chết, ngài đi tìm linh vật để tẩy tủy cho công chúa rồi.