Tả Tướng Giá Đáo

3



 

Trình Túy Chi mà mua son? Chuyện này nếu truyền ra, e thiên hạ cười vỡ bụng.

Ta chỉ sang bên trái: “Bên này sắc trầm, hợp người lớn tuổi. Bên kia sắc tươi, hợp người trẻ hơn.”

Hắn nói: “Ta cũng không biết nên chọn cái nào. Không biết nàng có thể thử giúp ta chăng?”

Ta nhìn hắn chằm chằm, sắc mặt ung dung vô tội khiến ta chẳng đoán ra dụng ý.

Ta nghĩ không ra hắn muốn gì, tạm thời cứ coi như thật sự đến chọn son.

Thế là ta bắt đầu thử từng màu lên môi, qua năm sáu màu, hắn vẫn bảo muốn nhìn thêm.

Lúc này, kiên nhẫn của ta đã cạn sạch: “Nếu ở tiệm ta mà cũng chọn không ra, thì nơi khác chắc gì đã có. Có lẽ Trình đại nhân muốn tặng cho tiên nữ, những thứ phàm tục này sao xứng nổi?”

Trình Túy Chi như mới bừng tỉnh: “Những màu nàng vừa thử, ta lấy cả. Màu rực rỡ, nàng dùng rất đẹp.”

“……”

Ta gói tất cả lại đưa hắn, dẫu chẳng ngẩng đầu, vẫn cảm nhận được ánh nhìn hắn chưa từng rời khỏi ta.

Hắn hỏi: “Nàng với Tống Lận… trò chuyện tâm đầu ý hợp chăng?”

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ từng lời: “Tự nhiên là chuyện gì cũng có thể nói.”

Nói vậy có phần giận dỗi, rõ ràng ba năm qua đôi bên đều an ổn, cớ sao giờ hắn lại đến phá hỏng cuộc sống yên bình của ta?

Hắn cụp mắt, như chẳng dám nhìn ta, giọng mang chút run rẩy: “Vậy… nàng sẽ cùng hắn tri kỷ ái luyến… sánh bước đồng hành chăng?”

Ta đưa túi đồ đã gói cẩn thận cho hắn: “Việc ấy đã chẳng còn liên can gì đến Trình đại nhân.”

“Nếu thực sự có một ngày như thế, ta tất sẽ mời đại nhân tới uống ly rượu mừng, nếu đại nhân chịu đến thì càng quý.”

Hắn tựa hồ còn muốn nói điều gì, song trước ánh mắt lạnh nhạt xa cách của ta, lời chưa ra khỏi miệng đã nghẹn lại.

Sau đó vội vã nhận lấy đồ, như chạy trốn mà rời đi.

9

Ta ngỡ rằng từ nay hắn sẽ chẳng đến nữa, nào ngờ lại càng đến thường xuyên.

Hầu như ngày nào cũng tới mua trâm cài, son phấn, chẳng khác gì thương nhân tới lấy hàng.

Dần dần hắn không nói nhiều nữa, mua xong liền đi.

Chỉ là mỗi lần hắn đến, Tống Lận liền chẳng dám bén mảng, như chuột gặp mèo mà lẩn tránh.

Đám phu xe ngồi rình khách trước cửa đối diện, ánh mắt nhìn ta cũng khác xưa.

Mấy hôm nay Trình Túy Chi chưa đến, phu xe nọ xoa tay cười hề hề trêu chọc: “Ối chà! Họa nương tử, hôm nay Trình đại nhân không đến đuổi thê tử về sao?”

Ta khẽ chau mày: “Cái miệng ngươi không khâu lại thì e chẳng yên.”

“Bọn ta nào có đặt điều, chính miệng Trình đại nhân nói đấy chứ. Còn thưởng mấy thỏi bạc nữa, dặn rằng hễ thấy tên họ Tống kia tới thì lập tức báo tin.”

“Hắn còn nói, là vì ngày trước làm sai nên nương tử mới rời bỏ, nay hối hận muộn màng.”

Lời này vừa thốt, những người khác cũng cười ồ: “Còn bảo sau này nếu thành chuyện sẽ đãi chúng ta một bữa rượu mừng nữa kìa!”

“Cả đời được uống rượu cưới của quan gia cũng coi như không thiệt rồi, ha ha ha ha.”

Chẳng trách gần đây bọn họ ngồi đầy một dãy, chẳng buồn đi đón khách, thì ra túi đã rủng rỉnh bạc.

Chẳng trách mỗi lần Tống Lận đến hắn đều hay biết.

Chẳng trách lời đồn lại xoay chiều, thì ra chính hắn là người đồn đãi.

Đã vậy, cớ gì mấy ngày nay lại không thấy tăm hơi?

Ta đang ngồi sau quầy thất thần, thì Tống Lận hớn hở bước vào.

“Hôm nay ta được tin vui, là việc liên quan đến Tả tướng.”

Chuyện liên quan tới Trình Túy Chi mà lại là tin vui?

Ta vừa lau trâm vừa lãnh đạm không mấy bận tâm.

“Nghe từ trong cung truyền ra, Tả tướng bị phạt trượng hình, tròn bốn mươi trượng, chỉ e mất nửa mạng rồi.”

“Gì cơ?” Tay ta run lên, cây trâm trong tay rơi đánh ‘cạch’ xuống đất.

Tống Lận vẫn nói tiếp: “Ngươi có biết hắn vì ai mà chịu hình không?”

Tai ta ù đi, tâm trí hoảng loạn, chẳng còn phân định được điều gì.

Tống Lận nở nụ cười hàm ý sâu xa: “Là vì lão sư của hắn – Lưu Thái phó. Nghe nói Lưu Thái phó cùng Thái tử cấu kết, khiến long nhan đại nộ. Ban đầu người bị phạt chính là Lưu Thái phó.”

Tống Lận thở dài than tiếc: “Lão thân thể yếu nhược, nếu chịu hình ắt bỏ mạng. Tả tướng lại tự xin chịu thay. Có người nói…”

Ánh mắt Tống Lận nhìn ta chăm chú, thanh âm nhỏ dần: “Có người nói, Tả tướng muốn mượn chuyện này để tuyệt tình với Lưu Thái phó, coi như đoạn nghĩa sư đồ, báo ân dạy dỗ năm xưa.”

Bốn mươi trượng!

Tuyệt tình?

Mất nửa mạng?

Ta vịn tay vào bàn ngồi phịch xuống, tâm thần bấn loạn: Sao có thể như vậy?

Tống Lận thấy sắc mặt ta tái nhợt, bèn hỏi: “Ngươi không khỏe sao? Trông mặt tái lắm, chẳng lẽ là mừng quá mà hóa ngây người?”

Ta gượng cười: “Không… chỉ là hôm nay dậy sớm nên hơi mệt.”

Ta đã cùng hắn hòa ly, lý ra sống chết đều chẳng liên can gì.

Thế nhưng cả ngày hôm ấy tâm trí rối bời, mấy lượt tính nhầm sổ sách.

Khi trời sập tối, ta chuẩn bị khép cửa, thì thấy có người đứng ngoài tiệm.

Là một kẻ mặc quan phục đỏ thẫm, đầu tóc bạc trắng rối bời.

Ta ngỡ ngàng nhìn hồi lâu, mới nhận ra, thất thanh kêu lên: “Lưu Thái phó!”

 

Thật chẳng giống phong thái xưa kia của ông, hiện giờ thân tàn dáng mỏi, râu tóc rối loạn.

Ông ta đưa mắt nhìn quanh tiệm ta, khàn giọng cất lời: “Họa nương tử, vẫn an ổn chứ?”

Xưa kia ông ta luôn gọi ta là con nha đầu nhà buôn, nay lại xưng hô tôn trọng, khiến ta thực lấy làm lạ.

“Xem ra mấy năm nay nàng sống cũng không tệ, khó trách đứa trẻ kia mãi chẳng buông bỏ được.”

Ông lảo đảo bước vào, giọng nói vẫn còn mang theo vài phần chua chát: “Cũng chẳng biết có gì mà không buông bỏ nổi.”

“Nó xưa nay hiểu chuyện, biết rõ điều gì nên làm, điều gì không nên. Dẫu ta thường khắc khe với nó, nhưng ta là người coi trọng nó nhất.”

Ông ngồi xuống, ta im lặng định dâng trà, ông liền khoát tay từ chối.

“Trước đây nó điều gì cũng nghe ta, vậy mà từ khi cưới nàng, như thể trúng tà.”

“Nó là môn sinh ta thương nhất, sao ta có thể để nó mê mẩn u mê như vậy được?”

Ông nói càng lúc càng kích động: “Trước tiền đồ, tình ái đáng là gì? Dù không cưới con gái ta, thì chọn một tiểu thư nhà danh môn cũng hơn cưới một nữ nhân thương hộ.”

Nói tới đây, lệ đục trào ra nơi mắt già: “Chuyện hòa ly của các ngươi, ta cứ tưởng nó đã nghĩ thông rồi, nào ngờ lại lún sâu tới vậy.”

“Ta vốn muốn nó trèo cao, chứ không phải liều mạng như kẻ không còn đường lui.”

Ta chỉ ngồi lặng một bên nghe, nơi tim như có ai cầm dao cùn mà xát qua từng nhịp.

“Bao năm qua nó ngoài sáng trong tối đều nghịch lại ta, mà hôm nay… ha ha, hôm nay nó bảo muốn cùng ta đoạn tuyệt!”

“Một đứa ta dốc cả đời dạy dỗ, đem hết tâm huyết bồi dưỡng, giờ lại nói muốn cùng ta thanh toán ân tình!”

“Thà nó giết ta còn hơn.”

Lưu Thái phó dùng đôi tay già nua lau nước mắt, nghẹn giọng nói: “Lão phu đến đây không phải để gây khó dễ cho Họa nương tử, nhưng thằng bé đó chịu hình xong vẫn còn hôn mê, miệng không ngừng gọi tên nàng, ngự y cũng chẳng thể đổ thuốc, lão không thể trơ mắt nhìn nó đi vào tử lộ.”

Ông vịn ghế đứng dậy, chắp tay hành lễ với ta: “Nó còn trẻ, nếu nàng còn hờn trách chuyện xưa, thì cứ trách lão mắt mờ lòng loạn đi! Hôm nay lão hạ mình tới đây, chỉ mong Họa nương tử đến thăm nó một lần.”

Lưu Thái phó nói xong lại cúi người hành lễ thật sâu, ta định đỡ mà không ngăn nổi tấm lưng cứng cỏi ấy.

Nhìn bóng ông lảo đảo khuất dần, tâm trí ta rối loạn như tơ vò, không cách nào gỡ được, cuối cùng vẫn quyết định đi gặp hắn.

9

Dẫu rằng hôm nay hắn đã là Tể tướng đương triều, phủ đệ vẫn chẳng khác bao nhiêu so với trước kia.

Gia nhân canh cửa thấy là ta liền hốt hoảng chạy vào bẩm báo với Trình lão gia cùng phu nhân.

Trình phu nhân vội vàng bước ra, thấy ta liền đỏ hoe đôi mắt: “A Doanh, con thật sự đến rồi ư, vốn không nên quấy rầy con, chỉ là… Túy Chi hắn…”

Bà vừa dùng khăn tay lau lệ, vừa kéo ta vào trong, chẳng ngờ mấy năm rồi, ta lại một lần nữa bước qua cánh cửa ấy.

Cây đào trong viện chẳng rõ từ khi nào đã cành lá sum suê, trong gió đêm đong đưa từng nhành hoa, tựa hồ sợ người ta không nhìn thấy mà rung rinh dữ dội.

Trong phòng ngủ, mùi máu tanh cùng thuốc thang hòa quyện, nồng đậm đến mức khiến người khó thở.

Trình Túy Chi nằm trên giường, dáng vẻ thảm thương, trông thật đáng thương hại.

Từng giọt mồ hôi lấm tấm lăn dài trên gương mặt trắng bệch như giấy.

Toàn thân hắn nóng rực, mắt nhắm nghiền, chìm trong cơn mê mộng, miệng lẩm bẩm chẳng dừng: “Trả hết rồi… Doanh Doanh, ta đã trả hết rồi.”

“Không còn ai có thể ngăn trở… chúng ta nữa, Doanh Doanh, hoa đào đã nở cả rồi, cớ sao nàng còn chưa về.”

Lời càng lúc càng uất nghẹn, giọng như sắp khóc: “Sao nàng lại… không cần ta nữa, nàng không cần ta, thì còn cần ai nữa đây?”

Ta khẽ vỗ vai hắn: “Dậy mà uống thuốc đi, chàng sắp liệt nửa người rồi mà còn bận tâm mấy chuyện này sao?”

Nghe tiếng, hắn ngơ ngác mở mắt, cố gắng phân rõ bóng người trước mắt.

Không biết từ đâu ra sức lực, hắn bất ngờ vươn tay nắm chặt cổ tay ta, suýt làm đổ chén thuốc trong tay.

“Là nàng… là nàng thật sao… nàng tới rồi! Sao nàng lại đến? Ta lại đang mộng ư?”

“Phải rồi, chẳng biết chàng đang mộng mị những gì nữa.”

Ta gắt nhẹ một câu, hắn thì chớp chớp đôi mắt ướt sũng nhìn ta.

Giờ phút này hắn đã trút bỏ mọi lớp vỏ bọc, lại nghiêng hẳn sang một thái cực khác, như kẻ ăn vạ: “Nàng không được cùng người khác sánh đôi, không được cùng hắn vô tư tâm sự, không được rời ta mà đi…”

Ta nào có nói sẽ cùng Tống Lận rời đi, hẳn là mấy tên phu xe ham bạc nói dối gạt hắn.

Ta thở dài bất đắc dĩ: “Vậy thì chàng uống thuốc trước đã.”

Hắn bật cười lạnh, ánh mắt bỗng chốc trở nên dữ dằn: “Nếu hắn dám đưa nàng đi, ta tuyệt đối không tha! Ta có trăm nghìn cách khiến hắn biến mất! Vĩnh viễn biến mất!”

Nhìn hắn hiện tại mình đầy thương tích, liệt nửa người, còn dọa ai được nữa? Chẳng biết là hắn hay Tống Lận sẽ biến mất trước.

“Chàng uống thuốc đi, không uống thì chính chàng mới là người biến mất đó.”

Giọng ta nhẹ nhàng hơn một chút, hắn vẫn giữ lấy tay ta không buông, nhưng cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn uống thuốc.

Chương trước Chương tiếp
Loading...