Mười Ngày Trước Khi Rời Khỏi Thế Giới

3



Ta còn phải đợi mười lăm ngày nữa mới có thể về nhà.

Mười lăm ngày.

Mỗi ngày ta ở đây đều dài tựa một năm.

Ta phải sống qua mười lăm ngày này thế nào đây?

Tiêu Lẫm ôn tồn mở lời: “Ấu Gia, thái y đã bắt mạch cho nàng rồi, thân thể nàng không có gì đáng ngại, cứ yên tâm tịnh dưỡng.”

Hắn khựng lại một chút, cẩn trọng hỏi ta:

“Ấu Gia, tay nàng trở nên trong suốt, là vì cái hệ thống mà nàng nói đó sao?”

“Nàng sẽ hoàn toàn trở nên trong suốt rồi biến mất sao?”

Trong mắt hắn ngập tràn lo lắng, dường như rất sợ hãi việc ta sẽ biến mất.

Dường như, rất quan tâm đến ta.

Làm sao có thể chứ?

Hắn căn bản chẳng quan tâm gì đến ta, hắn chỉ quan tâm đến Thẩm Thiển Thiển.

Hắn hỏi như vậy chỉ là tò mò về sự tồn tại của hệ thống mà thôi.

Ta cười tự giễu, xoay người đi, không thèm để ý đến hắn.

Thẩm Thiển Thiển đứng sau lưng Tiêu Lẫm im lặng hồi lâu, lúc này đột nhiên lên tiếng:

“Thiếp thân nghe nói trong dân gian có huyễn cảnh huyễn thuật, thời Đường cực kỳ thịnh hành, có thể huyễn hóa ra bất cứ sự vật gì, cũng có thể khiến người ta biến mất không dấu vết, tỷ tỷ xuất thân dân gian…”

Ả ngừng lại.

Ý tứ ngoài lời: Ta dùng huyễn thuật để biến cơ thể mình thành trong suốt.

Một lát sau ả khẽ thở dài:

“Tỷ tỷ, tỷ chỉ cần ngoan ngoãn xin lỗi muội, nhận sai với Điện hạ, Điện hạ nhất định sẽ tha thứ cho tỷ, khôi phục ngôi vị Thái tử phi cho tỷ mà.”

“Tỷ tỷ hà tất phải làm huyễn thuật lừa gạt Điện hạ chứ? Còn gạt Điện hạ là có hệ thống gì đó, nếu có thật, sao tỷ tỷ không bảo hệ thống đón tỷ đi ngay bây giờ?”

Khí lạnh quanh người Tiêu Lẫm đột ngột tỏa ra.

Hắn quát lạnh một tiếng, đứng phắt dậy.

“Lâm Ấu Gia, ngươi lại lừa gạt cô!”

Ta siết chặt góc chăn, không thèm để ý đến một chút nào.

Tiêu Lẫm nén giận: “Lâm Ấu Gia, ngươi giải thích thế nào?”

Ta mím môi, trầm giọng đáp:

“Ta chưa từng lừa chàng, tin hay không tùy chàng.”

Ngược lại là Thẩm Thiển Thiển đã lừa hắn không ít.

Hệ thống trước khi biến mất đã nói với ta, Thẩm Thiển Thiển có người trong lòng khác, đứa con trong bụng ả là của kẻ khác.

Sở dĩ ả quay lại bên cạnh Tiêu Lẫm, chỉ là để lừa gạt Tiêu Lẫm giúp ả lật lại bản án.

Tình lang kia của ả hiện giờ vẫn ở Giáo Phường Ty, đang làm cầm sư nổi danh nhất.

Nhưng ta sẽ không nói cho hắn biết, ta vui vẻ nhìn thấy hắn bị người ta phụ bạc, bị người ta đùa giỡn.

Ta nhắc lại lần nữa: “Ta chưa từng nói dối nửa lời.”

Cơn giận của Tiêu Lẫm bùng nổ:

“Vậy ngươi bảo hệ thống của ngươi ra đây, hoặc bảo nó ngay trước mặt cô đón ngươi đi!”

Ta cũng muốn đi lắm chứ, ta vốn dĩ đã đến giờ đi rồi mà.

Nhưng hệ thống bị lỗi, ta biết làm thế nào được.

Ta im lặng không nói, nước mắt nơi khóe mắt lặng lẽ trượt xuống, ướt đẫm một mảng.

Sự im lặng này trong mắt Tiêu Lẫm lại trở thành chột dạ, thành thú nhận.

Hắn giận dữ quát: “Lâm Ấu Gia! Ngươi…”

Thẩm Thiển Thiển lúc này đột nhiên đau bụng.

“Á! Bụng của thiếp! Tiêu lang, con của chúng ta!”

Tiêu Lẫm lập tức gọi thái y bắt mạch cho ả, thái y hoảng hốt nói:

“Thái tử điện hạ, nếu không có Cổ trùng làm thuốc dẫn, không quá ba ngày hoàng thai sẽ sảy mất!”

Tiêu Lẫm không chút do dự ra lệnh:

“Người đâu, vực Lâm Lương đệ dậy, tiếp tục hạ Cổ!”

6

Ta bị đám bà mụ thô bạo lôi dậy, không còn chút đường nào giãy giụa.

Lưu Ly dốc hết sức bình sinh ngăn cản nhưng chẳng có chút tác dụng nào.

Nàng quỳ rạp dưới đất dập đầu liên tục, khóc lóc cầu xin Tiêu Lẫm:

“Thái tử điện hạ, nương nương nhà nô tỳ vốn sức khỏe đã yếu, cộng thêm việc sảy thai và bị giày vò mấy ngày nay lại càng hư nhược không chịu nổi, làm sao chịu đựng được việc hạ Cổ chứ?”

“Cầu xin Điện hạ tha cho nương nương, cầu Điện hạ khai ân! Cầu Điện hạ khai ân!”

Tiêu Lẫm nhíu mày ra lệnh trói Lưu Ly lôi đi.

Chỉ còn lại mình ta mặc người xâu xé.

Căn bản không thể thoát ra được.

Các bà mụ cởi áo ta ra, dùng con dao găm lạnh lẽo sắc bén rạch bụng dưới của ta, đặt một con Cổ trùng xanh đen vào trong đó.

Vết thương ở bụng dưới như bị vô số móng vuốt xé toạc.

Khoảnh khắc Cổ trùng chui vào cơ thể, cảm giác như toàn thân đều bị lũ sâu bọ chiếm giữ.

Đau đớn như khoan tim rỉa xương.

Ta đau đến mức vặn vẹo cơ thể liên tục, đầy tủi nhục đầy thảm hại.

Không nhịn được gào lên: “Điện hạ! Ta đau quá!”

Trong mắt Tiêu Lẫm xẹt qua tia xót xa.

Hắn túm lấy cổ áo thái y, giận dữ quát:

“Không phải nói chỉ đau nhẹ một chút thôi sao? Sao lại đau đớn đến mức này!”

Thái y căng thẳng đáp: “Mỗi người thể chất khác nhau, nương nương e là thể chất nhạy cảm với đau đớn, thần đi kê cho nương nương một đơn thuốc giảm đau.”

Tiêu Lẫm hung hăng nói: “Cút!”

Ta đau đớn lăn lộn trên giường ôm bụng, mồ hôi ướt đẫm toàn thân, tóc tai dính bết.

Ta không ngừng gọi hệ thống trong đầu:

“Hệ thống! Ngươi ở đâu! Mau tiêm cho ta một mũi giảm đau!”

Không ai trả lời.

“Hệ thống! Ngươi mau ra đây!”

Ta gọi rất nhiều rất nhiều lần.

Đều không có ai trả lời.

Ta đau đớn như bị vạn tiễn xuyên tâm.

Sống không bằng chết.

Hệ thống bỏ mặc ta, Tiêu Lẫm lại càng chán ghét ta đến cực điểm.

Tại sao ta còn phải chịu đựng mười lăm ngày tra tấn không ra hình người này?

Dù sao trở về cũng là chết.

Cũng là chết cả thôi!

Ta căn bản không có lấy một con đường sống!

7

Ta cắn răng ngồi dậy, vươn tay về phía bàn trang điểm.

Đám bà mụ sợ ta trong lúc giãy giụa làm mình bị thương.

Tất cả vật sắc nhọn trong điện đều đã bị bọn họ thu đi hết.

Nhưng ta vẫn còn một món vũ khí sắc bén.

Trong hộp trang điểm của ta, có một chiếc vòng tay có thể biến thành dao găm.

Đó là chiếc vòng phòng thân ta đặc biệt làm cho Tiêu Lẫm để công lược hắn.

Còn nhớ…

Ngày hôm đó tuyết đầu mùa chưa tan, Tiêu Lẫm phải đi biên quan tuần tra.

Ta cẩn thận từng li từng tí nâng chiếc vòng đưa cho hắn:

“Điện hạ, cái này tặng chàng phòng thân.”

“Đây là chiếc vòng có thể biến…”

…biến thành dao găm.

Ta còn chưa nói hết, Tiêu Lẫm nghe tin Thẩm Thiển Thiển bị bắt nạt ở Giáo Phường Ty liền lập tức ngắt lời ta.

“Cô không cần vòng tay gì cả, nàng bớt dùng mấy cái tâm tư vặt vãnh này đi, chỉ tổ làm lỡ thời gian của cô.”

Hắn phất tay áo bỏ đi.

Keng một tiếng.

Chiếc vòng trong lòng bàn tay ta bị tay áo hắn hất văng xuống đất.

Đã bao nhiêu lần rồi nhỉ.

Nhẫn, túi thơm, ngọc bội, đai lưng…

Bất kể ta làm gì, tặng hắn cái gì, Tiêu Lẫm đều hờ hững vứt sang một bên.

Chưa từng để trong lòng.

Ta mở hộp trang điểm, lấy chiếc vòng ra.

Cho nên, Tiêu Lẫm không biết…

Ta bất cứ lúc nào cũng có thể lấy mạng hắn, hoặc bất cứ lúc nào cũng có thể lấy mạng của chính mình.

Tiêu Lẫm nhíu mày nhìn ta:

“Ấu Gia nàng làm cái gì vậy? Đau thì nghỉ ngơi cho khỏe, đừng cử động lung tung.”

Ta nhìn đám thị vệ cách đó không xa, cân nhắc tình trạng cơ thể hiện tại của mình.

Nếu ta ám sát Tiêu Lẫm, e là ta còn chưa chạm được vào người hắn, chiếc vòng đã bị thị vệ đánh rơi xuống đất rồi.

Ta nén đau, thở dài thườn thượt.

Đáng tiếc.

Đáng tiếc không thể tự tay kết liễu tính mạng Tiêu Lẫm trước khi chết.

8

Ta xòe bàn tay, để lộ chiếc vòng trong lòng bàn tay.

“Điện hạ, chàng còn nhớ vật này không?”

Tiêu Lẫm nhíu mày, trong mắt đầy vẻ khó hiểu.

Hắn hiển nhiên hoàn toàn không nhớ.

Hắn thở dài, giọng điệu mềm mỏng hơn:

“Ấu Gia, đừng nghĩ ngợi linh tinh nữa, nghỉ ngơi cho khỏe trước đã.”

“Cổ trùng này chỉ cần ba ngày là trưởng thành, đến lúc đó sẽ không đau nữa đâu, nàng cứ yên tâm.”

Ta đột nhiên bật cười, cười đến nước mắt bắn ra tứ phía.

Tiêu Lẫm vẫn còn lừa gạt ta.

Vong Ưu Cổ nếu không có mười ngày thì căn bản sẽ không trưởng thành, mà mười ngày này đủ để khiến một người trở nên ngây dại ngu ngốc.

Ta sẽ không cho hắn cơ hội làm hại ta thêm nữa.

Ta ấn cơ quan, chiếc vòng tay trong chớp mắt biến thành dao găm.

Giọng ta vô cùng bình tĩnh:

“Điện hạ chàng nhìn xem, đây là ám khí phòng thân năm xưa ta tự tay làm cho chàng, nhưng chàng lại ném đi không chút thương tiếc.”

“Điện hạ, chàng lúc đó ấy mà, ngay cả lời ta nói cũng chưa nghe hết…”

Tiêu Lẫm dường như sực nhớ ra điều gì, đột nhiên đứng chết trân tại chỗ.

Thần sắc hoảng loạn lại có chút xúc động.

Một lát sau, hắn chợt nhận ra điều gì, lao mạnh về phía ta.

Ta lập tức kề dao găm lên cổ mình.

Da thịt trong nháy mắt bị rạch rách, máu tươi rỉ ra.

Ta ngẩng đầu cao giọng: “Điện hạ! Chàng đừng cử động!”

Tiêu Lẫm chôn chân tại chỗ, giọng gấp gáp:

“Cô không động! Ấu Gia! Nàng đừng làm chuyện dại dột!”

“Cô nhớ ra chiếc vòng này rồi, cô nhớ mà, là lỗi của cô, cô không nên phớt lờ nàng.”

Giọng hắn ngày càng run rẩy:

“Cô không hạ Cổ nàng nữa, cô sẽ nghĩ cách khác chữa bệnh cho Thiển Thiển.”

“Ấu Gia, nàng bỏ vòng tay xuống có được không?”

Sống mũi ta cay xè.

Cay từ khoang mũi xộc lên tận óc, cay đến mức nước mắt ta rơi lã chã từng giọt lớn.

Hắn đang làm gì vậy?

Đang níu kéo ta?

Không! Hắn đang lừa gạt ta!

Hắn chỉ sợ ta chết rồi sẽ không còn cơ thể thuần âm để nuôi Cổ chữa bệnh cho Thẩm Thiển Thiển mà thôi!

Ta lạnh giọng, gằn từng chữ:

“Tuyệt đối không!”

Ta cắm phập con dao vào tim, quyết tuyệt nói:

“Tiêu Lẫm! Kiếp này chàng và ta trên trời dưới đất, vĩnh viễn không gặp lại!”

Trong đôi mắt Tiêu Lẫm nổi lên sóng to gió lớn.

Hắn lao bổ về phía ta, ôm chặt lấy ta vào lòng.

Hai tay cùng cả cơ thể đều run lên bần bật.

Thẩm Thiển Thiển thấy tình hình không ổn, vội ngã ra đất, không ngừng kêu la:

“Á! Bụng của thiếp! Điện hạ, con của chúng ta có phải xảy ra chuyện rồi không!”

Tiêu Lẫm bất động.

Thẩm Thiển Thiển lại gọi: “Bùi lang! Thiếp đau quá!”

Tiêu Lẫm nhắm mắt, không hề nhìn ả lấy một cái, chỉ lớn tiếng quát:

“Câm miệng cho cô!”

“Đau bụng thì đi tìm thái y! Còn không mau đi!”

Thẩm Thiển Thiển bị dọa cho ngẩn người tại chỗ, dường như quên mất là bụng đang đau.

Tiêu Lẫm cúi đầu, nhìn thấy máu từ ngực ta ồ ạt tuôn ra, lại thấy máu từ miệng ta từng dòng trào ra.

Hắn liên tục lau khóe miệng cho ta, nhưng phát hiện lau mãi không sạch.

Hắn rốt cuộc không kìm được gào lên:

“Không!”

“Ấu Gia! Không có sự cho phép của cô sao nàng có thể chết!”

“Ấu Gia! Cô không cho phép nàng chết!”

Còn trong lòng ta lại là một mảnh bình yên.

Cuối cùng cũng, giải thoát rồi.

Tiếng rè rè của hệ thống trong đầu lại đột nhiên vang lên.

Hệ thống bất ngờ lên tiếng:

[Nhiệm vụ khiến Thái tử chọn ký chủ một lần giữa Thẩm Thiển Thiển và ký chủ đã hoàn thành viên mãn.]

[Chúc mừng ký chủ công lược thành công.]

9

Ta ngẩn người đờ đẫn tại chỗ.

Ngay sau đó, hệ thống xin lỗi ta:

[Xin lỗi ký chủ, vì hệ thống gặp sự cố dẫn đến thiếu hụt năng lượng, ta rơi vào trạng thái ngủ say, không thể đáp lại lời kêu cứu của ngươi.]

Nó tiếp tục giải thích:

[Sau khi ký chủ công lược thành công, ta đã thuận lợi nhận được phần thưởng năng lượng, khôi phục vận hành trở lại.]

[Việc sửa chữa kênh xuyên không cũng được đẩy nhanh, chỉ cần bảy ngày sau là có thể mở lại lần nữa.]

[Sau khi thoát ly thế giới trở về thế giới cũ, ký chủ sẽ nhận được một cơ thể khỏe mạnh, cộng thêm một trăm triệu tiền vốn, coi như sự bù đắp của bổn hệ thống dành cho ký chủ.]

Ta vốn còn im lặng lắng nghe, lúc này không kìm được hỏi lại:

“Bao nhiêu? Một trăm triệu?”

Hệ thống trả lời dứt khoát: [Phải! Chính là một trăm triệu.]

Công lược thành công đã là ngoài ý muốn, không ngờ còn có khoản tiền đền bù khổng lồ.

Ta lại thắp lên hy vọng sống.

[Xin ký chủ kiên nhẫn chờ đợi bảy ngày, đến lúc đó sẽ tự động thoát ly khỏi thế giới này.]

Ta mỉm cười: “Được.”

Khi ta tỉnh lại lần nữa, vết thương ở cổ và ngực đã được băng bó kỹ càng.

Hệ thống nói nó đã sửa đổi vị trí dao găm đâm vào giúp ta, tránh chỗ hiểm, để ta sống sót.

Bởi vì chỉ có sống đến ngày thoát ly thế giới, ta mới có thể về nhà.

Ta khẽ thở dài.

Làm kinh động Tiêu Lẫm đang nằm ngủ gục bên mép giường.

Hắn quầng mắt thâm quầng, vẻ mặt tiều tụy.

Ta kiểm tra bảng điều khiển hệ thống:

[Khoảng cách thoát ly thế giới còn 4 ngày.]

Ta vậy mà đã hôn mê ba ngày.

Không cần để ý đến bất cứ ai bất cứ việc gì mà trôi qua ba ngày.

Thật tốt quá.

Tiêu Lẫm thấy ta nhìn hắn, thần sắc có chút không tự nhiên.

Một lát sau, hắn mở miệng hỏi ta:

“Ấu Gia, nàng có khát không?”

Lúc này ta mới nhận ra cổ họng khô khốc.

Khàn giọng nói: “Nước.”

Tiêu Lẫm cẩn thận bưng chén trà đưa cho ta.

Hắn muốn bón cho ta, bị ta nhẹ nhàng đẩy ra từ chối.

Hắn mím môi, nói:

“Cổ trùng cô đã cho người lấy ra rồi, cô sẽ không để nàng dùng thân nuôi Cổ nữa, nàng đừng tìm đến cái chết nữa.”

Ta vẫn không để ý đến hắn.

Thần sắc hắn dường như có chút tổn thương.

Có chút tủi thân, có chút lạc lõng.

Nhưng ta chẳng hề bận tâm.

Ta cao giọng gọi Lưu Ly: “Lưu Ly, tiễn Điện hạ về tẩm cung, ta muốn nghỉ ngơi.”

Lưu Ly không chút do dự mở miệng: “Điện hạ, nương nương nhà nô tỳ mệt rồi, người hãy về trước đi ạ.”

Tiêu Lẫm nhìn Lưu Ly nheo đôi mắt phượng, toàn thân tỏa ra uy áp.

Nhưng Lưu Ly không hề sợ hãi.

Một lát sau, Tiêu Lẫm nhắm mắt hít sâu một hơi, than rằng:

“Vậy nàng nghỉ ngơi cho khỏe, có việc thì gọi cô.”

“Sau này, cô sẽ trông chừng Thiển Thiển không cho gặp mặt nàng, nàng cũng tránh nàng ấy một chút, cô vẫn hy vọng hai người có thể bình an vô sự.”

Ta không đáp lời, một lúc sau mới nghe thấy tiếng bước chân hắn rời đi.

Lưu Ly vội vàng tiến lên kiểm tra tình trạng cơ thể ta, lải nhải nói với ta rất nhiều chuyện.

Nàng nói sau khi ta ngất đi Tiêu Lẫm đã không ăn không ngủ canh giữ ta suốt ba ngày.

Ngay cả Thẩm Thiển Thiển đến bái kiến hắn cũng không gặp.

Nàng nói Tiêu Lẫm không cho bất cứ ai đến gần ta, ngay cả nàng cũng không được lại gần chăm sóc ta, nàng lo muốn chết.

Nàng nói nếu ta chết, nàng sẽ liều mạng với Thẩm Thiển Thiển với Thái tử, có hy sinh cái mạng này cũng phải báo thù cho ta.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...