Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tám Tháng Thai Nghén
3
【Bây giờ con trả hai người lại cho cô ấy.】
【Ơn sinh thành, dùng máu để trả, con đã trả xong.】
【Tần Sở, cưới anh là điều khiến tôi hối hận nhất đời.】
【Anh làm tôi thấy ghê tởm.】
Tiếp theo là hình ảnh trích từ camera giấu kín, ghi lại cảnh Trần Nguyệt và Tần Sở bên nhau, giọng nói của hai người vang lên rõ ràng không sót một chữ…
Cuối cùng, là đoạn đối thoại Tần Sở dặn dò bác sĩ cắt bỏ tử cung của tôi, cùng với chân tướng cái chết của đứa con tôi, và cả chuyện anh ta ép tôi phải nuôi con của Trần Nguyệt và anh ta.
Tần Sở toàn thân run rẩy, sắc mặt trắng bệch.
Hóa ra… tất cả mọi chuyện, Nan Nan đều đã biết hết rồi.
Anh ta cứ tưởng Nan Nan chìm đắm trong nỗi đau mất con, chỉ có bi thương và tuyệt vọng, không còn tâm trí để ý đến những chuyện khác.
Không ngờ rằng, để bảo vệ đứa trẻ, cô lại đánh đổi bằng chính sinh mạng mình, cưỡng ép bản thân tỉnh lại trên bàn mổ.
Vậy mà anh ta còn tưởng mình che giấu rất khéo.
Tự cho rằng bản thân và Nan Nan vẫn còn một tương lai tốt đẹp hơn.
Nan Nan tỉnh lại sớm trên bàn phẫu thuật, nghe thấy từng lời đối thoại giữa anh ta và bác sĩ, khi ấy trong lòng cô tuyệt vọng đến mức nào chứ…
Tần Sở không dám nghĩ tiếp nữa.
Trong đầu anh ta vang lên một tiếng nổ lớn, trống rỗng hoàn toàn.
Tất cả mọi thứ xung quanh dường như rời xa anh ta trong khoảnh khắc ấy.
Chỉ còn lại hình ảnh, nụ cười của Nan Nan quanh quẩn trong tâm trí, và cả đứa trẻ kia…
Đứa trẻ ấy, anh ta đã từng nhìn qua một lần.
Rất xinh đẹp.
Giống Nan Nan nhiều hơn.
Anh ta đã tự tay bóp chết kết tinh của tình yêu giữa mình và Nan Nan.
Đám đông vây xem cũng hoàn toàn sững sờ, lập tức bùng nổ những cuộc bàn tán dữ dội.
“Trời đất ơi, tổng tài bá đạo phạm pháp ngoài đời thật sự tồn tại luôn à? Vì tiểu tam mà giết
con ruột, cắt tử cung của vợ, chuyện nào chuyện nấy đều không phải thứ con người có thể
làm ra được. Nhà họ Tần đúng là sắp ‘bay màu’ rồi!”
“Nhà họ Trần cũng ghê thật đó. Con ruột thì không thương không yêu, lại coi đứa không
cùng huyết thống như bảo bối? Sinh nhật Trần Nguyệt năm nào cũng tiêu mấy chục triệu,
mà chưa từng thấy họ tổ chức sinh nhật cho Trần Nan Nan lần nào. Cô ấy chịu uất ức lớn
như vậy, nói gia đình không biết tôi không tin đâu, chắc là bị ép đến đường cùng mới nhảy lầu!”
“Trần Nguyệt đúng là cao thủ. Nhỏ thì cướp bố mẹ, anh trai của thiên kim thật, lớn lên lại
cướp chồng người ta. Nhìn thì như chẳng làm gì, nhưng lợi ích thì một mình cô ta hưởng hết. Thiên kim thật sao đấu lại được.”
Tiếng bàn tán rất lớn.
Sắc mặt Trần Nguyệt càng lúc càng trắng bệch, bất an và hoang mang nhìn về phía Tần Sở.
“A Sở… có phải là em đã hại chết chị ấy không?”
“Sao mọi chuyện lại thành ra thế này… em chưa từng nghĩ đến việc phá hoại hai người mà…”
Tần Sở hoàn toàn không thèm để ý đến cô ta.
Anh ta lại lao về phía chiếc xe cứu thương sắp đóng cửa, nhưng ngay giây sau đã bị người ta kéo mạnh lại, một cú đấm nặng nề giáng thẳng vào mặt.
Mắt Trần Phong đỏ ngầu, khuôn mặt tràn ngập thù hận nhìn Tần Sở.
“Đồ khốn! Mày hại chết em gái tao, tao phải bắt mày trả mạng!!!”
“Năm đó mày lưỡng lự giữa Trần Nguyệt và Nan Nan, bản thân thì hèn nhát, lại để em gái tao gánh chịu hậu quả tàn khốc như vậy!”
“Súc sinh! Tao giết mày!”
Nắm đấm của anh ta như mưa trút xuống mặt Tần Sở.
Còn Tần Sở thì đứng yên bất động, mặc cho anh ta đánh.
Người nhà họ Tần vội vàng xông lên kéo Trần Phong ra, bảo vệ Tần Sở phía sau.
Mẹ Tần Sở trầm giọng nói:
“Chuyện này chắc chắn có hiểu lầm. Chúng tôi sẽ mời chuyên gia giám định tính chân thực của các đoạn video này, trả lại một lời giải thích cho công chúng.”
“Con trai tôi và Trần Nguyệt đúng là quan hệ thân thiết, nhưng tuyệt đối không có hành vi vượt ranh giới!”
“Cha đứa trẻ không rõ ràng, hai nhà chúng tôi lại là thế giao, thêm vào đó Nan Nan vừa mất con, nên mới nghĩ cách giúp em gái giải quyết rắc rối.”
“Chuyện này chúng tôi đã sớm bàn bạc với nhà họ Trần. Không công bố ra ngoài cũng là vì không muốn đứa trẻ sau này vì thân thế mà tự ti, trở thành đề tài cho người khác đàm tiếu.”
“Hy vọng mọi người nhìn nhận lý trí, đừng nghe tin đồn thất thiệt.”
Những lời này mang theo vài phần uy hiếp.
Đám người vây xem vốn chỉ đến hóng chuyện, đương nhiên không muốn rước phiền phức vào thân, liền lặng lẽ tránh xa.
Thế nhưng người nhà họ Trần lại không hề phối hợp với màn “quan hệ công chúng” ấy, tức giận phản bác:
“Vớ vẩn! Hại chết con gái chúng tôi rồi còn định đánh tráo khái niệm sao? Những video này căn bản không hề bị cắt ghép!”
“Con trai bà đã kết hôn với Nan Nan, vậy mà còn ngoại tình với Trần Nguyệt, lại vì cô ta mà hại vợ giết con, đây là nhân cách phản xã hội, phải bắt lại và kết án!”
6
Người nhà họ Trần lập tức gọi chuyên viên giám định đến hiện trường.
Kết luận tại chỗ: những đoạn video kia hoàn toàn không có vấn đề.
Em gái ruột, con gái ruột đã chết.
Họ nhất định phải đòi lại công đạo cho Nan Nan.
Sắc mặt mẹ Tần Sở lạnh hẳn, dáng vẻ phá đằng nào cũng nát thì nát cho rồi’, bà gằn giọng nói:
“Ngay từ đầu, người nhà chúng tôi muốn cưới chính là Nan Nan. Cô ấy là huyết mạch nhà họ Trần, chính các người còn không biết bảo vệ cô ấy, lại trông mong người khác sao?”
“Tần Sở có sai, vậy nhà họ Trần các người có vô can không?!”
“Trần Nguyệt quyến rũ con trai tôi, ai biết chuyện giết người này có phải do cô ta xúi giục, hay thậm chí là do cô ta bày mưu?”
“Hoặc nói thẳng ra, là do nhà họ Trần các người mưu tính?!”
Bà ta muốn kéo cả nhà họ Trần xuống nước.
Người nhà họ Trần tức giận đến cực điểm, lập tức lao vào giằng co với mẹ Tần Sở.
Cảnh chó cắn chó hỗn loạn một mảnh.
Trần Nguyệt định bước tới can ngăn.
Nhưng người từng luôn hiền hòa với cô ta là mẹ Tần lại bất ngờ hất mạnh tay cô ra, ánh mắt lộ rõ vẻ chán ghét.
“Đồ sao chổi, bớt giả làm người tốt đi.”
Ngay cả bố mẹ và anh trai – những người từng yêu chiều cô ta nhất – lúc này cũng lạnh nhạt vô cùng, trong ánh mắt dâng lên sự hoài nghi.
“Tại sao cô lại xen vào cuộc hôn nhân của chị gái mình, Trần Nguyệt?”
“Cô cố ý ép cô ấy đến chết sao?”
Không phải.
Không phải như vậy.
Trần Nguyệt che mặt khóc nức nở.
Cô ta không hiểu vì sao chỉ trong chớp mắt, mình lại trở thành đối tượng bị cả ngàn người chỉ trích.
Những người thân từng bảo vệ, yêu thương cô ta, giờ đây lại nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh lùng, xa lạ.
Cô ta chạy tới trước mặt Tần Sở, khát khao anh ta giống như trước kia, đứng ra che chở cho mình.
Nhưng thứ cô ta nhìn thấy lại là dáng vẻ mất hồn mất vía của anh ta, vừa khóc vừa cười.
“Nan Nan, anh sai rồi, em quay về có được không?”
“Anh sẽ không ở bên Trần Nguyệt nữa, anh chỉ cần em thôi, chỉ cầu xin em quay về!”
Trần Nguyệt sụp đổ hét lên:
“A Sở, anh giúp em đi! Em thật sự không hề có ý muốn hại chị ấy nhảy lầu!”
“Anh hiểu em mà! Em đã mua sẵn vé máy bay ra nước ngoài rồi, chỉ chờ hôm nay giao Tiểu Tuần cho hai người là sẽ rời đi vĩnh viễn, em hoàn toàn không có ý phá hoại hôn nhân của hai người!”
“Vì sao mọi người đều không tin em?”
“Vì sao chị ấy lại chọn đúng hôm nay để nhảy lầu?”
“Chị ấy sớm đã bất mãn với em, sao không nói thẳng ra? Nếu chị ấy không muốn, nói ra là được mà, sao lại làm chuyện như vậy…”
“Làm em bây giờ khó xử biết bao nhiêu…”
Trước kia, chỉ cần Trần Nguyệt rơi một giọt nước mắt, tim Tần Sở đã đau như vỡ vụn, hận không thể giết cả thế giới chỉ để đổi lấy một nụ cười của cô ta.
Nhưng giờ đây, nhìn dáng vẻ đáng thương, ngây thơ ấy, anh ta bỗng cảm thấy gương mặt ấy thật ghê tởm.
Ánh mắt anh ta rơi vào tấm băng rôn sinh nhật phía sau Trần Nguyệt còn chưa kịp tháo xuống.
Trong đầu chợt hiện lên hình ảnh Nan Nan cô độc tự nấu cho mình một bát mì trường thọ.
Tim anh ta thắt lại dữ dội.
Lúc đó, Nan Nan đã đau lòng đến mức nào chứ?
Anh ta và cả nhà họ Trần đều quên mất sinh nhật của cô.
Còn người hưởng lợi lớn nhất là Trần Nguyệt, lúc này lại mang vẻ mặt vô tội nói rằng mình không sai, còn ngang nhiên hỏi Nan Nan nếu không muốn thì sao không nói ra.
Tần Sở nhìn chằm chằm Trần Nguyệt, lạnh lùng hỏi:
“Trần Nguyệt, cô thật sự đơn thuần vô hại như cô thể hiện sao?”
“Năm đó tôi và Nan Nan kết hôn, cô cứ cách vài ngày lại gửi cho tôi ảnh cô đi đuổi cực quang.”
“Miệng thì luôn nói không muốn phá hoại hôn nhân của tôi, nhưng lần nào cũng nửa đẩy nửa kéo, câu dẫn tôi không buông.”
“Còn lần tôi và cô vượt quá giới hạn…”
“Là cô nửa đêm gọi điện cho tôi, khóc lóc nói mình bị người theo dõi.”
“Tôi lo cho cô, lập tức bay qua trong đêm tìm cô…”
“Cô vô tội sao? Cô vô tội chỗ nào?!”
“Cái chết của Nan Nan, tôi không thể thoát khỏi trách nhiệm.”
“Nhưng cô, càng không thể thoát!”
Trần Nguyệt toàn thân run rẩy, cầu cứu nhìn về phía người nhà họ Trần.
Nhưng chưa kịp để họ lên tiếng, Tần Sở đã cười lạnh, cắt ngang:
“Cả nhà họ Trần các người cũng chính là cọng rơm cuối cùng ép chết Nan Nan.”
“Đừng quên, hôm qua là sinh nhật của cô ấy.”
“Thế mà các người lại vì một đứa con nuôi mà bày tiệc linh đình!”
Nói xong, anh ta mặc kệ cảnh sát ngăn cản, lao thẳng lên xe cứu thương.
Tần Sở ôm lấy thi thể đầy máu kia, dịu dàng thì thầm:
“Nan Nan đừng sợ, chồng ở đây.”
Chỉ tiếc rằng lần này, không còn ai đáp lại lời anh ta nữa.
Đến bệnh viện, dù Tần Sở có phát điên thế nào cũng không thể vào được nhà xác.
Anh ta chỉ có thể trơ mắt nhìn mình bị cảnh sát khống chế đưa đi, càng lúc càng xa Nan Nan của anh ta.
Khoảnh khắc ấy, trong tim Tần Sở như bị khoét mất một mảng.
Anh ta không còn giãy giụa nữa.
Bên ngoài, vô số phóng viên kéo tới, đèn flash chớp sáng liên hồi.
Anh ta như một cái xác không hồn bị đẩy lên xe, tách biệt hoàn toàn với thế giới.