Nữ Nhi Của Ma Tôn Không Muốn Làm Nữ Phụ

1



1

Từ nhỏ, phụ thân ta đã là một kẻ não toàn yêu đương.

Khi những đứa trẻ khác mải mê tu luyện đánh đấm, ngài lại trốn trong phòng gặm tiểu thuyết. Ai cũng bảo ngài đọc nhiều quá nên hỏng cả não rồi.

Chẳng ai ngờ được, ngài có thể tu luyện công pháp đến mức đại thành, đá văng Ma Tôn tiền nhiệm rồi tự mình lên làm Đại vương.

Nhưng rồi ngài nhặt được ta.

Ấy là lúc ngài đang cùng nữ chính chơi trò nàng chạy chàng đuổi, nàng có mọc cánh cũng khó thoát ở nhân gian. Ngài đi ngang qua thấy ta ngất bên vệ đường bèn tiện tay mang về.

Ta mới năm tuổi, lại mắc trọng bệnh, mạng sống chẳng còn bao lâu.

Ta nằm bò trên con đường đất, miệng gặm cỏ dại.

Một ngọn lửa đỏ rực từ bên cạnh ta vụt qua rồi dừng lại.

Cái của nợ gì đây?

Ngài vỗ vỗ vào mặt ta.

Ta chỉ còn hơi tàn, cố trừng mắt nhìn ngài.

Cấm đánh trẻ con!

Ta thấy trước mắt tối sầm lại.

Khi tỉnh dậy, ba gương mặt to đùng đang dán sát vào ta. Ta vung tay lên, tặng mỗi người một cái tát.

Đại sư huynh tóc trắng mắt xanh u ám: Buổi sáng tệ lành.

Nhị sư huynh Long Ngạo Thiên, người tôn thờ chủ nghĩa mệnh ta do ta: Tới tuổi này rồi mà ngươi vẫn ngủ cho được à?

Tiểu sư tỷ yêu kiều mang phong thái cổ xưa: Đúng là một đứa ranh con miệng còn hôi sữa mới ra đời!

Ta liền bật dậy như một con cá chép.

Ta là ‘Sói mang dung mạo trẻ thơ’! Ta chưa bao giờ thiếu thủ đoạn sấm sét, cũng chẳng thiếu tấm lòng Bồ Tát. Trong tâm ta có Phật cũng có Ma. Các người cứ một hai phải ép ta phá vỡ phong ấn của Ma trong lòng, để đối diện với một con Ma thật sự giáng thế. Liệu các người có trấn áp nổi không?

Cả ba người: …

Ma Tôn xách gáy ta lên. Ngài vận một bộ hắc y mỏng như sương khói, mái tóc đỏ như thác nước buông xõa sau lưng, dây buộc tóc chỉ cột hờ hững.

Xấu thật. Giọng ngài đầy châm chọc.

Không xấu! Ta nổi giận đùng đùng.

Sau khi nhận phụ thân, ta nghênh ngang đi tuần tra khắp lãnh địa Ma cung.

Chẳng biết ngài đã cho ta uống loại đan dược gia truyền gì mà giờ tóc ta cũng biến thành màu đỏ.

Chậc chậc chậc, giờ con cũng là tiểu quái vật tóc đỏ rồi đấy.

Thuở nhỏ phụ thân ta không hòa đồng, thường bị bắt nạt và đặt cho biệt danh quái vật tóc đỏ.

Nhóc con, gọi phụ thân đi.

Ngài véo má ta.

Gia gia.

Không phải gia gia, là phụ thân!

Vâng!

Sắc mặt ngài biến đổi: Nhóc con thỏ đế này!

Ta tiếp tục ngâm mình trong suối nước nóng để trị thương, tiện tay nắm lấy mái tóc đỏ của ngài mà tết thành bím.

Ngài cứ thế đội cái chỏm tóc đỏ nhỏ xinh ấy, xách ta về tẩm điện đi ngủ.

2

Ta là thai xuyên, tức là xuyên vào từ trong bụng mẹ. Trong truyện, nhân vật của ta chết yểu từ sớm, chỉ được nhắc đến qua một dòng ngắn ngủi.

Theo tình tiết gốc, Ma Tôn Cơ Phù Phong là nam phụ điên tình, yêu nữ chính nhưng không được đáp lại nên cứ bám riết không buông.

Cuối cùng, để cứu nữ chính, ngài đã tới đỉnh núi tuyết và bị kẻ thù ám toán bỏ mạng.

Lúc đọc truyện, ta thấy ngài lụy tình như vậy cũng đáng đời.

Nhưng bây giờ khi đã xuyên vào đây, ta lại thấy việc làm của ngài cũng có thể thông cảm được.

Cơ Phù Phong mồ côi từ bé, thuở nhỏ không ai thương ai đoái hoài. Ngài chỉ có thể vùi đầu vào những cuốn tiểu thuyết để tìm kiếm sự an ủi, lại còn thường xuyên bị bắt nạt.

Từ một hài tử gầy gò nhỏ bé để trở thành Ma Tôn của ngày hôm nay, ngài đã phải chịu không biết bao nhiêu khổ cực.

Ta ngồi xổm trước một cái hố đất, bắt con quái vật bùn nhão tiếp tục phun bùn ra cho ta chơi.

Chơi chán, ta lê tấm thân đầy bùn đất về cung.

Ta đói rồi. Hai tay cầm hai cái đùi gà, ta ăn ngấu nghiến đến miệng lưỡi dính đầy dầu mỡ.

Vừa ngẩng đầu lên, ta đã thấy Ma Tôn đang nhìn ta chằm chằm với vẻ mặt âm trầm.

Tay ta bất giác siết lại.

Mái tóc đỏ của ngài như muốn dựng đứng lên vì giận. Ta bèn cười nịnh nọt: Phụ thân ơi phụ thân ơi, cho người đùi gà này!

Ngài giật lấy cái đùi gà rồi ném thẳng xuống đất.

Ai cho con không rửa tay mà đã ăn hả? Ăn vào đau bụng thì sao?!

Hồi nhỏ ngài cũng hay nhặt đồ ăn linh tinh, nên bị đau bụng không ít lần.

Bị ngài dọa sợ, ta liền oa một tiếng rồi khóc nức nở: Oa hu hu hu…

Nước mắt nước mũi hòa cùng bùn đất lem luốc cả khuôn mặt.

Ngài đột nhiên bế thốc ta lên: Khóc cái gì? Có ai không cho con ăn đâu!

Giây tiếp theo, ta lại bị ném vào trong suối nước nóng, bị kỳ cọ một trận ra trò.

Lần sau trước khi ăn phải rửa tay sạch sẽ, biết chưa? Còn nữa, không được nghịch bùn đất bẩn hết cả y phục!

Ta gật đầu lia lịa, miệng vẫn tiếp tục nhai đùi gà rau ráu.

Ngài vừa làu bàu chửi mắng vừa thu dọn đống y phục bẩn của ta, rồi bắt đầu giặt từng chiếc một.

Trở lại giường, trong cơn mơ màng, ta nghe ngài kể lể về câu chuyện tình yêu tuyệt đẹp của ngài và nữ chính.

Lần đầu gặp nàng, nàng đã cho Bổn Tôn một bát cháo trắng… Nếu Bổn Tôn không cưới được nàng, thì dung mạo này, dáng người này, cả thực lực vô song này, tính cách tuyệt vời này, thậm chí cả linh hồn này nữa, tất cả đều sẽ bị hủy hoại…

Thật ra, dù ngài có lụy tình thật, nhưng ngài cũng thật sự rất tốt.

3

Ta đi khắp nơi tìm người chơi cùng, lại phát hiện Cơ Phù Phong đang ở trong điện tự làm tổn hại thân thể.

Ngài đang cầm một con dao găm sắc lẹm, đâm thẳng vào vị trí tim, máu tươi theo đó tuôn ra.

Phụ thân, đừng!

Ta hốt hoảng chạy tới.

Lại bị tiểu sư tỷ ôm chặt lại.

Sư muội đừng sợ, Sư tôn đang lấy máu đầu quả tim.

Tại sao phải lấy máu ạ?

Vì vị mẫu thân chưa từng gặp mặt của muội đó… Chuyện tình ái này, tuy khiến người ta khó lòng tỏ tường, nhưng âu cũng là thứ mà đời người phải trải qua.

Ta: …

Trong truyện, Ma Tôn vì để chứng tỏ tình yêu với nữ chính mà không tiếc lấy máu đầu quả tim của mình để giúp nàng gia tăng tu vi.

Nhưng giờ đây, ta chỉ thấy lòng mình đau như cắt.

Cơ Phù Phong không nhìn ta, dao lên rồi lại xuống, sắc mặt ngài mỗi lúc một trắng bệch.

Ta quýnh lên, bèn há miệng cắn mạnh vào cổ tay mình.

Sư muội mau nhả ra!

Ta không đáp, chỉ dồn sức cắn mạnh hơn.

Trong miệng đã thoang thoảng vị máu tanh.

Cơ Phù Phong đột ngột đứng dậy, thân hình loạng choạng, đoạn vươn tay bóp cằm buộc ta phải nhả ra.

Toàn thân ngài toát ra hàn khí: Làm gì đó? Tiểu quỷ nhà ngươi không muốn sống nữa à?

Ta mở cái miệng đầy máu ra mà gào khóc.

Oa oa oa… Con muốn sống cùng phụ thân hu hu hu… Không cần máu…

Ngài sững sờ, vẻ mặt vô cùng phức tạp.

Tại sao lại muốn sống cùng Bổn Tôn?

Ngài ra vẻ lơ đãng chữa trị cho ta, nhưng tai lại lén dỏng lên nghe ngóng.

Ta bĩu môi: Bởi vì người là phụ thân của con, con yêu phụ thân.

Ta liếc nhìn sắc mặt ngài: Phụ thân cũng yêu con.

Động tác của ngài khựng lại, ánh mắt như cười như không nhìn ta.

Nhưng ngài không hề phản bác.

Thấy con sông phía dưới không? Năm đó Bổn Tôn ngày nào cũng nhảy xuống vách núi này để rèn luyện công pháp.

Ngài ôm ta đứng trên bờ vực.

Gió mạnh thổi làm tay áo ngài kêu phần phật.

Ngày mai con theo các sư huynh sư tỷ của mình tu luyện. Nữ nhi của Cơ Phù Phong ta không thể là kẻ yếu đuối.

Ta chuyên tâm tết cho ngài bím tóc nhỏ thứ ba.

Bím tóc này, thật đúng là một bím tóc…

Có nghe không hả? Cơ Minh Nguyệt.

…Con biết rồi, thưa phụ thân.

Người ta còn nhỏ mà, ta yếu một chút thì có sao?

4

Hô hô, xuất phát thôi nào~

Sáng hôm sau ta dậy thật sớm, lôi kéo sư huynh sư tỷ đi tu luyện.

Kết quả khởi đầu không thuận lợi, ta bị độc xà cắn phải.

Tiểu sư tỷ kéo ta đến trước cửa phòng Cơ Phù Phong.

Tiểu nữ tử bất tài, cả gan hỏi một câu, Sư tôn có thuốc hay chăng? Tiểu nhi Minh Nguyệt e rằng sắp quy tiên rồi!

Nhị sư huynh khinh khỉnh: Chút thương tích này có đáng gì? Mệnh của ta do ta không do trời! Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chớ khinh thiếu niên nghèo! Không trải qua rèn luyện sao có thể đề cao tu vi?!

Ta thổ huyết.

Ta chỉ là một hài nhi thôi mà!

Cơ Phù Phong ôm ta giải độc.

Đại sư huynh đứng bên cạnh nhìn ngài chăm chăm, giọng nói đầy u uất: Sự chăm sóc chu đáo nhường này, người chưa từng dành cho chúng con.

Ta nhếch mép đính chính: Bởi vì đây là phụ thân của ta.

Đại sư huynh như bị xoáy vào tim đen: Ngươi nói đúng, nhưng có một vấn đề nhỏ: Ai hỏi ngươi?

Ý của ta là, ai quan tâm chứ? Trong chúng ta không một ai hỏi ngươi. Ta có gọi tất cả những người đã hỏi ngươi đến đây, thì số người có mặt vẫn là không. Ta đã leo lên đỉnh núi tuyết cao nhất cũng không tìm thấy ai hỏi ngươi, ta hỏi đến Kiếm linh của Đại sư huynh cũng phải phát phiền, vẫn không biết ai hỏi ngươi, ta nhai nát hết dược liệu của Tiểu sư muội cũng chẳng phát hiện ra ai hỏi ngươi…

Cơ Phù Phong lạnh nhạt liếc nhìn hắn: Đưa vòng tay đây.

Là Vạn Độc Trạc, đeo vào có thể giúp người trăm độc bất xâm.

Ta: ^_^

Đại sư huynh: Kẻ một thân mùi cay đắng như ta, nào dám lại gần người được vạn phần sủng ái như ngươi.

Nhị sư huynh gào lên thống thiết: Người không thể nuông chiều muội ấy như vậy được, Sư tôn! Trời không sinh ra ta là kẻ tu hành, thì Kiếm đạo vạn cổ cũng như đêm dài! Đứng trên đỉnh tiên giới, ngạo nghễ thế gian! Không chịu khổ ải, sao có thể nghịch thiên?!

Cơ Phù Phong đứng dậy.

Hai ngươi ra đây, Bổn Tôn kiểm tra tiến độ tu luyện.

Hai người: Đã ngoan ngoãn.

Sau khi giải hết độc, ta mơ màng thiếp đi.

Trong giấc mộng, ta thấy mình vừa mới xuyên đến, đang cùng phụ mẫu của nguyên thân chạy nạn.

Trời đại hạn, người ăn thịt người.

Ngay khi sắp bị đem đi đổi lấy lương thực, ta đã bỏ trốn.

Và gặp được Cơ Phù Phong ở ven đường.

Vừa mở mắt ra, đã thấy Cơ Phù Phong ngồi bên giường.

Ánh mắt ngài nhìn ta đầy dịu dàng.

Ta thầm nghĩ, đây chính là phụ thân của mình.

5

Cơ Phù Phong tìm cho ta một đống đồ chơi.

Ta vì giải độc mà chịu khổ, nên ngài đối với ta trăm điều nuông chiều, vạn điều nghe theo.

Chương tiếp
Loading...