Thiên Kim Thật Sự Ở Dưới Lòng Đất

2



4

Trước cơn bão —【Đếm ngược: 1 giờ】

Suốt 72 giờ cuối cùng, tôi gần như không chợp mắt lấy một phút.

Pháo đài của tôi giờ đã dần thành hình.

Khu trồng trọt xanh mướt một màu, những trái dưa leo và cà chua đầu tiên đã bắt đầu trĩu cành.

Tôi dùng điểm tích lũy để đổi vài con gà và thỏ, nuôi trong khu chăn nuôi mới xây, chuẩn bị cho nguồn đạm ổn định sau này.

Trong xưởng sản xuất, tôi đã in ra đủ loại đồ gia dụng cần thiết, khiến pháo đài lạnh lẽo bắt đầu mang dáng dấp của một “ngôi nhà”.

Vật tư tôi tích trữ đủ cho một trăm người sống sót suốt mười năm.

Còn trong căn biệt thự trên mặt đất – nơi từng gọi là nhà của tôi – bầu không khí đã hoàn toàn u ám.

Toàn bộ tiền bạc trong nhà không cánh mà bay, công ty của ba tôi vì đứt vốn mà rơi vào khủng hoảng, cổ phiếu lao dốc, đứng bên bờ vực phá sản.

Họ thuê cả chuyên gia an ninh mạng giỏi nhất, nhưng cũng không tìm ra được dấu vết nào.

Cú rơi tự do từ trên mây xuống đáy vực khiến gia đình ấy hoàn toàn đánh mất dáng vẻ tao nhã thường ngày.

Mẹ tôi không còn là quý phu nhân thanh lịch, bà tiều tụy như già đi cả chục tuổi, cả ngày chìm trong nước mắt.

Ba tôi thì nóng nảy thất thường, hở một chút là mắng chửi, trút giận lên người giúp việc.

Kiều Vũ như con thú bị nhốt, nhốt mình trong phòng suốt ngày, điên cuồng lục tung mọi dữ liệu, cố tìm ra “hacker” đã cướp đi tất cả của anh ta.

Chỉ có Lục Oản Oản là vẫn ra sức đóng vai đứa con ngoan.

“Ba, mẹ, anh, mọi người đừng buồn nữa. Tiền mất rồi thì mình kiếm lại, chỉ cần gia đình mình còn ở bên nhau là được rồi mà.” Cô ta bưng bát canh, đi từng người an ủi.

Mẹ tôi cảm động ôm cô ta vào lòng: “May mà vẫn còn có con, Oản Oản.”

Ba tôi cũng thở dài: “Ừ, nhà có tan, miễn là người còn, là tốt rồi.”

Tôi nhìn cảnh ấy qua màn hình, chỉ thấy nực cười đến tột cùng.

Cái gọi là “gia đình” của họ, từ đầu đến cuối đã chẳng hề có tôi trong đó.

Đúng lúc ấy, hệ thống pháo đài phát ra tiếng cảnh báo sắc nhọn.

【Cảnh báo! Phát hiện luồng hạt năng lượng cao đang tiến gần Trái Đất! Ước tính sẽ tiếp cận mặt đất trong 10 phút! Cơn bão mặt trời bắt đầu!】

【Cấp độ thảm họa: Mức tận thế】

【Ký chủ lập tức kích hoạt trạng thái phòng ngự cao nhất!】

Tôi lập tức đóng đường vận chuyển nối với gara và tăng cường lớp giáp ngoài pháo đài đến mức tối đa.

Gần như cùng lúc đó, tất cả điện thoại ở mọi quốc gia trên thế giới đều nhận được cảnh báo thiên tai cấp cao nhất.

Tiếng còi hú chói tai vang lên khắp căn biệt thự.

Ba tôi, mẹ tôi, Kiều Vũ, và Lục Oản Oản đồng loạt quay đầu nhìn về phía tivi.

Trên màn hình, người dẫn chương trình với giọng run rẩy chưa từng có đang truyền đi bản tin khẩn:

“…Đây không phải diễn tập! Nhắc lại, đây không phải diễn tập! Một cơn bão mặt trời chưa từng có sắp tấn công Trái Đất! Toàn bộ thiết bị điện tử sẽ mất tác dụng, nhiệt độ mặt đất sẽ tăng mạnh trong thời gian ngắn… Tất cả công dân hãy lập tức tìm nơi trú ẩn dưới lòng đất an toàn!”

Một giây ấy, phòng khách chìm trong tĩnh lặng đến đáng sợ.

Ba tôi, mẹ tôi, anh tôi — sắc mặt bọn họ trắng bệch không còn giọt máu.

Họ nhớ ra rồi.

Nhớ đến cái hầm trú ẩn dưới lòng đất từng được quảng bá là có thể chống lại mọi thảm họa — nơi mà họ đã tự tay đẩy tôi vào.

“Kiều Nguyệt…” Mẹ tôi run rẩy gọi tên tôi, môi mấp máy mãi mà không phát ra tiếng.

Kiều Vũ đột ngột biến sắc, như vừa sực nhớ ra điều gì, lao đến cánh cửa hầm trú ẩn, đập điên cuồng vào lớp hợp kim nặng nề.

“Kiều Nguyệt! Kiều Nguyệt mở cửa! Mau mở cửa ra!”

Giọng anh ta tràn đầy sợ hãi và tuyệt vọng, hoàn toàn không còn chút nào là kẻ kiêu ngạo lạnh nhạt trước đây.

Ba tôi cũng sực tỉnh, hét lớn: “Kiều Nguyệt! Con có nghe thấy không? Ba đây! Mau mở cửa!”

Lục Oản Oản hoảng loạn ngồi bệt xuống sàn, khóc lóc: “Chị ơi! Chị mở cửa đi mà! Bên ngoài… nguy hiểm lắm!”

Ngoài cửa sổ, bầu trời đã chuyển sang màu đỏ máu kỳ dị.

Đèn đóm trong biệt thự chớp nháy điên cuồng, thiết bị điện phát ra tiếng “xì xì” vì chập nguồn, sắp sửa hỏng hoàn toàn.

Cả nhà ra sức đập cửa, tìm đủ mọi cách, nhưng cánh cửa được thiết kế để chống lại tận thế — tuyệt nhiên không lay chuyển.

Lục Oản Oản nhìn chằm chằm vào bảng mật mã lạnh lẽo, như phát điên, vớ lấy vật trang trí bằng kim loại gần đó, điên cuồng đập mạnh lên bàn phím khóa số.

“Con nhỏ sao chổi! Nó muốn hại chết hết chúng ta! Tôi phải phá nó ra!” Cô ta gào lên, khuôn mặt méo mó vì phẫn nộ và sợ hãi.

Tôi ngồi trong phòng điều khiển yên tĩnh, tay cầm ly cà phê nóng, lạnh lùng quan sát cảnh tượng hỗn loạn từ màn hình giám sát.

【Phát hiện cơ sở ngoại vi của pháo đài bị tấn công.】

【Ký chủ có muốn kích hoạt phản công phòng ngự sơ cấp: phóng điện áp cao?】

Tôi nhẹ nhàng đưa tay, bấm vào lựa chọn:

“Có.”

5

Phản kích bằng điện giật —

“A—!!”

Một tiếng gào thảm thiết xé tan bầu không khí hỗn loạn trong biệt thự.

Trên màn hình giám sát, Lục Oản Oản như bị một luồng sức mạnh vô hình hất văng ra xa, toàn thân co giật, ngã vật xuống nền. Một vài sợi tóc dựng đứng, còn vật trang trí bằng kim loại trong tay cũng rơi “choang” xuống sàn.

Trên bàn phím mã hóa mà cô ta vừa đập, những tia điện xanh lam chớp nháy liên hồi, rực lên ánh sáng nguy hiểm.

Kiều Vũ, ba tôi và mẹ tôi đều sững sờ.

Bọn họ chết lặng nhìn Lục Oản Oản nằm bất động, rồi quay sang cánh cửa đang phát sáng xanh lốp ấy, trên mặt hiện rõ sự hoang mang tột độ.

“Oản Oản!” Mẹ tôi là người đầu tiên tỉnh lại, lao tới ôm lấy cô ta, vừa khóc vừa gào: “Oản Oản, con sao rồi? Đừng dọa mẹ!”

Kiều Vũ cũng vội quỳ xuống kiểm tra, phát hiện Lục Oản Oản chỉ bị điện giật bất tỉnh, lúc này mới thở phào, nhưng ánh mắt nhìn về phía cánh cửa kia đã đổi hẳn — tràn đầy khiếp sợ lẫn phẫn nộ.

“Kiều Nguyệt! Mày làm cái gì vậy?! Mày muốn giết Oản Oản hả?!” Anh ta gầm lên qua bộ đàm gắn trên cửa.

Tôi đặt tách cà phê xuống, đi đến bàn điều khiển, nhẹ nhàng nhấn nút truyền âm.

Giọng tôi, qua loa phát thanh, vang lên rõ ràng và lạnh lùng:

“Phòng trú ẩn này, quả thật rất an toàn.”

Đây là câu đầu tiên tôi nói với họ, kể từ khi bị nhốt vào đây.

Căn phòng khách lập tức rơi vào yên lặng tuyệt đối.

Cả ba người đều chết trân, dường như không ngờ tôi sẽ mở miệng vào lúc này — càng không ngờ, tôi lại nói bằng giọng như vậy.

Ba tôi là người lấy lại tinh thần đầu tiên, cố đè nén lửa giận, dùng giọng của một người cha để ra lệnh: “Kiều Nguyệt! Đừng làm bậy nữa! Mau mở cửa! Bên ngoài rất nguy hiểm!”

Tôi bật cười khẽ, tiếng cười truyền qua hệ thống âm thanh nghe rợn người.

“Nguy hiểm à? Không phải mấy người từng nói, bão mặt trời chỉ là trò lừa để nhốt tôi sao?”

Câu nói ấy như một cái tát giáng thẳng vào mặt từng người.

Tiếng khóc của mẹ tôi nghẹn lại, mặt Kiều Vũ xám xịt như tro, ba tôi thì run rẩy môi, không thốt nổi lời nào.

Lời nói dối của họ, bị tôi vạch trần ngay trước mặt. Tất cả vẻ ngoài đoan trang tử tế trong phút chốc sụp đổ tan tành.

“Tạch!” Một tiếng khô khốc vang lên — đèn trong biệt thự tắt hẳn.

Hệ thống điện dự phòng chỉ cầm cự được vài giây rồi phát nổ vì quá tải.

Bóng tối và tĩnh mịch, phủ chụp lấy bọn họ.

Chỉ còn khe hở nơi cánh cửa phòng trú ẩn phát ra chút ánh sáng yếu ớt — như đang mỉa mai sự khốn đốn của họ.

“Kiều Nguyệt…” Mẹ tôi nức nở, giọng van xin: “Mẹ sai rồi… Mẹ biết sai rồi… Con mở cửa cho mẹ được không? Ngoài kia tối lắm… mẹ sợ…”

“Phải đó, Kiều Nguyệt…” Ba tôi cũng bỏ hết sĩ diện, khàn giọng nói: “Trước đây là ba không đúng, ba xin lỗi. Chúng ta là một gia đình, con không thể thấy chết mà không cứu!”

Kiều Vũ thậm chí còn nói trắng ra: “Kiều Nguyệt, chỉ cần em chịu mở cửa, mọi chuyện trước kia đều bỏ qua! Tài sản trong nhà, anh chia em một nửa!”

Tôi nghe bọn họ diễn vở kịch vụng về, lòng không hề gợn sóng.

Gia đình?

Bỏ qua mọi chuyện?

Chia tài sản một nửa?

Nực cười.

Tôi dựa lưng vào ghế, ung dung mở giao diện giám sát bên ngoài pháo đài.

Trên bầu trời, một màu đỏ máu bao trùm, như thể cả thế giới đang bị nung chảy.

Trên đường phố, xe cộ va chạm, cháy nổ liên hoàn, lửa bốc cao tận trời. Những tòa cao ốc xa xa, kính cường lực vỡ vụn vì nhiệt độ cao, rơi xuống thành từng trận “mưa kính” kinh hoàng.

Mạt thế, đã thật sự đến.

“Giờ mới nhớ ra chúng ta là một nhà?” Tôi nhàn nhạt lên tiếng. “Lúc nhốt tôi vào đây, các người đâu có nghĩ vậy.”

“Lúc đưa sợi dây chuyền mà bà nội để lại cho tôi, đeo lên cổ Lục Oản Oản, các người đâu có nghĩ vậy.”

“Lúc bày mưu tính kế đẩy cái ‘sao chổi’ như tôi ra khỏi nhà, để cô ta độc chiếm toàn bộ tài sản, các người có từng coi tôi là người nhà không?”

Từng câu, từng chữ, như lưỡi dao bén ngót, đâm trúng chỗ đau nhất trong lòng họ.

Không ai lên tiếng phản bác.

Bởi vì — mọi điều tôi nói, đều là sự thật.

6

Cái bẫy tuyệt vọng —

Sau vài giây im lặng là tiếng gào thét điên cuồng hơn trước.

“Kiều Nguyệt! Đồ bất hiếu! Ba bỏ ra hơn chục triệu để xây cái hầm trú ẩn này cho con, là để con đối xử với ba mẹ như vậy sao?!” Giọng ba tôi vì tức giận mà biến dạng.

“Mày còn không mở cửa, tin tao phá nát cái cửa này không?!” Kiều Vũ gầm lên, bắt đầu hết lời dọa dẫm.

Phá cửa?

Tôi liếc bảng điều khiển — lớp giáp ngoài dày 50cm hợp kim đặc chế. Đừng nói dùng tay, cho dù có lái xe tăng tới cũng chưa chắc đã đâm thủng.

Tôi không phí lời nữa, chuyển trực tiếp hình ảnh camera trong pháo đài lên màn hình bên ngoài cửa.

Trên đó, là phòng khách sáng sủa của tôi — ghế sofa mềm mại, nội thất hoàn chỉnh, trên bàn là trái cây tươi và một ly cà phê còn bốc khói.

Tôi còn cố tình zoom cận cảnh khu trồng trọt: rau xanh rì, quả căng mọng, dưới ánh đèn mô phỏng mặt trời trông tươi ngon đến mức khiến người ta thèm rớt nước miếng.

Sau đó, tôi bước đến khu vật tư, “xì” một tiếng mở nắp lon coca lạnh.

“Tssss—”

Âm thanh bọt khí vang rõ ràng qua loa ngoài.

Tôi uống một ngụm, khẽ thở dài vì thoải mái.

Đối với những kẻ đang chìm trong bóng tối, nóng bức, hoảng loạn và tuyệt vọng, cảnh tượng ấy chẳng khác nào một hình phạt tàn khốc nhất.

“Không… không thể nào…” Kiều Vũ lẩm bẩm, mắt dại đi, nhìn chằm chằm vào màn hình. “Bên trong… sao lại thành như thế được?”

Là người thiết kế hầm trú ẩn, anh ta biết rõ trong đó vốn chỉ là những kệ sắt và đồ dự phòng lạnh ngắt.

Những gì anh ta đang thấy — vượt xa hoàn toàn mọi hiểu biết của anh ta.

Mẹ tôi thì dán mắt vào thức ăn và rau quả trên màn hình, cổ họng giật nhẹ một cái, ánh mắt đầy khát vọng và đố kỵ.

“Kiều Nguyệt… cho mẹ chút nước được không… mẹ khát lắm…” Bà ta dán người vào cánh cửa lạnh toát, giọng run rẩy như kẻ ăn xin.

Bên ngoài, nhiệt độ đang tăng vọt. Căn biệt thự như biến thành lò hấp.

Bộ quần áo hàng hiệu trên người họ giờ thành vật cản trở, ướt đẫm mồ hôi, dính bết vào da thịt.

Ba tôi đỏ bừng cả mặt vì nóng, thở gấp như sắp ngất. Ông ta cả đời sống sung sướng, chưa từng chịu khổ nửa ngày, giờ đã hoàn toàn sụp đổ.

Nhìn thấy tôi ngồi uống cà phê trong không gian điều hòa mát lạnh, ánh mắt ông ta chỉ còn lại sự ghen ghét, thù hận và điên loạn.

“Kiều Nguyệt! Tao cảnh cáo mày lần cuối! Mở cửa!” Ông ta rống lên, “Nếu tao còn sống bước ra khỏi đây, tao chắc chắn sẽ không tha cho mày!!”

Tôi nhướn mày, bật cười khẽ.

Còn nghĩ đến chuyện “bước ra ngoài”?

Chương trước Chương tiếp
Loading...