Tru Tiên Đài

3



Biết đó là ca ca của mình, con bé cũng không muốn làm ta khó xử.

Ta nắm tay Đào Đào rời đi, đối với đứa trẻ tên A Ngôn này, ta thực sự đã chán ngán đến cực độ.

Tất cả những việc hắn làm, chẳng lẽ hắn đều quên sạch?

Chỉ vì là trẻ con, ta phải mặc cho hắn tổn thương ta hết lần này tới lần khác sao?

Bệnh trong người hắn vốn do ta mà ra, ta chỉ định tận tình làm tròn chút nghĩa mẫu tử cuối cùng.

Thấy ta muốn đi, hắn hoảng hốt lăn từ trên giường xuống, vội vàng nhào đến chặn ta lại.

Ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt ngân ngấn lệ, nhưng không chịu để rơi xuống.

“A nương, đừng đi… con ngoan mà… con muốn ăn bánh sen.”

Ta khẽ cười nhìn hắn.

Trước kia ta nâng niu bánh sen tới trước mặt, hắn mới miễn cưỡng ăn một miếng.

Ta giữ thể diện cho Phượng tộc, làm động tác mời hắn nằm xuống, còn bánh sen thì tất nhiên là không có.

Hắn không tình nguyện nằm trở lại giường, ta ném cho hắn một đạo ngủ mê.

Việc ta gọi là chữa trị, thực ra là rút lại huyết mạch Phượng tộc trong người hắn, hoàn toàn cắt đứt đoạn duyên này.

Phượng mạch thuộc hỏa, vốn bá đạo, hai loại huyết mạch trong cơ thể hắn đánh nhau, hắn lại lười tu hành, không thể dung hòa, cuối cùng chắc chắn sẽ nổ mạch mà chết.

Đào Đào ôm miệng, lặng lẽ nhìn ta rút từng tia Phượng mạch ra khỏi người hắn.

Sau khi hoàn tất trị liệu hôm đó, toàn thân ta ướt đẫm mồ hôi.

Khi mở mắt ra, ta thấy Huyền Triệt đang đứng bên, lặng lẽ chờ đợi.

Ta nhận khăn mồ hôi từ tay Đào Đào, khẽ chạm vào mũi con bé.

Lúc này A Ngôn cũng tỉnh lại, hắn giấu đi tia ghen tuông trong mắt, cười ngọt ngào với ta:

“A nương, y thuật của người thật cao minh, con tỉnh dậy là thấy không đau nữa rồi.”

Ta nhìn hắn, trong lòng không chút gợn sóng.

Rốt cuộc cũng là vô duyên vô phận, đến cả lúc ta tách bỏ phượng mạch ra khỏi thân thể hắn, hắn cũng vui vẻ như vậy.

“Dùng bữa tối xong hãy đi, được không?”

Huyền Triệt vội vàng đứng chắn trước mặt ta, sợ ta từ chối, liền bổ sung:

“Ta đã cho người đưa Đào Đào đi ngâm suối Tẩy Tủy.”

Đào Đào vui vẻ chạy đi, chúng ta bốn người cùng dùng bữa tối.

“A nương nếm thử cái này đi, cua này rất tươi ngọt, là phụ quân đặc biệt chuẩn bị cho người đó.”

“Nè, người cũng ăn đi, ngày thường chắc không được ăn ngon thế này đâu nhỉ?”

A Ngôn ra sức lấy lòng ta, hắn dường như cũng đã nhận ra ta rất yêu thương Đào Đào, nên cũng gắp mấy đũa đồ ăn cho con bé.

Đào Đào giơ đũa gắp lấy món trong chén của ta, A Ngôn định nổi giận, nhưng Đào Đào lại nghiêng đầu, nghi hoặc nhìn hắn:

“A nương không ăn đồ lạnh, ngươi không biết sao?”

Một câu thôi, khiến hai cha con họ đều câm nín.

Nhắc đến ta, Đào Đào liền thao thao như kể một kho tàng quý báu:

“Đầu gối nương bị thương cũ, nên không thích mùa đông, đảo Kim Ngô của chúng ta quanh năm như xuân.”

“Nương cũng không ăn cua, thịt cua là hàn, ăn vào sẽ lại bị đau.”

“À, đúng rồi, trưởng lão gia gia còn nói lúc trẻ nương đàn rất hay, nổi danh khắp nơi, thúc thúc từng nghe chưa?”

“Không… chưa từng.”

Thật ra là từng nghe rồi. Khi còn ở phàm gian, đó là chuyện riêng của đôi phu thê chúng ta.

Chỉ là sau khi lên Thiên cung, tất cả đều bị xem là không đứng đắn, huống hồ sau này cả mười đầu ngón tay ta đều bị hủy.

Đào Đào chỉ biết ta đã qua kiếp nạn, mà không biết ta từng chịu khổ.

Con bé chỉ đang chia sẻ những điều con bé nhớ về mẫu thân của mình.

Từng chữ, từng câu, đều cắm thẳng vào lòng hai cha con kia, sắc mặt họ dần dần xám xịt.

Có lẽ họ đã nhớ ra những vết thương ấy từ đâu mà có.

Bữa cơm đó, ai nấy đều ăn không biết ngon dở, chỉ có Đào Đào là ăn vô cùng vui vẻ.

Sau bữa ăn, cuối cùng Huyền Triệt cũng không nhịn được nữa, hỏi:

“Phụ thân của Đào Đào là ai?”

A Ngôn cũng siết chặt nắm tay, hắn muốn biết A nương có phải đã thành gia cùng người khác rồi không.

Ta còn chưa kịp trả lời, Đào Đào đã lên tiếng:

“Con không có phụ thân, con là do nương nhặt dưới gốc đào về.”

Nghe xong câu đó, ánh mắt hai cha con họ như vừa được thắp lên tia hy vọng.

A Ngôn như được người chỉ điểm, ngày nào cũng đến chỗ ta, nịnh nọt lấy lòng, đọc sách, viết chữ, luyện pháp thuật.

“A nương, con sẽ ngoan, con đã hiểu thế nào là ‘thần linh yêu thương thế nhân’ rồi.”

“Lần này người về là sẽ không đi nữa đúng không? Con sẽ coi Đào Đào như muội muội ruột.”

“Có nương bên cạnh, thân thể A Ngôn cũng tốt hơn nhiều.”

Ta không đáp, bởi ta định tự tay chặt đứt đoạn mẫu tử này.

Hắn và Đào Đào bỗng nhiên rất hòa thuận, chuyện người lớn không nên để trẻ con gánh, nên ta cũng không cản.

Huống hồ, ngày mai là ngày cuối cùng, sau khi trị dứt điểm, trong thân thể A Ngôn sẽ không còn chút huyết mạch Phượng tộc nào nữa.

A Ngôn thấy ta có vẻ đã mềm lòng, liền dò hỏi kể lại những chuyện mấy chục năm qua:

“Nương, sau khi người nhảy xuống Tru Tiên Đài, phụ thân luôn tìm cách tụ hồn cho người.”

“Công chúa Chiêu Vân là người xấu, khi nàng ta chăm sóc con, con cứ sốt liên miên, mỗi lần con sốt, phụ quân lại đến thăm con.”

“Nàng ta còn trộm mặc y phục cũ của người, định quyến rũ phụ quân, chọc giận khiến người nổi trận lôi đình, trăm năm qua trong lòng phụ quân chỉ có người thôi.”

“Nương, người là nữ quân Phượng tộc, vậy chẳng phải thân phận của con cũng càng cao quý hơn sao?”

Ta bật cười khẽ, đứa con này của ta, vẫn thực dụng như cũ.

Chiêu Vân chăm hắn không chu đáo, ta – mẫu thân hắn – lại mang chút danh vọng, hắn phân biệt rất rõ bên nào lợi hơn.

Cũng giống như năm xưa không hề do dự vứt bỏ ta, nay cũng muốn vứt bỏ Chiêu Vân như thế.

Biết Đào Đào không có phụ thân, Huyền Triệt cũng đến thăm ta nhiều hơn.

Lời đồn gió thổi mây bay cứ thế lan truyền, ai nấy đều nói Thiên tộc và Phượng tộc sắp liên hôn.

Tất cả chuyện này đều do Huyền Triệt ngầm cho phép, giống như năm xưa ở Thiên cung, có người không ngừng kể với ta về những dây dưa giữa hắn và Chiêu Vân vậy.

Chẳng qua cũng chỉ là muốn ép ta khuất phục, lại vẫn giữ được thể diện cho hắn.

May mắn thay, vở kịch này, ngày mai là có thể hạ màn rồi.

Hôm nay là ngày cuối cùng trị liệu, ta suy nghĩ một lát rồi mang theo bánh sen, dù sao hôm nay hắn cũng sẽ phải chịu không ít đau đớn.

A Ngôn nằm trên giường, nhìn thấy bánh ngọt liền sáng rực cả đôi mắt, vồ lấy một miếng nhét ngay vào miệng.

Vừa vào miệng, hắn đã nhận ra đây không phải do chính tay ta làm.

Đương nhiên không phải do ta làm, chỉ là tiện tay lấy từ ngự thiện phòng mà thôi.

Ta nhìn hắn cau mày khó chịu, lại còn ngước mắt nhìn ta trông chờ, muốn từ trong ánh mắt ta tìm thấy một tia xót xa.

Ta quay mặt sang chỗ khác, ra hiệu cho Huyền Triệt giữ chặt hắn giúp ta.

Ta nín thở tập trung tinh thần, niệm ra pháp quyết.

Những đốm sáng đỏ rực từ trên người hắn bay ra, tụ lại thành một luồng hồng quang lơ lửng giữa không trung.

Đốm sáng càng lúc càng nhiều, Huyền Triệt gần như không giữ nổi hắn, toàn thân hắn ướt đẫm mồ hôi lạnh, hai chân không ngừng đạp mạnh lên giường.

A Ngôn chỉ cảm thấy gân cốt như bị bẻ gãy từng tấc rồi lại tái tạo từng tấc, lại như có thứ gì đó vô cùng quan trọng đang rời khỏi cơ thể mình.

Một nỗi hoảng sợ khổng lồ ập đến, trước đây mỗi lúc thế này đều có vòng tay của A nương.

Bây giờ A nương lại đứng đối diện thi pháp, hoàn toàn không nhìn hắn lấy một cái.

Theo lần rút cuối cùng của ta, trên người A Ngôn không còn một đốm sáng nào nữa, tất cả dần bình ổn lại.

Vô số hồng quang trên không trung tụ lại thành một chiếc lông phượng khổng lồ.

Đến lúc này, A Ngôn mới hiểu rốt cuộc ta đã làm gì.

Hắn ngơ ngác nhìn những chiếc phượng vũ kia, lại nhìn ta, mấp máy môi gọi một tiếng.

“Nương…”

Ta khẽ thở ra một hơi thật dài, gật đầu ra hiệu cho hắn.

“Phượng mạch trong cơ thể ngươi đã bị tách ra, sau này sẽ không còn phải chịu khổ vì huyết mạch phản phệ nữa.”

“Một đoạn mẫu tử, đây là chuyện cuối cùng ta có thể làm cho ngươi.”

“Từ nay về sau, đừng gọi ta là nương nữa.”

Ta giơ tay thu chiếc phượng vũ vào trong tay áo.

A Ngôn tóc tai bù xù, quỳ bò tới muốn tìm ta, vừa lắc đầu vừa khóc gọi.

“Nương, người đừng bỏ con, nương…”

Ta không chút do dự gạt tay hắn ra, lắc đầu.

“Ngươi vốn không thích huyết mạch của ta, lại xem ta là người thấp kém, sau này tiểu điện hạ cứ gọi ta một tiếng lão tổ là được.”

Hắn lại lao tới túm chặt lấy vạt áo của Huyền Triệt.

“Phụ quân, con cầu xin người, người giữ nương lại đi, con thật sự biết sai rồi.”

Huyền Triệt đỏ ngầu đôi mắt, ôm chặt A Ngôn vào lòng.

“Nàng nhất định phải tuyệt tình như vậy sao, hai cha con ta chờ nàng suốt trăm năm trời.”

Ta có chút không hiểu.

“Chẳng phải là các ngươi đã bỏ rơi ta trước sao?”

“Ngươi, Huyền Triệt, ân đền oán trả, ở phàm gian lừa gạt thân thể ta, hứa với ta một đời một kiếp chỉ một người, cuối cùng lại lừa ta lên thiên giới làm thiếp.”

“Rõ ràng biết ta oan khuất, vậy mà lại vì mưu đồ thế lực nhà Chiêu Vân, thản nhiên để mặc ta bị chà đạp.”

Huyền Triệt đặt A Ngôn xuống trước mặt ta.

“Cho dù ta có sai đến đâu, nàng cũng không cần cả A Ngôn sao?”

Ta lại lắc đầu.

“A Ngôn từ lúc sinh ra đã bị bế rời khỏi ta, duyên phận mẫu tử vốn đã mỏng, huống chi nó chưa từng thích ta là sinh mẫu.”

“Năm đó khi ta chịu hình phạt hôn mê, A Ngôn, con cùng thị nữ than phiền rằng ta vì sao còn chưa chết, những lời ấy, ta đều nghe thấy.”

Ta không so đo, không đồng nghĩa với việc ta có thể tha thứ.

Kết cục như hôm nay, đã là kết cục tốt nhất rồi.

Trong khoảnh khắc, gương mặt A Ngôn tái nhợt hẳn đi, ngay cả môi cũng mất hết huyết sắc.

“Nương, con chỉ là… chỉ là…”

Hắn cũng không cách nào tự biện minh cho chính mình của năm đó.

Ta bỏ mặc bọn họ, thẳng tiến về chính điện, Huyền Triệt dường như đột nhiên hiểu ra ta định làm gì.

Suốt dọc đường, hắn hoảng loạn đến mức ngay cả thuật ngự vân cũng quên mất không thi triển.

Khi hắn bước vào phòng, ta búng tay một cái, tất cả tranh vẽ trong phòng cùng bộ hỉ phục kia đều hóa thành tro bụi.

Hắn bật cười thê thảm:

“Đến một chút hồi ức, nàng cũng không để lại cho ta sao?”

Ngày lên đường trở về Phượng tộc, A Ngôn đòi theo ta, bị Huyền Triệt cưỡng ép giữ lại bên người.

Hắn không ngừng chống cự pháp thuật của Huyền Triệt.

“Nương, con không muốn làm Thiên Tôn nữa, con muốn đi cùng người.”

“Phụ quân, chẳng phải người nói khi nương trở về sẽ không để người đi sao? Phụ quân, người gạt con!”

Hắn đấm đá loạn xạ vào người Huyền Triệt, còn để lại mấy dấu giày to tướng trên áo hắn.

A Ngôn vẫn còn hét lên:

“Tất cả là lỗi của người! Đều do người! A nương mới rời đi! Sao người không giữ người lại?”

Không ít tiên quan nghe thấy, nhưng ta không thừa nhận, thì chẳng ai dám nói gì.

Hắn hét đến kiệt sức, cuối cùng chỉ còn có thể ngơ ngác nhìn theo bóng lưng bọn ta rời đi, tiếng nấc nghẹn vang lên như con thú nhỏ bị mẹ bỏ rơi.

Ta không quay đầu lại.

Đào Đào muốn hỏi gì đó, do dự một lúc, chỉ siết chặt tay ta.

“A nương, con sẽ mãi mãi bảo vệ người.”

Ta mỉm cười, cài chiếc phượng vũ lên tóc con bé.

“Ừ, tiểu đế cơ của ta.”

Về đến Phượng tộc, ta phất tay giăng xuống mười tầng kết giới, tựa như đang ngăn chặn điều gì đó.

Ta sớm đã biết Huyền Triệt để lại một luồng thần thức bám theo sau lưng ta.

Hiện tại, giữa Phượng tộc và Thiên giới, đã bị ta đặt một tấm chắn, ngăn cách toàn bộ thần thông của hắn.

Hắn muốn lần nữa dò tìm tung tích của ta, e là không thể nữa rồi.

Chờ đến khi thần thức hắn bị cắt đứt, hắn mới thật sự hoảng loạn.

Vội vã lao đến Phượng tộc, nơi biên giới đã dâng lên màn sương xanh.

Hắn liều mạng xông vào trận, thân thể bị tổn thương nặng nề.

Bên trong trận pháp, từng bước đều là sát chiêu, không có lấy một đường lui.

Đến lúc này hắn mới hiểu, Phượng Vũ, đã không còn là Vũ Nhi của hắn nữa.

Về sau nghe nói, có một vị tiên quân Thiên giới vì mất đi người thương mà chỉ sau một đêm đã bạc trắng tóc.

Lập một túp lều tranh bên kết giới Phượng tộc, sống nốt nửa đời còn lại.

Còn con trai hắn, cũng từ bỏ thần chức, một lòng hạ phàm lịch kiếp, cuối cùng vong mạng nơi trần thế.

Phụ tử từ đó, âm dương cách biệt, chẳng còn gặp lại nhau.

Phiên ngoại

Sau khi A nương nhảy xuống Tru Tiên Đài, phụ quân có một thời gian rất dài không muốn gặp ta.

Người khóa chặt mình trong chính điện, không ăn không uống.

Ta không hiểu, Tru Tiên Đài thì sao chứ? Chiêu mẫu phi từng nói, nhảy xuống đó là về phàm giới thôi mà, A nương chẳng qua chỉ là trở về phàm trần thôi, vì sao phụ quân lại buồn như vậy?

Huống hồ ta còn đang chờ người thành thân với Chiêu mẫu phi, đến lúc đó ta sẽ là đứa trẻ cao quý nhất Thiên tộc, không còn ai dám cười nhạo ta có mẫu thân là phàm nhân nữa.

Nhưng Chiêu mẫu phi lại ngày càng khiến ta không nhận ra, lúc thì dịu dàng với ta, lúc lại phát cuồng bóp cổ ta, hỏi:

“Hắn vì sao không đến thăm ngươi? Ngươi chẳng phải là con ruột của hắn sao?”

Đến khi ta bị dọa phát sốt cao, phụ quân mới chịu mở cửa điện ra nhìn ta.

Ta mơ thấy A nương mắt đỏ rực hỏi ta:

“Vì sao lại nói dối? Vì sao lại vu oan cho A nương?”

Ta giật mình tỉnh giấc, òa khóc ngã vào lòng phụ quân, nghẹn ngào hỏi:

“A nương đâu rồi? Con muốn xin lỗi người…”

“Hôm đó là Chiêu mẫu phi tự phun máu ngất đi mà.”

Sắc mặt phụ quân lập tức trở nên vô cùng khó coi, cầm kiếm định đi tìm Chiêu mẫu phi.

Về sau ta không rõ đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết Chiêu mẫu phi thành ra “cô cô”.

Phụ quân đưa ta đi khắp nơi tìm kiếm A nương, nhưng không thấy, còn ta thì mắc phải chứng bệnh quái lạ.

Họ nói muốn mời tổ tông Phượng tộc đến chữa cho ta.

Nhưng đó đâu phải tổ tông gì, rõ ràng chính là A nương.

Người dẫn theo một bé gái, nói không quen biết ta.

Chắc là nương vẫn còn giận, chỉ cần phụ quân dỗ dành thêm chút nữa là được.

Quả nhiên, nương không còn giận nữa, khi phụ quân muốn đánh ta còn ra tay cản lại, còn nói sẽ đích thân chữa trị cho ta.

Ta đã nghĩ kỹ rồi, đợi khỏi bệnh, ta sẽ đưa nương đi chơi khắp nơi, không bao giờ xa cách nữa.

Nhưng hôm đó, nương lại tận tay rút phượng mạch ra khỏi ta.

Người chưa từng tha thứ cho ta.

Ta và phụ quân, chẳng qua chỉ là một kiếp tình kiếp người phải trải qua trong đời người của người mà thôi, không khác gì hoa cỏ bên đường.

Ta cũng từng lén theo phụ quân xâm nhập vào thập phương trận do A nương bày.

Trận đó sẽ phản chiếu điều người ta tưởng nhớ và khao khát nhất.

Trong trận của phụ quân, không có gì cả.

Chỉ có một người phụ nữ không rõ dung mạo, hỏi hắn:

“Con của chúng ta… gọi là A Ngôn, được không?”

-HẾT-

 

 

Chương trước
Loading...