Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Công Chúa Quý Giá
2
Nói tới đây, nước mắt ta chẳng khác nào chuỗi trân châu đứt chỉ, tuôn rơi ào ạt.
Thẩm Ánh Nam nhất thời hoảng hốt, vội vàng sai người mang nước nóng đến.
Để lại một câu: “Ta lát nữa sẽ quay lại dùng bữa cùng nàng.”
Rồi lập tức chuồn đi mất dạng.
Trong phòng, vú Trương cẩn thận dặn dò ta đủ thứ việc cho đêm nay: “Công chúa, nô tỳ đã sai Lam Nguyệt đi dò hỏi khắp phủ.”
“Hầu gia chưa từng có thông phòng hay nữ nhân nào khác bên cạnh, chuyện nam nữ này e rằng cũng là lần đầu.”
“Nô tỳ nhìn dáng vẻ hắn như một kẻ thô lỗ, chắc chẳng biết thương hoa tiếc ngọc đâu.”
“Công chúa tuyệt đối không được thuận theo tính hắn.”
“Hầu gia đang tuổi máu nóng, lỡ ra tay không biết nặng nhẹ, làm công chúa bị thương thì không hay.”
Bà còn đặc biệt lục trong rương hồi môn ra vài quyển sách “tránh hỏa”, rồi nghiêm túc giảng giải cho ta từng trang, từng chiêu.
Chẳng mấy chốc, ta đã đỏ bừng cả mặt.
Lam Nguyệt thì xấu hổ đến mức ôm tai, chạy thẳng ra ngoài cửa đứng đợi.
Ta tức tối nhét sách trả lại cho vú Trương: “Bà mau cất đi, cất đi! Bản công chúa không học!”
“Tại sao ta phải học mấy thứ này chứ?”
“Nếu phải học, cũng phải để Thẩm Ánh Nam học!”
“Nếu hắn không biết cách hầu hạ người, thì đừng hòng bước chân lên giường bản công chúa!”
8
Cơm canh ở phương Bắc này ta chẳng nuốt nổi.
Trong đầu còn cứ luẩn quẩn những lời vú Trương vừa nói, khiến ta lơ đãng gẩy gẩy đũa, đồ ăn trong bát cũng chẳng ăn được mấy miếng.
Thẩm Ánh Nam thấy ta chẳng động đũa, hắn chủ động gắp thêm vài món vào bát ta, giọng đầy ẩn ý: “Công chúa, ăn nhiều vào.”
“Ở đây không nuôi được cái bụng chim nhỏ xíu như ở thành Lâm An đâu.”
“Đêm tân hôn mà tân nương không ăn no, chuyện này mà truyền ra ngoài, để người ta nghe được thì hóa trò cười mất.”
“Thiên hạ sẽ nói rằng đường đường phủ Trấn Bắc Hầu, đến cả một cô gái nhỏ cũng không nuôi nổi.”
“Ta không chịu nổi mất mặt ấy đâu.”
Người đàn ông này từ lúc mới gặp đến giờ chưa từng nói với ta được hai câu dễ nghe.
Ngọn lửa giận vừa được vú Trương khổ sở dập xuống trước đó, giờ lại bùng lên lần nữa.
Ta “chát” một tiếng đặt mạnh đôi đũa xuống bàn, vành mắt hơi nóng lên, tức giận nói: “Bản công chúa ăn không vô, không ăn nữa!”
Thẩm Ánh Nam hiển nhiên không ngờ ta phản ứng lớn như vậy.
Hắn cũng nhận ra lời mình vừa rồi có phần thất thố, gượng gạo mở miệng: “Công chúa, Bắc địa không giống thành Lâm An.”
“Ta, Thẩm Ánh Nam, là kẻ thô kệch, cưới ta đúng là ấm ức cho nàng.”
“Thánh chỉ ban hôn là kim khẩu ngọc ngôn của bệ hạ, hôn sự này ta không thể, cũng không dám từ chối.”
“Trong phủ ta chỉ có một tiểu muội, Nhạc Hàm lại là đứa chẳng biết quy củ, phủ cũng chẳng có nữ nhân quản gia.”
“Hôm nay có chỗ nào không chu toàn, mong công chúa rộng lòng bỏ qua.”
“Về sau mọi chuyện trong phủ đều do công chúa định đoạt.”
Thấy ta vẫn im lặng, giọng hắn lại mềm đi vài phần: “Bắc địa quanh năm khô hạn, mùa màng thu hoạch không nhiều, gặp năm mất mùa, nhiều dân còn chẳng đủ cơm ăn.”
“Ta thấy không chịu nổi cảnh cơm thừa canh đổ nên mới nói nặng lời, mong công chúa đừng giận.”
“Công chúa mới tới Bắc địa, hẳn là chưa quen đồ ăn ở đây.”
“Ngày mai ta sẽ tìm cho nàng một đầu bếp biết nấu món Lâm An, được chứ?”
Nghe hắn giải thích, thật ra cơn giận trong lòng ta đã vơi đi quá nửa, nhưng nhất thời vẫn chưa chịu hạ mặt cho hắn sắc diện tốt.
“Hừ! Trong mắt ngươi, bản công chúa là loại người nhỏ nhen như vậy sao?”
“Ai thèm ngươi làm bộ tốt bụng! Bản công chúa có sẵn đầu bếp của mình, chẳng cần đến ngươi!”
Thẩm Ánh Nam nhướng mày, bật cười, giọng đầy trêu ghẹo: “Được được được, công chúa tất nhiên không nhỏ nhen rồi.”
“Ngay cả đám gia nhân công chúa mang theo cũng đủ để sánh với một doanh tiên phong của ta đấy.”
Cái tên này nói chuyện đúng là đáng ghét, còn bóng gió châm chọc ta nữa chứ!
Ta tức tối liếc hắn một cái, dứt khoát quay đầu đi, không thèm nhìn hắn nữa.
Hắn bưng bát cơm còn dư trước mặt ta, chỉ hai ba miếng đã ăn sạch sẽ, rồi thốt ra một câu: “Ta đi tắm trước.”
Nói xong liền xoay người bước vào phòng bên.
Không bao lâu sau, tiếng nước ào ào vang lên từ trong đó.
Ta ngồi bất an trên giường, tim đập thình thịch như trống dồn…
9
Vú Trương và Lam Nguyệt đốt thứ hương quen thuộc mà ta thường dùng trong cung.
Liên tiếp nhiều ngày rong ruổi, ta mệt đến rã rời, bị hương trầm dẫn dắt, cơn buồn ngủ nhanh chóng ập đến.
Chưa đợi Thẩm Ánh Nam tắm rửa xong, ta đã ngã xuống giường, mê mê man man ngủ thiếp đi.
Trong cơn mơ hồ, chỉ cảm thấy bên cạnh hơi lõm xuống, như thể có người đang dần áp sát lại gần.
Thẩm Ánh Nam nhìn nữ tử bên cạnh ngủ say mềm mại, cơn tức không khỏi dâng lên.
Hắn đảo mắt quanh phòng, nhận ra giường chiếu hôm nay khác hẳn ngày thường.
Trong màn trướng thêm nhiều thứ vốn chỉ có ở khuê phòng nữ nhi.
Một làn hương nhàn nhạt thoang thoảng len vào mũi, ngấm sâu tận tim phổi.
Thẩm Ánh Nam hít một hơi thật sâu, trong lồng ngực bỗng trào lên cảm giác bực bội khó chịu.
Hắn trằn trọc hồi lâu vẫn chẳng chợp mắt được.
Mà nữ nhân bên cạnh ngủ lại chẳng yên ổn gì.
Chỉ thấy nàng vô thức dịch sát về phía hắn, áo trong vén lỏng, làn da trắng nõn như tuyết đập thẳng vào mắt, khiến hắn ngây dại.
Thẩm Ánh Nam cả đời chưa từng có nữ nhân.
Cảnh sắc mĩ lệ này lọt vào mắt, máu nóng sục sôi.
Hầu kết hắn trượt lên xuống, không nhịn được nuốt nước bọt.
Nghĩ đến hôm nay là đêm động phòng hoa chúc, hắn hầm nhủ với bản thân: Tướng quân ra trận tất không thể lùi bước!
Rồi hắn cúi người, một phát kéo nàng vào lòng, giọng trầm thấp như dỗ ngon dỗ ngọt: “Công chúa, chẳng lẽ nàng không định viên phòng sao?”
10
Giấc mơ đẹp bị quấy rầy, ta cáu kỉnh vung tay đánh một cái.
“Bốp!” hình như còn đánh trúng mặt hắn.
Ta lúc ngủ vốn rất buông lỏng, giờ ngay cả mí mắt cũng lười nhấc lên.
Nửa mê nửa tỉnh, ta thuận miệng đáp theo lời hắn, giọng mang chút kiêu ngạo như thuở còn ở trong cung: “Ưm… ta mệt lắm… tự ngươi làm đi…”
Ánh mắt Thẩm Ánh Nam lóe sáng, ghé sát tai ta, giọng trầm thấp quyến rũ: “Nương tử, là nàng nói đấy nhé.”
“Vậy vi phu tự làm đây…”
Lời vừa dứt, môi nóng bỏng đã áp xuống, chiếm đoạt từng tấc.
Lớp vải mỏng như cánh ve bị xé rách dễ dàng, không còn gì ngăn cách.
Đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai của hắn tùy tiện lướt trên người ta, châm lên từng đốm lửa.
Khiến ta run rẩy không thôi, miệng khẽ bật ra những âm thanh nức nở mơ hồ.
Quả nhiên, hắn đúng như lời vú Trương nói - chẳng biết chút gì cả, như một tên ngốc!
Chưa bao lâu, hắn đã mang theo khí thế hừng hực, chuẩn bị trực tiếp xông vào.
Ta đau đến mức bật tỉnh, rên rỉ đưa tay ngăn hắn lại: “Đau! Ngươi… ngươi sao lại thô lỗ thế chứ?!”
Thẩm Ánh Nam thở dốc, mồ hôi lăn dài trên trán, ánh mắt tối sâu: “Vậy phải làm sao, nương tử mới không đau?”
Lời thẳng thắn ấy khiến mặt ta đỏ như máu.
Ta vội quay mặt đi, giọng mềm nhũn: “Ngươi… ngươi chưa từng học qua ‘tránh hỏa đồ’ sao?”
“Trước đây vi phu chỉ lo hành quân tác chiến, thật sự chưa học qua.”
Vừa nói, hắn vừa đè người xuống lần nữa.
Bàn tay to nắm lấy tay ta, dẫn dắt đặt lên nơi đang nóng rực kia.
Giọng hắn trầm thấp, còn mang theo chút uất ức: “Vi phu không biết… nương tử dạy ta đi, được không? Xin nàng đấy…”
11
Ta sợ hắn mà cứ làm liều nữa sẽ khiến ta bị thương.
Nhưng ta cũng chẳng muốn làm thầy vỡ lòng cho hắn!
Nhân lúc hắn sơ ý, ta co chân đá hắn xuống giường, tiện tay nhặt cuốn “tránh hỏa đồ” vú Trương để lại, lắp bắp ném cho hắn: “Ngươi… ngươi tự mình đọc đi!”
“Nếu học không xong… thì đừng hòng leo lên giường bản công chúa…”
Dứt lời, ta vội chui tọt vào chăn, lăn qua lăn lại quấn mấy vòng, trốn kỹ ở cuối giường, che giấu trái tim đang đập thình thịch và gương mặt nóng hừng hực, chỉ sợ hắn nhận ra.
Chưa đến một tuần trà, Thẩm Ánh Nam đã trở lại giường.
Hắn nhẹ nhàng chui vào chăn, động tác chậm rãi, bàn tay to ấm áp khẽ vuốt ve, khiến toàn thân ta run rẩy.
“Vi phu học xong rồi, xin nương tử kiểm chứng…”
Thẩm Ánh Nam quả thực là một học trò có ngộ tính kinh người.
Hắn nhanh chóng nắm vững toàn bộ “hành quân yếu pháp” trong Tránh Hỏa Đồ.
Thậm chí càng đánh càng hăng, còn có xu thế "linh hoạt biến hóa, lấy một suy ba".
Dưới đợt tấn công mãnh liệt như lửa cháy rừng của Thẩm Ánh Nam, ta từng bước thất thủ, hoàn toàn bại trận, cuối cùng chỉ còn biết giơ cờ đầu hàng, để mặc hắn muốn làm gì thì làm, miệng liên tục rên rỉ.
Kết quả là hắn được đằng chân lân đằng đầu, cái miệng lại càng vô cùng không đứng đắn: “Nương tử, như vậy… đúng không?”
“Nương tử, vi phu học có tốt không?”
“Nương tử có hài lòng không?”
“Đây là chiến pháp mới vi phu vừa lĩnh ngộ, nương tử cảm thấy thế nào?”
…
Ta nửa nhắm nửa mở mắt, há miệng cắn mạnh lên vai hắn một cái: “Ngươi câm miệng!”
Nhưng vừa cắn xong ta lập tức hối hận.
Thẩm Ánh Nam khẽ hừ một tiếng, động tác dưới tay càng thêm điên cuồng.
Hắn lật qua lật lại, khiến ta bị giày vò suốt hồi lâu, còn ép ta phải nói ra những lời vô cùng xấu hổ không dám nhắc lại.
Sau khi liên tục phải xin nước ba lần, toàn thân ta mệt đến rã rời, kiệt sức không thôi.
Ta cố nâng tay, yếu ớt đẩy hắn ra, miệng không ngừng cầu xin: “Đừng nữa… Ngươi… mau ra ngoài…”
Nhưng Thẩm Ánh Nam lại nắm chặt cổ tay ta, trực tiếp lật ta nằm sấp xuống.
Hai tay ta bị hắn khóa chặt trên đỉnh đầu.
Một nơi nóng rực từ phía sau ép sát đến, khiến ta lập tức cứng người: “Ngươi… ngươi làm gì?!”
Thẩm Ánh Nam ghé sát bên tai ta, hơi thở nóng hổi phả ra, giọng khàn khàn: “Nương tử… cảm nhận được rồi chứ? Lần cuối thôi… được không?”
…