Thế Thân Của Vong Quốc Công Chúa

1



1

Ta sững người trong giây lát, nhưng rồi nhanh chóng thu lại tâm thần, cúi đầu đáp khẽ: “Vâng, Thanh Diễn biết phải làm gì.”

Thanh Diễn là cái tên hắn ban cho ta. “Diễn”, nghĩa là thừa thãi, là đầm lầy.

Ta chỉ là kẻ thay thế cho Thanh Nghiễm, vị vong quốc công chúa mà hắn hết lòng bảo bọc. Được mang một cái tên đồng âm với nàng đã là ân sủng, đâu dám trông mong chữ viết tương đồng?

Trở về phòng, một vệt nắng tàn len qua khe hở trên mái nhà.

Ta đăm đăm nhìn làn khói hương lượn lờ bay thẳng lên từ mặt bàn, miên man suy nghĩ làm sao để vứt bỏ tấm thân trong trắng này.

Ai cũng biết công chúa Thanh Nghiễm vốn không còn là xử nữ, vậy nên ta, kẻ thay nàng vào cung, cũng không thể.

Làm sao để thất thân khi không có nam nhân? Ta cười khổ, cúi đầu thở nhẹ. Sư phụ à, người lúc nào cũng làm khó ta.

Tiếng bước chân đột ngột cắt ngang dòng suy nghĩ. Ta ngẩng đầu, thấy công chúa Thanh Nghiễm đang vịn cầu thang đi xuống. Sắc mặt nàng ta trắng bệch nhưng trong mắt lại ẩn hiện ý cười nhàn nhạt.

“Nghe nói, ngươi sắp đi rồi.”

Ta vẫn ngồi yên, chỉ cất giọng hờ hững: “Công chúa điện hạ có điều gì chỉ dạy?”

Nàng ta nhìn làn khói đang cháy trên bàn, hỏi: “Mùi hương của Đào Hoa Túy này, dễ ngửi không?”

Ta không đáp. Hương này do sư phụ lệnh cho người đốt trong phòng ta, mỗi ngày một nén, năm này qua tháng khác chưa từng tắt, cốt để ta và Thanh Nghiễm có cùng một mùi hương. Nhưng hắn nào biết, ta không thích hoa đào, ta chán ghét mùa xuân.

Nàng ta nhìn quanh một lượt rồi cười khẩy: “Ở trong căn phòng y hệt của ta, xem ra đã cất nhắc ngươi quá rồi.”

Phòng của ta và nàng liền kề nhau. Nàng ở trên mặt đất, còn ta ở dưới lòng đất.

Ta là kẻ thay thế, là một cái bóng. Nhưng sau ngày hôm nay, ta sẽ có thể quang minh chính đại bước đi dưới ánh mặt trời.

Ta cũng cười: “Sau khi ta vào cung, điện hạ sẽ không thể xuất đầu lộ diện được nữa. Nói không chừng còn phải dọn xuống ở trong căn phòng âm u này. Nghĩ lại, quả thật ủy khuất cho người quá.”

Ánh mắt nàng ta đột nhiên rét lạnh: “Ngươi hỗn xược!”

Ta mỉm cười: “Ta hỗn xược cũng không phải ngày một ngày hai. Ngoài nổi giận đùng đùng ra, người còn làm được gì nữa? Công chúa điện hạ.”

Ta cố tình nhấn mạnh bốn chữ “công chúa điện hạ”. Một vị công chúa vong quốc, một vị công chúa đã thất thân trong cơn loạn lạc, một vị công chúa sắp phải làm thiếp cho hoàng thượng đương triều, còn cao quý lắm sao?

Nàng ta chỉ vào ta: “Ngươi! Ngươi! Ngươi…” Hét hồi lâu, nàng ta mới nghiến răng nghiến lợi thốt ra ba chữ: “Ngươi giỏi lắm!”

Ta phá lên cười ha hả: “Công chúa điện hạ thích căn phòng này thì sau này cứ giữ lại mà ở luôn nhé.”

Ánh mắt nàng ta âm u, rồi bỗng bật cười, vịn vào lan can cười đến cong cả người: “Ha ha, ha ha, ta là vong quốc công chúa, còn ngươi thì sao? Ngươi là cái thá gì?”

Ý thức của ta bỗng trở nên mơ hồ. Ta đưa tay ôm trán, toàn thân mềm nhũn, lại nóng ran vô cùng. Thấp thoáng giữa cơn mê, ta nghe thấy tiếng cười cợt ngạo mạn của nàng ta: “Món quà tiễn biệt hắn tặng cho ngươi, hãy hưởng thụ cho thật tốt nhé.”

Ta gục xuống bàn, vung tay hất đổ lư hương. Hương hôm nay không đúng, đã bị bỏ thêm thuốc kích tình.

Sư phụ à, người quả nhiên không yên tâm về ta.

2

Ta loạng choạng bước về phía sâu trong mật đạo của căn phòng. Điểm cuối của mật đạo nối liền với phòng của hắn.

Mỗi một bước đi tựa như vạn kiến cắn xé, sống không bằng chết. Chẳng biết qua bao lâu, ta gần như vừa lăn vừa bò đến trước cánh cửa đá ấy.

Chưa đợi ta gõ cửa, cửa đá đã từ từ mở ra. Giữa ánh nến, hắn đang ngồi ngay ngắn trước án, tay cầm sách, mày kiếm khẽ cau lại, nhìn ta với vẻ có chút ghét bỏ.

Ta nói: “Ta… khó chịu.”

Hắn đặt sách xuống, khoan thai bước về phía ta, đưa hai ngón tay vuốt lại mái tóc rối bên thái dương cho ta, tựa như đối đãi với một con mèo ngoan ngoãn. Hắn hỏi: “Sao lại ra nông nỗi này?”

Ta cười khổ, dưới tác dụng của dược lực, ta khó nhọc hỏi vặn lại: “Sư phụ chỉ nghĩ đến việc hạ dược ta, mà không nghĩ sẽ chịu trách nhiệm với ta sao?”

Ta bị hắn ôm vào lòng. Hai ngón tay lạnh lẽo kia lại đặt lên mạch đập nơi cổ tay ta, hắn cúi mắt không nói.

Ta nhìn gò má góc cạnh lạnh lùng của hắn, lẩm bẩm: “Sư phụ yên tâm, chỉ cần mạng của a bà vẫn còn trong tay người, ta sẽ chỉ biết răm rắp nghe lời.”

Ánh mắt hắn hơi tối lại, trầm giọng hỏi: “Thật sao?”

Ta gật đầu, nói tiếp: “Người nói tấm thân trong trắng này của ta không cần giữ lại nữa, với ta mà nói, có hề gì đâu? Cần gì sư phụ phải dùng đến thủ đoạn này?”

Hắn “Ồ?” một tiếng, cúi xuống nhìn ta, khẽ hỏi: “Vậy ngươi định làm thế nào?”

Ta cười đáp: “Không cần sư phụ bận tâm, đệ tử vốn định đến Nam Phong Quán một chuyến, nơi đó có rất nhiều công tử tuấn tú biết thấu hiểu lòng người. Đệ tử trước khi thay công chúa xuất giá chịu chết, cũng muốn nếm thử mùi vị ái ân nam nữ…”

Hắn cười lạnh: “Thì ra, đệ tử ngoan ngoãn ta tự tay dạy dỗ còn có tâm tư giấu giếm thế này, là do ngày thường ta suy xét không chu toàn rồi.”

Hắn không để ý đến ta nữa, phất tay áo bỏ đi. Ta chỉ nghe hắn gọi một tiếng “Lục Yển Khê!”, rồi thần trí không còn tỉnh táo, không trụ được nữa mà ngất đi.

Trong cơn mơ màng, ta dường như thấy hắn quay lại, hơi thở thanh đạm thuộc về hắn chiếm lấy ta. Lạnh lẽo và ấm áp, đau đớn và hoan lạc.

Khi tỉnh lại, toàn thân đau nhức. Ta đang nằm trên giường trong phòng mình, Lục Yển Khê, người hầu của hắn, đang đứng trước giường với vẻ mặt đầy áy náy.

Dường như có thứ gì đó đã bị tách ra khỏi cơ thể ta.

Ta mỉm cười, trở mình, nằm nghiêng người tựa vào gối, lười biếng nói: “Lục sư huynh, thì ra là huynh à.”

Lục Yển Khê đỏ mặt nói: “Diễn tiểu thư…”

“Không cần nhiều lời, huynh đi đi.”

Hắn đứng yên không nhúc nhích, tiếp tục đỏ mặt giải thích: “Thân phận của người, rất ít kẻ biết. Chuyện này, chủ thượng ngài ấy… ngài ấy không thể giao cho người ngoài làm được.”

Ta “Ừm” một tiếng: “Ta biết rồi, cho nên giao cho Lục sư huynh đây làm. Chuyện của ta, ngài ấy tự nhiên không muốn tự mình ra tay, thật là vất vả cho huynh rồi.”

Hắn vẫn đứng im, dường như còn muốn gắng sức giải thích. Ta chân trần xuống giường, đi đến trước mặt Lục Yển Khê, ngẩng đầu mỉm cười nhìn hắn.

Hắn là tâm phúc của sư phụ, giờ đây đang đứng nghiêm chỉnh trước mặt ta, không dám nhìn thẳng vào mắt ta.

Ta nói: “Lục sư huynh, ngày thường ta không nhìn kỹ, thì ra huynh lại tuấn tú đến vậy.”

Hắn đỏ mặt ho một tiếng.

Ta nói tiếp: “Đêm qua ta ngất lịm đi, huynh đã nếm được mùi vị gì chưa? Dù huynh có hay không, thì ta cũng chẳng có. Hay là, nhân lúc trời chưa sáng, chúng ta làm lại lần nữa?”

Lục Yển Khê hoảng hốt, bỏ chạy thục mạng.

Ta ngồi trong căn phòng tĩnh lặng, bỗng dưng không cười nổi nữa, khóc, cũng không khóc được.

Tống Hành, ngươi xem ta là quân cờ, ta chẳng lẽ lại không thể tính kế ngươi?

Ngày hôm đó, ta vận y phục lộng lẫy, ngồi kiệu từ cửa phụ của hoàng cung đi vào, bước chân vào bức tường cung điện vốn dĩ thuộc về mình.

3

Vào cung mười ngày, ta chưa gặp được hoàng thượng.

Theo lý, ta và hoàng thượng là kẻ thù truyền kiếp. Ông ta diệt nước của ta, giết mẫu phi của ta.

Nhưng ta không oán hận ông ta.

Năm xưa mẫu phi của ta, nữ nhân đẹp nhất nước Yến, đã hạ sinh một cặp song sinh long phụng. Phụ hoàng ta vì thế mà cho cả nước ăn mừng, đại xá thiên hạ.

Phụ hoàng không biết rằng, đứa trẻ thứ hai mẫu thân sinh ra cũng là một bé gái. Chỉ là bị đánh tráo, lưu lạc trong dân gian.

Ta và Thanh Nghiễm trông giống nhau là có lý do, cùng một mẫu thân sinh ra, sao lại không giống?

Mẫu thân không muốn ta sống, là a bà đỡ đẻ đã trái lệnh mẫu thân, giữ lại mạng cho ta. A bà mang ta đi khắp nơi, trốn tránh truy sát, sống lay lắt được chín năm.

Năm đó nước Yến sụp đổ, binh hoang mã loạn lại gặp nạn đói, ta và a bà suýt chết đói trong một khu mộ hoang. Là Tống Hành đã cứu chúng ta.

Hắn cứu ta, chỉ vì ta và Thanh Nghiễm trông giống nhau, nhưng ta vẫn cảm kích hắn.

Nếu như hắn không giết a bà của ta, ta sẽ mãi mãi cảm kích hắn, sẽ cam tâm tình nguyện làm con rối mặc hắn giật dây.

Nhưng, lòng dạ hắn quá tàn nhẫn.

Ngày thứ mười lăm vào cung, trời mưa lớn. Ta một mình cầm ô, thơ thẩn đi đến một lầu các hẻo lánh ở góc đông nam hoàng cung, lầu tên “Thính Vũ”, dưới sân trồng chuối xanh, mưa gõ lá chuối, nghe thật não nề.

Ta biết làm thế nào để hoàng thượng thích ta.

Hoàng thượng đương triều từng yêu một nữ nhân mà không được đáp lại, đó chính là mẫu thân đã vứt bỏ ta.

Nghe mưa trong lầu, là do Tống Hành dạy ta.

Quả nhiên, một người nam nhân trung niên gần bốn mươi tuổi từ trong màn mưa bước đến, mặc triều phục màu đỏ thẫm, dáng vẻ đoan chính, nho nhã.

Khi ông ta nhìn thấy ta, rõ ràng có chút ngỡ ngàng.

Từ ngày đó, ông ta thường đến cung của ta, nhưng chưa bao giờ ở lại qua đêm. Nhưng ta biết, ông ta đã nhất kiến chung tình với ta.

Đã lâu không có tin tức của Tống Hành, mãi cho đến một tháng sau, Lục Yển Khê đến báo ta, sư phụ bệnh nặng, dặn ta đừng hành thích hoàng thượng, đừng hành động thiếu suy nghĩ.

Ta vốn dĩ không có ý định hành thích hoàng thượng, nhưng Tống Hành bệnh nặng, đối với ta lại là một tin tốt.

Lục Yển Khê mặc trang phục thái giám, truyền tin cho ta xong vẫn đứng trong cung của ta không đi. Ta đi vòng quanh hắn quan sát, mỉm cười: “Lục sư huynh, bộ đồ hoạn quan này cũng hợp với huynh phết.”

Lục Yển Khê có chút lúng túng nói: “Tiểu thư đừng trêu thuộc hạ.”

Ta gật đầu, nói: “Những tấu chương hàng ngày, sinh hoạt thường nhật của hoàng thượng, đều là do huynh lén ghi chép lại, trình lên cho sư phụ phải không?”

Lục Yển Khê do dự một lúc, rồi nói: “Tiểu thư, những chuyện này chủ thượng không cho phép người hỏi đến.”

Ta vỗ tay thở dài: “Là thị vệ thân cận của thiên tử, lại là một thái giám giả, làm sao huynh có thể qua mặt được tất cả mọi người thế?”

Lục Yển Khê tiếp tục lúng túng. Ta mất hứng trêu chọc hắn, phất tay nói: “Lục sư huynh mời về cho.”

“Tiểu thư, ta thấy… chủ thượng mong người về thăm một chuyến…” Lục Yển Khê tiến lên vài bước, có chút lo lắng.

Ta hứng thú nhìn Lục Yển Khê đang đỏ mặt tía tai, hỏi: “Huynh thấy?”

Lục Yển Khê vô cùng sốt ruột: “Chủ thượng bệnh không đúng lúc… Người… người thật sự không hiểu sao?”

“Ngài ấy trước nay không cho phép ai tự ý phỏng đoán ý đồ của mình. Lục sư huynh, huynh vượt quá giới hạn rồi.” Ta lạnh mặt, “Đã tiễn ta vào đây rồi, từ nay về sau chỉ có tử biệt.”

Tống Hành, ngươi dù có bệnh chết đi nữa, ta cũng không phải là niềm an ủi của ngươi, ta về làm gì?

Ta đuổi Lục Yển Khê đi.

Sư phụ, người sai rồi. Người muốn ta trở thành kẻ thay thế cho Thanh Nghiễm, nhưng lại không biết, hoàng thượng lại muốn ta trở thành kẻ thay thế cho mẫu thân.

Thay thế Thanh Nghiễm hành thích hoàng đế, sẽ chết. Thay thế mẫu thân để làm vui lòng hoàng đế, thì sẽ sống.

Sư phụ, người nói xem ta sẽ chọn cái nào?

Ta ở trước mặt hoàng thượng nói năng thẳng thắn, để lộ quá nhiều sơ hở. Hoàng thượng si tình với mẫu thân ta, nhưng ông ta không ngốc.

Ông ta luôn làm như không thấy những sơ hở mà ta cố tình để lộ, bởi vì ông ta sớm đã biết, ta không phải là công chúa nước Yến thực sự.

Chương tiếp
Loading...