Công Chúa Quý Giá

4



Hắn thấy ta đắc ý, môi nhếch cười, bế bổng ta sang ngựa của mình.

Chỉ nghe hắn hô “Giá!”, con ngựa lao nhanh lên đỉnh dốc phía xa.

Tới nơi, trước mắt là bãi hoang mênh mông vô tận.

Hoàng hôn buông xuống, ánh chiều tà nhuộm đỏ cả sa mạc.

Chân trời vẽ ra những dải màu rực rỡ như lửa cháy.

Trong đầu ta bất giác vang lên câu thơ: “Đại mạc cô yên trực, trường hà lạc nhật viên.”

Ta ngẩng đầu, khẽ cảm thán: “Thẩm Ánh Nam, hoàng hôn nơi này thật đẹp quá.”

“Ở Lâm An, ta chưa từng thấy cảnh gì hùng vĩ đến thế này.”

17

Thẩm Ánh Nam cười, ánh mắt rạng rỡ, ôm chặt ta từ phía sau.

“Nếu nàng thích, sau này ta sẽ thường đưa nàng đến đây ngắm hoàng hôn.”

“Có điều… vi phu vẫn thấy, nương tử của ta còn đẹp hơn cả hoàng hôn này.”

Tim ta như đánh trống, vang đến mức ta nghe rõ trong tai mình.

Ta vội quay mặt đi, để tóc che khuất khuôn mặt đỏ bừng.

Hắn dụi đầu vào hõm cổ ta, hơi thở nóng rực phả ra: “Nương tử, sao không nói gì?”

Ta cố giữ vẻ lạnh lùng, lấy khuỷu tay đẩy hắn: “Thẩm Ánh Nam, ngươi thật phiền!”

Trong lúc cựa quậy, hắn lại “hừng hực” đứng dậy sau lưng ta.

Ta xấu hổ đến mức sắp khóc: “Ngươi… ngươi sao lại không biết xấu hổ thế chứ?!”

Hắn khẽ cười: “Chuyện này đâu thể trách ta, phải trách nương tử xinh đẹp quá, khiến vi phu nhịn không nổi thôi.”

“Giữa ban ngày ban mặt, còn ở ngoài này nữa, Thẩm Ánh Nam, ngươi… đừng có làm bậy!”

“Ý nàng là ở ngoài không được, vậy về phủ là được rồi.“

“Chúng ta lập tức về thôi!”

Vừa về đến phủ, ta vừa được hắn bế xuống ngựa liền lập tức xoay người bỏ chạy.

Một khắc cũng không muốn ở thêm bên tên này nữa.

Phía sau vang lên tiếng cười sảng khoái của Thẩm Ánh Nam, trầm thấp mà vang dội.

18

Lúc tắm rửa ta mới phát hiện, hôm nay lo đối phó với Thẩm Ánh Nam, đến cả vết trầy ở bên trong đùi cũng chẳng nhận ra.

Khi nước vừa chạm vào da, cơn đau khiến ta hít mạnh một hơi.

Thẩm Ánh Nam thấy vậy, vội vàng tìm thuốc mỡ đến bôi cho ta.

Nhưng đang bôi thuốc, bàn tay hắn lại bắt đầu không an phận, chậm rãi trượt đến chỗ khác.

Ta bật dậy, nhấc chân đá hắn ngã ra đất: “Đồ thối tha! Tránh ra!”

Hắn nghiêng đầu, còn hít hít dưới nách mình: “Thối chỗ nào cơ?”

Ta lườm hắn đầy khinh bỉ: “Từ nay về sau, chưa tắm rửa thì cấm bước lên giường của ta!”

Thẩm Ánh Nam đứng dậy, xoa đầu ta, bất đắc dĩ nói: “Đúng là tiểu thư kiêu kì! Hồi hành quân đánh trận, có khi nửa tháng mới được tắm một lần đấy.”

Nói xong, hắn lầu bầu đi vào phòng bên.

Chưa đầy một tuần trà, hắn đã bước ra, để trần nửa người, tóc còn ướt, nước nhỏ từng giọt từ đuôi tóc.

Giọt nước men theo cơ bụng rắn chắc mà chảy xuống, biến mất trong vùng bóng tối thấp hơn.

Cảnh tượng ấy làm mặt ta đỏ bừng, miệng khẽ khô lại.

Thẩm Ánh Nam bước tới ôm ta vào lòng, môi nóng rực hạ xuống.

Bàn tay lớn dọc theo vòng eo mảnh khảnh của ta mà từ từ xoa lên trên.

Chẳng bao lâu, dải lưng áo mỏng manh bị hắn giật bung, đầu hắn vùi xuống nơi trắng nõn trước ngực ta, tham lam dừng lại không muốn rời.

Đến khi mũi tên đã lên dây, ta mới chợt bừng tỉnh, vội vàng chống tay lên ngực hắn, đẩy mạnh ra: “Không được!”

20

Mặt Thẩm Ánh Nam tối sầm lại như cà tím bị sương đánh, giọng đầy ấm ức: “Nương tử, nàng có biết đang lúc binh đến thành hạ mà đột nhiên gọi dừng lại, đủ để hành hạ người ta sống dở chết dở không?”

Ta bồn chồn vặn vẹo người, muốn thoát ra nhưng không sao thoát nổi.

Nhỏ giọng, yếu ớt lẩm bẩm: “Ta đau chân… chỗ đó cũng đau.”

“Là… là do tối qua ngươi quá đáng quá…”

Giằng co một hồi, Thẩm Ánh Nam cuối cùng cũng chịu nhượng bộ.

Giọng hắn mang theo ý thỏa hiệp: “Đúng là tiểu yêu tinh, chỉ biết hành hạ ta.”

“Được rồi, tối nay tạm tha cho nàng.”

Ta thở phào nhẹ nhõm, tưởng rằng có thể yên ổn ngủ một giấc.

Ai ngờ Thẩm Ánh Nam lại không chịu buông ta ra.

Ta giật mình, mở to mắt nhìn hắn.

Hắn ghé sát bên tai ta, giọng khẽ khàng mà dụ dỗ: “Nương tử, lửa do nàng nhóm lên, phải giúp vi phu dập tắt chứ?”

Dứt lời, tay ta bị hắn dẫn dắt từ cơ bụng rắn chắc trượt dần xuống…

Ngọn lửa này quá lớn, mãi lâu mới chịu lụi.

Tiếng thở dốc nặng nề của Thẩm Ánh Nam vờn bên tai khiến ta xấu hổ đỏ mặt quay đi.

Không biết bao lâu trôi qua, hai tay ta mỏi nhừ, ngượng ngùng hỏi: “Cái đó… ngươi… xong chưa vậy?”

Hắn bật cười khẽ, giọng khàn khàn: “Nương tử, mới đến đâu đâu thôi.”

“Chiến lực của phu quân nàng, chẳng phải nàng rõ nhất sao?”

Đến khi “chiến sự” yên ắng, ta toàn thân đau nhừ, ngay cả nâng mí mắt cũng không còn sức.

Thẩm Ánh Nam gọi người mang nước nóng đến, dịu dàng giúp ta lau rửa, trong mơ mơ màng màng, ta được ôm vào vòng tay nóng bỏng, ngủ thiếp đi.

21

Ngày tỷ thí với Thẩm Nhạc Hàm.

Thẩm Ánh Nam giúp ta mặc đồ cưỡi ngựa, ngập ngừng nói: “Nương tử, hay là hôm nay đừng thi nữa?”

“Nhạc Hàm nó chỉ là trẻ con bướng bỉnh, ta vốn chiều quen rồi, nàng sống chung lâu sẽ biết thôi.”

Ta lắc đầu, trừng hắn một cái: “Không được! Chuyện này liên quan đến uy nghiêm của bản công chúa, sao ta có thể rút lui như kẻ hèn nhát được?”

Hắn vội dỗ dành: “Được rồi, nương tử uy phong, vi phu sẽ ở bên cổ vũ nàng.”

Kỹ thuật cưỡi ngựa của Thẩm Nhạc Hàm quả nhiên xuất sắc, nhanh chóng vượt qua ta.

Nàng ta quay đầu lại, đắc ý trêu chọc: “Công chúa, chịu thua chưa?”

“Quả nhiên nữ nhân Lâm An đều yếu đuối hết mà, ha ha!”

Ta vốn chịu không nổi khích tướng, càng nghe càng tức.

Càng bị nàng ta chọc, ta càng không cam lòng.

Ta rút trâm cài đầu, đâm nhẹ vào mông ngựa.

Con ngựa bị kích thích, lao đi như điên.

Ta nuốt sợ hãi xuống, hai chân kẹp chặt bụng ngựa.

Chẳng mấy chốc, ta vượt qua Thẩm Nhạc Hàm.

Nghe nàng ta lầm bầm chửi: “Đúng là điên mà!”

Cuối cùng, ta nhanh hơn nàng ta một bước, lao qua vạch đích.

Nhưng ngựa vẫn không dừng lại, còn chạy càng lúc càng nhanh.

Ta hoảng hốt, chỉ biết nắm chặt cương ngựa, mặc kệ số phận.

Thẩm Ánh Nam thấy vậy, lập tức phi ngựa đuổi theo.

Hắn nhảy phắt lên ngựa ta, vòng tay giữ chặt tay ta, cùng kéo cương ghì ngựa.

Sau một hồi giằng co, con ngựa cuối cùng cũng dừng lại.

Một phen hú vía, ta xuống ngựa vẫn chưa hoàn hồn.

Mặt Thẩm Ánh Nam đen kịt, quát: “Tạ Tuyết Ninh, nàng không muốn sống nữa sao?!”

“Nếu ta đến chậm một bước, hôm nay mạng nàng đã chẳng còn rồi!”

22

Nước mắt không kìm được mà tuôn ra.

Ta cắn môi, ấm ức hét lên: “Thẩm Ánh Nam, ta vừa sợ chết khiếp xong, ngươi còn mắng ta?!”

Nói rồi, ta hậm hực quay đầu bỏ đi, vừa đi vừa lau nước mắt.

Nhưng càng lau, nước mắt càng tuôn, không sao ngừng lại.

Thẩm Ánh Nam dường như thở dài bất lực.

Hắn sải bước đuổi theo, nắm lấy tay ta, hạ giọng: “Được rồi, vừa rồi là ta sai.”

Giọng hắn trầm thấp, xen chút dỗ dành: “Ta không nên mắng nàng, đừng khóc nữa, được không?”

Ta cúi đầu đứng im, không đáp.

Hắn vén tay áo, nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta: “Ta chỉ vì lo cho nàng quá thôi.”

“Ngựa điên đâu có mắt, nhỡ làm nàng bị thương thì sao?”

“Nàng nói xem, ta vất vả lắm mới cưới được mỹ nhân như tiên giáng trần này, nếu mất nàng, ta biết tìm đâu ra một người tuyệt diệu như vậy nữa?”

Biết bản thân vừa rồi cũng nóng nảy, ta lí nhí: “Vậy sau này ngươi còn mắng ta không?”

Thẩm Ánh Nam cúi người, hành đại lễ, còn tự tát nhẹ một cái: “Nương tử, vi phu sai rồi, sau này không dám nữa.”

Ta bực mình đá hắn một cái: “Lần tới mà còn thế, ngươi ra thư phòng ngủ cho ta!”

Hắn vội vàng ôm chặt ta, giọng ấm ức: “Không được, vi phu một ngày cũng không rời nổi nương tử đâu.”

Ta bật cười trong nước mắt, trừng hắn một cái.

“Đúng là cái nết! Người ta nhìn cả đấy, đứng đắn chút đi!”

23

Ta thắng trận so tài, nhưng Thẩm Nhạc Hàm lại tỏ vẻ không phục: “Ngươi chơi xỏ! Ta không phục!”

Ta nhìn nàng, khẽ nhếch môi, vẻ kiêu ngạo hiện rõ:

”Sao? Chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe câu binh bất yếm trá à?”

“Ngươi phục hay không thì cũng thế thôi, hôm nay ta thắng rồi, hay ngươi định quỵt kèo sao?”

Thẩm Nhạc Hàm bĩu môi, quay sang mách Thẩm Ánh Nam: “Ca ca, huynh xem nàng ta đi, sao có người như vậy chứ, mau giúp muội phân xử đi!”

Thẩm Ánh Nam vuốt cằm, ra vẻ nghiêm túc: “Cược thì phải chịu, mọi người ở đây đều thấy, là công chúa thắng muội, muội phải nhận thua.”

“Hơn nữa, công chúa vốn được nuôi lớn trong hoàng cung, chưa từng học cưỡi ngựa.”

“Chỉ trong nửa tháng, nàng ấy không chỉ học cưỡi mà còn thắng được muội.“

“Nỗ lực của nàng ấy không kém gì muội đâu.”

“Từ nay, không được phép gây chuyện với công chúa nữa, nếu không đừng trách ca ca nghiêm khắc!”

Bị chặn họng, Thẩm Nhạc Hàm tức đến nghiến răng, chỉ đành hành lễ với ta: “Công chúa, xin nhận một bái của Nhạc Hàm.”

“Ta chấp nhận thua cuộc, từ nay mặc công chúa sai khiến.”

Ta cúi người, đỡ nàng dậy, mỉm cười nhạt: “Miễn lễ.”

“Ngươi là muội muội của Định Bắc Hầu, từ nay chúng ta chính là người một nhà.”

Nhạc Hàm ghé tai ta, hạ giọng: “Ngươi đừng vội đắc ý! Dù ngươi thắng ta, nhưng ta chưa từng công nhận ngươi là tẩu tử.”

“Trong lòng ta, chỉ có Vân Đường tỷ mới là tẩu tử mà ta thừa nhận, hừ!”

Hành lễ xong, nàng quay người bỏ đi.

Nhưng câu nói đầy ẩn ý kia lại như một cái gai, cắm sâu trong lòng ta.

Thẩm Ánh Nam ôm lấy ta, dịu giọng an ủi: “Nương tử đừng bận tâm, nó chỉ là đứa trẻ con.”

“Nhạc Hàm vốn không xấu tính, sau này ắt sẽ hiểu được nàng tốt thế nào.”

Ta liếc hắn một cái: “Ồ, vậy nói thử xem, ta tốt chỗ nào?”

Thẩm Ánh Nam nghiêng đầu suy nghĩ, khóe môi nhếch lên: “Thân mềm, dáng đẹp, chỗ nào cũng tốt cả.”

Mặt ta đỏ bừng vì xấu hổ, tức giận đấm thùm thụp vào ngực hắn: “Thẩm Ánh Nam, ngươi… ngươi thật là không biết xấu hổ!”

Chương trước Chương tiếp
Loading...