Tình Yêu Không Tha Thứ
Chương 1
1.
Sau khi đính hôn với Thẩm Tuấn, tôi chuyển vào căn nhà mới.
Vì không quen giường lạ, tôi thường mất ngủ.
Thẩm Tuấn rất chu đáo, tối nào cũng mang cho tôi một ly sữa nóng, nói là giúp ngủ ngon.
Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác ấm áp, nên cũng không từ chối.
Dù là hôn nhân thương mại, nhưng anh ấy đối xử với tôi rất tốt.
Ba năm bên nhau, chúng tôi giống như một cặp đôi đang yêu bình thường.
Anh ấy hoàn thành đầy đủ trách nhiệm, không để ai có cớ bắt bẻ.
Chỉ là… có một điều khiến tôi hơi băn khoăn: Anh ấy quá bảo thủ, cũng quá rụt rè.
Dù đã đính hôn, nhưng thân mật nhất cũng chỉ dừng lại ở việc nắm tay và hôn má.
Tôi từng đùa: “Lẽ nào em chẳng có chút hấp dẫn nào với anh à?”
Chỉ một câu nói đó, mặt anh ấy đỏ ửng đến tận cổ.
Hàng mi khẽ run, thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
Anh nói: “Chuyện đó phải để sau khi cưới. A Tường, anh là thật lòng với em.”
Tôi chỉ nghĩ nhà anh nghiêm khắc, nên cũng không để tâm nhiều.
Cho đến tối nay, tôi không uống ly sữa đó.
Thật ra tôi vốn không thích uống sữa. Uống liên tiếp hai ngày, tuy ngủ rất sâu, nhưng dạ dày lại khó chịu. Tôi cũng không muốn ép bản thân thêm nữa.
Hơn nữa, những chuyện từng trải qua đã dạy tôi rằng, dù là người thân cận nhất, cũng không thể hoàn toàn mất cảnh giác.
Đêm đó, tôi bị đánh thức bởi tiếng động mơ hồ phát ra từ phòng bên cạnh.
Tôi mím môi, chân trần rón rén bước xuống giường, nhẹ nhàng đi đến cửa phòng Thẩm Tuấn.
Bên trong truyền ra những âm thanh không thể nghe nổi.
Sắc mặt tôi chợt thay đổi, rồi nghe được một giọng nói quen thuộc của phụ nữ.
“Anh, anh chỉ yêu em thôi, sẽ không lừa em, đúng không?”
Thẩm Tuấn thở hổn hển, giọng khàn đặc vì chìm trong dục vọng.
“Nam Nam, tất nhiên anh chỉ yêu em.”
“Chúng ta đã nói từ trước rồi mà, đợi cô ta sinh con xong, anh sẽ xử lý cô ta. Nhất định không để cô ta tiếp tục chướng mắt em.”
“Từng đó năm qua, anh chưa từng động vào cô ta. Em phải tin anh, được không?”
Cô gái hài lòng cười khúc khích.
“Tất nhiên em tin anh rồi.”
“Nhưng mà…” Giọng cô ta bỗng thấp xuống, âm u đến lạnh người: “Nếu anh lừa em, thì chúng ta cùng ch .t nhé!”
Hai người lại lao vào nhau, tiếng hôn hít dính nhớp khiến người ta buồn nôn.
Cô gái thì thầm, giọng dịu dàng nhưng đầy sát ý:
“Anh à, em yêu anh, hãy ở lại địa ngục với em mãi mãi nhé.”
Thẩm Tuấn dịu dàng đáp lại:
“Nam Nam, anh sẽ mãi mãi yêu em.”
Quay về phòng, cả người tôi lạnh toát.
Tôi siết chặt lòng bàn tay, cố dùng lý trí đè nén cơn giận.
Thì ra, hắn đã sớm lén lút qua lại với cô em gái nuôi trầm lặng, u ám kia suốt bao năm nay.
Vậy thì mọi chuyện đều có thể lý giải rồi.
Năm Thẩm Tuấn hai mươi tuổi, cha mẹ hắn lần lượt qua đời.
Sau khi tiếp quản công ty, hắn phát triển thần tốc, nhanh chóng chuyển trụ sở chính về thủ đô.
Chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã chen chân vào giới thương nghiệp ở kinh thành, trở thành tân quý của giới kinh doanh, tiền đồ vô hạn.
Hắn có một cô em gái nuôi được hắn nâng niu như trân bảo – Nam Nam.
Cha mẹ Thẩm là cặp vợ chồng nổi tiếng làm từ thiện, nhiều lần bị bắt gặp đến vùng núi và cô nhi viện làm công tác thiện nguyện.
Nam Nam chính là đứa trẻ mà họ nhận nuôi từ cô nhi viện.
Trong một bữa tiệc, tôi từng thấy cô ta lặng lẽ đứng một mình nơi góc phòng.
Giới thượng lưu bảo cô ta trầm mặc u ám, khí chất nhỏ nhen, không đủ để bước lên vũ đài lớn.
Đằng sau lưng, ai nấy đều coi thường.
Tôi là người chủ động bắt chuyện với cô ta.
Dần dần, cô ta mở lòng với tôi, thậm chí chính cô ta là người giúp tôi và Thẩm Tuấn se duyên.
Thẩm Tuấn từng nói, hồi trung học cô ta từng bị bắt nạt, vì thế mới trở nên nhút nhát, hướng nội.
Tôi cũng vì thế mà sinh lòng thương cảm, thường quan tâm chăm sóc.
Một hôm, cô ta nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt.
“Chị Thường à, chị đối với em rất tốt, cho nên em muốn chị làm chị dâu của em.”
Tôi chỉ xem đó là lời đùa cợt.
Bây giờ nghĩ lại, đôi mắt đen kịt như hố sâu ấy, hoàn toàn không có chút ý cười nào.
Sau đó, Thẩm Tuấn chủ động theo đuổi tôi, ai nấy đều bảo tôi may mắn đến mức đụng được vàng.
Dù sao thì hắn vừa có ngoại hình xuất chúng, gia thế cũng không tệ, lại không có thói hư tật xấu của đám thiếu gia nhà giàu.
Cha mẹ đều mất sớm, sau khi kết hôn sẽ không cần đối mặt với mâu thuẫn mẹ chồng – nàng dâu.
Đúng là hoàn hảo đến mức chẳng giống người thường.
Quả nhiên, trên đời làm gì có chuyện bánh từ trên trời rơi xuống?
Cái “bản phối giết heo”* kiểu này, không nhắm vào tiền thì cũng là nhắm vào mạng.
(*Ý chỉ một kiểu lừa tình chuyên nghiệp để chiếm đoạt tiền bạc hoặc mạng sống.)
Quả nhiên, thứ bọn họ muốn là tử cung của tôi.
Chừng đó vẫn chưa đủ, thậm chí còn muốn lấy cả mạng tôi!
Tôi giận đến mức toàn thân run rẩy.
Nhưng tôi nhanh chóng bình tĩnh lại.
Bây giờ lật mặt mối quan hệ giữa bọn họ ra thì đúng là hả giận.
Nhưng cùng lắm cũng chỉ bị người ta chỉ trích về mặt đạo đức, nói vài câu sau lưng mà thôi.
Huống chi, loại chuyện dơ bẩn này trong giới hào môn chẳng có gì mới mẻ.
Nếu dồn ép quá mức, bọn họ có khi sẽ chẳng thèm giấu nữa, ngang nhiên ra mặt khiến tôi buồn nôn.
Mà tôi lại chẳng còn lựa chọn nào ngoài nhẫn nhịn.
Tôi tuyệt đối không cho phép chuyện đó xảy ra.
Trong đầu nhanh chóng vạch ra đối sách.
Rất nhanh, một kế hoạch dần thành hình.
Chỉ là tôi cần một người giúp sức.
Tôi gửi tin nhắn cho cô bạn thân – Tần Lan.
Rất nhanh, bên kia đã hồi âm.
Trời dần sáng, tiếng động ở phòng bên cuối cùng cũng ngừng lại.
Tôi đổ ly sữa vào chậu cây, nhẹ nhàng nằm xuống giường.
Lần này, giống như đã tìm ra căn nguyên, lông mày tôi giãn ra, rất nhanh chìm vào giấc ngủ.
Trong mơ hồ, có người mở cửa phòng tôi, cẩn thận quan sát một lúc rồi rời đi.
Tôi cong môi, khẽ trở mình.
Sáng hôm sau, tôi đến công ty của Thẩm Tuấn.
Khi thấy tôi, trên mặt hắn thoáng hiện vẻ bất ngờ, rồi rất nhanh chuyển thành vui mừng.
Hắn lặng lẽ chỉnh lại cổ áo sơ mi.
“A Tường, sao em lại tới đây?”
Tôi giơ bình giữ nhiệt trong tay lên, hơi ngượng ngùng.
“Khụ khụ, chúng ta sắp cưới rồi, mà em vẫn chưa từng đích thân nấu bữa nào cho anh cả. Nghĩ là chắc anh ăn rồi, nên em chỉ hầm ít canh, nếm thử xem?”
Hắn sững người một chút, nhìn tôi rót một bát canh gà ác đưa qua, có phần vụng về mà đón lấy.
“...Vất vả cho em rồi, em không cần phải làm mấy chuyện này đâu.”
Tôi liếc hắn một cái đầy trách móc.
“Có gì mà vất vả chứ, hơn nữa...”
Tôi ghé sát vào tai hắn: “Người đàn ông khác có, anh cũng phải có.”
Thẩm Tuấn theo phản xạ lùi lại, ra vẻ ngại ngùng cụp mắt xuống.
Nhưng tôi không bỏ sót khoảnh khắc hoảng hốt thoáng qua trên gương mặt hắn.
Đợi hắn uống xong, tôi thu dọn bát đũa.
“Tối nay về nhà ăn cơm với em nhé, ba mẹ em nói lâu rồi không gặp anh.”
Thẩm Tuấn chỉ suy nghĩ vài giây rồi gật đầu đồng ý.
Những việc thế này, hắn vốn chẳng bao giờ từ chối.
Cả buổi chiều hôm đó, tôi đều ở trong văn phòng hắn, còn bỏ tiền túi ra gọi trà chiều cho nhân viên công ty.
Trong văn phòng vang lên tiếng reo hò.
“Cảm ơn bà chủ!”
Thẩm Tuấn ngẩng đầu, xuyên qua khe rèm, nhìn thấy cảnh tôi đang trò chuyện vui vẻ với trợ lý và thư ký.
Trong mắt hắn hiện lên một tia phức tạp.
Qua đoạn hội thoại đêm qua, không khó để phân tích được rằng tình cảm của Nam Nam dành cho Thẩm Tuấn là loại tình yêu lệch lạc, cuồng loạn, thậm chí mong được hòa làm một với hắn.
Loại “bệnh kiều” này có dục vọng chiếm hữu và kiểm soát cực mạnh với người yêu.
Có khi đến cả việc Thẩm Tuấn giao tiếp công việc với thư ký nữ, cô ta cũng không thể chịu nổi.
Thậm chí sẽ làm ra những hành động cực đoan.
Hiển nhiên, những việc tôi làm, trong mắt người ngoài chẳng có gì bất thường.
Nhưng trong mắt Thẩm Tuấn, lại là khung cảnh trước nay chưa từng thấy.
Quả trứng có đẹp đến đâu, chỉ cần xuất hiện một vết nứt nhỏ, thì cũng sắp mục rữa đến nơi.
Mà tôi thì có thừa kiên nhẫn.
________________________________________
Khi về đến nhà, ba mẹ tôi và em trai – Hứa Dự – đều ra tận cửa đón.
Thẩm Tuấn hiếm khi lộ vẻ lúng túng.
“Không cần phải khách sáo như vậy đâu ạ.”
Mẹ tôi không đồng tình chút nào: “Khách sáo cái gì? Ba con biết hai đứa về ăn cơm, vui đến mức tan làm sớm, mới có một lát đã ra ngó ba lần rồi.”
Ba tôi trừng mắt lườm bà một cái, sau đó hiền hòa vỗ vai Thẩm Tuấn.
“A Tường nói con thích ăn cá quả sốt chua ngọt, hôm nay ba đích thân xuống bếp nấu món đó, xem thử có đúng hương vị quê nhà con không.”
Tôi làm ra vẻ bất mãn: “Người ta là lấy vợ rồi quên mẹ, còn hai người là có con rể liền quên luôn con gái!”
Mẹ tôi bật cười ha hả: “Lớn thế rồi còn biết ghen, yên tâm, mấy món con thích ăn không thiếu đâu.”
Hứa Dự thành thạo nhận lấy túi xách của tôi.
“Nữ hoàng bệ hạ, xin mời—”
Mọi người liếc mắt nhìn nhau, không nhịn được cười.
Nhìn cảnh Thẩm Tuấn bị bao quanh trong bầu không khí náo nhiệt đến mức lóng ngóng, tôi khẽ cong khóe môi.
Mấy người này, bất kể bên trong thế nào, trước mặt người ngoài vẫn luôn diễn tròn vai một gia đình ấm êm hạnh phúc.
Trên bàn ăn, sau khi nếm thử một đũa cá quả sốt chua ngọt, tâm trạng của Thẩm Tuấn rõ ràng sa sút.
Mẹ tôi đùa cợt: “Chà, ngon đến phát khóc à?”
Ba tôi cũng thấy lạ: “Không thể nào, ba còn học từ thầy đầu bếp nổi tiếng của Tô thị đấy, sao có thể nấu tệ vậy được?”
Thẩm Tuấn khẽ lắc đầu, có phần bất lực.
“Xin lỗi, là tôi nghĩ đến ba mẹ mình, thất lễ rồi.”
Tôi kịp thời nắm tay hắn dưới gầm bàn, nhẹ nhàng, bao dung.
“Bác trai bác gái thấy cảnh này chắc chắn sẽ vui lắm.”
“Từ nay về sau, chúng ta chính là người một nhà.”
Ba mẹ tôi thấy thế, ánh mắt chan chứa yêu thương.
“Đúng đấy, còn gọi gì là bác trai bác gái nữa, sau này gọi ba mẹ luôn đi.”
Trong mắt Thẩm Tuấn thoáng hiện vẻ xúc động, tuy nét mặt vẫn hơi cứng ngắc, nhưng cuối cùng vẫn làm theo.
Ba tôi vui đến mức mở luôn chai rượu đỏ quý.
Hứa Dự không cam lòng: “Ba, con năn nỉ bao lần ba không chịu mở, vậy mà thiên vị anh rể!”
“Đi đi đi, đồ nhóc con, trộm của ba bao nhiêu rượu ngon rồi, còn chưa tính sổ với con đấy!”
Chẳng mấy chốc, trong phòng ăn tràn ngập tiếng cười nói, ấm áp vô cùng.
Ăn xong, ba tôi kéo Thẩm Tuấn chơi cờ.
Tôi với mẹ ngồi bên cạnh xem phim ngắn, là đoạn tôi cố ý chọn.
Một ả đàn bà tâm cơ vì bị bà nội nam chính phản đối, liền đẩy bà từ lầu cao ngã xuống rồi ngụy trang thành tai nạn.
Nam chính thì chẳng hề hay biết.
Mẹ tôi đúng là không chịu nổi kiểu kịch này, giận đến hét lớn.
“Con nhỏ này độc ác quá, mà thằng đàn ông này cũng mù mắt mù tim! Dù gì cũng là bà nội nuôi nấng từ nhỏ, không biết điều tra cho ra nhẽ sao?”
Tôi bất đắc dĩ tiếp lời: “Cũng có thể là hắn phát hiện có gì đó không ổn, nhưng vì yêu quá nên không muốn nghĩ sâu thêm thôi.”