Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tám Năm Sinh Con Cho Đế Vương
2
“Ta, La Khanh Tư, đã làm chính thất của Hoàng thượng các người tám năm. Vì ngài ấy sinh con dưỡng cái. Khi ngài ấy bị phế truất, các người có ai đến thăm chúng ta một lần không? Hay là đã cho ngài ấy một lượng bạc? Bây giờ lại có tư cách gì để xen vào chuyện phu thê của chúng ta?”
Ta mới là thê tử của hắn, là Hoàng hậu của hắn.
Tân đế kích động đến mức mặt hơi ửng đỏ.
Hễ vui là hắn lại như vậy, hắn đã mong được thấy ta đối đáp với đám đại thần này từ lâu rồi! Nhìn đôi tay không biết để đâu cho hết vẻ phấn khích của hắn, cứ như giây tiếp theo sẽ vỗ tay tán thưởng ta vậy.
Dù sao cũng là hoàng tử, có giáo dưỡng, tuy không nhiều nhưng ít ra cũng nhịn được.
Hắn nói: “Trẫm đã quyết, La Khanh Tư là Hoàng hậu của trẫm, đây cũng là thánh chỉ sắc phong đầu tiên của trẫm khi đăng cơ. Các khanh cũng muốn kháng chỉ phạm thượng sao?”
Các đại thần đã bị ta hỏi đến cứng họng, lúc này Tân đế lại dùng thánh chỉ đầu tiên để sắc phong ta.
Tể tướng và những người khác trông như những con gà trống thua trận.
Tân đế đã nói đến mức này rồi, nếu họ còn dám chống đối, chẳng phải là làm bẽ mặt Tân đế ngay khi vừa đăng cơ sao? Thấy mọi người đều quỳ trên đất không nói gì, Tân đế vô cùng hài lòng:
“La Khanh Tư, trẫm sẽ không viết thánh chỉ cho nàng nữa, dù sao trẫm cũng đã hứa với nàng ngôi vị Hoàng hậu trước mặt văn võ bá quan. Trẫm cũng sẽ chỉ có một mình nàng là Hoàng hậu.”
Tân đế nói rất nhẹ nhàng, không trang trọng như các vị hoàng đế khác khi sắc phong Hoàng hậu, nhưng đối với ta lại rất bình thường.
Bởi vì ta không muốn mối quan hệ giữa ta và hắn chỉ được quyết định bởi một tờ giấy.
Sau khi khẽ hành lễ tạ ơn hắn, ta đã nhiều năm không thực hiện cung lễ nhưng cũng không hề ngượng ngùng.
Dù sao ta cũng từng là người của Đông Cung.
Buổi thượng triều này của Tân đế kéo dài khá lâu, hắn vừa mới đăng cơ, chính là lúc trăm công nghìn việc.
“Hoàng hậu lui đi, bảo bảo cần nàng hơn.”
Ta đảo mắt nhìn Tân đế, hắn chỉ biết thương nữ nhi bảo bối của mình, ta đứng đây cũng mỏi lắm chứ bộ.
Ta lui xuống trong ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị của các đại thần, những việc còn lại cứ để Tể tướng và các vị Thượng thư lục bộ đau đầu.
Vài ngày sau khi ta vào Trung cung, Tân đế hạ chỉ triệu phụ huynh và các nhi tử của ta về.
Các phu nhân trong hoàng thành nhân cơ hội này kéo đến như mèo thấy mỡ.
Hậu cung vốn vắng vẻ lập tức trở nên náo nhiệt, hết vị quý nữ này đến vị quý nữ khác được mẫu thân kéo đến trước mặt ta để làm quen.
“Tham kiến Hoàng hậu nương nương.”
Tuy bề ngoài những quý nữ này đều bái kiến ta, nhưng đa số đều mang lòng địch ý.
Trong ánh mắt của họ, có người ghen tị với ta, có người coi thường ta, cũng có người chỉ đến cho có lệ.
Nhưng ai nấy đều xinh đẹp như hoa như ngọc.
Chắc hẳn đều là những cô nữ nhi có nhan sắc nổi bật nhất trong nhà.
“Tất cả bình thân.” Ta cho họ đứng dậy, những quý nữ này cũng không khách sáo, ai nấy đều đứng dậy rất nhanh.
Thậm chí còn bắt đầu nhìn ngó khắp nơi trong cung của ta, như thể tương lai họ sẽ là chủ nhân của nơi này.
Nổi bật nhất trong số họ là thiên kim của Tể tướng, Lưu Vân, và nữ nhi thứ hai của Lễ bộ Thượng thư, Dư Nhị Nương.
Lưu Vân kiêu căng ngang ngược, lập tức vô lễ hỏi ta:
“Nương nương, hai ngày nay chúng thần nữ đến bái kiến, sao không thấy Hoàng thượng đến chỗ người?”
Ha ha, cũng biết đến chỗ ta để tìm cơ hội, mong được tình cờ gặp Hoàng đế nhỉ.
Dư Nhị Nương bên kia nghe nàng ta nói vậy, liền che miệng cười khúc khích.
“Nương nương phải chăm sóc công chúa, hơn nữa Hoàng thượng bao năm qua ngày nào cũng được gặp nương nương, hai ngày nay không đến, chắc cũng là chuyện thường tình.”
Ta đặt chén trà xuống, Dư Nhị Nương này e là một kẻ cao tay châm chọc.
Ý của nàng ta là ta phải chăm con, không để ý đến Hoàng đế, nên lôi thôi lếch thếch khiến Hoàng thượng chán ghét.
Hơn nữa, thời gian đã trôi qua lâu như vậy, nàng ta cho rằng Hoàng thượng cũng đã chán ta rồi.
Thế nhưng, chưa đợi ta lên tiếng, ngoài điện đã vang lên tiếng líu ríu.
Chỉ thấy bốn nhi tử của ta, từ lớn đến nhỏ, chạy vào như một đàn vịt con.
Chúng đồng thanh gọi: “Mẫu thân! Chúng con nhớ người quá!”
Giọng chúng trong trẻo vang dội, ta còn sợ sẽ làm đám quý nữ ốm yếu này giật mình.
Ta chỉ có thể lần lượt xoa đầu an ủi chúng:
“Không phải các con quen đi theo cữu cữu rồi sao? Từng đứa một ham chơi như vậy, còn biết nhớ mẫu thân này à?”
Không biết là do bốn đứa nhi tử của ta đứng thành một hàng, đứa nào cũng tuấn tú giống hệt Hoàng đế.
Hay là do cảnh tượng ấm áp của chúng ta đã làm chói mắt các vị quý nữ, sắc mặt họ đều trở nên vô cùng khó coi.
Lúc này, đại nhi tử của ta nhìn thấy các vị quý nữ, mắt nó sáng rực lên.
Nó nói: “A, sao ở chỗ mẫu thân lại có nhiều di di xinh đẹp thế này, họ có phải là cung nữ mà phụ hoàng nói không? Hay quá, con muốn tiểu cung nữ xinh đẹp dỗ con ngủ!”
Nhi tử thứ hai nghe đại ca nói vậy, cũng kích động theo:
“Con cũng muốn, con cũng muốn cung nữ di di xinh đẹp, còn cả tam đệ, tứ đệ nữa!”
Các vị quý nữ bị coi là cung nữ, hai đứa trẻ lại luôn miệng đòi cung nữ, nhất thời tất cả các thiếu nữ đều tái mặt.
Mặt mày xanh mét không thể xanh hơn.
Nhi tử thứ hai tính tình hoạt bát, vậy mà lại chỉ vào Lưu Vân nói:
“Con muốn nàng ấy! Nàng ấy đẹp nhất!”
Ta đỡ trán, thật không biết phải làm sao với mấy ông trời con này.
Tay của Lưu Vân sắp bị chính mình véo nát, có lẽ chưa bao giờ gặp phải tình huống này.
Dù sao đây cũng là hoàng tử của Tân đế, hoàng tử còn khen nàng ta xinh đẹp.
Nàng ta muốn lùi lại, nhưng lại không dám động tay đẩy hai đứa trẻ ra.
“Hoàng hậu nương nương.”
Lưu Vân không dám động đến chúng, Tể tướng phu nhân mặt mày âm trầm định ra tay giúp, ta sợ bà ta sẽ làm hại hai đứa trẻ, liền cho cung nữ ngăn lại.
Ta cười tủm tỉm nói:
“Bản cung thấy các vị đều muốn làm phi tần như vậy, hay là ta xin Hoàng thượng phong phi cho các vị nhé. Sau này đều là tỷ muội một nhà, tỷ tỷ những năm qua nuôi con cũng đã mệt mỏi, tuyệt đối sẽ không bạc đãi các muội muội. Con của ta nhiều, chia cho các muội muội trông giúp. Bản cung rộng lượng, cũng mong các muội muội sinh thêm nhiều con.”
Đã muốn làm phi tần đến thế? Vậy thì tất cả đến đây trông con cho ta!
Con thứ ba và thứ tư còn nhỏ, hai đứa bé giống hệt nhau vẫn còn nước mũi tèm lem, nhìn hai huynh trưởng quấn lấy Lưu Vân.
Hai đứa nhỏ liền chuyển ánh mắt sang Dư Nhị Nương.
Dư Nhị Nương tuy ra vẻ thảo mai, nhưng ăn mặc lại dịu dàng, dễ khiến trẻ con yêu thích.
Lúc này nàng ta thấy hai đôi tay dính nhớp nháp đang níu lấy váy của mình.
Dư Nhị Nương suy sụp, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi khi phải trông trẻ:
“Hoàng hậu nương nương! Thần nữ có thể tự sinh! Đừng lại gần ta!”
Nàng ta hoảng loạn, không còn giữ ý tứ mà nói năng lung tung.
Mấy nhà quý nữ khác vốn cũng có chút suy tính, nhưng đa phần chỉ là đến cho có lệ, hoặc thử vận may tình cờ gặp được Hoàng đế.
Họ không dám như Lưu Vân và Dư Nhị Nương, công khai đắc tội với ta, chỉ có thể đứng xa xa tránh Lưu Vân và Dư Nhị Nương.
Chỉ sợ bị bốn vị hoàng tử chú ý, bị bắt đi trông trẻ.
“Mẫu thân.”
Hai đứa trẻ bên cạnh Dư Nhị Nương bật khóc, vì Dư Nhị Nương đã ghét bỏ giật vạt váy ra khỏi tay chúng.
Trà xanh lộ rõ bộ mặt thật, chán ghét muốn véo vào cánh tay của hai đứa trẻ.
Ta vừa định ra tay, vị Hoàng đế mà các quý nữ ngày đêm mong nhớ đã xuất hiện.
Hắn lớn tiếng quát: “Ngươi là nữ nhi nhà ai? Dám mưu hại hoàng tử của trẫm!”
Giọng Hoàng đế rất lớn, hắn sải bước dài tiến về phía hai đứa con thứ ba và thứ tư.
Không chỉ Dư Nhị Nương bị dáng vẻ hùng hổ của hắn dọa sợ, mà các quý nữ khác cũng không dám thở mạnh.
Hoàng đế mặt mày âm trầm, hắn ở biên quan tuy nuôi con có phần qua loa, nhưng cũng không phải là người mà kẻ khác có thể tùy tiện bắt nạt.
Dư Nhị Nương và Thượng thư phu nhân sợ hãi quỳ xuống đất.
Dư Nhị Nương nói: “Hoàng thượng… Thần nữ không cố ý.”
“Cút ra ngoài! Với cái kiểu cách này, vào hậu cung của trẫm cũng chỉ tổ hại người.”
Hoàng thượng là người quyết đoán, không hề dây dưa.
Hắn trực tiếp ra lệnh cho thái giám phía sau đuổi Dư Nhị Nương và Thượng thư phu nhân ra ngoài, rồi tự mình bế cặp song sinh lên.
Các quý nữ phu nhân khác không dám cầu xin, ngay cả Lưu Vân cũng phải nén giận, gượng cười để hai đứa trẻ kia níu kéo.
Tân đế nhìn cảnh tượng hỗn loạn trong Trung cung, đôi mày hiếm khi nhíu chặt lại.
Hắn nói với ta: “Ai không vừa mắt thì cứ đuổi đi, sao lại để hỗn loạn thế này?”
Ta im lặng liếc nhìn hắn, rõ ràng đây đều là những đóa hoa đào nát của hắn, sao chính hắn lại không vừa mắt chứ?
Ta không trả lời câu hỏi của hắn: “Hoàng thượng, sao lại có thời gian đến chỗ thiếp thế này?”