Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Nữ Nhi Của Ma Tôn Không Muốn Làm Nữ Phụ
3
Ta: …
Hóa ra là sợ ta lo lắng, nên mới giấu ta.
Thật là, sao chỉ lơ là một chút là ngài lại chạy đi lung tung vậy?
Ta lo lắng chờ Cơ Phù Phong trở về, bèn theo nam chính học điêu khắc gỗ.
Ta thấp thỏm chờ tin Cơ Phù Phong trở về, bèn theo nam chính học nghề điêu khắc gỗ.
Không thầy tự ngộ, ta một đường bước vào trường phái trừu tượng. Khi hoàn thành, ta trịnh trọng đem những pho tượng gỗ đã khắc, phân phát khắp nơi.
Đại sư huynh, đây là tiểu nhân của huynh!
Đại sư huynh: Tiểu nhân? Đâu có tiểu nhân nào?… Cái tượng gỗ này là tặng riêng cho ta hay các huynh đệ tỷ muội khác cũng có? Nếu thứ ngươi tặng ta cũng giống như tặng người khác, vậy ta không cần nữa.
Ta: …
Huynh yên tâm đi, ta tạc theo mặt huynh mà, sao có thể giống người khác được?
Hắn nhìn bức tượng gỗ xiêu vẹo, miễn cưỡng nhìn ra hai con mắt một cái miệng, rồi lâm vào trầm tư.
Đại sư huynh xua tay: “Chìm đắm vào những vật ngoại thân này chỉ làm tiêu tan ý chí, ảnh hưởng đến kiếm tâm của ta!”
Hắn quay người, khoan một lỗ trên bức tượng gỗ, treo lên thanh bảo kiếm làm tua kiếm.
Ta: Có giỏi thì huynh đừng lấy!
Tiểu sư tỷ vuốt tóc: “Sướng thay, sướng thay, tượng gỗ này quả thật rất đặc biệt! Nể tình ngươi chỉ là một tiểu oa nhi miệng còn hôi sữa, ta tạm tha cho ngươi, nhưng nếu để ta biết ngươi còn ngao du ở giang hồ khác, lão nương lập tức lấy mạng ngươi!”
Ta: Tiểu nữ tử bất tài, chỉ ngao du trong giang hồ này thôi.
Làm xong bức tượng gỗ thứ mười của Cơ Phù Phong, cuối cùng ngài cũng trở về.
11
Cơ Phù Phong trở về, dáng vẻ phong trần mệt mỏi, sắc mặt có chút bơ phờ.
Ta nhận lấy linh vật, nhai ngấu nghiến rồi nuốt chửng, một luồng hơi ấm lập tức tràn ngập kinh mạch.
“Minh Nguyệt, con phải tu luyện cho tốt, chỉ có mạnh mẽ mới có thể bảo vệ người và việc mà mình yêu thương…”
“Vâng thưa phụ thân.” Ta ngắt lời ngài, đem mười bức tượng gỗ xếp ngay ngắn thành một hàng, “Phụ thân xem này, đây là các Cơ Tiểu Phong!”
Ngài nhìn mười bức tượng nhỏ xiêu vẹo, mỗi cái một vẻ, rồi lâm vào trầm tư.
Nữ chính đi ngang qua.
Cơ Phù Phong: “Dao Dao đã dùng bữa chưa? Gì cơ? Đúng vậy, Minh Nguyệt khắc cho ta mười bức tượng gỗ đó! Đứa nhỏ này, đúng là quá nhớ ta rồi!”
Nữ chính: ?
Ta quyết tâm tự cường, lập chí trở thành nhân vật số hai ở Ma cung.
Vì thế, mỗi ngày ta đều đúng giờ đi nhảy vực.
Sau mỗi lần tu luyện, ta thường mình mẩy bầm tím, tay chân sưng vù.
Ba vị sư huynh sư tỷ: “Minh Nguyệt cũng quá liều mạng rồi!”
Nam nữ chính trầm tư: “Rèn con phải rèn từ nhỏ, không thể để hài tử thua ngay từ vạch xuất phát!”
Y phục của ta tuy có hơi lấm bẩn: “Ma cung này do ta bảo kê, hiểu chưa?”
Cơ Phù Phong bề ngoài không tỏ vẻ gì, nhưng sau lưng lại lén lau nước mắt.
Mỗi sáng tỉnh dậy, đầu giường luôn có sẵn một lọ thuốc hoạt huyết hóa ứ.
Ngài đã xuống nhân gian vài lần, không chỉ mua rất nhiều đồ ăn, mà còn mua rất nhiều sách dạy con.
《Làm sao để nuôi dạy hài tử năm tuổi》
《Kế hoạch trăm ngày mong nữ nhi thành phượng hoàng》
《Phụ mẫu làm sao để chung sống cùng hài tử》
《Nhất đại thiên kiêu: Con đường tự tu dưỡng để thành công》
《Hài tử quá chăm chỉ thì phải làm sao》
Người trong Ma cung cùng nhau lập kế hoạch thành tài cho ta.
Đại sư huynh: “Thành tài? Haha, ai biết được tu vi của những thiên tài đó từ đâu mà có? Dựa vào cái gì mà ta không có?”
Nhị sư huynh: “Minh Nguyệt theo ta luyện kiếm đi, năm xưa, ta nhẫn nhục chịu đựng, không dám làm nhục người khác! Nhưng hôm nay, ta dốc toàn lực tấn công, khí thế ngút trời! Kiếm đến! Một kiếm trong tay chém cả cửu thiên!”
Tiểu sư tỷ: “Thực ra không phải vậy, kiếm đạo không chỉ tốn kém tiền của, mà tu hành còn cần khắc khổ, Minh Nguyệt công chúa điện hạ xin hãy suy nghĩ kỹ!”
Ta: …
Sắc mặt Nhị sư huynh đại biến: “Tam sư muội đây không phải là kiếm tu chúng ta đi, tuy lúc giao chiến kiếm tu dễ xông lên trước nhất, bị thương nặng nhất nhưng chúng ta tập hợp sở trường của trăm nhà! Kiếm tu bản thân sống giản dị, nhưng bảo kiếm thì có thể bảo dưỡng mỗi ngày…”
12
Cơ Phù Phong “rầm!” một tiếng đập bàn: “Để Minh Nguyệt tự mình chọn!”
Ta: “Đại giang đại hải giang đại hải! Lắc lư cái mình rồi xoay xoay… khụ khụ, con vẫn muốn học kiếm!”
Tiểu sư tỷ vỗ tay: “Nữ nhi không thua kém nam nhi, tiểu nữ tử bội phục!”
Ta ưỡn ngực: Vượt khó học kiếm thuật, tên ta Minh Nguyệt người hãy nhớ!
Tan họp, Cơ Phù Phong xoa đầu ta: “Vừa phải thôi, trời có sập xuống đã có phụ thân con chống đỡ, biết chưa?”
Ta vỗ tay: “Con biết, phụ thân là tuyệt nhất thiên hạ!”
Ngài cố nén nụ cười nơi khóe miệng, vội vàng bước đi.
Ta: Muốn cười thì cứ cười, yêu con không cần lý do!
Ta lập chí trở thành một Phong Ngạo Thiên, tiến bộ vượt bậc.
Để chúc mừng ta nhập môn kiếm pháp, Cơ Phù Phong quyết định tổ chức một buổi tiệc ăn mừng.
Ta phát biểu cảm nghĩ: “Cảm tạ các vị đã đến tham dự đại hội chúc mừng của ta!”
“Ta, Minh Nguyệt công chúa, chính là hổ trấn giữ cung này!”
Đại sư huynh: “Ta là ngựa hại đàn.”
Nhị sư huynh: “Ta là sói thiện chiến.”
Tiểu sư tỷ: “Ta là cỏ đầu tường.”
Cơ Phù Phong: “Ta là phụ thân của Minh Nguyệt.”
Ta: …?
Trong yến tiệc, khách khứa đủ mọi thành phần.
Đại diện Yêu tộc của Đại sư huynh đến dâng lễ vật, tiện thể ngó nghiêng thái tử của tộc Khổng Tước.
Phía Nhị sư huynh không có ai đến, thuở nhỏ huynh ấy bị kẻ thù diệt môn, sau khi phản bội chính đạo đã bái nhập Ma cung.
Tiểu sư tỷ từng là một tiểu ăn mày ở nhân gian, đi khắp hang cùng ngõ hẻm để khất thực, từng là phó bang chủ Cái Bang, do duyên số đưa đẩy mà đến Ma cung.
Tất cả họ đều đang chúc mừng cho ta.
Ta lau khóe mắt, đột nhiên muốn khóc.
Ta của ngày xưa nào dám mơ, ta của hôm nay lại hạnh phúc đến nhường này.
Đương nhiên, người ta yêu nhất vẫn là phụ thân!
13
Nữ chính sinh một nam hài, nhưng lúc sinh lại tổn thương thân thể, cần có Thánh Liên trên đỉnh núi tuyết để bồi bổ.
Trong truyện, Ma Tôn đi đến đỉnh núi tuyết để hái Thánh Liên, bị kẻ thù ám toán mà chết.
Bây giờ quả nhiên ngài vẫn muốn đi.
“Minh Nguyệt ngoan, phụ thân con đi rồi sẽ về ngay.”
Ta hận rèn sắt không thành thép: Nữ chính sinh con cho người ta, người ở đây hân hoan nhảy múa cái gì!
Ta khóc lóc ăn vạ đều vô dụng, bèn nảy ra một kế.
Ngài vừa đi, ta liền mở hầm rượu của ngài, đem mấy vò rượu quý hiếm cất giữ ra chia cho mọi người.
Còn chu đáo dùng ma kính truyền ảnh cho ngài xem.
“Phụ thân, người xem vò rượu này, có phải vừa trong vừa thơm không?”
Cơ Phù Phong: ?!
Ta đảo mắt một vòng: “Phụ thân, con cũng thích đọc thoại bản tình ái.”
“Con muốn cùng thư sinh bỏ trốn, muốn cùng nhi tử của Dao Dao a di làm thanh mai trúc mã!”
Dừng một chút, ta trích dẫn danh ngôn: “Con đến chết vẫn sẽ cuồng dại yêu hắn.”
“Phụ thân kính yêu, khi người thấy được những dòng này, cũng là lúc tiểu nữ đã lên đường tìm kiếm lương duyên của đời mình. Xin người thứ lỗi cho hành động bất hiếu không từ mà biệt này, bởi lẽ, tiểu nữ cũng muốn một lần được trải nghiệm ái tình mãnh liệt như thiêu thân lao đầu vào lửa.”
Cơ Phù Phong: Hay cho một đứa con gái hiếu thảo!
Ngài như chết sững tại chỗ, hồi lâu sau mới nhếch mép cười lạnh.
“Không cần đợi nữa, ta về trị tội ngươi ngay đây!”
“Cơ, Minh, Nguyệt, ta thấy da con ngứa rồi!”
Ngài gầm lên: “Hành động tạm dừng, quay về dạy con!”
Ta la hét ầm ĩ: “Đánh trẻ con! Đánh trẻ con!”
Cơ Phù Phong đã tiến hành giáo dục tư tưởng sâu sắc cho ta.
Vẻ mặt ngài nghiêm nghị: “Cơ Minh Nguyệt, bây giờ nếu con còn dám đọc mấy cuốn thoại bản linh tinh đó, dám nói chuyện yêu đương, ta sẽ đánh gãy chân con!”
Đến rồi đến rồi, tình tiết đánh gãy chân của nữ chính trong thoại bản.
Đáng tiếc ta không phải kẻ lụy tình.
Ta ngây thơ vô tội: “Vậy thưa phụ thân, tại sao người có thể đọc thoại bản, mà Minh Nguyệt lại không thể? Tại sao người có thể theo đuổi ái tình, mà Minh Nguyệt lại không được?”
“Con muốn giống như phụ thân! Yeah yeah yeah!”
Cơ Phù Phong: …
Gậy ông đập lưng ông, chậc, đau thật.
Nam chính từ nơi khác có được cơ duyên, chữa khỏi thân thể cho nữ chính.
Sau này, ta nghe lén được cuộc nói chuyện của Cơ Phù Phong và nữ chính.
“Ôn Dao, Bổn Tôn bây giờ đã hoàn toàn thông suốt rồi.”
“Không đau không đớn mà có được một đứa con cũng tốt, Bổn Tôn không muốn yêu đương rồi lại nuôi con nữa, một mình Minh Nguyệt đã đủ khiến Bổn Tôn đau đầu rồi.”
Ánh mắt ngài đầy thương cảm, nhìn nữ chính và đứa nhi tử còn quấn tã của nàng.
Lắc đầu, ngài trầm ngâm thở dài một tiếng.
Tuyệt quá, không còn lụy tình nữa, chúng ta được cứu rồi!
14
Nhưng trời có lúc nắng lúc mưa, ta lại bị ám toán.
Trong số lễ vật mừng ta nhập môn kiếm pháp lần trước, có kẻ thù đã hạ cổ trùng.
Ta tuy trăm độc bất xâm, nhưng lại không phòng được cổ trùng.
Lần này ta thật sự sắp chết rồi.
Ta ho đến xé lòng, khăn tay thấm đẫm vết máu.
Thật đáng tiếc, rõ ràng chỉ còn vài tháng nữa thôi.
Bổn công chúa đã tròn sáu tuổi rồi.
Thôi vậy, dù sao phụ thân bây giờ cũng không còn lụy tình nữa, ta cũng yên tâm rồi.
Cơ Phù Phong và nam chính liên thủ tàn sát kẻ thù, nhưng lại được cho biết cổ trùng này vô phương cứu chữa.
Ta chỉ có thể chờ chết.
Trong giấc ngủ, khóe mắt ta rịn ra nước mắt: “Phụ thân hu hu hu… Minh Nguyệt không muốn chết… Minh Nguyệt muốn, muốn ở bên phụ thân…”
Cơ Phù Phong ngồi bên giường ta suốt một đêm.
Ngày hôm sau, sư huynh sư tỷ nói với ta, Cơ Phù Phong đã đem Trấn cung chi bảo của Ma cung dung nhập vào cơ thể ta, cổ trùng đã bị tiêu diệt.
Nhưng.
Ngài yêu cầu nam nữ chính mang ta đi cùng.
“Ma cung quá nguy hiểm, Minh Nguyệt mới sáu tuổi, chỉ vì Bổn Tôn mà bị liên lụy chịu bao nhiêu khổ cực, ta sợ nó không thể bình an lớn lên…” Ngài chán nản kéo nam chính uống rượu, khui rất nhiều vò rượu quý.
Ta khóc lóc không chịu đi, những người khác cũng cầu tình cho ta.
Nhưng ngài không gặp bất cứ ai, một lòng sắt đá muốn tiễn ta đi.
“Minh Nguyệt, đây là hành lý mà mấy đứa bọn ta chuẩn bị cho muội, bên trong có thịt bò khô, đùi gà kho mà muội thích ăn, sư tỷ lại may cho muội mấy bộ y phục mới, còn có… Ba người bọn ta cũng điêu khắc cho muội một con rối gỗ, lúc nào nhớ bọn ta thì lấy ra xem.”
Sư huynh sư tỷ tiễn ta, ta nghẹn ngào rơi lệ.
Ta không muốn đi!
Ta loạng choạng chạy đến đập cửa cung điện của Cơ Phù Phong.
“Phụ thân, sau này Minh Nguyệt sẽ ngoan ngoãn nghe lời, người đừng đuổi Minh Nguyệt đi có được không!”
“Sau này con không chơi cưỡi ngựa nữa, phụ thân đừng bỏ Minh Nguyệt!”
“Minh Nguyệt không cố ý chia rượu của phụ thân cho người khác, Minh Nguyệt biết lỗi rồi, phụ thân đến đánh con mắng con đi có được không! Đừng ghét bỏ Minh Nguyệt!”
“Minh Nguyệt cũng không nghịch bùn nữa, bảo đảm mỗi ngày đều sạch sẽ, phụ thân đừng bỏ lại Minh Nguyệt một mình!”
“Phụ thân hu oa oa oa…”
Bàn tay nhỏ của ta đập đến đỏ ửng, cổ họng cũng khản đặc.
Khóc mệt rồi, ta vừa nấc vừa dựa vào cửa thiếp đi.
Y phục lại bẩn thỉu.
Ta nghĩ, lần này phụ thân sẽ không giặt cho ta nữa rồi.
15
Ngày hôm sau, ta mở mắt trên giường của Cơ Phù Phong.
Y phục đã được thay bằng một bộ đồ ngủ sạch sẽ.
Nửa đêm ngài vẫn mềm lòng, mang đôi mắt thâm quầng ôm ta vào.
Ta vừa định vén chăn xuống giường, ngài đã bưng cơm vào.
Mắt to trừng mắt nhỏ.
Ta cẩn thận hỏi: “Phụ thân, con có thể ở lại đây được không ạ?”
Ngài nhìn ta thật sâu, thở dài một tiếng, rồi xoa đầu ta.
“Con là Minh Nguyệt công chúa của Ma cung, không ở đây thì đi đâu?”
“Sau này vẫn cứ tùy ý con nghịch bùn, chơi cưỡi ngựa, con muốn cưỡi ai thì cưỡi!”
Dừng một chút, ngài bổ sung: “Nhưng rượu thì không được đụng vào, con còn nhỏ không được uống.”
Ngài ăn không ngon ngủ không yên, râu ria xồm xoàm.
Ta mắt sưng húp, tóc tai dựng đứng.
Hai chúng ta nhìn nhau, mỗi người đều rơi hai hàng lệ.
“Phụ thân hu hu hu… Con không bao giờ muốn xa phụ thân nữa hu hu…”
Ta nhào vào lòng ngài, ôm thật chặt.
Ngài nhẹ giọng: “Được, mãi mãi không xa rời.”
“Phụ thân sẽ dùng tính mạng này để bảo hộ con bình an lớn lên.”
“Rầm!” một tiếng, cửa điện bị tông ra.
Sư huynh sư tỷ, nam nữ chính lúng túng bò dậy từ dưới đất.
“Ha ha, căn phòng này thật là lớn nha.”
Cơ Phù Phong và ta: …
Sau này nam nữ chính thành thân.
Ma Tôn ôm ta ngồi ở bàn chính, bên cạnh là sư huynh sư tỷ.
Nam nữ chính cảm kích dâng lên cho ta một giỏ đầy những con quái vật bùn đủ màu sắc.
Quét mắt một vòng, sắc mặt ngài đại biến: “Hài tử không thể cứ nghịch bùn mãi, các ngươi không biết sao? Y phục nó bẩn các ngươi giặt cho ta à?”
Ta chột dạ gãi gãi ngón tay: Ai có thể nhịn được không nghịch bùn chứ?
Đôi khi thực sự muốn quỳ xuống cầu xin bản thân đừng nghịch bùn nữa, nhưng rồi phát hiện ra quỳ cũng có thể nghịch được.
Nam nữ chính thường xuyên mang con đến Ma cung chơi, ta cũng dẫn đệ đệ đi ngang dọc khắp Ma cung, tùy ý chơi đùa khắp nơi.
Họ nhiều lần đề xuất kết thông gia, đều bị Cơ Phù Phong khéo léo từ chối.
Cơ Phù Phong tặng ta một bức tượng gỗ, sống động như thật.
Sư tỷ lén nói với ta, ngày định tiễn ta đi, phụ thân đã rơi lệ khắc suốt một đêm.
Ta đem tất cả tượng gỗ đặt ở đầu giường, lâm vào trầm tư.
Bắt đầu từ ngày mai, ta sẽ chơi trò gia đình với tượng gỗ.
Nhân vật ư, đương nhiên là một nhà năm người của chúng ta rồi!
-HẾT-