Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Nếu Có Kiếp Sau
4
12.
Ta là Thôi Miên, cha mẹ ta qua đời từ sớm.
May thay còn có cô mẫu quyền cao chức trọng trong cung, thương yêu mà nuôi nấng ta nên người.
Phu tử nói, dọc đường đến Cô Tô, ta nhiễm phong hàn, bệnh liền nửa tháng mới khỏi.
Cũng vì thế mà quên mất vài đoạn ký ức.
Nhưng cũng chẳng sao, đã quên thì cứ để nó trôi đi.
Thật ra… ta cũng thấy vậy.
Dù được gọi là nữ học viện, nhưng từ ngày vào đây, ta chưa từng học được điều gì chính thống.
Phu tử thì mê tiểu thuyết, cả ngày hoặc đánh cầu hoặc dắt bọn ta đi xem hí kịch, nghe đàn, thật tiêu dao khoái lạc.
Một lần không nhịn được, ta buột miệng hỏi nàng.
Phu tử khi ấy nằm phơi nắng giữa viện, liếc mắt nhìn ta đầy uể oải:
“Nói ngắn gọn, ngươi có vui vẻ không?”
Ta suy nghĩ rồi gật đầu nghiêm túc.
“Nếu vậy thì tốt rồi. Đời người là để sống tiêu phí, không chơi vui thì để nam nhân đến tiêu phí ngươi chắc?”
Ta cảm thấy nàng có ý gì đó… nhưng không dám hỏi.
…
Về sau, ta nhận được nhiều thư từ gửi từ Biện Kinh.
Mẹ nuôi là Tô mẫu thường nhắc đến ta, hỏi ta bao giờ trở về thăm bà.
Còn dặn ta mùa lạnh nhớ mặc ấm, gửi bao nhiêu y phục do chính tay bà khâu may.
Còn về Tô Yến, ta chỉ nhớ mình từng nhận hắn làm ca ca.
Thế nhưng trong thư hắn lại viết rằng ta thích hắn, hắn cũng thương ta, có nhiều hiểu lầm hắn sẽ giải thích hết.
Còn nói cả đời chỉ cưới một mình ta làm thê tử.
Lời lẽ trong thư… tha thiết, chân thành.
Thời gian lâu dần, lòng ta không tránh khỏi băn khoăn.
Dù tâm ta chẳng dậy nổi gợn sóng nào… nhưng những con chữ kia lại quá đỗi bi thương.
Phu tử ngang qua cửa sổ, liếc nhìn đống thư rồi khịt mũi:
“Ngẫm kỹ rồi hẵng trả lời. Thương nam nhân, là khổ cả đời đấy!”
Lời ấy khiến ta giật mình, vội nhét toàn bộ thư vào góc, từ đó chẳng dám động đến nữa.
Ta vốn đã mang mệnh bạc, nếu còn khổ cả đời, thì sống làm gì nữa?
13
Hai năm thoáng chốc trôi qua, ta học thành tài, lễ nghĩa đầy đủ.
Bèn xin phép nữ phu tử nghỉ vài hôm, quay về Biện Kinh mừng thọ cô mẫu.
Chỉ vì bức thư người gửi tới từng dòng đều hàm chứa uy hiếp:
“Thôi Miên, bản cung cho con đến Cô Tô là để tâm bệnh, chứ không phải để con ch.ế.t ngoài đó. Nếu còn chậm trễ không về, bản cung sẽ lập tức đưa mười vị nam sủng đến, cho bọn họ hầu hạ con chu đáo.”
Dọa đến nỗi ta phải đêm khuya thu dọn hành lý, lập tức hồi kinh.
Giờ đây ở Cô Tô, ai chẳng biết cái tên Thôi Miên.
Chỉ cần đứng bên đường hỏi han, đã có mười bản dị truyện.
“A, chính là vị Thôi tiểu thư khiến chủ nhân nhà hoàng thương bỏ tiền bao trọn mười vở hí kịch để diễn riêng cho nàng xem đó.”
“Không phải đâu, là vị Thôi cô nương khiến Tề đại nhân vốn lạnh lùng cứng nhắc cũng chịu rửa tay vào bếp nấu canh cho nàng.”
“Cả hai ngươi đều sai cả, đó là Thôi Miên — người mà trưởng tử nhà Tiêu gia từng thề rằng đời này nếu không cưới được nàng thì quyết không thành thân.”
…
Những món nợ phong lưu ấy, ta nào có định trả.
Làm sao chịu nổi mười tên nam sủng như cô mẫu đe dọa?
…
Trước khi rời đi, nữ phu tử vẫn đang nằm giữa sân, vung bút như rồng bay phượng múa, viết truyện mới.
Gần đây, tập 《Tướng quân lỗ mãng lại sủng thê》 của nàng đang rất được hoan nghênh.
Bị sao chép tay thành từng quyển, người người đọc truyền tay.
Nàng đang viết tiếp hậu truyện, đầu chẳng buồn ngẩng lên, chỉ hỏi ta:
“Nếu có nam nhân nói nguyện đem cả sinh mệnh vì ngươi, ngươi sẽ đáp thế nào?”
Ta lập tức nhớ đến câu thoại kinh điển trong một truyện ngôn tình vừa đọc dạo gần đây, liền đáp ngay:
“Đừng đem cho ta thứ chẳng ai cần.”
Nữ phu tử bật cười khẽ, phất tay đuổi ta:
“Cút về Biện Kinh đi.”
….
Sau khi hồi kinh, ta trước tiên ghé thăm Tô phủ, bái kiến Tô phụ Tô mẫu.
Hai lão nhân nhìn thấy ta liền rưng rưng nước mắt, chăm chú nhìn ta như ái nữ ruột thịt.
Tô mẫu còn chuẩn bị cả hai hòm lớn trâm ngọc mới theo phong cách Biện Kinh, chờ ta về thử cài lên tóc.
Trong lúc vui vẻ, không tránh khỏi vài câu chuyện.
Lúc này mới hay, bạch nguyệt quang trong lòng Tô Yến… đã qua đời rồi.
Nguyên do là nàng ta năm ngoái quyến rũ Đoan Vương, được rước vào phủ làm quý thiếp.
Vào phủ không bao lâu liền được sủng ái tột bậc, khiến Đoan vương phi giận mà không dám lên tiếng.
Dù gì cũng chỉ là một kỹ nữ, giữ lại cho vui cửa vui nhà cũng chẳng sao.
Nhưng Từ Giao Giao lại lòng lang dạ sói, hết lần này tới lần khác xúi giục Đoan vương đưa nàng lên làm bình thê.
Khốn nỗi Đoan vương phi là người họ Hách, dòng dõi tướng môn ba đời vì nước hy sinh.
Làm sao chịu được ngang hàng cùng kỹ nữ?
Kết quả thế nào — không cần nói cũng rõ.
Chưa đầy một năm, Từ Giao Giao c.h.ế.t bệnh trong hậu viện, bị bọc cỏ khô quăng ra bãi th.a m.a.
Trước khi c.h.ế.t, nàng từng gửi rất nhiều thư, mong có người xưa thương tình cứu nàng một mạng.
Thế nhưng, không một ai hồi âm.
Năm xưa nàng múa một khúc khuynh thành, khiến thiên hạ náo động.
Nay c.h.ế.t cũng không một người cứu.
Thế mới thấy — lòng dạ nam nhân, lạnh lẽo đến nhường nào.
….
“Miên Miên…”
Một giọng gọi trầm thấp vang lên, như có như không, lại chan chứa thâm tình.
Ta vừa xoay đầu lại, đã thấy Tô Yến thân khoác quan bào, phong tư tuấn nhã.
Ta bật cười: “Ca ca, huynh về rồi!”
Chỉ một tiếng ca ca, mà hắn tựa hồ bị đả kích nặng, trong mắt lộ ra một tầng u sầu, cụp đầu buồn bã.
Giọng khàn khàn, hắn nói:
“Miên Miên, ta hối hận rồi… Ta không nên tổn thương nàng, không nên rời bỏ nàng, càng không nên không tin nàng.
Hai năm qua, ta gửi vô số thư, nàng chưa từng hồi âm một lần…
Ta đã mấy phen lặn lội tới Cô Tô, nàng cũng không chịu gặp. Ta biết… nàng vẫn giận ta.
Chỉ cầu nàng cho ta một cơ hội để chuộc lỗi… Nàng muốn ta làm gì, ta đều nguyện ý.”
Ta hơi nghiêng đầu, lời này… sao nghe quen quá?
Hắn bước thêm một bước, ánh mắt khẩn thiết nhìn ta.
Ta lại lùi một bước, giữ khoảng cách vừa đủ, rồi hỏi:
“Thật sự cái gì cũng nguyện ý sao?”
Hắn nhìn ta chăm chăm, gật đầu chắc nịch.
“Vậy thì… xin cách xa ta một chút.”
Nữ phu tử từng dạy: gần nam nhân ắt khổ, gần kẻ giả ý thâm tình thì khổ cả đời.
…
Tô Yến c.h.ế.t sững, mắt đỏ hoe, thân mình lảo đảo rồi ngã ngồi xuống ghế.
Một ngụm m.á.u phun ra, đỏ thẫm.
Hắn im lặng rất lâu, sắc mặt như tro tàn, rồi chua chát cười:
“Được… ta nghe nàng.”
16
Hoàng cung tráng lệ huy hoàng.
Cô mẫu ngồi nơi thượng vị, mà ánh mắt bệ hạ nhìn cô mẫu lại tựa như chứa trọn cả sao trời, chan chứa ái ý.
Uống vài ly lại thêm hứng khởi, nhất thời cao hứng liền phong cho ta danh hào: Quận chúa Thụy Ninh.
Đây là là lời cầu chúc của cô mẫu, mong ta đời này an lành phú quý.
Thế mới biết, người thật lòng thương ta.
…
Bệ hạ đỏ mặt say khướt vẫn chưa quên hỏi:
“Miên Miên à, ngươi muốn chọn nơi nào làm phong địa? Cứ nói cho trẫm nghe.”
Ta vội quỳ tạ, môi cười tươi rói:
“Tạ bệ hạ! Phong địa ấy à… Miên Miên ngẫm thấy, Cô Tô là nơi phong thủy hữu tình, thật chẳng tồi.”
Phía bên, Tô Yến lặng lẽ đứng một bên, vẻ mặt ảm đạm, đôi mắt dõi theo ta mà không dám tiến gần.
…
Bệ hạ nghe vậy, lòng càng vui sướng, liên tiếp ba tiếng “được được được”.
Chợt lại phất tay cười nói:
“Cô Tô chẳng được như Biện Kinh, văn nhân tài tử có phần thưa thớt. Hay là để trẫm tuyển thêm vài vị tài tử theo ngươi về hầu hạ, ngươi thấy sao?”
Tô Yến nghe vậy, khẽ ngẩng đầu, trong mắt lại ẩn ẩn tia chờ mong.
Ta bất giác lạnh sống lưng, nhớ tới mấy món nợ phong lưu ở Cô Tô, đầu liền nhức như búa bổ.
Nếu mang người về nữa… e là sẽ loạn cục diện mất!
Liền mặt đầy hoảng hốt mà ra sức chớp mắt cầu cứu cô mẫu.
….
Cô mẫu liếc ta một cái, môi son nhếch nhẹ:
Tựa hồ như muốn nói:
“Tiểu nha đầu ngươi thật chẳng ra gì!”
Sau đó, người chẳng nói chẳng rằng, liền xách cả vò rượu đổ ngược vào miệng bệ hạ, lập tức chặn đứng cơn hồi tưởng dông dài.
…
Chưa kịp thở phào, từ trong yến tiệc “soạt” một tiếng, liền có ba bóng người đồng loạt quỳ gối giữa chính điện.
Sáu con mắt nhìn ta chằm chặp, khiến lưng ta lạnh toát.
Khó trách vừa nãy luôn cảm thấy sau lưng có gió âm thổi — hóa ra là ba vị này giở trò.
Ta nghẹn họng, nuốt nước miếng đánh ực, mắt trốn tránh như tội đồ.
Kẻ đứng đầu tóc dài búi cao, ôn nhuận như ngọc, chắp tay khẽ nói:
“Thần nguyện theo Quận chúa Thụy Ninh về Cô Tô, lo toan y dược, quản lý gia sản, bầu bạn cả đời. Chỉ mong người cao quý phú hoa, y phục gấm lụa, dư dả cả kiếp.”
Nam tử mặt lạnh kế bên, vẻ cứng cỏi nghiêm túc, thốt lời:
“Thần nguyện làm khách trong màn trướng của quận chúa, xua tan phiền muộn, sánh vai dẫu bể dâu.”
Kẻ còn lại cười hì hì:
“Dân đen ta tuy quê mùa, nhưng thân thủ không tệ, có thể bảo vệ quận chúa. À, ta cũng nguyện làm… cái gì đó trong màn trướng luôn.”
….
Ta chỉ biết ôm trán nhắm mắt, trong lòng cầu mong cô mẫu đã chuốc say bệ hạ, không nghe rõ mấy lời quái gở kia.
Không ngờ, phía trên bệ hạ cười rộ lên, tiếng như chuông đồng:
“Được đó! Phong thái của Miên thật chẳng kém mẫu thân ngươi thuở xưa! Nhớ lại năm xưa…”
Cô mẫu nhíu mày, đôi mắt hồ ly hiện rõ bất mãn.
Nhanh như chớp, người túm một chùm nho, nhét luôn vào miệng hoàng đế, dập tắt luôn cái đoạn “năm xưa” sắp kể lể.
…
Lại có một ánh mắt rực cháy khác xuyên qua đại điện, đốt cháy lưng ta như thiêu.
Ta biết, Tô Yến lại nổi dã tâm.
Ta quyết đoán hành động trước.
Nhanh chóng đứng dậy, hướng cô mẫu và hoàng thượng xin cáo lui.
17.
Chưa bước ra khỏi cung môn, sau lưng đã cảm nhận ba luồng hàn khí như chông đâm vào lưng.
Quay đầu lại… ba người kia sát khí đằng đằng đứng nhìn ta.
….
Diệp công tử ôn nhuận khi xưa, nụ cười vẫn còn, nhưng ánh mắt đã lạnh băng:
“Quận chúa, mười vở hí khúc ở Cô Tô còn chưa tới hồi hay nhất, người không định cùng thảo dân xem hết sao?”
Ta vô thức lùi một bước thật dài.
Tên hồ ly ngàn năm kia!
Chỉ vì ta khiến hắn tổn thất mấy vạn lượng bạc mà đuổi tận Biện Kinh?
…
Quan huyện mặt lạnh kế bên khẽ nói:
“Y phục của công chúa còn để lại ở phủ thần, chẳng định quay lại lấy sao?”
Miệng ta lại nói:
“Người lớn cả rồi, có việc chi phải nói rõ như vậy?”
Kỳ thực, đêm ấy chỉ là ta uống say quá chén, vô tình lao vào lòng hắn rồi nôn hết lên y phục.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, thấy hắn đã nấu xong cháo, lặng lẽ ngồi đọc sách.
Y phục bẩn hôm qua giờ đã giặt sạch sẽ, phơi trên dây, đung đưa theo gió.
May thay, Từ ma ma đẩy cửa bước vào, phá tan không khí xấu hổ.
…
Thiếu niên vẫn luôn cười ngây ngô thì nay mặt xị xuống, đáng thương kéo áo ta:
“Tỷ tỷ à, tỷ đã hứa cùng đệ đi thả diều mà…”
Ta xoa đầu hắn, giọng mềm như gió:
“Ngoan, nghe lời. Người mà tỷ hứa, không phải chỉ có mình đệ đâu.”
….
Diệp công tử nhướng mày, khẽ cười. Hắn cúi sát tai ta, hơi thở phả nhẹ:
“Rất tốt. Chúng ta còn cả đời để từ từ tính toán.”
Ta sửng sốt, mặt liền đỏ bừng.
Không đợi ta nói gì, hắn đã nghênh ngang rời đi, ngồi lên xe ngựa.
“Thần sẽ đợi quận chúa tại Cô Tô. Về lời người đã nói đêm ấy, mong quận chúa chớ quên.”
…
Ta vò đầu bứt tóc — đêm đó rốt cuộc ta đã nói gì?
Chưa kịp mở miệng hỏi, hắn đã liếc mắt — ánh nhìn kia… đầy cảnh cáo.Tựa như nói:
“Nếu dám quên, hậu quả… không nhẹ đâu.”
Ta rụt cổ, lời định nói đành nuốt vào, chỉ còn biết cười gượng hai tiếng:
“Ha… ha… chuyện đó… ừ ừ…”
…
Người vốn lạnh như băng kia — ánh mắt bất giác dịu dàng, môi cong cong, khẽ cười.
Khẽ cúi người, khom lưng chắp tay:
“Thần cáo lui.”
Ta suýt bị nụ cười ấy làm cho lóa mắt.
Cái tên này… cười lên thật đẹp.
…
“Tỷ tỷ! Đệ cũng cười đẹp mà!”
Thiếu niên cúi đầu, đôi mắt như chứa cả hồ nước trong veo.
Ta chẳng kiềm được, lại xoa đầu hắn:
“Ừm… ngoan, đi chơi đi.”
Ta tiễn mắt theo bóng dáng hắn dần xa, trong lòng chỉ thầm kêu:
Trời đất ạ, tiểu tử này… đúng là ngoan quá mức!
—-
GÓC NHÌN TÔ YẾN
Tô Yến chưa từng nghĩ rằng, có một ngày… Thôi Miên sẽ dùng thanh âm lạnh lẽo nhất, vô tình nhất, nói với hắn:
“Xin đừng đến gần.”
Giờ phút ấy, hắn mới chân chính cảm nhận được:
Lạnh nhạt, lạnh lẽo, có thể đau đớn đến tận tâm can.
Hóa ra, năm xưa hắn đối xử với nàng… tàn nhẫn đến thế.
Có lẽ đây chính là báo ứng.
Là hắn, đã đánh mất một Thôi Miên toàn tâm toàn ý vì hắn.
…
Từ nay về sau, mỗi đêm mỗi mộng, Tô Yến đều lẩn khuất nơi đó…
“Ca ca, nhìn kìa! Đại nhạn kìa!”
Giọng nàng ngọt ngào êm ái, âm cuối hơi ngân, khiến lòng người ngứa ngáy.
Ánh tà dương chiếu xuống, Thôi Miên mặc váy vàng nhạt, đứng dưới trời chiều, hai cánh nhạn lớn lặng lẽ lướt qua.
Nàng ngoái đầu, ánh mắt sáng ngời như chứa cả vạn sao trời.
“Ca ca, huynh thật sự muốn cưới ta sao?”
Tô Yến siết chặt tay nàng, sợ nàng tan biến bất cứ lúc nào:
“Ta nguyện ý! Ta yêu nàng, Miên Miên!”
Nhưng… giây tiếp theo, nàng mỉm cười… ánh mắt lạnh như sương tuyết:
“Nhưng ta không muốn gả cho chàng nữa. Tô Yến, chàng khiến ta thấy ghê tởm.”
Hắn gào lên, vội vã lắc đầu:
“Miên Miên! Đừng… đừng nhìn ta như vậy… ta sai rồi…”
Tim hắn thật sự đau.
Là hắn, từng lần một, đẩy nàng ra xa, nghi ngờ, phủ nhận, hắt hủi bao tình ý của nàng.
Giờ đây, nàng quay lưng bỏ đi, không cho hắn một cơ hội hối lỗi.
Lúc này, hắn mới hiểu —
Người từng yêu hắn tha thiết nhất đời…
Là người mà hắn đã tự tay đánh mất.
Tô Yến hối hận, hận không thể nghịch chuyển thời gian, đem tất cả chân tâm bù đắp.
Nhưng… đã quá muộn.
Từ nay trở đi — trong tim hắn,
Chỉ còn một hố sâu trống rỗng… và một đời hối hận không cùng.
-HẾT-
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
VU THI THUY
Vietcombank 1051013169
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖 — Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎