Thẩm Chi Dự, Muộn Rồi

3



10

Chờ đến khi đám người phòng bên rời đi, ta cũng đứng dậy chuẩn bị hồi phủ.

Chỉ là… mấy cuốn thoại bản vẫn nằm bên tay Dung Kỳ, hắn lại không nói lời nào, ta cũng ngại đưa tay lấy.

Nghĩ đến cảnh những ngày sắp tới phải trở về phủ đếm sao giết thời gian, ta cắn răng một cái, mặt dày mở miệng:

“Sư huynh, huynh có thể… trả lại thoại bản cho ta không?”

Dung Kỳ cầm khăn lên lau miệng, động tác vô cùng tao nhã.

“Không được.”

Hắn nói:
“Tạm thời thu giữ, để hôm khác sẽ trả cho muội.”

Hôm khác là hôm nào chứ?

Ta sắp sửa gả chồng rồi!

Những cuốn này đang bán chạy khắp các hiệu sách, ta còn phải bỏ ra gấp năm lần giá mới cầu xin được chưởng quầy giữ riêng lại cho mình mấy bản.

Hắn đứng dậy, chậm rãi cất đống thoại bản vào tay áo.

“Đi thôi, ta sẽ cho người đưa muội về phủ.”

11

Ban đầu ta cứ tưởng không biết đến bao giờ mới lại được gặp Dung Kỳ, để xin hắn trả lại sách cho mình.

Không ngờ, ngay sáng hôm sau khi ta vừa về phủ, hắn đã đến tận cửa.

Là đến để cầu hôn… Giang Như Uyển.

Ta ngẩn người.

Chắc cũng hiểu được hắn đang định làm gì rồi.

Hắn cố tình giành trước cả Từ Xướng, có ngọc sáng ở trước, thì phụ thân sao còn có thể để mắt đến kẻ tầm thường như Từ Xướng?

Tuy phụ thân không hiểu vì sao Dung Kỳ lại để mắt đến Giang Như Uyển — dù sao đến cả công chúa ngoại bang hắn cũng từng thẳng thừng từ chối —

Nhưng vẫn tôn trọng quyết định của hắn.

Mẫu thân thì trợn trắng mắt trước mặt ta:
“Mắt mũi thật kém.”

Ta im lặng không nói gì.

Việc Dung Kỳ đột ngột cầu hôn khiến kế hoạch của Giang Như Uyển hoàn toàn bị đảo lộn, nàng ta thậm chí bắt đầu do dự trong âm thầm.

Nàng ta hỏi tiểu nha hoàn thân cận bên mình:
“Tuy Thẩm Chi Dự rất tốt, nhưng không thể so được với Dung Kỳ. Nếu ta có thể gả cho Dung Kỳ, chẳng phải sẽ tốt hơn sao?”

Nàng ta… vậy mà còn dám kén chọn.

Ta lập tức cho người gửi lời đến Thẩm Chi Dự.

Hắn sốt ruột.

Tối đó liền hẹn gặp thứ muội.

“A Uyển, ta nghe nói Dung đại nhân đã đến cầu hôn muội, lại còn định hôn lễ trùng với ngày ta và Giang Như Tuyết thành thân. Sao lại trùng hợp thế được? Chẳng lẽ hắn đã biết kế hoạch của chúng ta rồi sao?”

“Không thể nào, Dung đại nhân là người như trăng lạnh trú sương, làm sao có thể ra tay giải vây cho tỷ tỷ được? Nhất định là huynh ấy đã để mắt đến muội, nên mới gấp gáp cưới muội vào cửa như thế.”

Nàng ta thật dám nghĩ.

Ngay cả ta cũng không dám nghĩ xa đến thế.

Thẩm Chi Dự ôm lấy Giang Như Uyển:
“A Uyển, muội là của ta, chúng ta nhất định phải ở bên nhau.”

“Bất kể nguyên do là gì, cứ theo kế hoạch ban đầu. Giờ đổi thành Dung Kỳ làm người thành thân với Như Tuyết, ngược lại còn thuận lợi hơn.”

Giang Như Uyển ngẩn người:
“Vì sao?”

Thẩm Chi Dự nói:
“Dung Kỳ là kẻ nghiêm khắc cô độc, một khi phát hiện tân nương bị tráo, chắc chắn sẽ không động đến Giang Như Tuyết, càng không chiếm đoạt thân thể nàng.”

Giang Như Uyển sa sầm mặt:
“Huynh vẫn để ý danh tiết của tỷ ấy sao? Chẳng lẽ trong lòng huynh vẫn có nàng? Dù gì trước đây huynh cũng từng tiếp cận nàng để cầu hôn mà.”

“Làm gì có chuyện đó, ta chẳng quan tâm đâu. Chỉ là nếu nàng thất thân, dù trên danh nghĩa là người của ta, truyền ra ngoài cũng khiến ta thành trò cười. A Uyển, trong lòng ta chỉ có mình muội, Giang Như Tuyết ấy đến xách giày cho muội cũng không xứng.”

“Chỉ cần sau này ta ngồi lên vị trí cao, muốn xử lý nàng thế nào cũng tùy muội.”

Giang Như Uyển đùa cợt:
“Bán vào kỹ viện hạng thấp cũng được chứ?”

Thẩm Chi Dự khựng lại một chút, cuối cùng vẫn gật đầu.

Sau đó hai người liền bắt đầu thắm thiết dưới ánh trăng, ngọt ngào tình tứ không dứt.

Ta chẳng buồn xem tiếp màn ân ái của bọn họ.

Thật buồn nôn, còn chẳng thú vị bằng những gì viết trong thoại bản.

Quay đầu trở về viện đọc sách cho khuây khỏa.

Hôm đó sau khi Dung Kỳ đến cầu thân rời đi, hắn lại bất ngờ xuất hiện trên đầu tường viện ta.

Chỉ để đưa lại cho ta một cuốn thoại bản — 《Đại Lý Tự khanh ở trên, ta ở dưới》.

Hắn nói:
“Trước tiên đọc cuốn này, mấy cuốn còn lại… một tháng sau sẽ trả.”

Nói xong liền bay người rời đi.

Ta nghi ngờ hắn đang dùng sách để câu dẫn ta, nhưng lại chẳng có chứng cứ gì.

11

Chẳng mấy chốc, ngày ta thành thân cũng đã tới.

Mẫu thân và phụ thân bịn rịn tiễn ta lên kiệu hoa, ngược lại phía Giang Như Uyển thì vắng vẻ lạnh lẽo vô cùng.

Cũng phải trách nàng ta, đã khiến phụ thân mẫu thân hoàn toàn thất vọng.

Kiệu hoa của ta và thứ muội, một trước một sau cùng rời khỏi phủ Thái phó.

Mọi thứ đều rất bình thường.

Cho đến khi tới một ngã tư, bỗng có người đứng chặn trước hàng nghi trượng gây rối, hai bên tranh cãi ầm ĩ.

Hai đoàn rước dâu đều rối loạn cả lên.

Ta vội vàng vịn vào vách kiệu, tránh bị lắc văng ra ngoài, chỉ cảm thấy phu kiệu khiêng ta bắt đầu chạy như bay, như thể chậm một chút cũng không kịp nữa.

Ước chừng qua một nén nhang, đội ngũ mới ổn định lại rồi tiếp tục lên đường.

Ta lén lấy khăn che mặt xuống, vén một góc rèm phía trước của kiệu hoa.

Quả nhiên, tân lang cưỡi ngựa dẫn đầu đã bị tráo người.

Người lẽ ra phải là Thẩm Chi Dự, giờ lại đổi thành Dung Kỳ.

Không hiểu sao, vừa nhìn thấy hắn mặc hỷ phục đỏ rực, trong lòng ta lại dâng lên một cảm giác thật khác biệt.

Đẹp đến mức… khiến người ta không thể rời mắt.

Trước đây từng thấy hắn mặc huyền y, thanh y, cả bạch y… nhưng chưa bao giờ thấy hắn khoác lên mình một bộ hỷ phục đỏ rực như hôm nay.

Trong đầu bỗng chớp qua đoạn thoại bản ta đọc tối qua.

Cảm giác trong kiệu hoa như cũng nóng lên vài phần.

Chắc là vì hôm nay thành thân, mặc quá nhiều lớp rồi.

Giang Như Tuyết, bình tĩnh.

Tất cả chỉ là giả thôi.

12

Khi kiệu hoa dừng lại, Dung Kỳ nắm lấy tay ta, dìu ta bước xuống.

Sau đó bất ngờ bế bổng ta lên theo kiểu ngang người.

Mùi trà lạnh trên người hắn từng đợt từng đợt xộc vào mũi,

Tim ta đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

“Sư huynh, huynh thả ta xuống đi, ta có thể tự đi được.”

Giọng Dung Kỳ trầm thấp đáp lại.

“Ngoan, nghe lời, đoạn đường này tân lang phải bế tân nương đi.”

Hả?

Là… như vậy thật sao?

Thôi được, lần đầu thành thân, ta cũng chẳng rõ.

Hắn nói thế thì cứ để hắn vậy đi.

Ta và Dung Kỳ thuận lợi bái đường thành thân.

Chỉ là… hôn lễ này lại long trọng đến mức không tưởng.

Rõ ràng chưa đầy một tháng chuẩn bị, vậy mà lại có cảm giác như đã được sắp đặt từ rất lâu rồi.

Thậm chí cả Hoàng thượng cũng cải trang vi hành đến dự.

Mãi đến khi được bà vú bên cạnh đưa vào tân phòng, ta mới chợt cảm thấy mọi chuyện giống như một giấc mộng.

Ta cho lui toàn bộ hạ nhân, rồi tự tay vén khăn voan trên đầu.

Trên bàn đã bày sẵn ba món một canh, nhìn qua đã thấy ngon miệng vô cùng.

Sờ sờ cái bụng rỗng tuếch…

Ta quyết định rồi — không thể bạc đãi chính mình.

Đang ăn được một nửa thì Dung Kỳ quay về.

Hình như hắn có uống chút rượu, trên mặt lấm tấm ửng đỏ, khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày.

Trông lại… có chút ngon mắt.

Hắn nhặt chiếc khăn voan đỏ ta đặt trên giường lên, khẽ ngoắc tay với ta:
“Lại đây.”

Ta vội nuốt miếng trứng còn trong miệng, bước nhanh về phía hắn.

Nghĩ bụng chắc hắn gọi ta là để bàn chuyện trả đũa cặp cẩu nam nữ kia.

Nào ngờ, Dung Kỳ lại chỉ nhẹ nhàng phủ lại khăn voan lên đầu ta.

Rồi dùng quả cân đồng từ từ vén lên một lần nữa.

Hắn thuần thục rót hai chén rượu, không nhanh không chậm.

“Nào, cái này cũng là một phần trong nghi lễ thành thân.”

Không phải chứ.

Chỉ là diễn kịch thôi mà.

Làm gì phải chân thật đến mức này.

“Sư huynh, rượu giao bôi… chắc không cần thiết đâu nhỉ…”

Dung Kỳ không nói lời nào, chỉ dùng ánh mắt đen thẳm như đáy giếng nhìn thẳng vào ta.

“Vậy được, mọi thứ theo lời muội.”

Ta cúi đầu xuống.

Khụ.

Áp lực quá lớn.

Cứ như thể nếu ta không uống chén rượu này, hắn sẽ nhìn chằm chằm ta cả đêm vậy.

Rượu rất cay, vừa trôi xuống cổ họng đã khiến ta sặc một cái.

Dung Kỳ đưa tay lên, vỗ nhẹ lưng ta.

Vậy mà… ta lại cảm thấy bàn tay ấy nóng rực đến giật mình.

Ta đã ngừng ho, vậy mà tay hắn vẫn không rời ra.

Ngược lại, còn dời lên vai ta, rồi chậm rãi đặt nơi sau gáy.

Khuôn mặt Dung Kỳ từng chút một áp sát vào ta.

Hơi thở hai người quyện vào nhau.

Mặt ta lập tức bừng đỏ.

Lắp ba lắp bắp nói:“Sư huynh, hay là… huynh ngủ giường, ta ngủ ở tiểu tháp được không?”

Dung Kỳ xoay người ta lại đối diện với hắn.

Lực tay kiên quyết, không cho phép ta né tránh.

Đôi mắt hắn thâm sâu như hồ nước đêm, cứ như muốn hút ta vào trong đó.

“Như Tuyết, đêm nay vẫn còn một việc cuối cùng phải làm.”

“Vừa rồi, chắc muội đã ăn no rồi chứ?”

13

Ta… chấp nhận số phận rồi.

Hắn đã nói thẳng đến mức đó rồi.

Ta có muốn giả ngốc… cũng không giả nổi nữa.

Nghĩ đi nghĩ lại, hình như ta cũng chẳng thiệt gì — Dung Kỳ là đóa hoa cao lãnh khó hái nhất kinh thành.

Mà ta… lại là người hái được.

Ta cũng chẳng biết bản thân sao lại bắt đầu thân mật với hắn.

Rồi chẳng hiểu sao, hai người đã lăn đến giường lúc nào không hay.

Có lẽ là vì hương trà lạnh trên người hắn thật dễ chịu, cũng có thể là do đôi môi hắn… quá dễ khiến người ta si mê.

Bình thường trông hắn gầy gò, ai ngờ cởi áo ra lại là cơ bụng sáu múi săn chắc, từng đường nét rõ ràng đến chói mắt — khiến ta cảm thấy… mũi mình hơi nóng.

Ánh mắt cũng chẳng biết nên đặt vào đâu.

Tim đập loạn lên như muốn nhảy khỏi ngực.

Hắn nắm lấy tay ta, đặt lên bụng mình.

“Như Tuyết, gọi ta là phu quân.”

“Chúng ta làm một đôi phu thê thật sự… có được không?”

……

Trong phòng đã gọi nước không biết bao nhiêu lần.

Cả một đêm, hình như ta chẳng chợp mắt được chút nào.

Mỗi lần mệt đến mức không chịu nổi nữa, Dung Kỳ lại nhẹ nhàng dụ dỗ bên tai ta:“Ngoan, lần cuối cùng thôi.”

Ta tin ngươi mới là quỷ ấy!

Mãi đến khi ngoài cửa sổ ánh đêm dần chuyển sang màu trắng bạc, Dung Kỳ mới rời giường mặc y phục.

Hắn cúi xuống hôn nhẹ lên má ta.

“Nàng cứ yên tâm ngủ, những chuyện còn lại giao cho ta xử lý.”

Ta mơ mơ màng màng đáp lời, rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.

Trong mơ, ta thấy mình quay về thời thơ ấu.

Phụ thân dẫn về một ca ca nhỏ.

Ca ca ấy rõ ràng có dung mạo như tiểu Bồ Tát, vậy mà lại chẳng bao giờ biết cười.

Dù Ta cảm thấy hắn đẹp quá mức, liền lén lút quan sát hắn mỗi ngày.

Có lần di vật của hắn bị hạ nhân trong phủ lén giấu đi, ta đã lật tung cả phủ Thái phó lên để tìm lại, còn tiện tay dạy dỗ bọn hạ nhân một trận.

Hắn từng bị người ta mắng là “dã chủng không ai cần” trong học đường, ta liền hất thẳng lọ mực vào mặt kẻ kia.

Sau này, ca ca nhỏ dần lớn lên, số lần đến phủ cũng thưa thớt dần.

Mỗi lần đến cũng chỉ ghé qua thư phòng của phụ thân.

Lâu lâu tình cờ chạm mặt trong phủ, hắn cũng chỉ khẽ gật đầu, rồi vội vã rời đi.

Ta thấy hụt hẫng vô cùng.

Có một lần ta bị ngã xuống nước, lại phải chật vật tự bơi lên bờ.

Trên bờ có một chiếc áo choàng…

Mùi hương trên đó vô cùng quen thuộc.

Là hương trà lạnh…

Chương trước Chương tiếp
Loading...