Tôi Có Bầu Rồi, Là Con Của Anh

Chương 6




Tôi buồn bực không nói nên lời.

Tôi nghĩ mình nên an ủi cha tôi, ông ấy đã làm việc chăm chỉ cả đời nhưng lại bị vận mệnh trêu đùa, cuộc sống như vậy thật không dễ dàng.

Nhưng, tôi không thể nói.

"Lúc con kết hôn, cha mẹ Cố Tiêu nhất định cho rằng con có mục đích, gây khó dễ cho con, nghi ngờ con, cha cũng hiểu. Nhưng cha tin con, con không phải loại người như vậy. Trần gia chúng ta đều là người ngay thẳng, dù khó khăn đến đâu cũng đói cho sạch rách cho thơm."

“Nhà bọn họ không có ai đến chăm sóc và quan tâm con, đây là điều khiến cha buồn lòng nhất."

“Dù vất vả hay mệt mỏi thế nào cha cũng sẽ chăm sóc con thật tốt.”

……

“Cha đừng nói nữa.” Tôi bắt đầu rơm rớm.

Đây là lần đầu tiên cha tâm sự với tôi.

"Được rồi, cha sẽ không nói nữa, chỉ một câu này nữa thôi.”

"Chacó thể chăm sóc con mười hai mươi năm, nhưng sau khi cha đi thì ai sẽ chăm sóc con? Tuy con thông minh nhưng lại rất hay lơ mơ, tiểu Cố là một người tốt, cả hai cần hỗ trợ lẫn nhau trong hôn nhân. Chân thành đổi lấy chân thành, mới có thể dài lâu. Người sống cả đời với con là cậu ấy chứ không phải cha."

Tôi yên lặng lắng nghe, lần đầu tiên tôi bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về mối quan hệ của mình với Cố Tiêu.

Kết quả, vừa suy nghĩ vài giây, có tiếng mở khóa cửa.

Tôi quay đầu lại nhìn, không biết chuyện gì đang xảy ra.

“Cha đã gọi cho Tiêu Cố.” Cha tôi đứng dậy ra mở cửa cho anh.

Cố Tiêu lập tức đi vào, giày cũng không kịp đổi.

“Có chuyện gì vậy?” Anh dừng lại khi thấy tôi khóc.

Cha tôi vỗ vai anh rồi bưng cơm vào bếp.

Cố Tiêu kéo tôi vào phòng, đóng cửa lại, đứng bên cửa ôm tôi không nói lời nào.

"Ngoan, đừng khóc nữa, anh đã về rồi."

Tôi tưởng mình đã khóc cả buổi chiều, nước mắt đã cạn.

Ấy vậy mà khi anh nói “anhvề rồi”, tôi vẫn không kìm lòng được nức nở trong vòng tay anh.

Nước mắt cứ thế tuôn rơi lên người anh.

Dù anh có vỗ về thế nào cũng không thể ngăn được nước mắt của tôi.

Anh cúi đầu hôn tôi.

Nụ hôn khiến tôi choáng váng mất hết sức lực, thế là anh lại ôm tôi đến bên giường.

“Đừng khóc, chỗ này khó chịu lắm.” Anh nắm lấy tay tôi, chỉ vào trái tim anh.

Anh nói rồi lau nước mắt cho tôi.

"Kể anh nghe đã xảy ra chuyện gì?"

"Trời sập, chồng dù liều mạng cũng sẽ chống đỡ cho em."

Tôi bĩu môi, "Con... Sàng lọc nguy cơ mắc bệnh Down rất cao."

Anh sững người, ngây ra vài giây rồi đưa tay sờ đầu tôi.

Anh trầm giọng dỗ tôi: "Chờ một chút, anh gọi điện thoại cho Lưu Thiến."

"Vâng." Tôi gật đầu.

Anh lấy điện thoại di động ra, muốn đi ra ban công, nhìn tôi rồi tiếp tục ôm tôi, "Suỵt, cứ như thế này gọi."

"Vâng." Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

Cuộc gọi được kết nối nhanh chóng.

"Bác sĩ Lưu, tôi là Cố Tiêu, có chuyện muốn hỏi cô."

"Bác sĩ Cố, nói cho tôi biết, có chuyện gì vậy?"

"Chỉ số sàng lọc nguy cơ cao của Down có nguy hiểm không?"

"Có nguy hiểm mới nói là nguy hiểm."

Nghe đến đây lòng tôi lại chùng xuống.

"Ai thế, bệnh nhân của cậu hay người thân?"

Cố Tiêu dừng một giây, thấp giọng nói: "Vợ tôi."

Đầu dây bên kia nhất thời im lặng.

"Bác sĩ Cố, anh kết hôn sao? Khi nào? Tại sao chúng tôi không biết?"

“Ừ.” Cố Tiêu trầm mặc một giây, “Nói về bệnh này trước đi…”

"Thực ra đó là sàng lọc sơ bộ, không hẳn là chính xác tuyệt đối, nguy cơ cao không có nghĩa là thật sự có vấn đề, đại đa số nguy cơ cao đều không có vấn đề. Kết quả chính xác chỉ có thể được xác định bằng xét nghiệm DNA hoặc chọc ối."

"Bác sĩ Cố, tôi vừa rồi không biết là… là vợ anh, anh đừng lo lắng quá, để vợ anh đến bệnh viện làm xét nghiệm ADN kiềm tra đo lường hoặc đợi vài tuần để chọc ối, sẽ ổn thôi. "

"Việc sàng lọc hiện nay phải xem xét nhiều yếu tố. Ví dụ, nếu gia đình có tiền sử di truyền, sẽ cho thấy nguy cơ mắc bệnh cao. Thực tế, với tình trạng hiện nay tuổi sinh đẻ ngày càng muộn, xét đến nhiều yếu tố, hầu hết các kết quả xét nghiệm thai phụ đều có nguy cơ cao, tuy nhiên sau khi kiểm tra thêm, mọi thứ đều ổn. "

……

Sau đó, bác sĩ Lưu đã giải thích rất nhiều, trái tim tôi giống như tàu lượn siêu tốc, cuối cùng bước xuống thuận lợi.

Cố Tiêu cẩn thận lắng nghe, hỏi những câu chi tiết hơn, sau khi cảm ơn, anh lịch sự cúp máy.

Sau cuộc gọi, tôi nhớ ra rằng lẽ ra mình có thể tự tra cứu trên mạng.

Cuối cùng vì quá chai rối và lo lắng, tôi đã làm loạn cả lên, tôi khóc cả buổi chiều và không nói lời nào, khiến cha tôi phải khóc theo.

Bây giờ còn gọi Cố Tiêu từ bệnh viện trở về.

Anh bận rộn như vậy.……

Tôi cảm thấy rất có lỗi.

Cố Tiêu thả tôi xuống, "Anh đi nói với cha trước, để cha khỏi lo lắng."

"Vâng."

Vài phút sau, anh lại bước vào.

Anh vào rồi cũng không về giường, chỉ đứng tựa vào cửa nhìn tôi.

Nhìn nhau, cả hai chúng tôi đều bật cười.

Đúng thế, tôi đã tự cười vào mặt mình.

“Anh còn phải quay lại bệnh viện sao?” Tôi hỏi anh.

"Không." Anh cười cười bước tới.

“Ừm…” Trong lòng tôi càng thêm áy náy, “Nghe nói hôm nay xảy ra tai nạn xe cộ, phòng cấp cứu của anh rất bận. Không quay lại liệu có đủ nhân lực không? "

Anh ấy đến và xoa đầu tôi, rồi lại ôm tôi vào lòng.

“Không có ngày nào phòng cấp cứu không bận rộn.” Anh khổ sở thở dài, “Anh rời đi, còn có các bác sĩ khác, nhưng em chỉ có một người chồng mà thôi.”

Tôi không nói gì.

“Cha gọi điện thoại cho anh, khiến anh sợ chết khiếp.” Anh hôn lên tóc tôi, “Đêm nay nếu không ở cùng em, tim anh sẽ ngừng đập mất."

“Em xin lỗi.” Tôi làm ầm lên, khiến cả nhà lo lắng cho tôi.

“Sao lại xin lỗi?” Anh dừng một chút, lại đứng lên, “Lại đây, anh gội đầu cho em.”

“Gội đầu làm gì?” Tôi vén tóc lên ngửi, “Có mùi sao?”

“Không, thơm lắm.” Anh kéo tôi dậy, “Anh chỉ muốn gội cho em thôi.”

Vì vậy, anh ấy thực sự gội đầu cho tôi.

Anh kéo vài chiếc ghế đẩu làm thành một chiếc ghế tựa đơn sơ cho tôi nằm, anh nghiêm túc gội đầu cho tôi.

“Có thoải mái không?” anh hỏi tôi.

"Không thoải mái."

Tôi nghĩ anh ấy gội quá chậm, hơn nữa tôi cũng không thích vừa nằm vừa gội đầu, ngày thường bận công việc nên chỉ cúi eo chờ vài phút liền tắm xong.

Làm sao có thời gian mà gọi từ từ, quá phiền phức.

"Khó chịu em cũng phải làm quen." Anh dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa bóp đầu tôi, "Giai đoạn sau bụng em lớn hơn, em cúi người gội đầu thì con phải làm sao? "

Hóa ra anh lo xa như thế.

“Bác sĩ Cố, gội đầu không phải dùng chỉ phẫu thuật khâu lại, không cần cẩn thận như vậy chứ?” Tôi không nói nên lời, gội suốt nửa tiểng rồi mà vẫn chưa xong.

“Xin lỗi, bệnh nghề nghiệp ấy mà.” Anh mỉm cười, “Cứ nghĩ là muốn thắt nơ cho em.”

"Được thôi, thắt nơ bướm cho em."

Tôi nhắm mắt lại, nếu không cưỡng lại được thì hưởng thụ thôi.

Buổi tối, tôi và Cố Tiêu chuyển đến phòng ngủ chính.

Anh không thích căn phòng nhỏ vì không thể phát huy được.

Đừng suy nghĩ đen tối, chúng tôi chỉ nói chuyện phiếm mà thôi.

Chúng tôi hàn huyên chuyện thuở ấu thơ, chuyện thời đi học và cả tương lai của chúng tôi nữa.

“Anh nghĩ ra tên con rồi.” Anh đột nhiên quay lại và nhìn tôi.

"Hả? Vẫn còn sớm mà."

"Còn chưa biết nam hay nữ nữa."

“Nam nữ đều dùng được,” anh cười nói.

"Thế á? Tên gì vậy anh?"

"Cố Giai."

"Đây không phải là tên con gái sao? Anh thiên vị rồi. Lỡ như là con trai thì sao?" Tôi cứng họng.

"Là gia đình, thiên gia vạn hộ, danh gia vọng tộc..." Hắn lẩm bẩm nói.

Nghe anh nói, tôi lại thấy cái tên này cũng không tồi, nam nữ đều dùng được.

“Thế còn biệt danh thì sao?” Tôi hỏi anh.

"Mọi nhà."

“Mọi nhà?” Tôi lặp lại, “Giai Giai?”

Sao tôi cứ thấy có gì đó không ổn nhỉ.

"Cố Tiêu, anh tính chiếm tiện nghi của em đấy à? Thế thì khác gì em cũng là con anh" Tôi giơ tay muốn đánh anh một cái.

Tay tôi lại bị anh nắm lấy.

Bầu không khí quá mập mờ, tôi định rút tay lại nhưng anh không chịu buông, thế rồi kéo tay tôi rồi đặt lên đó một nụ hôn.

Anh cũng kéo tôi vào lòng, nhỏ giọng dỗ tdành: “Cục cưng ngủ rồi à?”

"Con chỉ bằng nắm tay thôi, biết gì mà ngủ với chưa ngủ?"

“Ừm, thế thì càng tốt.” Nói xong liền liều lĩnh hôn tôi.

"Cố Tiêu... anh..."

"Anh biết chừng mực mà."

23

Ngày hôm sau khi tỉnh dậy, bên cạnh đã không còn ai.

Trên tủ đầu giường dán một tờ giấy ghi chú.

「Anh đi làm đến tối mới về. Nhớ mua cho anh một bộ đồ ngủ, đi làm phải giữ gìn sức khỏe, đừng để mình quá mệt mỏi.」

Tôi nhìn tờ giấy, không khỏi mắng anh mèo khóc chuột giả từ bi.

Ngoài miệng thì mắng là thế, nhưng trong lòng tôi lại thấy ngọt ngào vô cùng.

Cha chuẩn bị bữa sáng cho tôi rồi mới đến công trường.

Tôi xin phép công ty nghỉ nửa ngày, ở nhà nghỉ ngơi.

Đi xuống siêu thị dưới lầu, mua đồ ngủ cho anh và cha.

Sau đó tình cờ gặp mẹ của Cố Tiêu.

Khỏi cần nghĩ cũng biết, Cố Tiêu nhất định đã gọi cho mẹ anh, nếu không sao bà lại đột ngột tới đây.

“Giai Giai, sao một mình con lại xách nhiều đồ thế, mau đưa cho mẹ.” Bà nhìn thấy tôi, liền cầm lấy đồ.

Tôi hơi xấu hổ, đành phải đưa hết cho bà.

Hai chúng tôi đi dạo siêu thị một lúc, bà mua gà và cá, về đến nhà tủ lạnh lại đầy ắp.

“Sao hải sản vẫn còn vậy con?” Bà hỏi tôi.

“Con không có thời gian để nấu ăn.” Bình thường cơm đều do cha tôi nấu, cha tôi ít khi ăn hải sản nên cũng không biết nấu.

“À…… không sao cả, về sau để mẹ làm.” Bà nói rồi lấy hải sản ra rã đông.

Tôi hơi hoảng hốt, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.

Có lẽ bà cũng nhận ra sự kinh ngạc của tôi nên mới giải thích: “Mẹ đã tìm một quản gia cho cha Cố Tiêu, có người lo cơm nước cho ông ấy ăn uống rồi, đừng lo. Huống hồ ông ấy còn chê món mẹ nấu không bằng căn tin bệnh viện của bọn họ, nói là muốn ăn cơm ở căn tin bệnh viện.”

“Nên là mẹ sẽ tới nấu cơm tẩm bổ cho con.”

Nói xong, bà lại trở nên bận rộn.

Nhặt rau, rửa rau rồi thái thịt, động tác thuần thục, khéo léo.

“Thực ra, cha con nấu cho con ăn mỗi ngày.” Tôi thỏ thẻ.

Thực ra tôi thấy hơi khó xử, cha tôi ở đây, mẹ chồng tôi cũng thế, không phải rất dễ nảy sinh mâu thuẫn sao?

“À, không phải Cố Tiêu nói công việc của cha con sắp kết thúc rồi nên muốn về quê sao?”

“Con không biết.” Tôi còn chưa nghe cha đề cập chuyện này.

Hay là hôm qua ông đã nói với Cố Tiêu?

“Giai Giai này, con phải thông cảm cho cha con. Trong nhà không thể thiếu đàn ông, ông ấy rồi cũng phải quay về.” Bà dừng một chút rồi nói tiếp:

“Trước đây mẹ không hiểu chuyện giữa con và Cố Tiêu.”

“Hôm qua cha Cố Tiêu nghe nói nó vì con mà khóc nên mắng mẹ, là lỗi của mẹ.”

“Nếu mẹ ở đây với con thì chuyện này sẽ không xảy ra, con còn trẻ nhưng mẹ đã trải qua rồi.”

“Phụ nữ mang thai cũng giống như vượt rào, đứa trẻ cả ngày nằm trong bụng không ngừng lớn lên. Lúc mẹ mang thai Cố Tiêu, dây rốn quấn cổ 3 vòng, bác sĩ nói có nguy cơ ngạt thở, khiến mẹ rất sợ hãi.”

“Cuối cùng thì lo lắng suốt một tháng trời, đến khi kiểm tra lại, nó đã tự gỡ ra rồi.”

“Phải rồi, còn chuyện này nữa.” Tôi có thể tưởng tượng, nếu như đứa trẻ trong bụng rơi vào tình cảnh đó, có lẽ tôi sẽ không bình tĩnh được như ngày hôm qua.

Mang thai thực sự là một kinh nghiệm trải đời.

“Con thử nghĩ Cố Tiêu trong bụng mẹ quậy phá đến mức nào, không chỉ như vậy, vào hậu thai kỳ, mẹ còn bị táo bón, vỡ nước ối mà đứa bé chỉ mới có 7 tháng tuổi nên mẹ đã rất lo lắng..”

Bà vừa nói vừa thở dài, sau đó bước đến kéo tay tôi.

“Giai Giai, sau này trải qua nhiều, con sẽ biết, sức sống của trẻ con ngoan cường hơn chúng ta tưởng tượng nhiều, không yếu ớt như vậy nên con đừng lo lắng, về sau có việc gì cứ hỏi mẹ, người làm mẹ ít nhiều cũng biết gì đó mà.”

“Vâng.”

Nghe những lời bà nói, có lẽ do sự đồng cảm từ cùng thân phận làm mẹ nên chút khúc mắc trong lòng tôi cũng dần tiêu tan.

Mẹ Cố Tiêu là một người lạc quan vô cùng, một bên vừa nấu đồ ăn một bên nói chuyện phiếm với tôi.

Vậy nên tôi cũng cảm thấy vô cùng ấm áp.

Đến tối cha nói với tôi rằng cuối tuần ông phải về nhà

“Mặc dù mẹ chồng con là người thành phố nhưng bà ấy không hề thượng đẳng.”

“Phản ứng của bà ở chúng ta trước đây cũng là điều dễ hiểu, đều là cha mẹ nên bà ấy nhất định rất lo lắng cho con trai mình.”

“Chân thành sẽ đổi lại được chân thành, con đối xử với bà ấy tốt thì bà ấy cũng sẽ đối xử với con tốt thôi. Dù sao trái tim con người cũng không phải sắt đá mà, sẽ bao dung lẫn nhau thôi.”

“Cha sẽ về nhà sớm.”

“Vâng.” Tôi gật đầu.

Cuối tuần, Cố Tiêu lái xe về quê với chúng tôi, mẹ anh cũng đi cùng.

Đến vườn rau của mẹ tôi, mẹ Cố Tiêu vui mừng không xiết.

“Rau này tốt lắm cho thai phụ này, tự nhiên không hóa chất.”

Nói đến đây, bà nhất quyết tự tay hái rau, cả người lấm lem bùn đất nhưng bà vẫn cười rất tươi.

“Ở quê cũng tốt chứ nhịp sống thành thị vội vàng quá, nhờ gia đình con mà thỉnh thoảng mẹ được về quê thư giãn.”

“Mẹ cứ thoải mái đi nhưng mà đừng có nhổ sạch vườn rau nhé.” Cố Tiêu cau mày nhìn vườn rau bị vơ vét.

“Không sao đâu, dưới quê không thiếu nhất là rau, mấy miếng đất trên núi của chúng ta đều là rau, bà còn cần nhiều không?”

Mẹ của tôi là một người thật thà.

“Vẫn còn nữa á?” Nghe xong, mắt mẹ anh sáng lên.

Cố Tiêu nhìn mẹ chằm chằm.

“Lần sau, vợ chồng chúng tôi lại đến nhé.”

“Được, luôn hoan nghênh, bà nói cho tôi biết bà thích ăn loại rau gì, tôi trồng cho, bà lái xe đến chở về là được.”

Cả nhà cười nói rôm rả.

Sau này, mỗi lần tôi và Cố Tiêu trở về, mẹ anh ấy đều đi theo, dùng cốp xe của Cố Tiêu chở đồ ăn vặt, thịt, nhu yếu phẩm.

Dọn đến nhà tôi, chất đầy tủ lạnh của mẹ tôi, rồi lại chở một xe đầy rau khác về.

Anh cũng hình thành thói quen mỗi lần trở về đều cho em gái tôi một hộp Vượng Tử và tìm dấu hiệu của mấy loài bọ nhỏ cho con bé.

24

Tôi nhìn tủ lạnh đầy ắp dưới quê, rồi lại nhìn cốp xe chất đầy rau củ của anh.

“Bác sĩ Cố, rau của anh đắt thật đấy.”

“Đắt đâu mà đắt, ngàn vàn khó mua được nụ cười của người.” Anh cười rồi dắt tôi đi dạo trên con đường cái trong thôn.

“Anh đối xử tốt với em như vậy là có ý đồ gì thế? Khai mau!”

“Anh có ý gì ấy à?” Anh cười véo mặt tôi: “Rõ ràng là em ủ mưu quyến rũ anh trước, thật vô lương tâm mà.”

“Ai không có lương tâm cơ?Em nên cho anh ngủ sô pha hay ngủ phòng em bé đây?”

Anh bất lực thở dài: “Vấn đề không phải ngủ ở đâu mà là làm sao ngủ được?”

Anh trả lời không chút đứng đắn.

“Đồng nghiệp có biết bộ dạng này của anh không?”

Tôi thực sự không nói nên lời, có ai biết được một bác sĩ Cố Tiêu bình thường lạnh lùng kiêu ngạo còn có một bộ dáng khác.

“Bọn họ không phải em thì sao mà biết được?” Anh kéo tôi lại hôn một cái: “Anh chỉ cho em thấy mặt khác của anh thôi, thêm số lượng không tăng giá, đối xử với anh tốt hơn đi nhé, hm?”

“Ai mà thèm……”Tôi mắng anh là đồ không đứng đắn.

“Anh chuyển khoa rồi, sẽ sớm được chuyển đến phòng khám bệnh khoa nội.”

“Hả?Khi nào?”

“Tuần tới.”

“Sao thế?”

“Làm việc ở phòng khám sẽ không mệt mỏi nhiều, điểm mấu chốt là có thời gian cho chính mình hơn. Em cũng sắp sinh, không có anh chăm sóc sao được.”

Anh nói xong ngồi xuống rồi nghe bảo bối của mình.

“Em tự lo được, với cả còn mẹ anh nữa mà.”

Tôi chưa từng nghĩ đến ngày Cố Tiêu sẽ đổi khoa vì mình, dù sao thì anh cũng rất đam mê với khoa cấp cứu.

“Nó đạp anh.” Anh đột nhiên nghiêm túc nhíu mày.

“Em bé hư, con có thể đá cha nhưng không đá mẹ con đâu, ngoan ngoãn đi nhé.” Anh đưa tay giả vờ vỗ vỗ.

“Anh làm gì vậy?” Tôi gỡ tay anh ra, “Sao anh biết là con trai?”

Không thể trọng nam khinh nữ được.

“Nếu con là con gái.. thì anh không dám mắng đâu, anh không nỡ.” Anh nhìn tôi bằng ánh mắt cam chịu.

Cố Tiêu này, sao càng ngày anh càng trẻ con vậy?

“Đúng rồi, anh có một thứ, em giữ giúp anh nhé.”

“Thứ gì?” Vừa nói vừa nhét vào tay tôi một tấm thẻ ngân hàng.

“Có ý gì đây? Thưa bác sĩ Cố?” Tôi cười hỏi anh: “Muốn mua chuộc em à? Nói cho anh biết, chị đây đã phong ấn trái tim mình, trừ khi…”

Trừ khi anh có tám múi mua chuộc tôi.

“Vậy em nhìn thử xem có đủ không.”

Cứ xem thôi.

Tôi lấy điện thoại ra, đăng nhập vào ngân hàng.

Khi nhìn thấy số dư trong thẻ, mắt tôi sáng rực lên.

“Sao anh…… có nhiều tiền như vậy?” Tôi nói còn không rành mạch.

“Học bổng thời con đi học, tiền lương của bệnh viện, tiền thưởng nhưng anh không có thời gian dùng, cũng không ai cho ai dùng nên…… tất cả đều ở đây.”

Chúa ơi, nghe này, người đàn ông này đến từ Versailles.

Tại sao anh không nói ra sớm hơn, hại tôi phải đi lùng sục mua mấy sản phẩm giảm giá cho con.

Tôi cứ tưởng anh không có tiền.

Chuyện này khiến tôi rất phấn khích……

“Cố Tiêu, hình như…hình như em đi tiểu rồi?” Tôi cảm thấy có gì đó lạ lạ.

Anh vội vàng ngồi xuống xem, trên quần tôi có vài vệt nước.

“Vỡ ối rồi.” Anh nói rồi, bế tôi lên chạy.

“Này, anh đừng chạy nhanh vậy.” Tôi hốt hoảng.

Thế là lòng Cố Tiêu như lửa đốt lái xe chở tôi đến bệnh viện rồi lập tức đi đến khu nội trú.

Khi tôi đến khoa nội trú, mẹ tôi và mẹ anh ở lại chăm sóc tôi, còn anh cầm kết quả kiểm tra ra bàn bạc với đồng nghiệp ở khoa nội trú.

Cuối cùng, ý kiến của anh là phải sinh mổ.

“Tư thế thai nhi không bình thường, đầu thai nhi quá lớn mà đường sinh hẹp, dây rốn lại quấn quanh cổ……” Anh bình tĩnh nói với tôi, “Anh không muốn đem mạng sống của em và con ra mạo hiểm. Anh tin vào dao mổ mà tính nguy hiểm của sinh mổ cũng thấp, em phải tin tưởng anh.”

“Vâng.”

Tất nhiên là tôi tin anh.

Bất cứ thời điểm nào cũng tin tưởng anh.

Anh là bác sĩ nên giao sự sống cho anh, tôi rất yên tâm.

Lúc 10 giờ tối sẽ tiến hành phẫu thuật gây mê một nửa.

Trong quá trình phẫu thuật, bác sĩ gây mê luôn trò chuyện với tôi, cố gắng giúp tôi thư giãn.

“Chồng cô lừa chúng tôi thật thê thảm, hứa rằng sẽ cùng anh em tốt độc thân cả đời thế mà lại lén lút sinh bé con.”

“À, cái này…” Cái này đâu thể trách tôi được.

“Cô có thấy chúng tôi thảm không?” Bác sĩ phẫu thuật hơi không vui.

“Tiểu tử thúi Cố Tiêu đi làm bác sĩ mấy năm vậy mà lại nhờ tôi mổ để vết thương được đẹp hơn, nếu lệch một chút sẽ đánh gãy chân tôi. Còn hỏi tôi có muốn thắt nơ bướm không?”

“Đùa hả?Thắt nơ bướm?”

Các bác sĩ và y tá đều bị chọc cười.

Các bác sĩ y tá trong phòng đều bị chọc cười.

“Chỉ có một mình nó, đúng là đồ điên chiều vợ.”

“Chị dâu, tên Cố Tiêu này chỉ có một mình chị mới trị được, chị phải về trị nó. Nó phách lối khiến chúng tôi không có đường sống rồi.”

“À…… được.”

Tôi yên lặng gật đầu.

Khoảng nửa giờ sau, tiếng khóc trẻ con vang lên trong phòng mổ.

Lòng tôi chợt trùng xuống.

“Thằng bé này đẹp zai thật. Tên nhóc Cố Tiêu kia lãi to rồi.”

“Cẩn thận từ ngữ đi!” Có người nhắc nhở.

“Chị dâu, ý em là đứa bé rất khỏe mạnh, là con trai.” Bác sĩ cười ha hả ôm em bé đến cho tôi nhìn.

“Ừ.” Khi bé con áp mặt vào người tôi, mắt tôi đột nhiên ươn ướt.

Cố Giai, Giai Giai, đây là cục cưng của tôi.

Ca phẫu thuật diễn ra tốt đẹp, tôi được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, mẹ tôi, Cố Tiêu, mẹ anh đứng ở cửa đón tôi.

“Nhìn đứa bé mập mạp này làm người ta đau bao nhiêu đi.” Mẹ tôi bế em bé đưa cho tôi nhìn.

“Có đau không?” Cố Tiêu nắm tay hỏi tôi.

“Không đau.” Thuốc gây mê khiến tôi không có cảm giác gì.

“Vậy thì tốt.” Anh nói xong liền quay lưng lại lau nước mắt.

“Nhìn nó kìa xem có chán không cơ chứ, chẳng có chút tiền đồ nào, trước khi con ra đây nó cứ đi tới đi lui một chỗ, phiền muốn chết.” Mẹ anh kể lnể với tôi.

Tôi không nói gì, chỉ đưa tay ra nắm lấy tay anh.

Anh quay lại, một mực kéo tôi vào phòng bệnh.

Cả đêm hôm đó, anh đều canh giữ bên giường tôi.

Con khóc, thay tã, mẹ chồng tôi thay, anh đứng bên cạnh học hỏi, bưng trà rót nước, chạy vặt.

Bận rộn một hồi, hai bà không chịu nổi đi khách sạn ngủ, để Cố Tiêu chăm tôi và con.

“Mệt không em? Ngủ một lát đi?” Anh ở bên giường hỏi tôi.

Cả người tôi vẫn còn mơ màng vì thuốc mê chưa thải hết.

“Một chút, còn anh thì sao”

“Anh không mệt.” Anh cười, nói:”Sau bao đêm thức trắng, cũng có một đêm thức vì mình.”

“Ừ.” Tôi mê man không nói gì nữa, lại nghe thấy anh nói tiếp.

“Giai Giai, cảm ơn em.”

“Ừ.”

“Anh có nhà, có em cùng lo cho gia đình.”

“Ừ.”

Nội tâm tôi vô cùng xúc động, tại sao lại không cơ chứ?

Nhờ có anh mà tôi mớicó một gia đình nhỏ của riêng mình.

Tôi lại thấy có niềm hy vọng.

Tương lai mỗi ngày, chỉ có thể càng ngày càng tốt hơn.

“Anh yêu em.” Anh hôn nhẹ lên trán tôi.

Tôi không nói lời nào, nước mắt cứ thế lặng lẽ rơi.

“Ừm, em cũng yêu anh.”

Giai Giai tôi cũng có một mái nhà.

[Hoàn chính văn.]

Chương trước
Loading...