Công Chúa Quý Giá

3



12

Ngày hôm sau, ta ngủ li bì đến tận khi mặt trời lên cao mới tỉnh dậy.

Toàn thân đau nhức như vừa bị xe nghiền qua, mỏi rã rời không muốn động đậy.

Trên người chỗ xanh chỗ tím, nhìn mà xót mắt.

Vú Trương và Lam Nguyệt vừa thấy liền đau lòng không thôi, giọng đầy trách móc: “Hầu gia này đúng thật chẳng biết thương hoa tiếc ngọc, xem công chúa nhà ta bị giày vò thành thế nào rồi!”

“Đúng đó, chẳng khác gì đánh trận cả, người toàn thương tích!”

Vừa nghe vậy, hình ảnh quấn quýt đêm qua liền ập về trong đầu, mặt ta nóng bừng, vội khép chặt áo, khẽ hỏi: “Thẩm Ánh Nam đâu rồi?”

Lam Nguyệt nhanh nhảu đáp: “Hầu gia sáng sớm đã ra ngoài rồi, đến giờ vẫn chưa về.”

“Trước khi đi, hầu gia còn dặn nô tỳ đừng quấy rầy công chúa, để người ngủ thêm.”

Ta vừa xoa cánh tay đau nhức, vừa nghiến răng thầm mắng: “Hừ, Thẩm Ánh Nam, ăn sạch uống sạch rồi liền vắt chân bỏ chạy!”

“Đợi bản công chúa bắt được ngươi, xem ta thu phục ngươi thế nào!”

Nhưng suốt mười ngày ta ở trong phủ lại chẳng thấy bóng dáng hắn đâu.

Theo lời Lam Nguyệt dò hỏi được, Thẩm Ánh Nam suốt thời gian ấy đều ở ngoài doanh trại ngoại thành.

Đêm tân hôn xong liền bỏ mặc tân nương, chuyện này truyền ra ngoài thì còn ra thể thống gì nữa?

Lũ hạ nhân trong phủ vốn ưa hóng chuyện cũng đã bắt đầu xì xào: Nào là “Công chúa từ Lâm An đến chẳng được Hầu gia sủng ái”, nghe mà ta tức đến nghiến răng.

Vú Trương lo lắng hỏi dò: “Công chúa, hay là chúng ta ra ngoài tìm Hầu gia đi?”

Ta siết chặt chiếc khăn tay trong tay, nghiến răng nói: “Hừ, Thẩm Ánh Nam dám khiến bản công chúa mất mặt, ta phải tìm hắn tính sổ cho ra trò!”

13

Xuống xe ngựa, ta hùng hổ xông thẳng vào doanh trại.

Chưa kịp đến trước trướng của Thẩm Ánh Nam đã bị một cô bé chặn lại.

Chừng mười hai, mười ba tuổi, khoanh tay trước ngực, khinh khỉnh nhìn ta từ đầu đến chân: “Ôi chà, đây là công chúa từ Lâm An đến sao? Trông cũng chẳng có gì ghê gớm nhỉ.”

“Ốm nhom như cây sậy, chắc thiếu ăn à? Cẩn thận gió Bắc thổi một cái là bay mất tiêu!”

Lam Nguyệt tức giận định lên tiếng, ta liền kéo nàng lại, bình tĩnh nhìn thẳng cô bé, lạnh giọng quát: “Vô lễ! Ngươi là ai, dám ăn nói như vậy với bản công chúa?”

Cô bé nghe thế chẳng hề e sợ, còn cười nhạt khinh thường: “Ta là Thẩm Nhạc Hàm.”

“Dù ngươi có gả cho ca ca ta, ta với ca ca ta cũng không thích ngươi đâu.”

“Cho dù ngươi có dùng thân phận công chúa ép người, ta cũng chẳng nhận ngươi làm tẩu tử đâu!”

Ta ưỡn ngực, đáp trả: “Ngươi dựa vào đâu nói ca ca ngươi không thích ta?”

“Nếu ca ca ta thích ngươi, sao lại ở lì trong quân doanh suốt nửa tháng không về?”

“Ta nói thật cho ngươi biết, ca ca ta đã có người trong lòng rồi.”

“Nếu không phải hoàng gia cưỡng ép, ca ta nào chịu cưới một công chúa yếu ớt như ngươi?”

Nghe vậy, ta vốn đã tức chuyện hắn ngủ luôn ở quân doanh, nay còn bị Thẩm Nhạc Hàm bêu riếu trước mặt mọi người, lửa giận càng bốc lên ngùn ngụt: “Ngươi dựa vào đâu mà nói ta yếu đuối?”

Thẩm Nhạc Hàm bật cười khanh khách: “Hôm thành thân, ca ca ta ôm ngươi từ cổng thành về tận phủ, cả thành đều thấy.”

“Chuyện này ngươi còn dám chối sao?”

“Ở Bắc địa chúng ta, nữ nhân đều dựa vào bản lĩnh.”

“Không như nữ nhân Lâm An các ngươi, yếu đuối vô dụng, ở đây chẳng làm được trò trống gì!”

Ta lập tức phản bác: “Ai nói chúng ta vô dụng? Không tin thì so thử đi!”

Ánh mắt Thẩm Nhạc Hàm lóe sáng, đầy thách thức: “Được thôi! Nửa tháng nữa doanh trại sẽ tổ chức so tài cưỡi ngựa.”

“Công chúa có dám đấu với ta không?”

“Nếu ngươi thắng, ta mặc ngươi sai khiến.”

“Còn nếu thua…”

Chưa kịp nói hết, ta đã cắt lời: “Đấu thì đấu! Bản công chúa còn sợ ngươi chắc? Bản công chúa nhất định không thua!”

Thẩm Nhạc Hàm thấy ta nhận lời liền nở nụ cười đắc ý, chạy đi: “Vậy ta chờ xem bản lĩnh của công chúa nhé!”

Nàng đi rồi, Lam Nguyệt run run nhìn ta: “Công chúa, người chưa từng học cưỡi ngựa… Giờ phải làm sao đây?”

Lời nàng như tảng đá nện thẳng vào tim ta.

Phải, ta chưa từng cưỡi ngựa!

Rõ ràng là bị Thẩm Nhạc Hàm dùng khích tướng làm cho hồ đồ mất rồi.

Nhưng lời đã nói ra, nước đổ khó hốt lại.

Nếu rút lui, chẳng khác nào dâng miệng cho ả nhục mạ, còn để hoàng gia mất mặt.

Ta cắn răng: “Đi, chúng ta tìm Thẩm Ánh Nam!”

14

Đến trước trướng của Thẩm Ánh Nam, ta ngăn lính canh truyền báo, xông thẳng vào.

“Thẩm Ánh Nam! Ngươi cút ra đây cho bản công chúa!”

Trong trướng lập tức im phăng phắc.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt qua lại giữa ta và Thẩm Ánh Nam.

Ta cũng khựng lại, không ngờ trong trướng còn có người khác.

Thẩm Ánh Nam bất đắc dĩ day trán, phất tay ra hiệu mọi người lui.

Đám lính lục tục hành lễ với ta rồi vội vàng rời khỏi, sợ bị vạ lây.

Hắn nắm tay ta, kéo ta ngồi xuống bên cạnh.

Ta hừ lạnh, nghiêng đầu đi, không thèm nhìn hắn: “Còn không phải đều tại ngươi sao! Ta bị muội muội ngươi chặn lại ngoài doanh trại, còn bị ả chế nhạo là yếu ớt vô dụng!”

“Ta đã nhận lời nửa tháng sau sẽ tỷ thí cưỡi ngựa với ả rồi!”

Nghe vậy, Thẩm Ánh Nam sững ra một thoáng, sau đó “phụt” một tiếng bật cười: “Nương tử, nàng thật là…”

Vừa cười, hắn vừa ôm ta vào lòng, giọng trầm thấp đầy cưng chiều: “Được, được, vi phu sẽ đích thân dạy nàng.”

Ta tức tối đẩy hắn một cái, bực bội nói: “Cười cái gì mà cười? Ngươi còn dám cười nữa, bản công chúa lập tức quay về Lâm An ngay đó!”

Ý cười nơi khóe mắt hắn chưa tan, hắn cúi đầu hôn nhẹ lên trán ta, giọng trầm thấp đầy sủng nịch: “Sao dám cười chứ? Nương tử muốn học cưỡi ngựa, vi phu tất nhiên sẽ theo sát nàng.”

“Có điều”

Hắn dừng lại, ánh mắt thoáng trầm xuống, khẽ thì thầm: “Cưỡi ngựa rất mệt đấy, nương tử phải chuẩn bị tâm lý sẵn sàng.”

Bị hắn nói vậy, mặt ta đỏ bừng, trừng hắn một cái: “Ngươi bớt cái trò mờ ám đi cho ta! Ta nghiêm túc đấy!”

Thẩm Ánh Nam càng cười sâu hơn, ôm chặt ta, giọng mang theo vài phần trêu chọc: “Vi phu cũng rất nghiêm túc mà!”

15

Ta kể hết mọi chuyện về vụ cá cược với Thẩm Nhạc Hàm cho Thẩm Ánh Nam nghe.

Nghe xong, hắn cau mày, rõ ràng không đồng tình: “Nhảm nhí! Nhạc Hàm từ nhỏ đã lớn lên trên lưng ngựa, còn nàng đến cưỡi ngựa cũng không biết, sao thắng được nó?”

“Để ta đi tìm nó nói chuyện, hủy trận đấu này đi.”

Ta bĩu môi, trừng mắt nhìn hắn: “Thẩm Ánh Nam, ngươi có bệnh à? Ta đã nói trước mặt bao người, giờ mà bỏ chạy, vậy mặt mũi của bản công chúa để đâu? Thể diện hoàng thất để đâu?”

“Dù có thua, ta cũng phải thua trên lưng ngựa, không thể để người ta chê cười!”

Thẩm Ánh Nam nhẹ nhàng vỗ lưng ta, dỗ dành: “Được được được, là vi phu sai rồi, vi phu đã xem nhẹ nương tử của ta.”

“Trong nửa tháng, ta đảm bảo sẽ dạy nàng cưỡi ngựa thành thạo, được chưa?”

Ta lườm hắn: “Thế còn tạm chấp nhận được!”

Hắn bỗng bế bổng ta lên, đặt ta ngồi trên đùi mình, khóe môi nhếch lên: “Đã bái sư, thì nương tử cũng phải đưa ra chút lễ bái sư chứ?”

Ta trợn tròn mắt: “Lễ bái sư gì?”

Hắn đưa ngón tay trỏ gõ nhẹ lên môi mình, cười tà mị: “Hôn ta một cái.”

“Giữa ban ngày ban mặt, Thẩm Ánh Nam, ngươi không biết xấu hổ à?!”

“Nếu không hôn thì ta không dạy đâu.”

“Nơi này ngoài ta ra, nàng tìm đâu được sư phụ giỏi hơn?”

Ta tức giận đấm vài cái lên ngực hắn.

Nhân lúc trong trướng không có ai, ta khẽ hôn nhanh lên má hắn như chuồn chuồn đạp nước.

Hắn sờ sờ má, ra chiều chưa thỏa: “Chút thành ý này chưa đủ.”

“Vậy thế nào mới gọi là đủ?”

“Nương tử, để ta dạy nàng.”

Hắn siết eo ta, cúi xuống hôn mạnh.

Một nụ hôn dài đến khi ta thở hổn hển mới kết thúc.

Ta giãy giụa, đỏ mặt: “Thẩm Ánh Nam, giờ thì ngươi có thể dạy ta cưỡi ngựa chưa?”

Nhưng tay hắn siết eo ta chẳng hề buông lỏng, mà còn ôm chặt hơn: “Đừng động.”

Ngay lúc ấy, cảm giác nóng bỏng từ phía dưới truyền đến khiến ta xấu hổ kêu lên: “Thẩm Ánh Nam, ngươi vô liêm sỉ!”

Hắn ôm ta, cười khẽ: “Lâu ngày không gặp, chỉ cần nghe giọng nàng thôi cũng thế này rồi.”

“Nó cũng giống vi phu, đều nhớ nàng đến phát điên.”

“Thẩm Ánh Nam! Mau bỏ ta xuống!”

Hắn lại ghé tai ta, giọng khàn khàn: “Nương tử, nàng thương ta một chút đi, cho ta nhẹ nhõm chút thôi, được không?”

Ta im lặng không đáp, hắn lại càng thêm không an phận…

Đến khi thay xong trang phục cưỡi ngựa bước ra, mặt ta vẫn đỏ bừng.

Khó chịu, ta liền đá hắn một cái.

Hắn lại nhìn ta, cười đầy thỏa mãn: “Nương tử đúng là ngoan.”

16

Thẩm Ánh Nam dẫn ta đến bãi ngựa.

Hắn chọn cho ta một con ngựa tính tình hiền lành, cẩn thận đỡ ta lên lưng ngựa, vừa làm vừa dặn: “Lưng thẳng, mắt nhìn về phía trước, nắm chắc cương, chân đặt lên bàn đạp.”

“Đừng sợ, thả lỏng tay cương ra một chút.”

“Chút nữa kẹp chân vào bụng ngựa, từ từ để nó chạy.”

Hắn dắt ngựa đi vòng quanh vài vòng cho ta làm quen.

Dần dần, ta cũng cảm thấy vững vàng hơn trên lưng ngựa.

Đột nhiên, hắn huýt sáo, con ngựa liền phi nước kiệu.

Ta bị bất ngờ, hoảng loạn kêu lên: “Thẩm Ánh Nam, ta… ta sợ quá!”

Hắn lập tức cưỡi một con ngựa khác đuổi theo: “Đừng sợ, nương tử, có vi phu đây, nắm chặt cương, kẹp chân lại!”

Dưới sự trấn an của hắn, ta dần bình tĩnh, ngựa cũng theo lệnh chạy ổn định.

Qua mấy ngày được hắn dạy kèm sát sao, kỹ thuật cưỡi ngựa của ta cơ bản đã ổn.

Hôm ấy, ta ngồi trên lưng ngựa, cảm nhận gió vút qua bên tai, trong lòng bỗng trào lên cảm giác khoáng đạt chưa từng có.

“Thẩm Ánh Nam, nhìn đi! Bản công chúa biết cưỡi ngựa rồi!”

Chương trước Chương tiếp
Loading...