Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Mười Ngày Trước Khi Rời Khỏi Thế Giới
2
3
Tiêu Lẫm sững sờ tại chỗ.
Đến mức Thẩm Thiển Thiển khẽ kéo vạt áo hắn, hắn cũng chẳng hề hay biết.
Đôi mắt phượng của hắn tối tăm không rõ cảm xúc.
Trong khoảnh khắc xẹt qua một tia đau lòng.
Nhanh đến mức ta nghi ngờ mình đã nhìn lầm.
Hắn mấp máy môi, không thốt nên lời nào.
Thẩm Thiển Thiển kinh hãi trong lòng, vội vàng lên tiếng:
“Tỷ tỷ nói gì vậy, muội là nữ nhi tội thần, làm sao xứng đáng với vị trí Thái tử phi.”
Giọng nói ai oán, bi thương.
Tiêu Lẫm lúc này mới hoàn hồn.
Hắn nhìn ta nói: “Ấu Gia, nàng lại nói hồ đồ rồi, Thái tử phi đâu phải nói làm là làm, nói bỏ là bỏ?”
Hắn ra lệnh: “Lưu Ly, Thái tử phi mệt rồi, ngươi mau đưa Thái tử phi hồi cung đi.”
Hắn vội vàng ôm Thẩm Thiển Thiển rời đi.
Chẳng hề chú ý đến sắc mặt dần đen lại của Thẩm Thiển Thiển.
Ta cười tự giễu, nếu không phải biết rõ Thái tử yêu Thẩm Thiển Thiển đến cực điểm, ta còn tưởng hắn vì ta mới nói ra những lời này.
Hắn chẳng qua là không muốn người trong thiên hạ đàm tiếu hắn vứt bỏ người thê tử tào khang mà thôi.
Hắn yêu Thẩm Thiển Thiển, nhưng càng yêu thể diện Hoàng gia hơn.
Chỉ là ý định hòa ly, ta cũng đành phải dập tắt.
Hệ thống nhắc nhở: [Còn 3 ngày nữa sẽ thoát ly khỏi thế giới.]
Ta thở dài một hơi.
Cũng được, dù sao qua vài ngày nữa ta sẽ về nhà, hòa ly hay không cũng chẳng có gì khác biệt.
Ta trở về Đông cung, chẳng còn tâm trí đâu mà dạo chơi giải sầu.
Hai ngày sau, Tiêu Lẫm quả nhiên đón Thẩm Thiển Thiển vào cung.
Đây là ngày cuối cùng ta ở thế giới này.
Ta chỉ muốn tận hưởng nốt những giây phút an nhàn cuối cùng.
Ta đang ngồi bên hồ ở Ngự hoa viên hóng mát ngắm cảnh, Thẩm Thiển Thiển lại đi tới.
“Ta đã dọn vào Đông cung rồi, tỷ tỷ vẫn còn tâm trạng tốt mà ngắm cảnh sao?”
Ta nhíu mày, úp quyển sách lên mặt, không đáp lời.
Thẩm Thiển Thiển bất ngờ kéo giật ta dậy.
“Tại sao ngươi không để ý đến ta, khinh thường ta sao?”
Lưu Ly lớn tiếng quát: “Thẩm cô nương, to gan thật!”
Ả lại bật cười, khẽ nói: “Thái tử phi vốn dĩ phải là ta, ả ta tính là cái thá gì chứ.”
Nói xong lại đột nhiên hét toáng lên: “Tỷ tỷ tỷ đang làm gì vậy! Tỷ tỷ đừng kích động!”
Sau đó bất ngờ ngã ngửa ra sau, rơi tõm xuống hồ.
Còn ta lao về phía trước, ngã sóng soài ra bờ hồ.
Tiêu Lẫm chính là xuất hiện vào lúc này.
Trong mắt hắn, là ta đã đẩy Thẩm Thiển Thiển xuống hồ.
Hắn lập tức nhảy xuống hồ cứu người, sau khi đưa lên bờ, hắn trừng đôi mắt rực lửa gầm lên với ta:
“Lâm Ấu Gia! Ngươi to gan lắm! Thiển Thiển mà ngươi cũng dám đụng đến sao!”
Cơ thể ta vốn đã yếu ớt vì sảy thai, lại thêm cú va đập mạnh vừa rồi, toàn thân đau nhức như muốn rã rời.
Ta đau đớn khắp người lại bủn rủn vô lực, căn bản không còn chút sức lực nào để ý đến Tiêu Lẫm.
Lưu Ly cuống cuồng lớn tiếng biện giải: “Không phải đâu! Vừa rồi là Thẩm cô nương tự mình nhảy xuống hồ, nương nương nhà nô tỳ còn bị Thẩm cô nương kéo ngã! Xin Thái tử điện hạ minh giám!”
Thẩm Thiển Thiển toàn thân ướt sũng dựa vào lòng Tiêu Lẫm.
Đầy bụng tủi thân:
“Là thiếp báo cho tỷ tỷ biết thiếp đã có thai, khiến tỷ tỷ quá kích động mới không cẩn thận đẩy thiếp xuống hồ.
“Tỷ tỷ trước đó vì thiếp mà sảy thai, hành động như vậy chắc hẳn là do quá đau lòng mà thôi.”
Ả cọ cọ vào hõm cổ Tiêu Lẫm, dáng vẻ điềm đạm đáng yêu nói:
“Đều là lỗi của thiếp, thiếp không nên nói cho tỷ tỷ biết, Tiêu lang ngàn vạn lần đừng trách tội tỷ tỷ.”
Ta ngẩn người nhìn ả.
Ả mang thai?
Ả nói với ta ả mang thai lúc nào?
Lời trong lời ngoài của ả đều đang ám chỉ ta ghen tị vì ả mang thai nên mới muốn hại ả sảy thai.
Ta cố chống đỡ cơ thể dựa vào lòng Lưu Ly, toàn thân đau đớn dữ dội.
Ta nén cơn đau kịch liệt nói:
“Tiêu Lẫm, ta không biết nàng ta mang thai, càng không đẩy nàng ta xuống hồ.”
Tiêu Lẫm giận không thể kìm nén:
“Chẳng lẽ Thiển Thiển lại mạo hiểm tính mạng đứa con để vu oan cho ngươi sao?”
Trong lồng ngực ta bùng lên một ngọn lửa giận, xông thẳng lên đỉnh đầu.
Ta đột nhiên hét lớn:
“Phải!”
“Nàng ta ta chính là đang hãm hại ta!”
Từng tiếng như rỉ máu, khản đặc cuồng loạn.
4
“Nàng ta chính là đang hãm hại ta!”
Đã rất lâu rồi ta không tranh cãi với Tiêu Lẫm.
Ta như kẻ điên lặp đi lặp lại câu nói này.
Lưu Ly ôm chặt lấy ta, nước mắt giàn giụa.
Tiêu Lẫm nhíu mày nhìn ta chằm chằm.
Đột nhiên, có người hét lên: “Máu! Thẩm cô nương chảy máu rồi!”
Tiêu Lẫm cúi đầu nhìn, sắc mặt tức thì tái mét.
Hắn bế thốc Thẩm Thiển Thiển xoay người bỏ đi.
“Kể từ hôm nay phế truất ngôi vị Thái tử phi của Lâm Ấu Gia, giáng làm Lương đệ.”
Hoàng hôn buông xuống, bên hồ gió lạnh căm căm.
Lưu Ly ôm lấy ta khóc òa lên:
“Nương nương, người chịu khổ rồi.”
Ta không ngừng lẩm bẩm:
“Ả hãm hại ta, hắn không tin ta, bọn họ đều hại ta, ta muốn về nhà, hệ thống, ta muốn về nhà…”
Nhưng về nhà rồi, ta vẫn sẽ chết.
Ta khóc đến gan ruột đứt đoạn, tâm thần vỡ nát.
Cứ thế khóc ngất đi trong lòng Lưu Ly.
Hôn mê bất tỉnh.
Không biết đã ngủ bao lâu, ta bị nước lạnh tạt thẳng vào mặt cho tỉnh lại.
Tiêu Lẫm dẫn người trói ta lại.
“Lâm Ấu Gia, ngươi hại Thiển Thiển suýt chút nữa sảy thai ngươi có biết không?”
“Đã phạm lỗi, thì phải đền tội.”
Ta kinh hãi trong lòng: “Thái tử điện hạ! Người muốn làm gì?”
Tiêu Lẫm mặt không chút cảm xúc nói:
“Thái y nói, dùng thân thể thuần âm nuôi Vong Ưu Cổ, đợi Cổ trùng trưởng thành lấy làm thuốc dẫn cho thai phụ, có thể giữ cho thai tượng bình an vô sự.”
“Yên tâm, ngươi chỉ đau đớn vài ngày thôi, sẽ không có hậu quả gì đâu.”
Hắn nhẹ nhàng vuốt ve mi mắt ta, động tác dịu dàng hệt như những lúc ân ái mặn nồng xưa kia.
Thần tình lại lạnh lùng đến tột độ.
“Ấu Gia, đây là món nợ ngươi nợ Thiển Thiển.”
Ta trợn mắt há hốc mồm.
Vong Ưu Cổ.
Một khi dùng cơ thể người để nuôi cấy, người nuôi sẽ dần dần trở nên ngốc nghếch, điên dại.
Tiêu Lẫm đang lừa gạt ta.
Hắn căn bản chưa từng nghĩ đến hậu quả!
Ta liều mạng giãy giụa, dùng sức thoát ra.
Nhưng hoàn toàn vô ích.
Ta bị bốn năm bà mụ thô lỗ đè chặt xuống, như cá nằm trên thớt.
Ta tức giận gào lên: “Hệ thống! Ngươi còn không mau ra đây! Đã là ngày cuối cùng rồi, mau đưa ta về nhà! Ta muốn về nhà!”
Ta thà rằng trở về chờ chết, cũng không muốn ở lại đây chịu người ta hành hạ.
Hệ thống không lên tiếng.
Tiêu Lẫm lại càng giận dữ hơn:
“Lâm Ấu Gia! Ngươi lại lấy cái hệ thống chết tiệt gì đó ra lừa gạt cô, lại lấy cái gọi là về nhà ra dọa dẫm cô!”
“Nếu ngươi thật sự có bản lĩnh, ngươi bảo hệ thống đón ngươi đi ngay trước mặt cô xem! Nếu không thì ngoan ngoãn ở lại nuôi Cổ cứu người cho cô!”
Ta bị đè chặt trên ghế, cơ thể vốn đã yếu ớt sau khi sảy thai nay lại càng đau thấu xương tủy.
Tại sao hệ thống không trả lời ta?
Vẫn chưa đến giờ sao?
Ta gượng dậy tinh thần kiểm tra bảng điều khiển hệ thống.
[Khoảng cách thoát ly thế giới, còn 0 ngày.]
Hôm nay, chính là ngày cuối cùng ta ở thế giới này.
Tiêu Lẫm lạnh giọng ra lệnh: “Lý thái y, bắt đầu hạ Cổ!”
Hắn nhìn chằm chằm ta gằn từng chữ: “Lâm Ấu Gia, cô chống mắt lên xem ngươi trốn thoát thế nào, rời đi ra sao!”
Ta tuyệt vọng nhắm nghiền hai mắt, bi thương đến cùng cực.
Âm thanh điện tử của hệ thống đột ngột vang lên:
[Ký chủ, thời gian thoát ly thế giới đã đến.]
[Đã mở kênh xuyên không.]
Ta bỗng nhiên mở mắt.
Nhìn cơ thể mình dần dần trở nên trong suốt.
Hai trong số các bà mụ thậm chí đã không còn nắm được tay ta.
Bọn họ kinh hãi hét lên: “Á! Có ma!”
Tiêu Lẫm nhìn theo tiếng hét.
Nhìn thấy cơ thể ta đang dần biến mất.
Trong phút chốc sững sờ.
5
Ta bị các bà mụ ném xuống đất.
Tiêu Lẫm chợt hoàn hồn, ôm lấy ta giọng nói run rẩy:
“Ấu Gia, nàng làm sao vậy?”
Hắn run lên bần bật, thì thầm lẩm bẩm:
“Chẳng lẽ chuyện nàng nói nàng có hệ thống, nàng sẽ biến mất về nhà, đều là sự thật?”
“Nàng thế này là, muốn bỏ lại cô mà đi sao?”
Ta nhắm mắt không nói, không buồn đáp lại hắn nửa lời.
Tĩnh lặng chờ đợi xuyên không về nhà.
[Tít tít tít, tít tít tít…]
Một tràng âm thanh cảnh báo chói tai vang lên.
[Cảnh báo! Cảnh báo! Hệ thống gặp sự cố, không thể tách ký chủ, hệ thống đang tiến vào quy trình sửa chữa.]
[Xin ký chủ kiên nhẫn chờ đợi, 15 ngày sau hệ thống sẽ tiến hành quy trình thoát ly thế giới một lần nữa.]
Sao đang yên đang lành lại xảy ra sự cố?
Ta đã chịu đủ dày vò, ngay cả việc về nhà chờ chết cũng bị ngăn trở sao?
Ta tức giận đến toàn thân run rẩy, bi phẫn tột cùng.
Nhưng còn chưa kịp nói với hệ thống một câu, hệ thống đã hoàn toàn mất đi âm tín.
Cơ thể ta bắt đầu dần dần thực thể hóa, những phần trong suốt từ từ trở lại bình thường.
Và vì sự cố lần này, ta lại rơi vào hôn mê.
Không còn hay biết gì về mọi thứ xung quanh.
Đến khi ta tỉnh lại lần nữa, ta đã nằm trên giường ngủ.
Tiêu Lẫm ngồi bên mép giường, thấy ta tỉnh lại thần sắc lại có chút kích động.
Lưu Ly là người đầu tiên hỏi ta: “Nương nương cảm thấy khá hơn chút nào chưa?”
Ta ngẩn ngơ nhìn màn trướng, không lên tiếng.