Trước Cửa Cục Dân Chính
1
Trước cổng cục dân chính, tôi vừa mới đưa bản thỏa thuận ly hôn đã ký cho Thẩm Dục Bạch.
Ngón tay tôi còn chưa kịp buông hẳn mấy tờ giấy nhẹ tênh nhưng nặng trịch ấy, dạ dày đã đột nhiên cuộn lên dữ dội.
“Ọe–”
Tôi đột ngột cúi gập người, khan giọng nôn khan, nước mắt vì bị sặc mà trào cả ra.
Thẩm Dục Bạch cầm chặt bản thỏa thuận ly hôn bằng bàn tay thon dài, các đốt ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá mạnh.
Anh đứng cao hơn tôi, cúi xuống nhìn, ánh mắt sâu thẳm từng khiến tôi say đắm khi xưa, giờ đây chỉ còn lại băng giá sắc như dao cạo.
“Giang Vãn.” Giọng anh lạnh hơn cả ánh mắt, xen lẫn sự mỉa mai không hề che giấu. “Muốn nôn thì cũng đợi lấy xong giấy tờ rồi hẵng nôn. Giờ giả vờ đáng thương thì hơi muộn rồi đấy.”
Tôi bịt chặt miệng, cơn buồn nôn vẫn chưa qua, mà câu nói ấy lại như một nhát dao đâm mạnh vào tim, vừa lạnh vừa đau.
Tôi không giả vờ.
Nhưng tôi cũng chẳng buồn giải thích.
Giải thích gì cơ chứ? Nói rằng tôi có thể đang mang thai sao? Mang thai đứa con của Thẩm Dục Bạch?
Sau khi anh gán cho tôi cái mác “tâm cơ”, “không từ thủ đoạn”, sau khi anh thốt ra câu “nhìn thấy cô là tôi thấy ghê tởm”?
Tôi chỉ càng chuốc lấy thêm sự nhục mạ độc địa hơn mà thôi.
Tôi đứng thẳng dậy, chắc mặt mày tôi lúc ấy trắng bệch lắm, nhưng vẫn cố ép bản thân ngẩng đầu ưỡn ngực, cắn răng nuốt xuống cơn buồn nôn và choáng váng trong bụng.
“Yên tâm đi, Tổng giám đốc Thẩm.” Tôi gượng cười, nụ cười xấu xí đến mức khiến chính tôi cũng thấy khó coi, giọng khàn khàn: “Nôn trước mặt anh, tôi cũng thấy bẩn.”
Ánh mắt anh lập tức lạnh đến mức đáng sợ, như lưỡi dao băng được tẩm độc.
Anh không nói gì thêm, xoay người sải bước vào cục dân chính, bóng lưng dứt khoát, không hề ngoảnh lại.
Tôi hít sâu một hơi, luồng khí lạnh buốt làm cổ họng tôi đau rát, nhưng cũng khiến đầu óc đang mụ mị tỉnh táo lại đôi chút.
Tôi đi vào, ký tên, chụp hình, đóng dấu.
Hai quyển sổ đỏ, đổi lấy hai quyển sổ xanh.
Chưa đầy mười phút.
Tôi và Thẩm Dục Bạch, kết thúc cuộc hôn nhân kéo dài năm năm.
Chuyện phân chia tài sản?
Trong hợp đồng tiền hôn nhân đã ghi rõ rành mạch, tiền của Thẩm Dục Bạch, tôi không mang đi được một xu.
Thứ tài sản duy nhất tôi có được, chắc là sinh mệnh nhỏ bé đang nổi loạn trong bụng tôi lúc này.
Bước ra khỏi cục dân chính, ánh nắng chói chang làm tôi nheo mắt.
Chiếc Maybach màu đen của Thẩm Dục Bạch đã biến mất không thấy tăm hơi, để lại một làn khói xăng phả thẳng vào mặt tôi.
Tôi đứng đó, khẽ đặt tay lên bụng phẳng lì.
“Con yêu,” tôi thì thầm, giọng khàn đặc đến khó nhận ra, “về sau, chỉ còn hai mẹ con mình thôi.”
________________
Năm năm sau.
Vân Thành, một thành phố phương Nam có nhịp sống chậm rãi và yên ả.
“Mẹ ơi! Nhanh lên! Con muốn ăn kem dâu hai viên đó!”
Một bóng dáng như viên đạn nhỏ nhảy nhót trước cửa tiệm kem, mặc bộ đồ liền thân hình khủng long màu xanh, giọng nũng nịu vang lên.
“Biết rồi biết rồi, cậu ấm Tiểu Dự.”
Tôi cười, bước nhanh hơn, tay xách theo túi thực phẩm to vừa mua ở siêu thị, có phần hơi chật vật.
Con trai tôi, Giang Dự, tên ở nhà là Tiểu Dự.
Ngũ quan giống hệt cha nó, nhất là khi nghiêm mặt, cái khí chất lạnh lùng y hệt như được đúc từ cùng một khuôn.
Nhưng tính cách thì hoàn toàn trái ngược, Tiểu Dự thích cười, hoạt bát, là một cục nắng nhỏ.
“Chị ơi, kem dâu hai viên, rắc kẹo màu của chị đây.”
Nhân viên cửa hàng tươi cười đưa cây kem ra.
“Cảm ơn chị ạ!”
Tiểu Dự ngọt ngào đáp, nhón chân nhận lấy, đôi mắt tròn xoe long lanh như sao.
Nhìn thằng bé cẩn thận liếm cây kem, mặt dính đầy kem màu hồng, tim tôi mềm nhũn.
Năm năm qua, từ một người phụ nữ trắng tay, suýt nữa mất con vì nghén và suy sụp tinh thần, đến giờ là một mẹ đơn thân có chút danh tiếng trong giới vẽ tranh minh họa thiếu nhi, có thể miễn cưỡng cho con một cuộc sống ổn định — quãng đường ấy gian nan đến đâu, chỉ tôi hiểu rõ nhất.
Tất nhiên, còn có… Nhu Nhu.
Nghĩ tới cô bé thiên thần dịu dàng đang chờ ở nhà, lòng tôi lại đau thắt.
Tình trạng sức khỏe của Nhu Nhu luôn là tảng đá đè nặng lên ngực tôi.
“Mẹ ơi, lấy kem socola cho em nhé!” Tiểu Dự vừa liếm kem vừa líu ríu, “em uống thuốc đắng, ăn kem ngọt mới không thấy đắng nữa.”
“Ừ, mẹ mua cho em.”
Tôi xoa đầu thằng bé, sống mũi cay cay.
Từ nhỏ Tiểu Dự đã biết nhường nhịn, chăm sóc em gái.
Tôi mua thêm một viên kem socola cho Nhu Nhu, cẩn thận gói vào túi giữ lạnh, rồi nắm lấy bàn tay mũm mĩm của Tiểu Dự đi về nhà.
Chúng tôi sống trong một khu tập thể cũ nhưng quản lý khá tốt, cây cối xanh mát, yên tĩnh.
Vừa tới chân tòa nhà–
“Giang Vãn?”
2
Một giọng nam trầm thấp, quen thuộc mà xa lạ như cách biệt cả thế giới, vang lên từ phía sau lưng tôi, mang theo sự kinh ngạc và cứng đờ không thể tin nổi.
Tiếng sét đánh ngang tai.
Cả người tôi cứng lại, máu dồn hết lên não rồi lập tức đông cứng.
Tôi nắm chặt tay Tiểu Dự đến mức cậu bé phải “á” lên một tiếng, ngơ ngác ngẩng đầu: “Mẹ ơi?”
Tôi cứng ngắc, vô cùng chậm rãi quay đầu lại.
Dưới tán cây long não um tùm trước cửa tòa nhà, đậu một chiếc Rolls-Royce Cullinan đen bóng — rõ ràng không hề ăn nhập gì với khu dân cư cũ kỹ này.
Bên cạnh xe, một người đàn ông đang đứng.
Bộ vest đen may đo hoàn hảo tôn lên thân hình cao lớn, rắn rỏi.
Năm năm dường như quá ưu ái anh ta, bớt đi góc cạnh non trẻ, thêm phần trầm ổn, chững chạc.
Gương mặt ấy vẫn là kiệt tác điêu khắc của tạo hóa, chỉ là đôi mắt sâu thẳm kia, giờ đây cuồn cuộn những cảm xúc khó lường — sửng sốt, phẫn nộ, dò xét… còn cả sự nực cười như không thể tin nổi.
Ánh mắt anh ta như ngọn đèn pha sắc bén, dán chặt vào mặt Tiểu Dự.
Thẩm Dục Bạch.
Anh ta sao lại ở đây?!
Tâm trí tôi trống rỗng, cơn hoảng loạn lạnh toát như thủy triều dâng cao, trong phút chốc đã nhấn chìm tôi.
Tôi theo bản năng kéo Tiểu Dự ra sau lưng, dùng thân mình che chắn.
“Anh nhận nhầm người rồi.” Tôi cất tiếng, giọng khàn khàn như giấy ráp cọ vào nhau, run đến mức chính tôi cũng không nhận ra.
Thẩm Dục Bạch như không nghe thấy, ánh mắt cố gắng rời khỏi khuôn mặt nhỏ bé giống mình đến đáng sợ của Tiểu Dự, quay lại nhìn tôi.
Ánh nhìn ấy… hỗn độn đến mức khó tả, như thể sắp nổi bão.
“Nhận nhầm?” Anh bật cười lạnh, giọng cười sắc như băng, từng bước tiến lại gần, áp lực từ anh ta khiến tôi muốn nghẹt thở. “Giang Vãn, cô có hóa thành tro tôi cũng nhận ra.”
Anh dừng lại, chỉ cách tôi một bước chân, ánh mắt lại quét về phía đứa trẻ tôi đang ra sức che giấu, giọng nói lạnh lùng phẫn nộ vẫn không thể giấu được: “Đứa trẻ này, là ai?”
“Không liên quan đến anh!” Tôi gần như hét lên, giọng the thé.
Tiểu Dự bị tôi làm cho hoảng sợ, níu chặt lấy vạt áo tôi, nấp sau lưng, đôi mắt to tròn hoảng hốt nhìn người đàn ông xa lạ đáng sợ.
Thẩm Dục Bạch nhìn chằm chằm vào gương mặt giống hệt của thằng bé mấy giây, như bị một búa tạ đập mạnh vào tim.
Anh ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt sắc như dao: “Không liên quan đến tôi?” Anh lặp lại từng chữ như rít qua kẽ răng, lạnh đến thấu xương. “Giang Vãn, đứa trẻ này mấy tuổi?”
Môi tôi run lên, một chữ cũng không thể nói nổi.
Cơn hoảng loạn nhấn chìm lý trí, tôi không thể khống chế được bản thân đang run bần bật.
Xong rồi, anh ta đã nhìn thấy Tiểu Dự, chắc chắn sẽ nghi ngờ…
“Bốn tuổi rưỡi! Con bốn tuổi rưỡi rồi!”
Đứa nhỏ tôi cố che chắn sau lưng, có lẽ nghĩ mẹ đang bị bắt nạt, bèn mạnh mẽ lên tiếng, ưỡn ngực trả lời như người lớn.
Bốn tuổi rưỡi…
Sắc mặt Thẩm Dục Bạch lập tức trắng bệch.
Như thể bị con số ấy đánh mạnh vào người, thân hình cao lớn hơi lảo đảo.
Ly hôn năm năm… con bốn tuổi rưỡi…
Chuỗi thời gian như con rắn độc lạnh lẽo, quấn lấy tim anh, siết đến mức tức thở và bùng lên một cơn giận không thể kiềm chế.
“Bốn tuổi rưỡi…” Anh lẩm bẩm, ánh mắt đột nhiên trở nên đáng sợ tột độ, tơ máu đỏ ngầu phủ kín tròng mắt như núi lửa sắp phun trào. “Giang Vãn, hay lắm, cô giỏi lắm!”
Anh bất ngờ đưa tay ra — không phải về phía tôi, mà là vươn thẳng đến chỗ Tiểu Dự!
“Anh làm gì vậy!” Tôi hồn phi phách tán, dốc toàn lực đẩy anh ra, muốn cản tay anh.
Nhưng sức tôi quá yếu, chẳng khác nào muỗi đập lên vách tường.
Ngay lúc bàn tay anh sắp chạm tới vai Tiểu Dự —
“Đồ xấu xa! Không được đụng vào kem của em gái cháu!”
Tiểu Dự bỗng bùng nổ sức mạnh, như chú sư tử con bị chọc giận, không những không trốn mà còn giơ cao tay, dốc hết sức bình sinh ném túi giữ lạnh chứa kem socola của Nhu Nhu thẳng vào tay đang chộp tới của Thẩm Dục Bạch!
Bốp!
Túi giữ lạnh vốn không nặng, nhưng Tiểu Dự ném vừa nhanh vừa mạnh.
Mu bàn tay Thẩm Dục Bạch bị ném trúng một cú chắc nịch, móc cài của túi còn sượt qua tay áo vest đắt tiền của anh.
Động tác khựng lại.
Bàn tay Thẩm Dục Bạch dừng giữa không trung, mu bàn tay nhanh chóng ửng đỏ một mảng.
Anh cúi đầu, khó tin nhìn cái túi giữ lạnh in hình gấu con vừa ném trúng mình, rồi lại nhìn cậu bé trước mắt đang trợn tròn đôi mắt, như con thú nhỏ xù lông, che chắn trước mẹ mình.
Đôi mắt ấy gần như giống hệt anh, lúc này lại bừng bừng lửa giận và bản năng bảo vệ, không hề sợ hãi mà nhìn chằm chằm anh.
Thời gian như ngưng đọng.
Ánh mắt Thẩm Dục Bạch từ phẫn nộ xen kinh ngạc, dần biến thành một sự chấn động khó tả và… hoang mang.
3
Tôi tranh thủ bế bổng Tiểu Dự lên, ôm chặt vào lòng như bảo vệ báu vật vừa giành lại, tim đập dồn dập trong lồng ngực, như sắp nhảy ra ngoài.
Tiểu Dự rúc vào vai tôi, bàn tay nhỏ vẫn bám chặt lấy áo, cảnh giác nhìn Thẩm Dục Bạch.
“Thẩm Dục Bạch,” tôi thở hổn hển, giọng run đến không thành tiếng, “chúng ta đã ly hôn rồi! Không còn bất kỳ quan hệ gì nữa! Mời anh đi ngay! Lập tức!”
Thẩm Dục Bạch chậm rãi thu tay về, ánh mắt nặng nề dừng trên gương mặt tái nhợt, hoảng loạn của tôi, rồi lướt sang đứa bé trong lòng tôi đang nhìn anh đầy cảnh giác.
Anh không tiến thêm bước nào, nhưng ánh mắt ấy như một tấm lưới vô hình siết chặt lấy tôi.
“Không còn quan hệ?”
Khóe môi anh nhếch lên, nụ cười lạnh thấu xương, ẩn chứa sự tĩnh lặng trước cơn giông.
“Giang Vãn, cô mang con trai tôi trốn suốt năm năm, giờ lại nói không liên quan?”
“Nó không phải…”
“Phải hay không, cô nói không tính.” Thẩm Dục Bạch cắt ngang, giọng chắc nịch, kiên quyết không cho phép phản bác.
“Tôi sẽ làm rõ.”
Ánh mắt anh lần cuối dừng thật lâu trên người Tiểu Dự, ánh nhìn phức tạp đến mức khiến tôi rùng mình, rồi xoay người, mở cửa xe bước vào.
Chiếc Cullinan đen không nổ máy ngay, cửa kính xe từ từ hạ xuống.
Thẩm Dục Bạch nghiêng mặt, đường nét dưới ánh sáng lờ mờ trở nên sắc lạnh, nguy hiểm.
“Giang Vãn, chúng ta sẽ sớm gặp lại.”
Giọng anh xuyên qua khe cửa kính, trầm thấp, rõ ràng, gõ thẳng vào dây thần kinh của tôi.
Cửa kính nâng lên, chặn lại ánh nhìn lạnh lẽo ấy.
Tiếng động cơ trầm đục vang lên, xe lướt đi, biến mất ở cuối con đường trong khu.
Chỉ đến khi ánh đèn hậu hoàn toàn khuất dạng, cơ thể tôi vốn căng cứng đến cực hạn mới chùng xuống, chân mềm nhũn, ôm Tiểu Dự lảo đảo dựa vào tường tòa nhà, thở hổn hển, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.
“Mẹ…”
Bàn tay nhỏ của Tiểu Dự nhẹ nhàng lau mặt tôi.
“Mẹ đừng khóc, chú xấu bị con đánh chạy rồi! Con bảo vệ mẹ!”
Tôi lúc này mới nhận ra trên mặt toàn là nước mắt lạnh ngắt.
Tôi ôm chặt lấy con, giọng nghẹn lại: “Ừ, Tiểu Dự giỏi nhất… bảo vệ mẹ… cũng bảo vệ kem của em…”
Nhưng trong lòng, chỉ toàn là biển lạnh tuyệt vọng.
Thẩm Dục Bạch đã nhìn thấy Tiểu Dự, anh tin chắc đó là con trai mình.
Với tính cách của anh, với quyền thế nhà họ Thẩm… anh sẽ không bỏ qua.
Những ngày yên bình, kết thúc rồi.