Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tương Kế Tựu Kế
2
3
Ngày hôm sau, nha hoàn của ta và nha hoàn của thứ tỷ Nhan Bảo, cùng với của hồi môn của hai người đều đã được đổi lại.
Tang Diệp thở phào một hơi, ghé vào tai ta nói nhỏ: “Tiểu thư, nô tỳ sắp sợ chết rồi.”
Ta cười nhạt liếc nàng một cái, nàng liền nuốt ngược những lời định nói vào trong.
Kính trà xong, Hầu gia và Phu nhân mỗi người cho ta một phong bao lì xì lớn, Hầu phu nhân còn đặc biệt thưởng thêm một bộ trang sức hồng ngọc.
Bà nắm tay ta: “Hài tử ngoan, ủy khuất cho con rồi.”
Ta bình thản nói với bà rằng ta không ủy khuất, có thể gả vào Hầu phủ là phúc khí của ta.
Lục Trường Triết bất mãn lầm bầm, chẳng lẽ gả cho hắn là chịu ủy khuất sao? Hắn có chỗ nào không bằng đại công tử Tướng phủ kia chứ?
Hầu gia lạnh lùng nhìn hắn: “Ngươi có bản lĩnh thì đi thi lấy cái công danh về đây xem? Hoặc là làm tốt việc gì đó cũng được.”
Lục Trường Triết mạnh miệng: “Đó là vì tiểu gia đây không thèm…”
“Ngươi xưng tiểu gia với ai đấy?”
Trong viện lại một trận gà bay chó sủa.
Bà bà nắm tay ta đầy lo lắng, chỉ dặn dò ta sau này nếu có việc gì cứ nói với bà, bà sẽ làm chủ cho ta.
Ta cười cười, gật đầu vâng dạ.
Đợi khi về đến viện của mình, kiểm kê xong tất cả của hồi môn, ta thở phào một hơi, nằm trên ghế quý phi, trong lòng vẫn còn cảm giác không chân thực.
Ta thật sự đã gả vào Tĩnh Dũng Hầu phủ.
Như vậy, chắc chắn có thể tránh được cục diện chết chóc trong giấc mơ kia.
Ba ngày trước khi xuất giá, ta đã mơ một ác mộng.
Đại công tử Tướng phủ, kẻ luôn miệng nói không phải ta thì không lấy, thực chất lại ái mộ thứ tỷ Nhan Bảo của ta.
Chỉ vì thứ tỷ từ nhỏ đã có hôn ước, hắn mới lùi một bước cầu toàn, đính hôn với ta.
Sau này, lại cùng cha ta bày mưu tính kế ngay trong ngày thành hôn, để ta và thứ tỷ đổi kiệu hoa.
Trong giấc mơ, kiệu hoa đi được một nửa thì ta phát hiện ra, làm ầm ĩ không chịu đi tiếp, khiến bá tánh cả thành vây xem.
Cuối cùng hết cách, đành phải đổi lại.
Ta như nguyện gả vào Tướng phủ.
Nhưng sau khi cưới lại không được Chu Ngôn Thanh ngó ngàng tới, thậm chí hắn còn chẳng bước chân vào cửa viện của ta, khác hẳn một trời một vực với kẻ thâm tình khoản khoản cầu thân lúc trước.
Thậm chí ngay tháng sau khi thành thân, hắn đã nạp thiếp vào cửa.
Sau đó, mọi chuyện không thể vãn hồi, thiếp thất từng người từng người được nâng vào phủ, lên tới hàng chục người.
Khổ nỗi hắn sinh ra đã ngọc thụ lâm phong, lại luôn trưng ra bộ mặt ôn nhu như ngọc, trước mặt người ngoài luôn tỏ vẻ quan tâm yêu thương ta, thế mà lại được cái danh tiếng sủng thê.
Mãi đến sau này, Tướng phủ phu nhân giục sinh con, ta bất đắc dĩ mới nói ra chuyện hai người chưa từng động phòng.
Tướng phủ phu nhân mắng ta một trận, có lẽ đã nói gì đó với Chu Ngôn Thanh. Đêm đó Chu Ngôn Thanh đến viện của ta, nhưng lại đuổi hết tất cả người hầu ra ngoài.
Hắn trói ta lại rồi hành hạ, cuối cùng lại còn để một tên thị vệ làm n h ụ c ta.
Hắn nói: “Nhan Thư, chẳng phải ngươi muốn nam nhân sao? Ta thành toàn cho ngươi.”
Ta gần như sụp đổ, hoàn toàn không hiểu tại sao. Rõ ràng người đến cửa cầu thân là hắn, người nói rõ không phải ta thì không lấy cũng là hắn, tại sao sau khi thành thân lại biến thành một bộ dạng khác?
Từ đó về sau, ta trở thành một con búp bê gỗ mang đầy thù hận trong lòng.
Mãi đến một lần, ta cùng thứ tỷ về lại mặt, nấp sau hòn giả sơn trong phủ mẫu gia nghe được cuộc đối thoại giữa hắn và thứ tỷ, ta mới biết, hóa ra chuyện kiệu hoa bị nhầm năm xưa chẳng qua là một âm mưu. Người trong lòng Chu Ngôn Thanh luôn là thứ tỷ, chỉ vì ngại thứ tỷ đã có hôn ước nên mới dùng hạ sách này, không ngờ bị ta phát hiện sớm, làm hỏng kế hay của hai người.
Trong lòng ta hận đến hộc máu, ngay tại chỗ vạch trần bọn họ, chạy đi mách với cha.
Nào ngờ, cha lại bắt ta phải nín nhịn chịu đựng tất cả những chuyện này.
Ta tức giận tột độ, gào lên đòi công bố tất cả mọi chuyện cho thiên hạ biết, để bọn họ thân bại danh liệt, bị vạn người phỉ nhổ.
Nào ngờ, lại bị người của cha và người của Chu Ngôn Thanh liên thủ chặn lại trong phủ, ta bị Chu Ngôn Thanh một kiếm cắt cổ mà chết.
4
Ta sờ sờ cổ họng mình.
Dù giấc mơ đó đã qua mấy ngày, nhưng mỗi khi nhớ lại, đều chân thực đến mức khiến ta dựng tóc gáy.
Ban đầu ta cũng tưởng chỉ là mơ.
Mãi đến sau này, thứ tỷ dăm ba lần khiêu khích ta, muốn chọc giận để ta vứt bỏ hỷ phục của mình, mặc cùng kiểu hỷ phục với nàng ta.
Rồi sau đó nữa, thứ tỷ vu cáo mẫu thân ta, khiến cha ta trước ngày cưới của ta lấy tội danh không đâu giam lỏng mẫu thân ta.
Ta mới biết, có lẽ, giấc mơ của ta là thật.
Cho đến ngày thành thân, bầy chó điên bất ngờ xuất hiện, cùng với kiệu hoa bị khiêng nhầm, ta đã hoàn toàn xác định, giấc mơ của ta rất có thể là sự thật.
Thế là, ta tương kế tựu kế, tác thành cho mối tình của bọn họ, ta ngược lại muốn xem xem, liệu bọn họ có thể tình thâm một đời hay không?
Còn về Lục Trường Triết nổi danh trác táng kinh thành này, ta cảm thấy, dù sao cũng tốt hơn nhiều so với tên cầm thú mặt người dạ thú Chu Ngôn Thanh kia.
Đang mải suy nghĩ, Lục Trường Triết sáp lại gần ta: “Thê tử ơi, ta ra phố mua hoa cho nàng đeo nhé?”
Ta hồ nghi nhìn hắn.
Lục Trường Triết sờ sờ mũi: “Phụ mẫu ta ra lệnh rồi, sau này muốn ra ngoài thì phải được nàng gật đầu.”
Ta ngạc nhiên.
Ánh mắt xoay chuyển, ta hỏi: “Ra ngoài chỉ mua hoa thôi sao? Còn làm gì nữa?”
Lục Trường Triết: “Thì uống chút trà uống chút rượu gì đó thôi, thê tử à, ta thề, ta nhất định sẽ về sớm. Đúng rồi, nàng về lại mặt cần mang gì không? Ta đi mua.”
Ta cau mày: “Đồ về lại mặt mẫu thân sẽ sắp xếp ổn thỏa, mấy cái này không cần phu quân bận tâm.”
Lục Trường Triết gật đầu: “Cũng đúng, với cái tính thiên vị của nhạc phụ đại nhân nhà ta, nàng không để tâm cũng là bình thường.”
Ta nhướng mày nhìn hắn: “Lời này là ý gì?”
“Hừ, ta có phải kẻ ngốc đâu. Chuyện thành thân lớn như vậy, nhạc phụ đại nhân còn có thể nói ra những lời như thế, cái tâm thiên vị kia lệch đến tận nách rồi.”
Kể ra cũng không ngốc.
Cha ta quả thực thiên vị thứ tỷ hơn. Chỉ vì thứ tỷ là con của biểu muội mà ông yêu thương.
Thừa Vận Bá phủ nói thì dễ nghe là Bá phủ, thực ra mấy chục năm trước đã chỉ còn là cái vỏ rỗng.
Khi ấy, cha ta và biểu muội tình đầu ý hợp, nhưng không chống lại được hiện thực là Bá phủ khó khăn lắm mới chống đỡ được mặt tiền. Cuối cùng, các bậc trưởng bối trong Bá phủ quyết định, để ông – nhi tử duy nhất của Bá phủ – cưới một thương nữ làm thê tử, đợi có tiền bạc, chống đỡ được môn hộ Bá phủ rồi, ông thích nạp ai làm thiếp cũng sẽ chẳng ai quản nữa.
Sau đó, cha ta cưới mẫu thân ta.
Mẫu thân ta mang theo gia sản khổng lồ bước vào cửa, giúp người trong Bá phủ xuất hiện trở lại trong giới quý tộc kinh thành.
Sau đó, thành thân được nửa năm, cha ta nạp biểu muội của ông làm thiếp, sủng ái như châu như bảo.
Vị Viên di nương kia, nạp vào phủ chưa được tám tháng đã sinh ra thứ tỷ.
Cha ta đặt tên là Nhan Bảo.
Đáng tiếc, vị di nương kia không sống thọ, Nhan Bảo mười tuổi thì bà ta qua đời vì bệnh. Sau đó, cha ta không yên tâm giao Nhan Bảo cho mẫu thân ta nuôi, bèn để tổ mẫu đích thân dạy dỗ.
Đồng thời, mấy chục năm trước, tổ phụ từng cứu mạng lão Hầu gia Tĩnh Dũng Hầu phủ. Hai nhà đã đính ước.
Vốn dĩ, mối hôn sự này dù thế nào cũng không nên rơi vào đầu một thứ nữ.
Nhưng sau khi Viên di nương qua đời, cảm giác áy náy của cha ta đối với bà ta và Nhan Bảo lên đến đỉnh điểm, nghĩ đủ mọi cách để dành mối hôn sự với Hầu phủ này cho Nhan Bảo. Nghe nói, năm đó để Nhan Bảo có thể xứng đôi với Lục Trường Triết, ông cũng góp công không ít trong việc lan truyền tiếng xấu ăn chơi trác táng của Lục Trường Triết.
Tiếc là, khi Lục Trường Triết ngày càng không học vấn không nghề nghiệp, dù có thân phận Thế tử Hầu phủ, cũng khiến Nhan Bảo không vừa mắt.
Không biết từ lúc nào, Nhan Bảo lại dính líu với Chu Ngôn Thanh…
Nhan Bảo bắt đầu đòi hỏi phải thành thân cùng ngày với ta, nói là hôn kỳ hai người dù sao cũng gần nhau, cha ta tự nhiên là đồng ý ngay tắp lự.
Mọi chuyện về sau, thuận lý thành chương.
“Nhan Thư!” Lục Trường Triết đưa tay quơ quơ trước mặt ta, cắt ngang dòng suy nghĩ của ta.
Ta gật đầu: “Được, ra ngoài thì được…”
Lời chưa nói hết, hắn đã định chạy.
Bị ta túm lấy cổ áo sau: “Phu quân, khéo quá ta cũng muốn ra ngoài. Đi thôi, chúng ta cùng đi.”
Lục Trường Triết quay đầu kinh ngạc nhìn ta.
Ta cười tươi rói nhìn lại hắn.
Hắn lập tức quay đầu đi, vành tai ửng đỏ, nhưng không từ chối nữa.
5
Ngày về lại mặt.
Khi chúng ta về đến Nhan phủ, Nhan Bảo và Chu Ngôn Thanh đã đến từ sớm.
Trong chính sảnh.
Cha ta nói cười vui vẻ với bọn họ, một màn hòa thuận.
Mẫu thân ta mặt mày cứng đờ ngồi một bên, trong mắt toàn là lo lắng.
Lục Trường Triết vốn không để ý quy củ, nhưng sáng sớm nay đã bị công công xách tai dạy dỗ một trận, lúc này coi như cũng ngồi yên được.
Nhan Bảo nhìn thấy chúng ta, lập tức bật cười thành tiếng, che miệng nói: “Cục tác… Muội muội cuối cùng cũng đến rồi… Ta còn tưởng, muội muội không đến được chứ.”
Ta đang định lên tiếng, Lục Trường Triết đã hừ lạnh: “Ngươi nói chuyện có thể bình thường chút được không? Cục tác cục tác, cứ như gà mái ấy. Sao, ngươi sắp đẻ trứng à?”