Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Nếu Có Kiếp Sau
3
8.
Trời về chiều, mà Tô Yến vẫn chưa xuất hiện.
Ta biết, hắn lại thất hứa rồi.
Nhưng ta không lấy làm tức giận. Chỉ lặng lẽ một mình lên xe ngựa, đến bên bờ sông hộ thành.
Ngàn vạn chiếc hoa đăng lững lờ trôi trên mặt nước, như sao trời rơi xuống nhân gian.
Bất ngờ, từ trong bóng tối vươn ra một bàn tay, siết chặt lấy cổ tay ta.
Sắc mặt Tô Yến u ám, ánh mắt lộ rõ sát ý, lạnh lùng quát hỏi:
“Là nàng phái ám vệ ám sát Giao Giao phải không? Nàng có biết, khi ta chạy đến, nàng ấy đã mất m.á.u quá nhiều, ngất lịm không tỉnh!
Ta đã thành thân với nàng rồi, nàng còn chưa thỏa mãn sao? Nàng sao có thể ác độc đến nhường ấy?”
Ta sững người tại chỗ, cẩn thận hồi tưởng.
Kiếp trước, Từ Giao Giao đúng là bị ám vệ s.át hại.
Khi ta đến nơi, nàng ta đã mất máu mà c.h.ế.t.
Về sau tra ra, mới biết nàng ta mưu đồ câu dẫn trưởng tử tướng phủ, mong được gả vào danh môn.
Trưởng tử kia vì mê luyến mà thề chỉ cưới một mình nàng.
Phu nhân tướng phủ tức giận đến nôn ra m.á.u, ngấm ngầm sai sát thủ lấy mạng Từ Giao Giao.
Sau khi thành thân cùng ta, dù Tô Yến lãnh đạm, cũng từng có đôi lần dịu dàng.
Nhưng kể từ khi hắn ngộ nhận là ta hại Từ Giao Giao, hắn liền h.ậ.n ta thấu xương.
Mặc ta biện giải thế nào, hắn vẫn chẳng tin một lời.
Ta chỉ thấy đắng ngắt trong lòng.
Tô Yến từ đầu đến cuối, chưa từng tin ta.
Huống chi nói đến chuyện “tâm duyệt”.
Nhưng thôi cũng được.
Đã đến lúc hoàn thành nguyện vọng cuối cùng của hắn rồi.
9
Ta điềm tĩnh nhìn hắn, nhàn nhạt nói:
“Chàng đến là để lấy m.á.u tim của ta, phải không?”
Từ nhỏ ta thể chất yếu ớt, được cô mẫu xót thương, bôn ba khắp chốn tìm được một nhánh tuyết liên ngàn năm, đưa cho ta làm thuốc dẫn.
Từ đó, m.á.u của ta hiệu nghiệm vô cùng — đặc biệt là m.á.u tim, có thể cứu người khỏi bệnh tật.
Nghe vậy, ánh mắt Tô Yến lạnh đi, giọng cũng lạnh lẽo:
“Đây là món nợ nàng thiếu Giao Giao.”
…
Tới phủ.
Mấy vị ngự y quỳ rạp dưới đất, thần sắc lộ rõ khó xử mà nhìn ta.
Còn ánh mắt Tô Yến, từ đầu đến cuối chỉ đặt nơi thân thể Từ Giao Giao đang nằm mê man trên giường.
Nhìn nàng ta sắc mặt trắng bệch, ánh mắt hắn lộ rõ lo lắng đau lòng.
Ta ngẩng đầu, nhẹ gật đầu với mấy vị ngự y, sau đó xoay người vào tịnh phòng lấy m.á.u.
Cảm giác lúc ấy đau đến tận xương tận tủy.
Nhưng ta chỉ cắn chặt răng, không phát ra một tiếng.
Các ngự y đều lộ vẻ kinh phục.
Tô Yến trong mắt như đọng một tầng bóng tối, giọng khàn khàn mở miệng mấy lần mới cất được lời:
“Thôi Miên, ta… sau này sẽ bù đắp cho nàng.”
Ta chỉ cười thê lương:
“Là ta thiếu nợ chàng, ta nguyện ý hoàn trả cho chàng.”
Tô Yến, ba lần nợ ân tình cứu mạng, ta dùng m.á.u tim để trả, cũng trao luôn cho người trong lòng chàng.
Không oán trách, không hối hận.
Rồi ta lịm đi.
….
Khi tỉnh lại, thương thế đã được băng bó ổn thỏa.
Ta vội gọi nha hoàn vào hỏi thăm tình hình Từ Giao Giao.
Nghe nói nàng ta đã thoát khỏi hiểm cảnh, ta mới khẽ thở ra nhẹ nhõm.
Tốt rồi… đời này, nàng ta sống khỏe mạnh vui vẻ mãi mãi về sau.
Còn ta và Tô Yến, cũng không còn mười năm dày vò nhau như kiếp trước.
Tô Yến, nguyện vọng thứ ba của chàng, đến đây xem như hoàn tất.
10.
Có tiếng bước chân dần đến gần.
Tô Yến bước vào, thần sắc mỏi mệt nhưng giọng nói ẩn chứa vui mừng:
“Nàng tỉnh rồi? Có chỗ nào còn đau không?”
Trừ tim ra, nơi nào cũng không đau nữa.
Nhưng điều ấy, giờ đây chẳng còn quan trọng.
Ta khẽ lắc đầu.
Hắn chăm chú nhìn ta một hồi lâu, rồi khe khẽ thở dài:
“Hôm ấy không thể cùng nàng đi xem hoa đăng, là ta thất hứa. Ta nhớ mấy hôm nữa có hội chùa, nàng xưa nay thích náo nhiệt, ta đưa nàng đi một chuyến, được không?”
Thì ra, hắn vẫn còn nhớ ta thích náo nhiệt.
Ta từ nhỏ mồ côi phụ mẫu.
Họ tử trận nơi sa trường, vùi xương đất Bắc.
Ta được cô mẫu trong cung nuôi nấng.
Tường son ngói ngọc, nhưng đổi lại là cô độc triền miên.
Cho nên ta đặc biệt yêu thích những nơi đông người, náo nhiệt.
“Không cần đâu.” Ta nhẹ giọng từ chối.
Hắn tưởng ta vẫn còn giận, liền đưa chén thuốc tới gần môi ta:
“Ba ngày nữa ta được nghỉ, nàng hãy mau dưỡng thương. Lần này, ta tuyệt không nuốt lời.”
Ta quay mặt đi, vẫn là nhẹ nhàng nói:
“Thật sự không cần đâu… Đây là món nợ của ta, chàng không cần thấy áy náy nữa.”
Ánh mắt Tô Yến dần lạnh, tưởng rằng ta đang làm cao, tỏ vẻ kiêu ngạo.
Tay cầm chén thuốc của hắn run run, có lẽ là bệnh cũ lại tái phát.
Ta nhìn tay hắn thật lâu, rồi rụt rè hỏi:
“Chàng… có từng, dù chỉ trong thoáng chốc, hối hận vì đã cứu ta không?”
Tô Yến cụp mắt, cảm xúc chôn giấu dưới tầng tầng lớp lớp lạnh lùng:
“Không hối hận. Dù hôm ấy người đó không phải nàng, ta vẫn sẽ cứu.”
“Lần ta rơi xuống hồ, nếu không phải là ta, chàng cũng sẽ nhảy xuống cứu phải không?”
Mi mắt hắn run lên, giọng cứng ngắc:
“Phải. Dù là ai, ta cũng không thể khoanh tay đứng nhìn người gặp nạn.”
Ta biết mà…
Tô Yến vốn là một lang quân rất tốt lành.
Ta bật cười, lệ tràn mi:
“Tô Yến, sẽ không còn nữa đâu. Về sau, chàng nhất định sẽ có một đời thật tốt, thật tốt.”
“Ta sẽ không quấn lấy chàng nữa. Cũng coi như buông bỏ cho chàng, và buông tha luôn cho chính ta.”
Chúng ta giống như hai dây leo quấn chặt lấy nhau, càng siết càng đau.
Đến khi cả hai đầy vết cắt, mới chợt nhận ra, từ đầu, ta và chàng… đã không nên gặp gỡ.
Nhưng số mệnh đã định — ta chính là kiếp nạn của chàng.
…
Tô Yến đột nhiên sinh ra hoảng loạn. Trong mắt lướt qua một tia bối rối lẫn sợ hãi.
“Miên Miên, nàng đang nói gì thế? Gì mà buông bỏ… Ta…”
Chưa kịp nói hết, một tiểu đồng hấp tấp chạy vào:
“Thiếu gia! Từ cô nương không thấy ngài, nhất định không chịu uống thuốc!”
Hắn cau mày, khó xử nhìn ta.
Ta chỉ dịu dàng cười với hắn:
“Đi đi, đừng để nàng ấy phải đợi lâu.”
Tô Yến cảm thấy có gì đó không đúng… tất cả đều không đúng.
Nhưng lại chẳng thể nào nhận ra là chỗ nào.
Cuối cùng, hắn vẫn đứng dậy, quay đầu lại dặn ta:
“Ta đi một lát rồi về. Nàng chờ ta, ta có chuyện muốn nói với nàng.”
Ta không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn theo bóng lưng hắn.
Trong lòng chỉ khẽ thầm nói:
Tô Yến… xin lỗi chàng, vì đã để chàng gặp gỡ ta.
Từ nay về sau —
Chúc chàng đa hỉ, trường an.
Tuế tuế niên niên, không còn Thôi Miên nữa.
11
Chờ đến khi Tô Yến trấn an xong Từ Giao Giao quay về, trong phòng đã chẳng còn một ai.
Tô Yến trong lòng chợt nôn nao bất định, càng thêm rối bời hoảng loạn.
Hắn vội vã gọi nha hoàn đến hỏi:
“Nàng đâu? Người đâu cả rồi?”
Nha hoàn cúi mình đáp lời, cung kính:
“Thiếu gia vừa rời đi không bao lâu, Thôi tiểu thư cũng đã rời đi rồi. Còn dặn rằng, lúc này nên rời đi thì tốt hơn.”
Tô Yến đầu óc choáng váng, suýt đứng không vững, cố ép bản thân bình tĩnh:
“Lập tức… chuẩn bị ngựa hồi phủ!”
….
Vừa bước qua cửa, hắn đã thấy phụ mẫu hắn đôi mắt hoe đỏ, lòng chợt trĩu xuống.
Hắn vội hỏi:
“Miên Miên đâu rồi? Nàng có về đây không?”
Tô mẫu liếc mắt nhìn nhi tử một cái, giọng trách móc:
“Giờ mới biết quý trọng sao? Người ta đi rồi.”
Tô Yến như bị đánh một chưởng vào tim, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Hồi tưởng lại những ngày qua, lời nói ẩn ý, ánh mắt thâm tình, từng cử chỉ nhỏ nhặt…
Đều khiến lòng hắn như bị kim đâm từng mũi một.
Thật ra hắn chưa từng ghét bỏ Thôi Miên. Có lẽ, thâm tâm hắn đã sớm động lòng.
Chỉ là vẫn luôn chống đối sự sắp đặt của phụ mẫu, không chịu thừa nhận mà thôi.
Giờ đây, hắn mới hiểu lòng mình. Nhưng lời lẽ trên miệng vẫn cay nghiệt:
“Nàng có thể đi đâu? Lẽ nào phạm sai lầm mà muốn bỏ trốn? Con vẫn còn chưa hỏi tội chuyện á.m s.át Giao Giao!”
Tô mẫu nghe xong, cười lạnh một tiếng:
“Quả nhiên là hạng nữ nhân không ra gì, chỉ biết dùng thủ đoạn dơ bẩn. Chỉ tiếc ngươi tin nàng ta đến vậy. May là Miên Miên thông minh, biết phòng xa.”
Ngay sau đó, hai tiếng “bốp bốp” vang lên.
Một ma ma bị áp giải đến. chính là người hầu cận bên cạnh Từ Giao Giao suốt mấy năm.
Bà ta cứng miệng không chịu nói, nhưng không chịu nổi hình cụ, cuối cùng khai hết:
“Cô nương từng nói… dù Tô công tử có bị ép cưới Thôi tiểu thư thì sao? Trong lòng hắn yêu ai, chẳng phải ai cũng rõ? Chỉ cần cô ra tay ngoắc một ngón, Tô công tử sẽ như chó nhỏ chạy về bên cạnh nàng. Khi ấy, nàng muốn gì mà chẳng có?
“Còn việc gả vào tướng phủ – nếu thuyết phục được phụ mẫu bên kia cưới làm chính thất thì càng tốt. Không được thì cũng chẳng sao, nàng còn khối công tử si tình vây quanh.”
…
Tô Yến nghe đến đâu, sắc mặt trắng thêm một phần.
Tô mẫu như nhớ ra điều gì, nghẹn ngào nói:
“Miên Miên vì ngươi mà chịu bao tủi thân, lại chẳng từng trách ngươi một câu.
Mọi việc đều thuận theo ngươi, ra sức bảo vệ ngươi.
“Còn ngươi? Ngươi đáp lại nó ra sao. Đến nỗi nó tình nguyện nhận ngươi làm huynh trưởng, cũng không muốn làm thê tử của ngươi.
“Mà thôi bỏ đi, nó cũng đã đến Cô Tô rồi, nói thêm cũng chỉ là vô ích.”
…
Tô Yến như sực tỉnh, bắt được trọng điểm:
“Huynh muội gì cơ? Cô Tô nào? Mẫu thân, vì sao lời nào ta cũng không hiểu?”
Tâm trí hắn bỗng hiện lên hình ảnh hôm đó nàng dập đầu từ biệt, nhất thời hoảng loạn, vội lao vào thư phòng.
Lật tung đống văn thư, tìm kiếm hôn thư năm ấy.
Mở ra nhìn, chỗ ghi danh đã được đề tên rõ ràng: Từ Giao Giao.
Tay hắn run lên, không dám tin, lẩm bẩm:
“Không thể nào… làm sao có thể… Nàng rõ ràng… là thích ta…”
Giọt lệ lặng lẽ trượt xuống má, nhỏ lên chữ “song hỉ” đỏ thắm trên hôn thư, khiến nét chữ trở nên nhòe nhoẹt.
Tim đau như dao cứa, thân xác như bị róc thịt.
Hắn vứt phăng hôn thư, phóng ngựa như bay tới bờ sông.
Gào lên thống thiết:
“Miên Miên…!”
Chỉ thấy một chiếc thuyền nhỏ, xa dần, xa mãi… cuối cùng chìm khuất nơi chân trời, hóa thành một điểm nhỏ, rồi mất hút.
Là ta mắt mù tâm loạn, xem ngọc làm đá, đánh mất nàng. Giờ ta nguyện dùng cả đời để bù đắp, để cầu xin nàng tha thứ.
Dù phải lấy mạng này ra chuộc, ta cũng cam tâm tình nguyện.