Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tám Tháng Thai Nghén
2
Còn con của tôi thì bị đầu độc chết từ trong bụng, ngay cả thế giới này cũng chưa kịp nhìn một lần!
“Tiểu Tuần?”
“Ừm, là bạn của Tần Sở giúp em tìm thầy mệnh lý bên nước ngoài đặt tên đó, hy vọng sau này thằng bé được hưởng trọn cuộc đời vinh hoa, bình an phú quý.”
Ngày trước, vì đặt tên cho con tôi, tôi lật nát từ điển, chỉ mong tìm được một cái tên có ý nghĩa tốt, có thể phù hộ cho con khỏe mạnh, vui vẻ, bình an.
Tần Sở còn cười nhạo tôi làm chuyện vô ích.
Nói rằng số mệnh của đứa trẻ đã được định sẵn từ lúc sinh ra, đặt tên chỉ là tự an ủi bản thân.
Vậy mà quay đầu lại, anh ta lại tiêu mấy chục triệu để mời thầy mệnh lý đặt tên cho con của Trần Nguyệt.
Trong miệng đắng chát, tôi cố gắng mỉm cười:
“Quả thật là một cái tên hay.”
Nhận ra sắc mặt đứa bé không ổn, bàn tay tôi trượt lên phía cổ nó.
Nhưng còn chưa kịp làm gì, đã nghe Trần Nguyệt hét lên một tiếng:
“Chị muốn làm gì con của em?!”
Ngay giây tiếp theo, tôi bị Tần Sở đẩy mạnh ngã xuống đất, anh ta chỉ tay vào tôi gào lên giận dữ:
“Trần Nan Nan, cô muốn làm gì Tiểu Tuần? Không lẽ con cô chết rồi, cô cũng muốn hại con của em gái mình sao? Cô còn là người không?!”
Tôi ngã ngồi xuống đất, lòng bàn tay cọ vào nền nhà rách toạc, đau đến xé tim xé phổi.
Thế nhưng Tần Sở chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái.
Anh ta và Trần Nguyệt mỗi người một bên ôm đứa trẻ đang khóc thét, trông như một gia đình ba người thực thụ.
Bố mẹ tôi phẫn nộ nhìn tôi, không phân phải trái mà bênh vực con cưng:
“Trần Nan Nan, đừng trách chúng ta thiên vị A Nguyệt! Con nhìn lại mình nhìn xem, từ đầu đến chân có điểm nào sánh được với A Nguyệt? Lại còn hèn hạ tăm tối như vậy, đến cả đứa trẻ nhỏ xíu cũng không buông tha, đồ súc sinh!”
“Còn nằm lì dưới đất làm gì? Mau cút ra ngoài đi, đừng chướng mắt trước mặt chúng tôi, tâm trạng đang tốt cũng bị cô phá hỏng hết rồi.”
Người lớn nhà họ Tần vừa tới, hỏi rõ tình hình xong thì ánh mắt nhìn tôi tràn đầy thất vọng.
“Con vô ý mất đứa trẻ, chúng ta không trách con. Thậm chí cho dù sau này không thể sinh con nữa, nhà họ Tần cũng chưa từng nghĩ đến chuyện bắt hai đứa ly hôn.”
“Nhưng vì sao lại phải ra tay với một đứa trẻ sơ sinh chứ?”
“Con của Trần Nguyệt nhất định phải được ghi vào gia phả nhà họ Tần, con có đồng ý hay không cũng không thay đổi được sự thật này. Về đi, tự kiểm điểm cho tốt.”
Khoảnh khắc ấy, tôi rất muốn im lặng không nói gì.
Nhưng nghĩ đến việc đứa trẻ vô tội, tôi vẫn nhẹ giọng nhắc:
“Trẻ con còn nhỏ, đeo dây đỏ ở cổ rất dễ bị nghẹt thở.”
Trần Nguyệt tách cổ đứa bé ra xem, phát hiện da đã bị siết đỏ lên, gương mặt lập tức tràn đầy xấu hổ.
Tần Sở bảo tôi đừng để bụng:
“A Nguyệt chỉ là lo cho đứa trẻ, không phải cố ý nhắm vào em.”
Mẹ tôi khó chịu nói:
“Có vấn đề sao không nói sớm, cố tình làm ra vẻ đáng thương cho ai xem?”
“Hơn nữa, nếu không phải do con không có phúc, khắc chết con mình, thì em gái con có hy sinh đưa con nó cho con nuôi sao? Con nên cảm ơn nó mới phải!”
Tất cả mọi người đều đứng về phía Trần Nguyệt.
Vì cô ta mà lên án tôi.
Nước mắt dồn ép khiến tầm nhìn mờ nhòe, tôi không nói một lời, lặng lẽ lên lầu, ném bản thỏa thuận ly hôn đã in sẵn vào máy hủy giấy.
Không ly hôn nữa.
Bọn họ không yêu tôi, cũng chẳng tin tôi.
Vậy thì thôi.
Tôi sẽ hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của các người.
Không cần các người nữa.
4
Tôi ngồi trong phòng khách rất lâu, nghe tiếng cười nói rộn ràng bên dưới, rồi dần dần thiếp đi.
Khi tỉnh lại lần nữa, cả căn biệt thự im ắng.
Dạ dày tôi đau quặn, tôi xuống lầu tìm chút gì đó ăn.
Người giúp việc khó chịu nói không còn đồ ăn, muốn ăn thì tự nấu, nguyên liệu để dưới tầng hầm.
Nhưng ngay tại cửa tầng hầm, tôi lại nhìn thấy Trần Nguyệt dang hai chân, ngồi trên đầu Tần Sở, giọng nói mềm mại mê hoặc:
“A Sở, lỡ bị chị phát hiện thì sao? Chị ấy sẽ buồn đó…”
“Ưm… khó chịu quá, A Sở…”
Tần Sở cong môi cười tà mị:
“A Nguyệt, rõ ràng em rất thích, sao cứ từ chối anh mãi vậy? Yên tâm đi, cô ấy sẽ không biết đâu.”
“Anh cũng đã hứa với em, sẽ không dùng hôn nhân để trói buộc em, nhưng em phải thỏa mãn anh…”
Trần Nguyệt vòng tay ôm lấy đầu Tần Sở, eo đẩy về phía trước.
“Tần Sở, chỉ lần này thôi. Sau đó em sẽ ra nước ngoài, không làm phiền hạnh phúc của anh và chị nữa.”
“Chúng ta coi như những thanh mai trúc mã thuần khiết nhất.”
Tần Sở không nói thêm lời nào.
Nhưng những âm thanh dơ bẩn ấy theo gió chui thẳng vào tai tôi, khiến tôi buồn nôn đến mức đứng không vững, loạng choạng chạy khỏi nơi đó.
Cho đến khi rời xa khỏi chỗ ngột ngạt kia, tôi mới miễn cưỡng hoàn hồn.
Nước mắt từng giọt từng giọt nện mạnh xuống đất.
Tôi hoang mang vô định, ngồi sụp xuống lề đường.
Ngay sau đó, giọng nói mềm yếu bất an của Trần Nguyệt vang lên phía sau.
“Chị à, chuyện hôm nay… em xin lỗi.”
“Là chuyện nào?”
Tôi nhìn vào đôi mắt chột dạ lấp lánh của cô ta.
“Thì… chuyện hiểu lầm chị muốn làm hại Tiểu Tuần. Em lần đầu làm mẹ, phản ứng quá mức với sự an nguy của con, không phải cố ý nhằm vào chị.”
“Hơn nữa, em đã hứa với Tần Sở sẽ giao đứa bé cho hai người nuôi, sau này chắc chắn sẽ không xuất hiện ảnh hưởng đến tình cảm của hai người.”
“Về sau, Tiểu Tuần chính là con ruột của chị.”
Nói đến đây, hốc mắt Trần Nguyệt đỏ hoe, nghẹn ngào:
“Chị yên tâm, sau tiệc đầy tháng của Tiểu Tuần, em sẽ ra nước ngoài, từ đó về sau không bao giờ quay lại nữa.”
“Bố mẹ, Tiểu Tuần và cả Tần Sở… em giao lại cho chị chăm sóc.”
Bộ dáng chan chứa thâm tình nhưng buộc phải rút lui ấy, chồng khít với hình ảnh năm xưa khi cô ta ra nước ngoài.
Ngực tôi đau thắt không chịu nổi.
Cô ta sao có thể vô tội, thản nhiên cướp đi tình yêu của bố mẹ và Tần Sở, còn tỏ ra chân thành đến vậy?!
Tôi túm chặt cổ áo Trần Nguyệt.
Lời chất vấn còn chưa kịp thốt ra, đã bị người ta đá mạnh văng ra xa.
Đá sỏi trên mặt đất cắm sâu vào vết thương của tôi, vết cũ chồng vết mới, đau đến mức mắt tối sầm lại.
Trần Nguyệt kinh hô một tiếng.
Muốn chạy tới đỡ tôi, lại bị Tần Sở kéo vào lòng.
“Trần Nan Nan, có chuyện gì thì nhằm vào tôi!”
Trần Nguyệt giọng mềm mại giải thích:
“A Sở không phải vậy đâu, chị ấy… chị ấy không có…”
“Rõ ràng tôi đã nhìn thấy hết, em còn định bao che cho cô ta đến bao giờ? Từ ngày em trở về, cô ta chưa bao giờ có lòng tốt với em.”
Tần Sở mặt mày âm trầm nhìn tôi, giọng nói lạnh lẽo như băng:
“Chính cô hại chết con mình, lại còn nhằm vào A Nguyệt, Trần Nan Nan, cô đúng là chứng nào tật nấy, không sửa nổi!”
Tôi chứng nào tật nấy?
Tôi hại chết con mình?
Tôi bỗng xé toạc phần áo che vùng bụng, giận dữ gào lên chất vấn:
“Tôi hại chết con mình?! Cơm tôi ăn là anh nấu, sau đó tôi bị xuất huyết dữ dội!”
“Con tôi chết thế nào? Tại sao tử cung tôi bị cắt bỏ, cả đời này không thể làm mẹ nữa?!”
Tần Sở mặt không chút hổ thẹn:
“Tôi nấu cơm lại xảy ra vấn đề à? Ai biết trước đó cô ăn cái gì?”
“Cô bị cắt tử cung là do bản thân vô dụng, còn mặt mũi nào quay sang trách tôi? Cô từng suýt trở thành mẹ, sao nỡ lòng làm tổn thương một người mẹ khác, người sẵn sàng đưa con cho cô nuôi? Mau xin lỗi A Nguyệt ngay!”
Ha… Ha ha ha!
Đúng là bộ mặt nói năng hùng hồn mà trơ tráo không biết xấu hổ!
Con tôi bị hại chết, vậy mà tôi còn phải cảm ơn các người?
“Tôi cảm ơn các người.”
Tôi đột ngột cúi người thật sâu, sau đó quay người rời đi.
Một tia hoảng loạn xẹt qua trong lòng Tần Sở, anh ta có dự cảm sẽ mất đi điều gì đó, nhưng rồi lại tự nhủ chỉ là giận dỗi nhất thời.
Đợi A Nguyệt đi rồi, anh dỗ dành, Nan Nan nhất định sẽ tha thứ.
Vài ngày sau là sinh nhật của tôi và Trần Nguyệt.
Tần Sở vung tiền như nước, tổ chức tiệc pháo hoa và drone cho Trần Nguyệt kéo dài suốt một đêm, liên tục lọt top hot search.
Nhà họ Trần bao trọn tòa nhà Mậu Việt, phát clip chúc mừng sinh nhật suốt cả ngày.
Còn tôi, tự nấu cho mình một bát mì trường thọ, sau đó gom hết đồ đạc chia cho những người vô gia cư quanh khu.
Sáng hôm sau,
Dường như bọn họ mới sực nhớ hôm qua là sinh nhật tôi.
Anh trai tôi gửi một chiếc bánh sinh nhật qua đường chuyển phát, giọng điệu đầy áy náy.
Tần Sở thì cho thư ký mang tới một sợi dây chuyền làm quà.
Còn tôi…
Tôi ngồi xổm bên thùng rác, từng chút đốt hết ảnh cưới, giấy đăng ký kết hôn.
Tro bụi bay lẫn trong gió.
Sáng sớm ngày thứ ba, Tần Sở gọi điện:
“Nan Nan, những chuyện đã qua anh tha thứ cho em rồi. Hôm nay là tiệc đầy tháng, nhớ mặc đẹp một chút, trưa thư ký sẽ đến đón.”
Tôi mỉm cười đáp lại, như thể thật sự đã quên hết mọi chuyện.
Cúp máy xong, tôi thay lại bộ quần áo cũ mà năm xưa khi được tìm thấy tôi đã mặc, rồi thẳng tiến đến khách sạn.
Tiệc đầy tháng đã quá giờ hoàng đạo, tôi vẫn chưa xuất hiện.
Sắc mặt Tần Sở có chút khó coi.
Lúc này mà Trần Nan Nan còn giận dỗi với anh, thật đúng là càng ngày càng không hiểu chuyện.
Cảm giác bất an trỗi dậy trong lòng, anh cố kìm nén xuống, lạnh giọng ra lệnh người đi tìm tôi.
Bố mẹ tôi vừa nghe tin cũng sầm mặt:
“Không ra gì! Theo tôi thì nên để A Nguyệt gả vào nhà họ Tần mới yên tâm được!”
Mẹ Tần Sở khẽ nhíu mày, nhưng không nói gì.
Đúng lúc ấy, bên ngoài có người hốt hoảng chạy vào:
“Không xong rồi, Tổng giám đốc Tần, phu nhân nhảy lầu rồi!!”
5
Tần Sở cùng mọi người trừng mắt kinh ngạc.
Cái gì?
Trần Nan Nan nhảy lầu?
Một đám người vội vã ùa ra ngoài.
Tiếng còi cảnh sát và cứu thương vang dội, mặt đất loang đầy máu, một thân thể gầy gò được phủ vải trắng, lộ ra một góc áo xám cũ kỹ.
Phu nhân nhà họ Trần bịt miệng, nước mắt trào ra:
“Đây… đây là bộ đồ Nan Nan mặc khi mới được tìm về!!”
Tần Sở không tin nổi, anh ta xông vào rào chắn, gào lên:
“Tránh ra! Cho tôi nhìn mặt cô ấy lần cuối!”
“Anh là ai?”
“Tôi là chồng cô ấy! Là người yêu của cô ấy!”
Lời nói dứt khoát đó khiến sắc mặt Trần Nguyệt – người vừa chạy theo sau – tái nhợt.
Cô ta mím môi, định tiến lên an ủi Tần Sở, nhưng chưa kịp mở miệng…
Ngay giây sau, màn hình lớn trên quảng trường bỗng phát một đoạn video đã được cắt ghép sẵn.
Mở đầu là hình ảnh tôi ngồi trong nhà, vừa ăn mì trường thọ vừa nói:
【Bố mẹ, bao năm nay hai người luôn ghét bỏ con vì nghĩ con tranh giành với Trần Nguyệt.】