Tương Kế Tựu Kế

3



Mặt Nhan Bảo đỏ bừng ngay lập tức.

Ta “phụt” một tiếng cười ra.

Chu Ngôn Thanh bước lên một bước, mặt xanh mét trừng mắt nhìn Lục Trường Triết: “Lục Trường Triết, đây cũng là thê tỷ của ngươi, ngươi nên gọi một tiếng tỷ tỷ…”

Lục Trường Triết mất kiên nhẫn phẩy tay: “Nếu không phải lúc xuất giá đổi nhầm người, nàng ta còn là thê tử của ta đấy. Chậc…”

“Ngươi…”

“Phải phải phải, ta không nên nói lời thật lòng quá. Nhưng có một câu ta cứ nhịn mãi, Chu Ngôn Thanh, hôm nay dù thế nào ngươi cũng phải giải đáp thắc mắc cho ta.”

Sắc mặt Chu Ngôn Thanh rất lạnh: “Ngươi nói đi.”

“Mặt mũi vị hôn thê của mình, ngươi cũng không nhận ra à? Kiệu hoa khiêng nhầm thì có thể hiểu, bái đường che mặt nhầm lẫn cũng có thể hiểu. Nhưng cái chuyện động phòng ấy… chậc, cũng có thể nhầm sao? Ta thấy hai người các ngươi không phải là cố ý đấy chứ?”

Giọng Lục Trường Triết rất lớn, chẳng hề che giấu.

Trong phòng bỗng chốc im phăng phắc.

Cha ta mạnh mẽ đứng dậy, mặt mày tím tái: “Lục Trường Triết!”

Lục Trường Triết cười híp mắt nói: “Nhạc phụ.”

Lời cha ta đến miệng lại nuốt trở về, trên mặt miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Thế tử.”

Lục Trường Triết cười như không cười liếc cha ta một cái: “Nhạc phụ chẳng lẽ không mời chúng ta ngồi một chút?”

Mẫu thân ta bước tới nắm chặt lấy tay ta, một bên cảnh giác nhìn Lục Trường Triết, một bên đau lòng nhìn ta.

Lục Trường Triết có lẽ chọc người ta sướng miệng rồi, đối với mẫu thân ta thái độ lại khiêm tốn.

Nhan Bảo lạnh lùng nói: “Muội phu thật là oai phong, chỉ là muội muội cũng phải quản thúc một chút. Nếu không mới tân hôn mà đã đi dạo thanh lâu hay gì đó, thì thực sự là quá mất mặt phủ chúng ta.”

Đây là đến mặt mũi cũng không cần nữa rồi.

Lục Trường Triết nhướng đôi mắt hoa đào nhìn Nhan Bảo: “Ta theo họ Nhan nhà ngươi hay là ăn gạo nhà ngươi à? Ta dạo thanh lâu thì mất mặt Nhan gia cái gì? Vậy Chu Ngôn Thanh nhà các người nuôi ngoại thất bên ngoài, có phải là mất hết mặt mũi tổ tông tám đời nhà các người rồi không?”

Sắc mặt Nhan Bảo đại biến, theo bản năng nhìn sang Chu Ngôn Thanh.

Mặt Chu Ngôn Thanh thoáng qua tia hoảng loạn, nhưng lập tức trấn tĩnh lại, dịu dàng nói với Nhan Bảo: “Phu nhân không thể tin lời hắn, hắn là loại người gì, nàng còn không biết sao? Lời hắn có thể tin?”

Sắc mặt Nhan Bảo lại tốt hơn vài phần, cười khẩy một tiếng, nói với cha ta một câu, rồi kéo Chu Ngôn Thanh đi về viện của nàng ta.

Cha ta câu được câu chăng hàn huyên với Lục Trường Triết.

Chỉ là đôi mắt kia, cứ nhìn chằm chằm về hướng Nhan Bảo rời đi, hiển nhiên là không yên tâm về nữ nhi bảo bối của mình.

Thế mà Lục Trường Triết cứ như không thấy, lại còn nổi hứng, muốn lôi kéo cha ta vào thư phòng đánh cờ.

Cha ta từ chối hai lần đều không được.

Đành phải đứng dậy cùng Lục Trường Triết đi thư phòng.

Dù sao, Lục Trường Triết không chỉ là Thế tử Tĩnh Dũng Hầu phủ, mà còn là cháu trai của Hoàng hậu, dù hắn có hỗn hào không học vấn, nhưng vẫn được Bệ hạ ưu ái.

Lục Trường Triết như vậy, là người mà một Bá gia nhàn tản như cha ta không đắc tội nổi.

6

Đợi người đi khuất, mẫu thân ta liền kéo ta về viện cũ trước khi cưới của ta.

“Thư nhi, tất cả chuyện này là thế nào? Con kể tỉ mỉ cho ta nghe.” Mẫu thân ta lúc này mới bình tĩnh lại.

Ta liền kể lại đầu đuôi sự việc cho bà nghe.

Chỉ có điều ở giữa có xen lẫn một chút chuyện xảy ra trong mơ nhưng thực tế chưa xảy ra.

Gương mặt mẫu thân ta dần dần lạnh xuống: “Khinh người quá đáng! Ta cứ tưởng, những chuyện của cha con ta không để ý, quản tốt Bá phủ là được. Không ngờ ông ta lại vì nữ nhi của người đàn bà kia mà tính kế con như vậy!”

Ta nắm chặt lấy tay mẫu thân: “Mẫu thân, thực ra cũng rất tốt. Lục Trường Triết cũng không tệ hại như lời đồn bên ngoài, hơn nữa gia thế như Tĩnh Dũng Hầu phủ, nếu không phải nhờ chuyện tổ phụ cứu người năm xưa và sự cố lần này, con e là muốn gả cũng chẳng gả được.”

Mẫu thân ta thở phào nhẹ nhõm, nắm ngược lại tay ta: “Thư nhi, mẫu thân nói với con, sau này bất kể Lục Trường Triết có nạp thiếp hay nuôi ngoại thất, con đều không cần quản, chỉ cần nghĩ cách để bà bà con giao quyền quản gia cho con, rồi nắm thật chặt lấy là được. Nữ nhân ấy mà, như hoa vậy, hoa nào có trăm ngày hồng? Nhan sắc dễ tàn, ân sủng của nam nhân, không dựa vào được cả đời đâu.”

Ta gật đầu lia lịa.

Không ngờ mẫu thân ta lại có cảm xúc như vậy.

Nhớ tới tác phong của cha ta, ta do dự hỏi: “Vậy chẳng phải mẫu thân vẫn nhẫn nhịn cha bao năm nay sao?”

Mẫu thân vỗ vỗ tay ta: “Chuyện này con đừng lo, mẫu thân sẽ không nhịn nữa. Yên tâm, toàn bộ gia sản Bá phủ này đều là của con, ai cũng không lấy đi được.”

Ta dựa vào người mẫu thân, khẽ gật đầu.

Ăn cơm ở phủ xong, ta cùng Lục Trường Triết ra về.

Trước khi đi, Nhan Bảo giữ ta lại cười lạnh nói: “Ngươi đừng tưởng tên công tử bột đó bây giờ cho ngươi vài phần mặt mũi mà ngươi đã ngon lành. Đợi hôm nào hắn có người mới, ngươi cũng chỉ là vật trang trí thôi.”

Khóe mắt ta liếc thấy một bóng người, chậm rãi nở một nụ cười: “Thứ tỷ lo xa quá rồi, phu quân ta là người thế nào, không cần tỷ quản. Hơn nữa, chàng trong mắt ta, xưa nay đều cực tốt. Ngược lại là thứ tỷ…”

Ta ghé sát tai nàng ta, nói cực nhỏ: “Vẫn là nên đi tra chuyện ngoại thất kia thì quan trọng hơn. Thứ tỷ, tỷ nói xem?”

Sắc mặt Nhan Bảo trong nháy mắt trắng bệch.

Quả nhiên, trong lòng nàng ta cũng đã nảy sinh nghi ngờ.

Ta nhìn bóng lưng vội vã rời đi của nàng ta, nhếch lên một nụ cười.

Lục Trường Triết đi tới, vỗ vai ta: “Không ngờ thê tử ta cũng có vài phần lanh lợi đấy.”

Ta quay đầu liếc hắn một cái, xoay người đi thẳng.

Lục Trường Triết vẻ mặt khó hiểu đuổi theo.

7

Trên xe ngựa, ta lười để ý đến Lục Trường Triết.

Hắn cứ nhất quyết sáp lại hỏi đông hỏi tây.

Hỏi đến mức ta phát phiền, tát một cái, thế giới thanh tịnh.

“Nhan Thư, nàng đừng có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!”

Ta ngước mắt liếc hắn: “Mặt mũi của ta xưa nay đều do ta tự mình tạo ra, không cần chàng cho.”

“Nàng… nàng… Được được được…” Lục Trường Triết gọi dừng xe ngựa, nghênh ngang bỏ đi.

Ta nhìn theo bóng lưng hắn, nheo nheo mắt.

Sau khi về phủ, bà bà gọi ta qua hỏi vài câu.

Ta kể lại tất cả mọi chuyện không sót một chi tiết nào cho bà nghe.

Càng nghe, mặt bà càng cứng đờ. Cuối cùng nghe đến chuyện Lục Trường Triết bỏ đi, cả khuôn mặt chỉ còn lại vẻ xấu hổ: “Thư nhi, thực sự là xin lỗi con. Trường Triết cái thằng ranh con này, đợi nó về mẫu thân sẽ dạy dỗ nó…”

Ta ôm lấy tay bà bà, dựa vào bên người bà, chậm rãi nói: “Mẫu thân, con biết mẫu thân thương con. Thôi, phu quân xưa nay tính khí như vậy, cứ để chàng đi đi.”

“Ủy khuất cho tức phụ ta rồi.”

Sau đó, liên tiếp ba ngày, Lục Trường Triết đều chưa từng bước chân vào viện của ta.

Ta chẳng hề để ý, nhưng vẫn ngày ngày tự nhốt mình trong viện.

Mãi đến ngày thứ tư, bà bà giao quyền quản gia vào tay ta.

Bà thở dài nói: “Thư nhi, là mẫu thân không dạy tốt Trường Triết, để con theo nó chịu khổ. Cái tính nết đó của nó, sau này còn phải nhờ con mài giũa nó cho tốt. Mấy ngày nay ta thấy trong người không khỏe, chuyện quản gia này, lại phải làm phiền con rồi.”

Ta tự nhiên là vui mừng, nhưng trên mặt không lộ ra nửa phần, vẫn hào phóng nhận lấy đối bài: “Đa tạ mẫu thân tin tưởng, sau này nếu có gì không hiểu hoặc có gì không quyết định được, tức phụ sẽ thỉnh giáo mẫu thân, đến lúc đó xin mẫu thân nhất định phải dạy tức phụ.”

Bà bà tự nhiên là cười ưng thuận.

Đến ngày thứ bảy, Lục Trường Triết rốt cuộc cũng về phủ, đến viện của ta.

Vừa vào cửa đã hưng sư vấn tội: “Nhan Thư, nàng không biết xin lỗi hay xuống nước với ta một câu à? Tiểu gia ta chưa từng gặp người nữ nhi nào bướng bỉnh như nàng.”

Ta phất tay cho người lui ra, lúc này mới đỏ hoe mắt nói: “Phu quân còn chưa lại mặt đã đi thanh lâu, tin tức này còn là nghe được từ miệng thứ tỷ, để nàng ta lại xem ta là trò cười một lần nữa, khiến ta mất mặt. Nay phu quân còn trách ta không xin lỗi chàng, ta… ta…”

Ta nghiêng đầu, lấy khăn tay chấm chấm mắt.

Lục Trường Triết méo mặt nói: “Được được được, là ta không tốt, là ta không đúng, nàng đừng khóc mà… Nhan Thư… ta biết sai rồi…”

“Ấy ấy ấy, ta đã nhận sai với nàng rồi, nàng còn muốn thế nào?”

“Nàng đừng khóc nữa được không? Nàng mà khóc nữa, cha ta lại đánh ta đấy.”

“Cùng lắm thì, sau này ta không đi thanh lâu nữa, được chưa? Dù sao cũng chẳng có gì vui.”

Ta thấy tốt thì thu: “Nói lời giữ lời?”

“Tự nhiên.”

Ta thỏa mãn lau nước mắt nơi khóe mi, đỏ mắt gật đầu.

“Vậy… tối nay ta về đây ngủ?”

Ta tự nhiên gật đầu.

Đêm đó, sau khi Lục Trường Triết mệt mỏi quá nửa đêm, lại cùng ta nói chuyện bát quái kinh thành hơn nửa canh giờ.

Ta thỏa mãn ngủ thiếp đi.

Hôm sau, tâm trạng ta cực tốt đi ra ngoài dạo phố.

Tình cờ gặp thứ tỷ vẻ mặt tiều tụy.

“Ngươi đến xem náo nhiệt của ta có phải không?” Thứ tỷ vẻ mặt hận đến ngứa răng.

Ta cười nhạt: “Tỷ có náo nhiệt gì để ta xem sao?”

Nàng ta tức điên.

Ta lại cười: “Ồ, xem ra, chuyện phu quân tốt mà tỷ trăm phương ngàn kế cướp về nuôi ngoại thất là thật rồi?”

Trong sắc mặt ngày càng tái mét của thứ tỷ, ta nhàn nhạt nói: “Ta nếu là tỷ, loại nam nhân dám phản bội ta như thế, thì phế hắn đi.”

“Ngươi có ý gì?”

“Thì là, hắn không phải thích nuôi ngoại thất sao? Vậy thì cứ nuôi thêm vài người nữa đi.” Ta cười híp mắt đáp lại một câu, rồi đầu cũng không ngoảnh lại mà bỏ đi.

“Nhan Thư… ngươi chê cười ta!”

8

Về đến nhà, ta coi chuyện gặp thứ tỷ như chuyện cười kể cho Lục Trường Triết nghe.

Hắn lười biếng nói: “Nghe nói, tên Chu Ngôn Thanh này có một bạch nguyệt quang, chết từ mấy năm trước rồi. Thứ tỷ của nàng trông khá giống bạch nguyệt quang của hắn, hắn mới phí hết tâm tư cưới người về tay. Tiếc là, dường như thứ tỷ nàng làm gì đó không đúng, khiến hắn không thích, hắn mới làm nàng ta mất mặt như vậy.”

Ta cười khẩy: “Đúng là vừa ăn cướp vừa la làng.”

Lục Trường Triết sấn tới ôm ta: “Thê tử, ta tuyệt đối sẽ không làm chuyện như vậy.”

Ta gạt tay hắn ra: “Kẻ đi dạo thanh lâu không có mặt mũi nói lời này, được rồi, chàng mau đi thanh lâu ôm cô nương ngủ đi, ta phải ngủ rồi.”

“Thê tử, không đi nữa, không dạo nữa, lần trước đã hứa với nàng rồi.”

Ta thở dài u oán: “Ta tự nhiên là tin chàng. Chỉ là, chàng cứ suốt ngày ăn chơi như vậy, gặp lại tỷ muội ngày xưa, ta liền bị châm chọc một câu. Haizz, thôi vậy, lấy gà theo gà, lấy chó theo chó…”

“Thê tử, ta sửa, ta sửa…”

“Chàng định sửa thế nào?”

“Ta cầu tiến?”

“Thôi đi, chàng đừng sửa nữa. Như vậy cũng tốt, cùng lắm thì ta không ra đường.”

“Không, ta sửa, ta đi đọc sách. Không đúng, ta đi tập võ, ta đi ngay đây…”

“Nhưng mà phu quân sẽ không có ngày nào đó cảm thấy là ta ép chàng chứ?”

“Tự nhiên là không, là ta tự nguyện.”

Hôm đó, Lục Trường Triết thế mà lại thật sự luyện công một canh giờ, lúc trở về, hắn nằm liệt trên ghế: “Thê tử, ta nghi ngờ ta bị nàng gài bẫy rồi. Ta có bằng chứng, nhưng ta biết nàng sẽ không thừa nhận.”

Ta cười híp mắt bưng nước mật ong cho hắn: “Thưởng cho chàng đấy.”

“Ngày nào cũng có à?”

“Chỉ cần chàng ngày nào cũng có việc làm, thì ngày nào cũng có, còn có thể đút cho chàng nữa.” Nói rồi, ta múc một muỗng đút tới bên môi hắn.

Lục Trường Triết toét miệng cười như tên ngốc.

9

Nửa năm sau.

Lục Trường Triết ngày càng ra dáng, tháng trước còn chủ động xin công công tìm một công việc sai phái.

Việc này khiến công công bà bà cùng Bệ hạ và Hoàng hậu nương nương đều cười không khép được miệng.

Bà bà cứ khen ta trước mặt Hoàng hậu và Bệ hạ, nói là công lao của ta.

Vì thế, Bệ hạ còn đặc biệt triệu ta vào cung một chuyến, ban thưởng không ít đồ.

Cùng lúc đó, Nhan Bảo và Chu Ngôn Thanh lại trở thành trò cười trong kinh thành.

Thành thân được một tháng, Nhan Bảo đánh ngoại thất Chu Ngôn Thanh nuôi bên ngoài đến thừa sống thiếu chết.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...