Tru Tiên Đài

2



Ta xoa đỉnh đầu nó:

“Phải đi.”

Nó cúi đầu, nghẹn ra một câu:

“Đi rồi còn về chứ, Đào Đào sẽ rất ngoan.”

Ta nâng gương mặt nhỏ nhắn của nó lên.

“Thiên tộc nói lần này nếu đi, sẽ cho chúng ta dùng Tẩy Tủy Tuyền.”

“Đào Đào bẩm sinh thân thể yếu, nương dẫn con đi ngâm một chút.”

Ta vốn cho rằng nó sẽ rất vui, vì nó luôn cảm thấy linh lực của mình thấp kém.

“Vậy A nương cũng có thể ngâm không, ngâm xong đầu gối sẽ không đau nữa.”

Ta ôm nó chặt hơn.

Đào Đào của ta, chuyện gì cũng chỉ nghĩ tới ta.

Còn đứa con trên trời kia, khi ta bị Chiêu Vân vu oan, lại không chút do dự đứng về phía nàng ta.

Giữa ta và nó, có vài chuyện cũng nên có một kết cục rồi.

Ngày Chiêu Vân tới tìm ta, Huyền Triệt đang ở hậu điện.

“Ta và Huyền Triệt sắp thành thân rồi, nếu biết điều thì ngươi mau chóng trở về phàm gian đi.”

“Không danh không phận mà còn ở lại đây, thật không biết xấu hổ.”

Ta lí nhí:

“Đợi A Ngôn lớn lên, ta tự sẽ rời đi.”

Nàng ta lạnh lùng hừ một tiếng.

“Vậy thì cứ chờ xem, A Ngôn là chọn ngươi, hay là chọn ta.”

Ngay sau đó, nàng uống ngụm trà do thị nữ dâng lên rồi phun ra máu tươi, ngã gục ngay trong phòng.

Khi ta bị đưa đến hình điện, ta vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ nghe thị nữ của Chiêu Vân một mực khẳng định là ta hạ độc nàng.

Mười ngón tay ta bị kẹp đến sưng đỏ, đau đớn vô cùng, nhưng ta vẫn cắn răng không nhận.

Đúng lúc nguy cấp, A Ngôn nhảy ra, ta khẩn thiết nhìn nó:

“A Ngôn, con nói đi, con thấy gì ở hậu điện?”

“Con thấy rồi, chính nàng ta hạ độc Chiêu mẫu phi.”

Huyền Triệt lập tức tát ta một cái.

“Nó là con ruột của ngươi, nó có thể nói dối sao?”

Ta không thể biện bạch, bị phạt ba đạo thiên lôi.

Để xoa dịu nhà mẹ đẻ của Chiêu Vân, Thiên tộc liền đẩy nhanh ngày thành hôn.

Trong thời gian tịnh dưỡng, không ai bôi thuốc cho mười đầu ngón tay ta, vết thương ngày một lở loét, móng tay rụng từng mảnh, đến cuối cùng hoàn toàn mất cảm giác.

Huyền Triệt chỉ lạnh lùng nói một câu:

“Chiêu Vân không phải là người hẹp hòi, ngươi đừng cố chấp nữa.”

A Ngôn chưa từng đến thăm ta lần nào, trái lại ngày ngày đều mong chờ tân mẫu phi.

Dù sao thì ta – một mẫu thân phàm nhân – còn sống chỉ càng khiến người khác nhớ đến xuất thân hèn kém của nó.

Ta hoàn toàn thất vọng với hai cha con họ.

Ngày Huyền Triệt cưới Chiêu Vân, ta nhảy xuống Tru Tiên Đài.

Nghĩ lại chỉ thấy nực cười.

Trăm năm trước, ta bị cả Thiên cung truy đuổi.

Hiện tại, ta ôm Đào Đào, ngồi trên xe báu gỗ mun do kỳ lân kéo, đường đường chính chính đi vào từ cổng lớn.

Thị vệ và tiên nga hai bên đều cúi đầu thu tay, im lặng đến mức chỉ nghe tiếng bánh xe lăn.

Đào Đào tò mò vén rèm xe:

“Nương, đây là thiên giới sao?”

Không biết là cố ý hay vô tình, ta được sắp xếp ở đúng tiểu viện năm xưa.

Đào Đào được một tiên nga dẫn đi dạo chơi khắp nơi, còn một tiên nga khác nhiệt tình giới thiệu cho ta:

“Đây là viện tốt nhất, trước kia thái tử phi từng ở tại đây.”

Ta nghi hoặc nhìn nàng:

“Thái tử phi? Chiêu Vân từng sống ở đây sao?”

Nàng khựng lại một chút rồi mỉm cười:

“Cô cô hẳn là đã lâu không hỏi chuyện thế sự rồi. Chiêu Vân điện hạ là nghĩa muội của thái tử, sao có thể là thái tử phi được chứ?”

Ta còn chưa kịp hiểu ra ẩn tình bên trong thì cổ tay chợt nóng rực.

Đó là ấn khóa hồn ta để lại cho Đào Đào, chắc chắn con bé đang gặp nguy hiểm.

Khi ta chạy đến nơi, Đào Đào đang bị một bé trai đè xuống hồ sen, cậu ta cứ nhấn con bé xuống nước rồi lại kéo lên.

Miệng không ngừng quát:

“Yêu quái ở đâu ra! Dám không chịu làm tọa kỵ cho bản điện hạ!”

“Nếu không phải ngươi có mùi của mẫu thân ta, bản điện hạ đã chẳng thèm để ý!”

Thị nữ bên cạnh thấy ta đến thì trợn mắt nhìn:

“Tiểu điện hạ đang dạy dỗ hạ nhân, người ngoài tránh ra.”

Ta cười lạnh một tiếng, vung tay đánh bay cậu bé kia, bế Đào Đào ra khỏi nước.

Một chưởng trong cơn thịnh nộ khiến cậu bé kia chìm hẳn xuống đáy hồ, lập tức có người lao xuống vớt lên.

Chứng tỏ ban nãy bọn họ chỉ đứng nhìn Đào Đào bị bắt nạt mà không ai ra tay.

“Ha, đây là cách thiên giới đối đãi khách nhân sao?”

Ta ôm Đào Đào sải bước bỏ đi, đám hạ nhân chạy đến vội vàng quỳ đầy đất.

Cậu bé kia nghe thấy tiếng ta thì bất chợt ngẩng đầu khỏi lòng thị vệ, ngơ ngác nhìn ta một lúc lâu.

Sau đó, cậu ta nghẹn ngào gọi một tiếng:

“Nương…” rồi lao về phía ta.

2

Ta hơi nghiêng người sang bên, hắn nhào tới hụt, ấm ức nhìn ta.

Ta nhìn chằm chằm vào hắn.

“Tiểu điện hạ nên gọi lão thân một tiếng là tổ mẫu mới phải.”

Hắn như không tin, dán mắt nhìn khuôn mặt ta thật lâu, rồi vẫn níu váy ta gọi:

“Nương, sao người lại che mặt, không nói gì vậy?”

“Có phải người trở về rồi không? Con tiểu yêu quái này là do người nuôi sao?”

“Một trăm năm qua người đã đi đâu vậy?”

Ta không muốn đáp, chỉ muốn ôm Đào Đào về nghỉ ngơi, con bé sợ nước, lần này chắc hẳn bị kinh hoảng không nhẹ.

“Nương, con là A Ngôn, người ôm con đi mà.”

Thấy ta im lặng, hắn liền phát cáu, tay chân vùng vẫy kéo Đào Đào xuống.

“Không được nằm trong lòng nương ta! Không được! Đó là của ta!”

Đào Đào bị kéo suýt nữa rơi xuống, ta nâng tay bấm quyết định thân.

“Tiểu điện hạ, ngươi đã quá giới hạn rồi.”

Hắn bị ta cố định giữa không trung, mặt đỏ gay, khóc lóc gào thét.

“Ngươi chính là nương ta! Dù che mặt ta cũng nhận ra! Nương…”

Ta chưa kịp quay đầu lại thì đã bị một người quen cũ chặn lại.

“Càn rỡ! Dám vô lễ với tiểu điện hạ ở nơi Cửu Trùng Thiên!”

Chiêu Vân tung một pháp thuật, hất tung mạng che mặt của ta, rồi lập tức chết trân tại chỗ.

Sắc mặt nàng trắng bệch, từ kẽ răng rít ra từng chữ:

“Ngươi chẳng phải… đã chết rồi sao?”

“Yêu phụ ở đâu ra, dám giả thần giả quỷ!”

Bên cạnh có người khẽ nhắc:

“Đó là nữ quân của Phượng tộc, công chúa, xin hãy cẩn ngôn.”

Thân hình Chiêu Vân lảo đảo như không dám tin, cắn răng hành lễ thật sâu.

“Chiêu Vân, tham kiến cô cô.”

Ta không lên tiếng, nàng liền phải quỳ mãi.

Ta ôm Đào Đào quay về tiểu viện, từ buổi chiều, vô số kỳ trân dị bảo được mang tới viện, toàn bộ là để tạ lỗi với Đào Đào.

Con bé trùm chăn kín như cái bánh chưng, lí nhí hỏi ta:

“A nương, con nhất định phải tha thứ cho hắn sao? Nếu không tha thì có gây phiền phức cho Phượng tộc không?”

Ta vén lọn tóc ướt mồ hôi trên trán nó, mắt đầy xót xa.

“Không cần. Thân phận đế cơ Phượng tộc của con, đủ để con muốn làm gì thì làm.”

Đến tối, thị vệ của Huyền Triệt đến truyền lời.

“Thỉnh nữ quân nể mặt, đến xem tiểu điện hạ một chút, nếu không, tiểu điện hạ sẽ bị đánh chết mất.”

Con trai độc nhất của Thiên tộc mà có thể bị đánh chết sao?

Trăm năm qua, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Huyền Triệt chưa từng cưới thêm ai, ta cứ nghĩ hắn và Chiêu Vân đã có con từ lâu, không ngờ lại chỉ nhận nghĩa muội.

Còn ta, hẳn sớm đã bị quên lãng rồi.

Ta theo thị vệ bước chậm vào điện Chính Dương.

Huyền Triệt không còn mặc huyền y như xưa, mà lại khoác một thân bạch y.

Tiểu tiên nga bên cạnh khẽ nói:

“Thái tử của chúng thần đang để tang cho thái tử phi.”

Thế nhưng lúc này, áo trắng của hắn dính đầy máu, tay cầm roi quất liên tục vào A Ngôn.

“Mạng của ngươi, là do mẫu thân ngươi dùng cả tính mạng để đổi lấy!”

“Ta phải van nài mãi mới thỉnh được nữ quân Phượng tộc đến trị bệnh cho ngươi, vậy mà ngươi lại dám đẩy tiểu đế cơ xuống nước!”

“Ngươi làm vậy, có xứng với mẫu thân ngươi không?”

Trên người A Ngôn đầy máu, người bên cạnh cuống cuồng chạy quanh, không ngừng khuyên:

“Tiểu điện hạ, ngài nhận sai đi…”

Hắn nghiến răng, cố chịu:

“Mẫu thân của ta chưa chết!”

“Ngươi còn dám cãi—”

Đòn cuối cùng sắp quất xuống mặt hắn, ta khẽ giơ tay cản lại.

“Ta đã nói rồi, không cho phép bất kỳ ai vào đây.”

“Ai tự tiện dẫn người vào, hãy đi chịu phạt.”

Huyền Triệt bực bội ngẩng đầu, nhìn thấy ta, như thể ngay cả hô hấp cũng trở nên dồn dập.

Chỉ lặng lẽ nhìn ta chằm chằm, ta cũng không né tránh—bởi không yêu, nên không hận, cũng chẳng sợ.

Bốp…

Roi rơi xuống đất, phá vỡ sự tĩnh lặng trong điện.

Hắn vứt roi, tay chân luống cuống, muốn ôm ta lại thấy không ổn.

Chỉ có thể đỏ hoe mắt, khàn giọng hỏi:

“Vũ Nhi, là nàng trở về thật sao?”

Ta không đáp thẳng, chỉ nói một câu:

“Điện hạ, nếu tiện thì mai ta sẽ bắt đầu trị thương cho tiểu Thiên Tôn.”

“Không vội, không vội đâu Vũ Nhi, chúng ta… vào chính điện nói chuyện.”

Hắn bước chân lảo đảo, vừa đi vừa ngoảnh đầu lại nhìn ta, như thể đang nhìn thấy món bảo vật đã mất nay bỗng tìm về được.

Ta theo hắn bước vào chính điện, không ngờ nơi nơi treo đầy tranh vẽ ta.

Từng cái nhíu mày, từng nụ cười, từng khoảnh khắc lặng lẽ hay cử động, đều được lưu lại trong từng bức họa.

Chính điện được bài trí giống hệt khi ta còn sống ở phàm trần.

Ngay chính giữa đặt một bộ phượng quan hà bào chỉ thái tử chính phi khi đại hôn mới được mặc, không biết đã cất giữ bao lâu, vậy mà vẫn rực rỡ chói mắt.

Hắn như hiến bảo vật, giới thiệu với ta:

“Vũ Nhi, ta chưa từng cưới Chiêu Vân, nàng chính là chính phi duy nhất của ta.”

“Trăm năm trước A Ngôn còn nhỏ không hiểu chuyện, ta đã nghiêm khắc dạy dỗ nó rồi, dù gì nó cũng là con chúng ta, bấy nhiêu năm qua, nàng cũng nên hết giận rồi chứ?”

“Phải rồi, nàng chắc chắn đã hết giận, nếu không sao lại quay về, Vũ Nhi…”

Hắn đưa tay định kéo ta lại, trước kia mỗi khi ta giận hắn, chỉ cần hắn nắm tay ta, lắc lắc rồi gọi một tiếng “nương tử”, ta liền mềm lòng.

Nhưng hôm nay, ta lùi lại một bước, vạch rõ giới hạn với hắn.

Hắn bước lên một bước, cuống cuồng giải thích:

“Hồi nãy ta không dùng sức, không làm con bé bị thương, nàng đừng giận, A Ngôn nghịch ngợm, cần phải dạy dỗ.”

Ta chỉ khẽ lắc đầu.

“Thái tử điện hạ, những chuyện xưa kia chỉ là một kiếp tình kiếp mà ta phải trải để phi thăng mà thôi. Đúng sai thị phi, ta đã không để trong lòng nữa.”

“Mẫu tử một đời, ngày mai ta sẽ chữa thương cho tiểu điện hạ, còn về suối Tẩy Tủy đã hứa, mong điện hạ đừng nuốt lời.”

Nghĩ một lúc, ta bổ sung thêm:

“Chuyện hôm nay, tiểu điện hạ đúng là nên bị phạt, nhưng đám cung nhân đi theo hắn không những không khuyên can, mà còn đứng nhìn đế cơ tộc Phượng bị hãm hại.”

“Giữ những kẻ đó bên cạnh tiểu điện hạ, e rằng chẳng phải phúc lành gì.”

Hắn lập tức như bị rút cạn sinh khí, đồng tử ngây dại, ngơ ngác nhìn về phía trước.

Hắn ngã ngồi xuống đất, miệng lẩm bẩm:

“Chuyện xưa… đều là mây khói ư?”

Hắn tưởng Vũ Nhi trách hắn quá tay với A Ngôn, dù sao A Ngôn cũng là cốt nhục nàng.

Giờ ngay cả đứa con nàng cũng không cần nữa.

Vũ Nhi nói bao nhiêu, hắn cũng chỉ nghe được bốn chữ “chuyện xưa mây khói”, đau đớn nơi tim ngực như bị xé toạc, đến mức phun ra một ngụm máu, khiến các cung nhân xung quanh đều lo sợ.

Ta quay người về lại chỗ ở, chuyện hắn thổ huyết có liên quan gì đến ta?

Sáng hôm sau, ta đến đúng giờ để chữa trị cho A Ngôn.

Hắn vừa thấy ta từ xa đã gọi một tiếng:

“A nương.”

Nhưng khi thấy Đào Đào đi theo phía sau ta, ánh mắt hắn lập tức ảm đạm, chỉ dám âm thầm nhìn con bé bằng ánh mắt như muốn đâm xuyên da thịt.

Ta che Đào Đào ra sau lưng, dịu giọng nói:

“Vậy bắt đầu thôi, tiểu điện hạ, lát nữa có thể sẽ đau.”

A Ngôn nằm trên giường vặn vẹo thân thể, lấy tay chỉ vào Đào Đào:

“Người đuổi nó ra ngoài! Không thì ta không chữa nữa!”

Đào Đào bối rối nhìn ta một cái.

“Nương, con ra ngoài đợi người.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...