Tiếng Lòng Của Em Dâu
1
1
Tôi còn chưa kịp hỏi vì sao ba mang thốt ngủ đến dự đám cưới,
Thì em trai đã dẫn em dâu tới mời rượu.
“Ba mẹ, chị, cảm ơn mọi người đã chăm sóc và dạy dỗ em suốt bao năm qua, để em có thể cưới được người vợ tốt như hôm nay.”
Em trai tôi vẫn dịu dàng và lễ phép như xưa.
Cao 1m88, có cơ bụng, tốt nghiệp đại học danh tiếng, hiện đang làm trong cơ quan nhà nước, từ nhỏ đã ngoan ngoãn nghe lời.
So với nói tôi chăm sóc nó, chẳng bằng nói nó luôn nghĩ cho tôi thì đúng hơn.
Tôi vừa mới thấy vui mừng, thì tiếng lòng của em dâu lại vang lên lần nữa.
“Lâm Nhược Nam đúng là đồ giả tạo, kiếp trước tôi đã bị cái vẻ đạo mạo này lừa rồi.”
“Nó chỉ là một thằng hèn! Biết vợ mình bị chính cha ruột cũng híp, phản ứng đầu tiên của nó lại là nói dối để che giấu cho ông ta, còn nói với cảnh sát rằng người lên giường với tôi là nó. Còn giúp cha nó che chắn, để tôi bị xâm hại suốt một năm trời.”
Tay tôi run lên, nửa ly rượu trong tay bất ngờ đổ ra ngoài.
Tôi quay sang nhìn em trai, đầu óc trống rỗng.
Nó phát hiện sắc mặt tôi không ổn, vội vàng lo lắng hỏi: “Chị, chị uống nhiều quá rồi phải không? Hay là để mẹ đưa chị vào nghỉ ngơi?”
Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười để xoa dịu bầu không khí.
Nhưng ánh mắt thì không rời khỏi người em dâu dù chỉ một giây.
Tôi giờ đã chắc chắn, em dâu nhất định mắc chứng hoang tưởng bị hại.
Dù sao từ nhỏ em trai tôi đã rất có trách nhiệm, lại rất dũng cảm.
Hồi đi học, tôi bị học sinh lớp trên bắt nạt.
Nó mới tám tuổi mà dám lao lên đánh nhau với bọn kia.
Dù cuối cùng bị thương khắp người, nó vẫn tự hào lau máu mũi nói:
“Chị yên tâm, chỉ cần có em ở đây, sẽ không ai bắt nạt được chị!”
Sau khi tôi đi làm, công việc không thuận lợi, cũng là em trai giúp tôi về tiền bạc lẫn tinh thần, hỗ trợ tôi đổi việc, thuê nhà mới.
Ngay cả khi tôi nói trước mặt họ hàng rằng sẽ không kết hôn, cũng là nó đứng ra bảo vệ tôi trước áp lực của các bậc trưởng bối.
Một người em như vậy, tôi không tin nó có thể để vợ mình bị làm nhục hết lần này đến lần khác!
Có lẽ em dâu chỉ cần gặp bác sĩ tâm lý là được.
Vừa nghĩ đến đó, tiếng lòng của em dâu lại vang lên lần nữa.
“Lâm Nhược Đồng cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, bạn thân của mình bị cha ruột cũng híp, vậy mà còn giúp ông ta hủy bằng chứng!”
“Nếu không vì cô ta, cô gái đáng thương kia đã không trầm cảm đến mức 44!”
Cô ta đang tưởng tượng cái quái gì thế!
Lần này tôi thật sự giận rồi, nhất thời không kiềm chế được lời nói.
“Em dâu à, em đã đồng ý gả cho em trai chị, từ nay chúng ta là người một nhà. Dù trong lòng em có nghĩ thế nào, ít nhất bề ngoài cũng phải hiếu thuận với ba mẹ, tôn trọng người lớn.”
Tôi nói bằng giọng nghiêm nghị.
Em trai tôi lập tức hoảng hốt kéo tay tôi, “Chị, sao chị lại nói vậy với Duệ Duệ ?”
Mẹ tôi cũng sợ Lê Duệ giận, vội vàng đứng ra hòa giải.
“Duệ Duệ đừng để bụng nhé, chắc chắn chị con hôm nay uống hơi nhiều, đợi nó tỉnh lại, mẹ sẽ bắt nó xin lỗi con!”
Tôi cứ tưởng Lê Duệ sẽ nhân cơ hội này trả đũa tôi.
Không ngờ, cô ta lại cười vô hại như thiên thần.
“Chị bình thường đối xử với em rất tốt, em sẽ không để bụng đâu.”
2
Cô ấy biểu hiện hoàn toàn không có chút sơ hở nào.
Như thể những lời tính toán trả thù cả nhà chúng tôi vừa rồi, chỉ là ảo giác của riêng tôi.
Chẳng lẽ thật sự là tôi có vấn đề?
Tôi thử dò xét em dâu.
“Xin lỗi nhé, lúc nãy chị nói bậy do uống hơi nhiều, em đừng để trong lòng. Hay tối nay để chị mời, cả nhà mình cùng ăn bữa cơm, coi như chị xin lỗi em.”
Em dâu mỉm cười đồng ý, mọi thứ trông vẫn rất bình thường.
Tôi đang định thở phào nhẹ nhõm.
Thì tiếng lòng của em dâu lại vang lên lần nữa.
“Lại đến rồi, kiếp trước cũng là do Lâm Nhược Đồng làm chủ tiệc, kết quả là lão súc sinh đó nhân cơ hội bỏ thốt cả nhà, khiến tôi trong tình trạng không hề hay biết mà bị hắn cũng híp.”
Tay tôi run đến mức không cầm chắc ly rượu, “choang” một tiếng, ly vỡ tan trên đất.
Khách khứa đều quay lại nhìn về phía này.
Mẹ tôi nhăn mặt trừng mắt nhìn tôi một cái, rồi vội vàng xin lỗi mọi người.
Em trai tôi cũng lập tức cúi người thu dọn mảnh vỡ.
Chỉ còn tôi đứng ngẩn ra tại chỗ, đối diện với em dâu, lòng lạnh ngắt như băng.
“Để anh đưa em đi thay váy.”
Em trai cau mày nâng tà váy cưới.
Lúc này tôi mới phát hiện rượu đã làm bẩn một mảng lớn trên váy cưới của em dâu.
Đây là chiếc váy mà cô ấy đã tỉ mỉ chọn lựa rất lâu trước khi cưới.
Tôi lập tức cảm thấy áy náy.
Nhưng em dâu vẫn mỉm cười dịu dàng.
“Không sao đâu, hôm nay là đám cưới của bọn em mà, sao có thể để cả cô dâu chú rể đều vắng mặt được, em tự đi thay là được rồi.”
Tôi vội vàng đề nghị đi cùng, nhưng em dâu lại lắc đầu.
“Chị chắc là thật sự say rồi, cứ ngồi đây nghỉ ngơi đi, nếu có chuyện gì xảy ra thì em cũng khó giải thích với ba mẹ lắm.”
Nghe cô ấy nói chuyện đầy thông cảm, tôi lại cảm động vô cùng.
Ngồi một mình tại chỗ, tôi bắt đầu tự kiểm điểm vì hành động thất lễ vừa rồi.
Nhưng vừa liếc mắt sang, tôi chợt phát hiện không biết từ khi nào ba tôi đã rời khỏi đại sảnh.
Một linh cảm bất an ập đến.
Tôi vội đứng dậy đi tìm, đến lối cầu thang thì đụng phải ba tôi đang hớt hải chạy xuống.
“Ba, ba vừa đi đâu vậy?”
Ông lau mồ hôi trán, luống cuống xoa tay.
“Ba mắc tiểu, đi tìm nhà vệ sinh thôi.”
Tôi bán tín bán nghi, theo bản năng liếc mắt nhìn lên lầu.
Nhưng ba tôi đã khoác tay tôi kéo đi.
“Về thôi con, nhà trai mà cứ vắng mặt thì người ta sẽ bàn ra tán vào đấy.”
Tôi đành đi theo ông, lúc đến gần cửa đại sảnh, không hiểu sao quay đầu lại, lướt qua thấy một vạt váy trắng tinh vừa lướt qua góc cầu thang.
Tối đó, đúng như đã hứa, tôi nấu một bàn tiệc lớn tại nhà để xin lỗi em dâu.
Để chắc chắn, tôi lấy cớ giúp ba treo áo khoác, lén lấy lọ thốt ngủ trong túi ông, âm thầm thay toàn bộ viên thốt bằng kẹo màu giống hệt.
Sau khi đặt lại lọ thốt vào chỗ cũ, tôi vô thức nhìn sang ba.
Ông đang chăm chú đánh cờ với em trai, vẻ mặt không hề có gì bất thường.
Tôi cuối cùng cũng có thể thở phào.
Bữa cơm tối diễn ra trong không khí vui vẻ, ấm áp.
Các món ăn không có vị ngọt lạ thường.
Em dâu cũng không có thêm những lời nói kỳ lạ nào trong lòng.
Tôi dần dần thả lỏng.
Thế nhưng khi tiễn họ về lại xảy ra chuyện bất thường.
Đến dưới chung cư của em trai, ba tôi chủ động đề nghị lên cùng con.
“Ba có vài lời muốn nói riêng với con trai, con đưa mẹ về trước đi, lát ba tự gọi xe về.”
Ba tôi dặn dò mẹ tôi xong, liền vẫy tay với tôi, “Con đi đường cẩn thận, tối nay đừng về căn hộ của con, ở nhà chơi với mẹ một chút.”
Đáng lẽ đây chỉ là một câu nói rất bình thường, Nhưng nghĩ đến những gì em dâu nói chiều nay, Tim tôi lập tức réo chuông báo động.
3
“Ba à, có chuyện gì thì để mai hãy nói, đừng làm phiền vợ chồng em con nghỉ ngơi, Dù sao tối nay cũng là đêm tân hôn của họ mà.”
Tôi không còn nghe lời ông như thường lệ nữa.
Không biết có phải ảo giác không, Lúc tôi vừa dứt lời, ba tôi bỗng nở một nụ cười âm hiểm.
Nhưng khi tôi nhìn kỹ lại, Ông đã trở về vẻ bình thường.
Ngược lại, em trai tôi lại tỏ ra chẳng mấy để tâm.
“Ba con tính thẳng vậy đó, Tối nay mà không cho ông nói xong chuyện thì chắc ông ngủ không yên đâu.
Chị đừng lo, lát nữa em sẽ gọi xe cho ba về.”
“Không được!”
Tim tôi đập thình thịch, đầu óc quay cuồng, Tôi cố nghĩ ra lý do hợp lý để đưa ba rời đi.
Nhưng não tôi lại trống rỗng, lắp bắp mãi vẫn không tìm được cái cớ.
Lúc này chính ba tôi chủ động mở cửa xe.
“Thôi được rồi, chị con không yên tâm, Ngày mai con đưa Duệ Duệ về nhà ăn cơm là được.”
Lúc đó tôi mới nhận ra, lưng mình không biết từ lúc nào đã ướt đẫm mồ hôi, Gió lạnh đêm thổi tới, khiến tôi rùng mình run rẩy.
Em trai tôi rõ ràng đã thấy tôi khác lạ, Không dám chậm trễ, vội vàng chào tạm biệt.
“Vậy chị về tới nơi nhớ nhắn cho em biết nhé.”
Đợi đến khi ba tôi ngồi hẳn vào trong xe, tôi mới dần lấy lại được cảm giác, Khởi động xe trở lại.
Thế nhưng, tôi còn chưa kịp thở phào, Tiếng lòng của em dâu đã xuyên qua cửa kính truyền đến.
“Chẳng lẽ Lâm Nhược Đồng đã phát hiện âm mưu của lão súc sinh rồi?”
Tim tôi lập tức nhảy lên tận cổ họng.
Một cơn thôi thúc muốn xuống xe, nói hết mọi chuyện với cô ấy ngay lúc này khiến tôi gần như đưa tay mở cửa xe.
Nhưng ngay giây tiếp theo, lời nói tiếp theo của cô ấy lại kéo tôi rơi xuống vực sâu:
“Vậy thì đúng là ngu ngốc rồi, Nếu tôi nhận ra thì lão súc sinh đó chắc chắn cũng đã biết rồi.”
“Cô ta sẽ không sống được bao lâu nữa đâu.”
Ý cô ta là gì?
Chẳng lẽ cô ấy đang nói, ba tôi sẽ giết tôi để diệt khẩu?
Tôi lập tức kéo cửa xe định chạy.
Ngay lúc đó, giọng nói của ba tôi vang lên sát bên tai:
“Đồng Đồng, con định đi đâu vậy, chẳng phải con đang chở ba mẹ về nhà sao?”
Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Răng tôi va vào nhau lập cập vì lạnh.
Cố gắng kìm nén tiếng thét, Tôi gượng ép đưa tay trở lại vô lăng.
“Phải, phải… con đưa ba mẹ về ngay.”
Suốt đoạn đường, tôi luôn có cảm giác sau lưng có một ánh mắt dán chặt lấy mình, Nhưng mỗi lần liếc gương chiếu hậu, Ba tôi lại chẳng có gì bất thường.
Chẳng bao lâu sau, xe đã dừng dưới tòa chung cư.
Mẹ tôi bảo tôi lên nghỉ ngơi, Tôi lại lắc đầu từ chối.
Bởi vì trong lòng tôi lúc này có một nơi, mà tôi nhất định phải đến.
Khi lái xe đến khu tập thể cũ, đồng hồ đã gần điểm mười hai giờ đêm.
Thành phố nhỏ này phát triển chậm, Nhiều ngôi nhà thấp bé, cũ nát vẫn chưa bị phá bỏ, Như thể bị thời gian bỏ quên, lặng lẽ nép mình nơi góc tối của đô thị phồn hoa.
Đến cả đèn đường nơi đây cũng chập chờn, lúc sáng lúc tắt.
Bóng đêm như há to miệng máu, Nuốt chửng tất cả những ai còn lang thang ngoài đường chưa chịu về nhà.
Tôi hít sâu một hơi rồi mới bước xuống xe.
Không ngờ vừa đi tới chân tòa nhà cũ, Đã bị một gã say rượu đụng vào vai từ phía sau.
Mùi rượu nồng nặc bị gió lạnh cuốn vào mũi.
Tôi giật mình, lập tức đẩy người đó ra, Tay phải đã luồn vào túi, sẵn sàng gọi cảnh sát bất cứ lúc nào.
Nhưng khi nhìn rõ người trước mặt, Tôi há hốc miệng, suýt nữa không thốt nên lời.
“Chú Trương?”
“Chẳng phải chú đã dọn đi từ lâu rồi sao?”
“Lần này chú quay về là vì… Nhuyễn Nhuyễn sao?”
Sau ngần ấy năm, khi cái tên này một lần nữa được nhắc đến, tôi vẫn cảm thấy khó thở.
Những tiếng lòng chẳng rõ thật giả của em dâu khiến tôi bất an, chính là vì một câu nói trong đó:
“Lâm Nhược Đồng không phải thứ tốt lành gì, bạn thân bị cha ruột cũng híp, vậy mà còn giúp ông ta hủy bằng chứng!”
“Nếu không phải vì cô ta, cô gái tội nghiệp đó đã không trầm cảm rồi 44!”
Và cô gái tội nghiệp mà em dâu nhắc đến, người đã rời bỏ thế giới này quá sớm…
Chính là con gái của người đàn ông trước mặt tôi – chú Trương.
Tên cô ấy là Trương Nhuyễn Nhuyễn.