Thiên Kim Thật Sự Ở Dưới Lòng Đất
1
1
Cánh cửa hợp kim chì nặng nề của cái lồng mang tên tình thân khép lại sau lưng tôi, phát ra tiếng “cạch” nặng nề, cắt đứt hoàn toàn thế giới giữa tôi và gia đình.
Khuôn mặt đau đớn, không nỡ rời xa của ba mẹ và anh trai Kiều Vũ vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi. Mẹ tôi thậm chí khóc đến mức ngất đi, từng tiếng “Nguyệt Nguyệt, con nhất định phải sống cho tốt” như còn văng vẳng bên tai.
Tôi từng cảm động vì thứ tình thân đó, tưởng rằng họ thật sự nghĩ cho tôi.
Dù sao, người đề xuất xây dựng hầm trú ẩn dưới lòng đất tiêu tốn cả chục triệu kia chính là ba tôi. Ông nói, đó là để phòng mọi thảm họa cực đoan, bảo vệ cả gia đình chúng tôi.
Vậy mà giờ đây, người duy nhất được đưa vào lại là tôi.
Tôi bước đến bàn điều khiển, bật hệ thống nghe lén đã được lắp đặt sẵn. Đây là thiết bị ba tôi nói là để tiện theo dõi sự an toàn của tôi bất cứ lúc nào.
Sau tiếng rè rè của dòng điện, âm thanh từ phòng khách vang lên rõ ràng.
Là giọng của Kiều Vũ, mang theo sự khinh miệt và đắc ý không chút che giấu: “Cuối cùng cũng nhốt được cái sao chổi xui xẻo Kiều Nguyệt vào rồi. Từ giờ nhà mình chỉ có Oản Oản là thiên kim thôi, ba mẹ cũng chẳng phải nhìn thấy nó mà bực mình nữa.”
“Sao chổi” – thì ra, trong mắt anh trai tôi, tôi là như thế.
Ngay sau đó, một giọng nói ngọt như mật vang lên – là Lục Oản Oản. Cô ta được đưa về nhà tôi năm cô ta mười sáu tuổi, ba mẹ nói là con gái một người bạn cũ, không nơi nương tựa, bảo tôi phải chăm sóc cô ta nhiều hơn.
“Anh, vẫn là anh giỏi nhất. Bây giờ thì em không phải lo bị đưa đi nữa rồi.” Giọng cô ta đầy vẻ mừng rỡ.
Giọng mẹ tôi dịu dàng vang lên: “Con bé ngốc, nói gì vậy? Con mới là bảo bối ngoan của mẹ, sao mẹ nỡ để con đi? Còn Kiều Nguyệt thì từ nhỏ đã lạnh lùng, làm gì cũng cứng nhắc như cái máy, mẹ nhìn mà nhức đầu.”
Ba tôi trầm giọng phụ họa: “Được rồi, đừng nhắc đến nó nữa. Oản Oản, từ giờ nhà này là của một mình con. Con và anh con sẽ kế thừa toàn bộ sản nghiệp. Cái tên Kiều Nguyệt, cứ coi như chưa từng tồn tại.”
Một nhà bốn người, ấm áp hòa thuận.
Thì ra, bọn họ ghét tôi vì tôi không biết làm nũng, không đáng yêu như Lục Oản Oản.
Thì ra, họ đã dàn dựng cả vở kịch này chỉ để vĩnh viễn loại bỏ đứa con gái ruột gây chướng mắt – là tôi – ra khỏi cuộc đời họ.
Hai mươi năm nuôi dưỡng, hai mươi năm tình thân, đến khoảnh khắc này vỡ vụn như thuỷ tinh rơi xuống sàn, mảnh nào mảnh nấy đâm sâu vào tim tôi, máu me đầm đìa.
Tôi không khóc. Chỉ thấy lạnh – cái lạnh thấm ra từ tận xương tuỷ khiến toàn thân tôi cứng đờ.
Đúng lúc đó, một giọng máy móc vô cảm vang lên trong đầu tôi:
【Phát hiện ký chủ bị người thân ruồng bỏ — hệ thống Pháo đài Mạt Thế khởi động.】
【Đếm ngược thảm họa toàn cầu: 72:00:00】
【Quà tân thủ: mở rộng không gian pháo đài gấp một trăm lần】
Tôi ngẩn người.
Ngay sau đó, tôi cảm nhận được mặt đất dưới chân khẽ rung lên, các bức tường hầm trú ẩn âm thầm mở rộng về bốn phía.
Căn hầm vốn chỉ rộng trăm mét vuông, chỉ trong vòng mười mấy giây, đã trở thành một không gian ngầm rộng hàng vạn mét vuông. Ngoài phòng điều khiển ban đầu nơi tôi đang đứng, xung quanh là những khu vực trống chưa được khai thác.
Màn hình điều khiển trước mặt tôi cũng sáng lên, hiển thị một giao diện phức tạp:
「Hệ thống Pháo đài 1.0」
「Năng lượng: Dự trữ năng lượng mặt trời 100%, pin hạt nhân dự phòng 100%」
「Hệ thống tuần hoàn không khí: Bình thường」
「Hệ thống lọc nước: Bình thường」
「Dự trữ vật tư: Đủ cho 1 người dùng trong 30 ngày」
「Hạng mục có thể nâng cấp: Khu trồng trọt, khu chăn nuôi, xưởng sản xuất, phòng y tế…」
Tôi nhìn chằm chằm vào con số đếm ngược đỏ rực 72 giờ, rồi lại ngẩng đầu nhìn vào màn hình giám sát.
Trong đó, mẹ tôi đang đeo sợi dây chuyền kim cương đắt đỏ lên cổ Lục Oản Oản – đó là di vật mà bà nội để lại cho tôi nhân dịp sinh nhật mười tám tuổi.
Mẹ tôi nói: “Oản Oản à, sợi dây này chỉ có những cô gái xinh đẹp như con mới xứng đeo thôi.”
Lục Oản Oản cười tươi như hoa, lao vào lòng mẹ tôi làm nũng.
Cả nhà, hạnh phúc ngập tràn.
Tôi chậm rãi tựa người vào vách tường kim loại lạnh buốt, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đầy băng giá.
Bão từ mặt trời – thì ra là thật.
Chỉ là, bọn họ dùng sự thật ấy để bịa ra một lời dối trá, muốn nhốt tôi ở đây chờ chết.
Họ nghĩ, chỉ cần loại bỏ tôi, họ có thể yên tâm sống cuộc đời mới, chiếm lấy tất cả những gì thuộc về tôi.
Tiếc là, họ tính sai một chuyện.
Trong cuộc mạt thế này — người chơi duy nhất, là tôi.
2
Đếm ngược đến khi mạt thế bắt đầu: còn 71 giờ.
Tôi mất trọn một tiếng đồng hồ mới có thể thoát ra khỏi cú sốc và nỗi đau tận cùng.
Tôi không còn nhìn vào màn hình giám sát nữa, không muốn tiếp tục chứng kiến cảnh tượng chướng mắt ấy. Thay vào đó, tôi buộc mình phải tỉnh táo, bắt đầu nghiên cứu hệ thống “Pháo đài Mạt Thế” vừa xuất hiện.
Gói tân thủ với không gian được mở rộng gấp một trăm lần, mang lại cho tôi vô vàn khả năng.
Giao diện hệ thống liệt kê rõ ràng các hạng mục tôi có thể xây dựng và nâng cấp:
【Khu trồng trọt sơ cấp】: Tốn 100 điểm, có thể trồng rau tăng trưởng nhanh, đáp ứng nhu cầu vitamin cơ bản.
【Xưởng sản xuất quy mô nhỏ】: Tốn 200 điểm, có thể chế tạo công cụ cơ bản và linh kiện sửa chữa.
【Hệ thống lọc nước chuyên sâu】: Tốn 50 điểm, tăng hiệu quả tuần hoàn nước và mở rộng lượng nước dự trữ.
…
Mà điểm khởi đầu của tôi — là 0.
【Cách nhận điểm: 1. Hoàn thiện xây dựng pháo đài; 2. Chống chọi thảm họa; 3. Hoàn thành nhiệm vụ hệ thống.】
【Nhiệm vụ hiện tại: Chuẩn bị trước mạt thế. Trong vòng 72 giờ, hãy hoàn thiện pháo đài của bạn càng nhiều càng tốt. Mức độ hoàn thành sẽ ảnh hưởng đến phần thưởng tiếp theo.】
Thời gian vô cùng gấp rút.
Căn hầm trú ẩn này được ba tôi xây dựng theo tiêu chuẩn cao nhất, vốn đã dự trữ đủ vật tư để một người sống sót trong vòng một tháng.
Tôi bước đến khu lưu trữ vật tư, nhìn những kệ hàng được sắp xếp ngay ngắn với bánh quy nén, đồ hộp và nước đóng chai, ánh mắt lạnh như băng.
Đây chính là “lòng tốt cuối cùng” mà họ để lại cho tôi.
Buồn cười thay, hệ thống mạng của căn hầm này không bị cắt hoàn toàn, mà chỉ kết nối với một mạng nội bộ độc lập. Thiết bị đầu cuối của mạng này – nằm trong phòng của Kiều Vũ.
Hẳn anh ta nghĩ tôi sau khi bị nhốt sẽ chỉ biết tuyệt vọng chờ chết, chẳng đời nào nghĩ đến chuyện tôi sẽ can thiệp vào máy tính của anh ta.
Tôi mở giao diện kết nối mạng của bảng điều khiển, dễ dàng xâm nhập vào máy tính của anh ta.
Kiều Vũ đúng là giỏi máy tính, nhưng so với tôi – người từng nhiều lần giành huy chương vàng các cuộc thi an ninh mạng quốc tế – thì những bức tường lửa anh ta cài đặt yếu như tờ giấy.
Tôi đọc hết tất cả các tập tin trong máy anh ta, bao gồm cả báo cáo tài chính của gia đình… và một bản kết quả giám định y tế.
Người được chẩn đoán – là Lục Oản Oản.
Cô ta mắc một chứng bệnh hiếm liên quan đến đột biến gen, cần phải sử dụng một loại thuốc điều trị đắt đỏ lâu dài. Một trong những tác dụng phụ của thuốc là ảnh hưởng đến cảm xúc, khiến người bệnh đặc biệt khao khát được quan tâm và thỏa mãn vật chất.
Thì ra là vậy.
Họ không phải không biết lòng tham và sự tính toán của Lục Oản Oản. Mà là, họ cam tâm tình nguyện đáp ứng tất cả.
Vì một kẻ ngoài cuộc, họ lựa chọn hy sinh chính đứa con ruột của mình.
Tôi tắt tập tin đó đi, mặt không biểu cảm mở hàng loạt trang thương mại điện tử.
Đã vậy — đừng trách tôi trở mặt.
Tôi dùng tài khoản của Kiều Vũ, đăng nhập toàn bộ vào thẻ ngân hàng, tài khoản chứng khoán và ví tiền mã hóa của anh ta.
Nhìn dãy số dài ngoằng đáng kinh ngạc, tôi không chút gợn sóng.
Một nửa số tiền đó vốn dĩ là của tôi. Giờ đây, tôi chỉ đang lấy lại những gì thuộc về mình.
【Đếm ngược: 68 giờ】
Tôi bắt đầu mua sắm điên cuồng.
Gạo, bột mì, các loại thịt, rau củ sấy khô, đồ ăn tự nấu, nước uống… tôi vét sạch kho hàng của vài siêu thị lớn.
Hạt giống – từ cây lương thực đến rau quả – tôi quét sạch cả chục cửa hàng flagship.
Thuốc men – từ thuốc cảm đến kháng sinh, từ băng gạc đến bộ dụng cụ phẫu thuật – tôi làm trống toàn bộ kho trực tuyến của các tiệm thuốc trong phạm vi mấy thành phố lân cận.
Máy phát điện, tấm pin năng lượng mặt trời, dây điện, đủ loại dụng cụ… chỉ cần có khả năng dùng trong mạt thế, tôi không bỏ sót thứ gì.
Hàng loạt đơn đặt mua của tôi như tuyết rơi rải khắp cả nước, địa chỉ nhận hàng đồng loạt chỉ đến hầm để xe dưới biệt thự nhà tôi.
Căn hầm trú ẩn này có một đường dẫn hậu cần bí mật, nối thẳng đến gara — được thiết kế riêng để tiện vận chuyển vật tư.
Giờ đây, nó chính là đường chuyển hàng lý tưởng cho tôi.
Trong màn hình giám sát, cả nhà bọn họ đang vui vẻ tổ chức tiệc mừng “cuộc đời mới” của Lục Oản Oản.
Họ khui một chai rượu vang đỏ đắt tiền, ba tôi nâng ly: “Vì Oản Oản của chúng ta. Từ hôm nay, con chính là đại tiểu thư duy nhất của nhà họ Kiều.”
Lục Oản Oản mặc chiếc váy tôi thích nhất, nụ cười trên môi là nụ cười của kẻ chiến thắng: “Cảm ơn ba mẹ, cảm ơn anh.”
Kiều Vũ cưng chiều cốc nhẹ mũi cô ta: “Ngốc à, còn khách sáo với chúng ta làm gì.”
Họ không biết rằng, số dư trong tài khoản ngân hàng của mình đang giảm xuống từng giây một cách chóng mặt.
Họ càng không biết rằng — một thảm họa toàn cầu đang từng bước tiến tới.
3
Mua sắm điên cuồng —【Đếm ngược: 48 giờ】
Đợt hàng đầu tiên đã tới nơi.
Ba giờ sáng, từng chiếc xe tải lặng lẽ nối đuôi nhau tiến vào hầm để xe dưới biệt thự nhà tôi.
Tôi điều khiển hệ thống từ xa, mở đường vận chuyển hậu cần bí mật. Từng thùng hàng khổng lồ được đưa vào không gian pháo đài qua băng chuyền vận chuyển, chất đầy trong kho rộng lớn còn trống.
【Đinh! Phát hiện số lượng lớn vật tư sinh tồn nhập kho. Mức độ hoàn thiện pháo đài +10%, nhận thưởng 1.000 điểm tích lũy.】
Tôi không do dự, ném toàn bộ điểm vào việc nâng cấp cơ sở.
“Nâng cấp khu trồng trọt sơ cấp!”
【Tiêu tốn 100 điểm, khu trồng trọt sơ cấp đã hoàn thành.】
Trước mắt tôi là một mảnh đất rộng khoảng 200 mét vuông, phía trên lắp hệ thống chiếu sáng mô phỏng ánh nắng mặt trời, bên cạnh là hệ thống tưới tiêu tự động.
Tôi gieo xuống những hạt giống rau củ tăng trưởng nhanh đã mua, hệ thống báo: 24 tiếng sau sẽ có thu hoạch đầu tiên.
“Nâng cấp xưởng sản xuất quy mô nhỏ!”
【Tiêu tốn 200 điểm, xưởng sản xuất quy mô nhỏ đã hoàn thành.】
Một máy in 3D, máy CNC và hàng loạt dụng cụ sửa chữa xuất hiện gọn gàng trong một khu vực riêng biệt.
“Nâng cấp hệ thống lọc nước chuyên sâu!”
“Nâng cấp hệ thống tuần hoàn không khí, bổ sung mô-đun tích trữ oxy!”
“Nâng cấp hệ thống điện, đấu nối pin hạt nhân dự phòng!”
Từng dòng điểm tích lũy chảy ra như nước, và pháo đài của tôi cũng theo đó mà nâng cấp rõ rệt từng giờ từng phút.
Tôi thậm chí còn xa xỉ bỏ ra 500 điểm, xây dựng một hệ thống sinh thái khép kín thu nhỏ — một khu vườn trong nhà với thảm cỏ và con suối nhân tạo.
Không khí trong lành, tiếng nước róc rách, khiến tâm trạng u uất đè nén suốt mấy ngày qua cũng dịu xuống đôi chút.
Cùng lúc đó, gia đình tôi cuối cùng cũng phát hiện có điều gì đó không ổn.
Người đầu tiên nhận ra là anh trai tôi — Kiều Vũ.
Trong màn hình giám sát, anh ta ngồi trước máy tính, sắc mặt tái mét nhìn chằm chằm vào tài khoản chứng khoán của mình.
“Chuyện gì thế này? Cổ phiếu tôi vừa mua hôm qua sao lại bị bán sạch rồi? Cả tiền mã hóa của tôi cũng…”
Một tiếng gào giận dữ vang lên: “Khốn kiếp! Ví của tôi bị hack rồi!”
Anh ta đập bàn điên cuồng, gõ loạn lên bàn phím, cố lần theo dòng tiền, nhưng tất cả manh mối đều tan biến trong một cái hố đen mã hóa mà tôi đã chuẩn bị từ trước.
Phần mềm đó, chính tay tôi viết. Anh ta không thể nào giải mã được.
Ngay sau đó, ba tôi nhận cuộc gọi từ ngân hàng — toàn bộ dòng tiền trong tài khoản công ty đã biến mất chỉ sau một đêm.
Mẹ tôi thì định đưa Lục Oản Oản đi mua túi hàng hiệu mới, nhưng phát hiện toàn bộ thẻ tín dụng đều đã bị đóng băng.
Sắc mặt của cả nhà chuyển từ đỏ au của tiệc rượu thành trắng bệch vì hoảng loạn.
“Báo cảnh sát! Báo ngay lập tức!” Ba tôi giận đến mức run rẩy cả người.
Lục Oản Oản sợ hãi chui vào lòng mẹ tôi, khóc thút thít: “Sao lại như vậy? Có phải… có phải đã đắc tội với ai rồi không?”
Kiều Vũ đập mạnh xuống bàn, nghiến răng ken két: “Chắc chắn là đối thủ thương trường làm! Để tôi tra ra xem là ai!”
Một đám người hoảng loạn như ruồi mất đầu.
Còn tôi, chỉ lạnh lùng nhìn qua màn hình, tiếp tục vận chuyển đợt vật tư mới vào pháo đài của mình.
Từng thùng đầy ắp thịt bò cao cấp, hải sản tươi sống, kem nhiều vị… Tôi thậm chí còn mua cho mình một chiếc máy pha cà phê và vài ký hạt cà phê hảo hạng.
Bên ngoài, hệ thống liên lạc toàn cầu bắt đầu gián đoạn quy mô lớn, cực quang rực rỡ kỳ dị quét qua bầu trời.
Trong các bản tin, chuyên gia vẫn đang trấn an người dân rằng đó chỉ là hiện tượng bình thường của hoạt động mặt trời.
Nhưng trên bảng hệ thống trước mặt tôi, dòng đếm ngược ấy đã chuyển thành màu đỏ chói:
【24:00:00】
Cơn bão sắp đến rồi.