Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ta Tự Bán Mình
8
14
Chỉ thấy một khối thịt tròn vo lanh lẹ luồn qua giữa hai vị ca ca, nhảy lên giường, liền nhào vào người ta, khiến ta ngã ngửa ra sau.
"A tỷ, tỷ đúng là đồ lừa gạt! Rõ ràng nói rằng sau khi tỷ lấy chồng sẽ đón muội về Biện Kinh, thế mà rốt cuộc tỷ đã gả đi đâu? Sao tận hai năm mới trở lại?"
Khối thịt tròn này chính là nữ tử mà ta đã nuôi lớn. Nếu nói nhớ ai nhất, tự nhiên ta nhớ nó nhất. Không ngờ bây giờ con bé sắp làm mẹ rồi, thế mà vẫn như thế này, bảo ta biết nói sao đây? Ban đầu ta còn định ôm nó khóc một trận.
Nhưng nhìn thấy dáng vẻ nhõng nhẽo của nó, ta một giọt nước mắt cũng không rơi nổi.
Đây là nuôi kiểu gì vậy? Nữ nhân mang thai làm sao lại có sắc khí hồng hào đến thế? Ngoài bụng ra, Bảo Châu chẳng thay đổi gì cả. Giờ đã gả đi rồi, nhưng vẫn buộc một b.í.m tóc lớn như ta hay làm cho nó, y hệt như b.í.m tóc của ta.
Nó vừa khóc vừa hừ hừ như làm nũng, đáng yêu muốn chết.
"Tất cả là lỗi của A tỷ, không nên về trễ thế này. Lần sau nếu A tỷ đi, nhất định sẽ mang muội theo."
Dưới giường, vị nam tử mặc áo đen, tuấn tú kia càng ngày sắc mặt càng đen. Ta biết hắn là ai, tự nhiên không dám nói nhiều nữa. Nói đến chuyện dắt Vương phi bỏ trốn thì thôi đi, nhưng cái đầu này của ta, dù không đáng bao nhiêu, cũng vẫn là khá quan trọng.
"A tỷ nếu lại gạt muội nữa thì chính là chó con!"
A tỷ của ngươi đây là heo chứ không phải chó nhé! Ai bảo chứng bệnh ngốc nghếch của nó đã khỏi? Đã hai mươi tuổi đầu, tại sao cứ động một tí lại nói mấy lời đòi mạng thế này? Cục bột mềm ta nuôi lớn lúc nào trở nên không hiểu chuyện như vậy rồi?
Khó khăn lắm mới dỗ dành được Bảo Châu. Gặp Vương gia, tự nhiên phải hành lễ, nhưng Bảo Châu cứ ôm chặt một cánh tay ta, đôi mắt như hai cái đèn lồng nhìn ta chằm chằm, ta làm sao xuống giường được?
"Người nhà không cần phải câu nệ nhiều lễ tiết như vậy. Trưởng tỷ cứ ngồi đi là được."
Vương gia mở miệng giải vây cho ta. Trưởng tỷ? Ta nào dám nhận? Hắn với Nhị ca cùng tuổi mà.
"Kim Hoa, mang một chiếc ghế vuông cho ngài ấy. Bảo ngài ấy ngồi cùng với các ca ca."
Xem ra ở nhà chúng ta, dù là Vương gia, cũng chẳng có quyền được lên giường.
Những người khác cũng không hành lễ, mà Vương gia lại rất khách khí, lần lượt gọi tên từng người. Ta sờ đầu Bảo Châu của ta, "thuần phu hữu đạo", làm rất tốt.
Cả nhà ngồi nói chuyện phiếm, hắn thì đến muộn.
Vương gia gọi hắn, hắn đến một cái liếc mắt cũng không thèm cho. Dáng vẻ ấy khiến người ta chỉ muốn đạp cho hắn một cái.
Hắn ngồi rất thản nhiên, một mạch ngồi ngay mép giường.
"Đại ca, huynh còn không xuống đi? A phụ đã nói rồi, giường của người chỉ có muội và A tỷ mới được ngồi. Huynh nên ngồi cùng với bọn họ đi."
Bảo Châu ngẩng cao cằm, nói đâu ra đấy. Ta cố nhịn cười, vừa mới bắt nạt phu quân người ta, nhìn xem, không đến một khắc, người ta đã đòi lại rồi.
Hắn da mặt dày, từ từ đứng dậy, đôi mắt đào hoa quét qua ta và Bảo Châu. Ta cũng hếch cằm nhìn lại hắn. Ngươi không phải rất giỏi sao? Rốt cuộc vẫn có việc ta làm được mà ngươi không làm được!
Trong mắt hắn lóe lên một tia sáng, rồi hắn cười.
Hắn cười lên lại mang một vẻ đẹp khiến người ta kinh tâm động phách.
"Ta thật đúng là quên mất, nhà chúng ta không giống nhà khác, đại cô nãi nãi là quý giá nhất." Hắn chậm rãi nói một câu, rồi hỏi nhị tẩu bao giờ thì dọn cơm?
Trời sắp tối rồi, hóa ra đã nhanh đến giờ cơm như vậy.
Cả nhà quây quần ăn cơm, nhà họ Ôn không có quy củ "ăn không nói, ngủ không bàn", hoặc có lẽ từng có, nhưng sau khi trải qua một trận sinh tử, những quy củ ràng buộc kia có lẽ cũng không còn quan trọng nữa.
Món ăn rất phong phú, có những món ta đã từng ăn, đa phần là chưa từng được thử qua.
A thúc rất vui, liền muốn uống vài chén, con trai và con rể nào lại không đi cùng chứ? A thúc và A thẩm ngồi ở ghế chủ vị, ta ngồi cạnh A thẩm, Bảo Châu ở bên cạnh ta, nhị tẩu bên cạnh Bảo Châu. Dù là bàn tròn, cũng chẳng có quy củ ngồi như vậy, nhưng ai bảo ta và Bảo Châu là cô cô đáng giá nhất nhà này chứ?
Mấy chúng ta tụ lại nói chuyện, ta lại kể qua một lượt về những nơi đã đi và việc đã làm.
"Ta cũng muốn đi xem biển. Đợi ta sinh xong hài tử, A tỷ dẫn ta đi cùng được không?" Bảo Châu không biết sợ c.h.ế.t mà hỏi.
Ta liếc nhìn Vương gia một cái, không biết là ta cảm thấy chột dạ hay gì, chỉ thấy sắc mặt hắn càng ngày càng đen.
Ta không dám nói nhiều, gắp một miếng đồ ăn cho nàng.
"A tỷ, ta muốn ăn hoành thánh do tỷ làm." Nàng lại nũng nịu nói.
"Bây giờ sao? Để ta đi làm cho muội, muội muốn nhân gì? Chay hay mặn? Thêm hành không…"
"Ta nói này, Vương gia, chi bằng ngài đưa Vương phi nhà ngài về đi? Đại cô nãi nãi nhà ta vừa mới vào cửa, muội ấy đã sai bảo rồi. Về nhà ngài, muốn ăn gì thì tự làm đi."
Ôn Túc nói bằng giọng khá nghiêm khắc. Ta nhìn Vương gia lại có vẻ vui vẻ, chỉ có Bảo Châu là rưng rưng hai hàng nước mắt, hết nhìn Ôn Túc lại đáng thương nhìn ta.
"Ta không ăn nữa, A tỷ đừng để đại ca đuổi ta đi." Bộ dạng ấy cứ như nàng bị ngược đãi trong Vương phủ vậy.
"Đừng khóc nữa, đợi ăn xong cơm tối tiêu thực xong, A tỷ sẽ làm cho muội ăn khuya được không? Muội đang mang thai, không thể cứ khóc mãi thế. Đợi muội sinh hài tử ra, nếu nó cũng khóc mãi như muội, muội có kiên nhẫn dỗ nó không? Nếu muội ấm ức mà cùng khóc với nó, Vương gia sẽ dỗ ai đây? Muội phải cười nhiều, sau này sinh một hài tử hay cười, đến lúc muội khóc nó sẽ cùng Vương gia dỗ muội đấy."
Nàng nghiêng đầu suy nghĩ một lát, rồi lau nước mắt, vui vẻ ăn tiếp.
"Phải nói là dỗ nó, chỉ có A tỷ của nó là hiệu quả nhất." A thẩm xoa đầu Bảo Châu nói.
"Mẹ à, đó là vì lời A tỷ nói rất có lý mà! Lúc nhỏ A tỷ dỗ con ngủ, khi ấy con vừa rời xa mọi người, luôn sợ hãi muốn khóc. A tỷ bảo rằng mỗi khi muốn khóc thì hãy nghĩ đến những lần mọi người cười với con, tự nhiên con sẽ cười. Con làm theo lời A tỷ, thực sự không còn sợ nữa, còn thích cười nữa. Con hỏi A tỷ tại sao, A tỷ nói vì con nghĩ đến những người yêu thương con, họ cười với con là mong con vui vẻ. Vì con cũng yêu họ, nên học cách cười."
Đó là chuyện rất lâu rồi, đến ta cũng gần như quên mất. Khi ấy ta còn chưa làm nghề chèo thuyền bán rượu, vì có sức lực nên đi bến tàu bốc hàng. Buổi tối được chủ nhà cho phép, ta ngủ lại trong kho bến tàu.
Bảo Châu khi ấy còn nhỏ, lại sợ bóng tối, khóc rất nhiều. Ta liền lấy những lời này để dỗ nàng, không ngờ đến giờ nàng vẫn còn nhớ.
15
"Đúng vậy, lời tỷ tỷ của con nói đều đúng cả, con hãy nghe lời tỷ tỷ đi." A thúc ôn tồn nói.
Không phải vì ta nói đúng, mà những lời ấy là ta rút ra từ năm tháng tuổi trẻ, khi bôn ba tha hương, chỉ để làm mình trông mạnh mẽ hơn mà tìm cớ bào chữa.
"Bây giờ, bảo bối Bảo Châu của chúng ta không cần phải như vậy nữa. Người yêu thương con luôn ở bên cạnh, bảo vệ con chu toàn. Đêm tối thắp đèn, ngày mưa che ô, trời lạnh thêm áo. Bên người ấy, con chỉ cần sống vui vẻ mỗi ngày là đủ. Tuy mỗi ngày đều là bình thường, nhưng có người ấy ở bên, mọi ngày đều là ngày tốt lành."
Bảo Châu dường như hiểu ra, quay đầu nhìn Vương gia, lại quay sang nhìn ta. Hai gò má nàng đỏ hây hây, tựa đóa hoa đào, đẹp không sao tả xiết.
Ta đưa tay vuốt nhẹ mái tóc nàng, dịu dàng bảo: "Luôn có một người sẵn sàng đồng hành cùng muội cả đời. Nếu người đó yêu muội, muội chỉ cần yêu người ấy, không cần phải nghĩ ngợi gì nhiều."
Sau bữa cơm, ta cùng Bảo Châu đứng dưới hiên nhà nhìn tuyết rơi. Đông Hải không có tuyết, nên cảnh này đối với ta thật lạ lẫm.
A thúc uống rượu say đã đi nghỉ, A thẩm ở bên cạnh chăm sóc, lo ông sẽ không thoải mái.
Nhị tẩu bận rộn cả ngày, lại quay vào bếp chuẩn bị nguyên liệu để lát nữa ta gói hoành thánh.
Những người còn lại đứng cùng nhau dưới mái hiên nhìn tuyết. Ta đưa tay đón một bông tuyết, Bảo Châu cũng học theo, hứng lấy một bông. Tuyết tan trong lòng bàn tay nàng, nàng hí hửng chạy đến khoe với Vương gia.
Nàng thực sự đã trưởng thành. Những điều khiến nàng cảm thấy mới mẻ, hạnh phúc, giờ đây đã có người để sẻ chia. Ánh mắt Vương gia nhìn nàng, lấp lánh niềm vui, không thể nào che giấu.
"Sau này các huynh đối xử tốt hơn với Vương gia đi!" Ta nhẹ nhàng nói.
"Chỉ vì hắn cưới được bảo bối của nhà ta, nên bọn ta cảm thấy không thoải mái thôi." Tam ca nói, giọng pha chút hờn dỗi.
"Nhị ca cũng cưới được bảo bối của người khác, khi ra mắt nhạc phụ nhạc mẫu, có phải cũng nhận được đãi ngộ thế này không?" Ta hỏi.
"Còn tệ hơn nhiều. Uống rượu ba ngày chưa xuống nổi giường. Nhị tẩu của muội có tận năm ca ca, đều là người khó tính."
Thôi được, xem như ta chưa nói gì đi.
"Tam ca, sau này huynh cưới vợ, nhớ chọn nhà nào ít huynh đệ một chút, như thế đỡ vất vả hơn." Ta đùa.
"Muội nói chí phải, nhưng sao không nói đến đại ca?"
Ta nhìn Ôn Túc, hắn khoác chiếc áo choàng đen viền lông hồ ly trắng, đứng sừng sững dưới hiên, tựa như một bức tranh đầy thi vị giữa trời tuyết.
"Tam ca, huynh nhìn đại ca đi, từ dáng vẻ cho đến năng lực, ai mà dám bắt nạt huynh ấy?"
Nếu là ta, chắc chắn ta cũng chẳng nỡ để bất kỳ ai làm tổn thương hắn.
"Bảo Ngân, theo ta đến thư phòng, ta có chuyện muốn nói."
Đây là lần đầu tiên hắn nghiêm túc bảo ta như vậy. Ta không biết hắn muốn nói gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn bước theo.
Dáng hắn thẳng tắp, bờ vai rộng lớn, bước đi ung dung mà đầy quyến rũ. Chỉ nhìn bóng lưng thôi cũng đủ nhận ra hắn là bậc mỹ nhân hiếm có.
Thư phòng nằm ở tiền viện, quãng đường không xa, nhưng lúc chúng ta đến nơi, tuyết đã phủ trắng mái đầu.
Hôm nay cùng hắn đội tuyết, cũng xem như "bạc đầu bên nhau". Đã như vậy, cứ để mọi chuyện lặng yên. Ta vốn muốn làm đại cô nãi nãi của Ôn gia, còn Ôn Túc, hắn mãi là đại ca của ta. Những chuyện khác, đành thôi vậy!
Thư phòng rất lớn, các giá sách được sắp xếp gọn gàng, đầy ắp sách vở. Một chiếc bàn gỗ đỏ nổi bật giữa gian phòng, trên bàn chỉ có một chiếc ghế. Ngoài bút mực, giấy nghiên, trên bàn còn bày nhiều danh thiếp. Có lẽ nơi này chỉ có mình hắn sử dụng thường ngày.
Trong thư phòng vốn có một tiểu đồng hầu hạ, nhưng khi ta vào, hắn đã nhanh chóng lui ra. Địa long sưởi ấm khiến căn phòng thật dễ chịu. Ta cởi áo choàng ôm trong tay, hắn cũng cởi áo choàng, vắt lên giá, nhìn như có vẻ sẽ lưu lại lâu. Ta cũng làm theo, vắt áo lên giá.
Hắn chăm chú xem xét những tấm danh thiếp trên bàn. Ta cảm thấy buồn chán, liền tìm trên giá sách một quyển du ký, đứng tựa bàn lật đọc. Chỉ có một chiếc ghế, ta đành phải đứng mà đọc. Thực ra chữ ta nhận ra không nhiều, phần lớn chỉ là đoán, cũng nhờ có hình minh họa.
"Nàng cũng tự mình đọc du ký được rồi sao?"
Hắn bất chợt hỏi, giọng điệu thoáng vẻ tò mò.
"Dựa vào đoán là chính, với lại trong sách còn có hình vẽ mà!"
Để đứng đọc thoải mái, ta đặt quyển sách hơi xa một chút, gần chỗ hắn. Nghiêng đầu sang bên, ta vô tình bắt gặp gương mặt hắn nghiêng sáng bừng trong ánh sáng mờ mờ của buổi chiều. Đường nét khuôn mặt hoàn mỹ, ánh mắt sâu thẳm, đến cả góc cạnh cũng đẹp tựa tranh vẽ. Nhìn một lúc, ta bất giác ngây người.
Không ngờ hắn đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt đối diện với ta. Ta hoảng loạn cúi đầu, vội vờ như chăm chú đọc sách.
"Đại thái giám họ Tống đến Biện Kinh, ta nghe nói hoàng thượng có nhắn lại với nàng. Nàng không muốn gả cho ta là vì lời hoàng thượng, hay vì lý do nào khác?"
Hắn nghiêm túc mở lời, giọng nói trầm thấp hòa vào ánh sáng nhạt dần trong căn phòng.
"Khi nào thì ta nói không muốn gả cho ngài?"
Ta ngẩng đầu lên nhìn hắn, đầy vẻ hoang mang. Từ đầu đến cuối, có ai từng hỏi ý ta muốn gả hay không?
"Ta đã từ chối hôn sự với tiểu thư nhà Tống Các lão, chỉ để lấy nàng. Vậy mà nàng lại không tiếc bịa ra chuyện hôn ước từ thuở nhỏ, thậm chí dám lừa cả thánh thượng. Một lần ra đi là hai năm trời, có phải chờ đoán rằng ta đã thành hôn, nàng mới chịu quay về?"
Khóe môi hắn cong lên, ánh mắt nheo lại, mang theo sự nguy hiểm khiến người đối diện không rét mà run.
"Vì sao ngài muốn lấy ta?"
Ta cắn môi, cố gắng giữ vững ánh mắt. Hắn nói như thể đối với hắn, ta là người duy nhất.
Ta có thể cảm nhận được sự chân thành, nhưng không thể để lòng mình bị lung lay.
"Có phải vì muốn báo ân không? Nhưng ta đã nói rồi, ngài không nợ ta gì cả, không cần lấy chuyện lấy thân đền đáp."
"Nàng không muốn gả cho ta, lẽ nào là vì thấy ta... bẩn?"
Hắn chậm rãi cụp hàng mi dài, giọng nói trầm xuống, mang theo vẻ u uất khó tả.
Ta nhất thời không hiểu ý hắn
16
Khi ta kịp hiểu ra lời hắn nói, một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Hắn sao có thể nghĩ như vậy? Làm thế nào mà lại đi đến suy nghĩ ấy?
"Ngài bẩn chỗ nào cơ?"
"Ở đây sao? Hay là đây?"
Có lẽ trời tối dần cho ta chút can đảm liều lĩnh. Ta nhón người, nhẹ hôn lên mắt hắn, rồi mũi hắn, cuối cùng chạm khẽ vào đôi môi hắn.
Hắn như bị sét đánh, mắt mở to kinh ngạc. Ta nhìn hắn, tim đập thình thịch, rồi quay người bỏ chạy, áo choàng cũng chẳng kịp khoác.
Trở về phòng, ta chỉ muốn tự vả cho mình vài cái. Sao ta lại không kiềm chế được? Gan to đến mức có thể chứa cả trời hay sao? Ta lại quên mất hắn là ai, hắn không phải một cây cải trắng bình thường, mà là một cây cải trắng trên đỉnh núi cao. Heo thì làm sao leo được núi? Ta đúng là tự đưa mình vào chỗ chết!
Những ngày còn lại, ta bám lấy Bảo Châu, cùng ăn cùng ngủ, tránh gặp hắn. Dù có gặp cũng không dám ngẩng đầu. Đợi hắn đi chầu, ta lập tức chuyển sang ở trong phủ của Hoài vương, lần này trốn hẳn mười ngày.
Ta đã quyết, nếu hắn không nhắc đến chuyện đó, coi như chưa từng xảy ra. Còn nếu hắn dám nhắc lại, ta sẽ giả ngu đến cùng. Dù sao, hắn cũng chẳng thể làm gì được ta.
Đến ngày thứ mười một, đại thái giám họ Tống bất ngờ xuất hiện ở phủ Hoài vương, nói rằng hoàng hậu nương nương muốn gặp ta. Nghĩ lại, ta chỉ là một kẻ bình dân xuất thân, từng làm nô tỳ, sau thành người buôn bán, nay lại được gặp hoàng hậu. Trong đời, chuyện liều lĩnh nhất ta từng làm chắc là hôn Ôn Túc. Bây giờ nghĩ tới gặp hoàng hậu, lòng ta lạnh toát.
Ta muốn kéo Bảo Châu theo cùng, nhưng thái giám không cho. Ta viện cớ về thay y phục, ông ta cũng từ chối, chặn hết mọi đường thoát.
Trên đường theo sau thái giám, ta cảm giác chân mình mềm nhũn, bắp chân gần như chuột rút.
"Hai năm không gặp, Bảo Ngân cô nương vẫn y như cũ."
"A công trông lại khỏe hơn trước nhiều."
"Sao nào? Thành thân với gã Gâu Gâu kia chưa?"
"A công rõ ràng biết Gâu Gâu là ta bịa ra, chỉ để bảo vệ Ôn Túc, vậy mà còn giả vờ tin!"
"Hai năm nay, Biện Kinh rộ lên một câu chuyện, rằng ở hẻm Đường Hoa có một cô nương họ Trần, mắng người hay đến mức kinh thiên động địa, người nghe nô nức kéo đến xem. Chẳng phải cô nương cũng họ Trần, lại từng ở hẻm Đường Hoa sao?"
"A công, ngài tuổi cao rồi, đừng nghe những lời đồn bậy. Không có chuyện đó đâu."
"Hoàng thượng đã nghe chuyện này, còn cử nhị công tử đi xác minh. Nhị công tử nhớ rõ từng lời, thuật lại chi tiết. Trùng hợp, hôm đó thái hậu cũng ở đó, bà kể cho hoàng hậu nghe, hoàng hậu lại kể với các nương nương trong cung. Giờ thì sao? Trong hậu cung, ai phạm lỗi, hoàng hậu chỉ cần nhắc đến việc đưa cô nương vào cung, cả hậu cung đều yên bề. Chuyện này, đều nhờ phúc của cô nương cả."
"A công, ngài đừng dọa ta. Ta nhát gan, nghe mà sợ. Ta chỉ muốn sống yên ổn ở Biện Kinh, sao lại dây dưa đến các nương nương trong cung? Bây giờ ngài đưa ta vào, chẳng lẽ các nương nương không đánh c.h.ế.t ta sao?"
"Sợ gì? Ngươi có Ôn Thượng Thư chống lưng, Ôn thượng thư có hoàng thượng chống lưng. Chẳng khác nào hoàng thượng đứng về phía ngươi."
"A công, cách ví von của ngài thật quá đơn giản!"
"Nhưng này, trước khi gặp hoàng hậu, ngươi phải gặp hoàng thượng trước. Dù sao người cũng đã chờ ngươi hai năm rồi."
"A công, ngài nói kiểu đó thật dễ gây hiểu nhầm!"
Quả nhiên, hoàng thượng đang đợi trong Ngự Thư phòng. Ta quỳ xuống, hai chân run run, mãi chẳng thấy ai bảo ta đứng dậy.
"Đứng lên đi!"
Giọng nói nghe rất ôn hòa.
Ta đứng lên, vẫn không dám ngẩng đầu, trong cung quy củ nhiều mà chẳng ai dạy ta, ta tự nhiên chẳng biết gì. Nhưng long nhan là thứ không thể mạo phạm.
"Ngươi không định ngẩng đầu lên để trẫm nhìn rõ mặt sao?"
Lời của thánh nhân chính là thánh chỉ. Nếu đã là thánh nhân bảo ta ngẩng đầu, làm sao ta không nghe?
Ta chầm chậm ngẩng đầu lên. Hoàng thượng, trông diện mạo cũng rất bình thường, nhưng người lại mang theo khí chất khiến ai nhìn cũng nhận ra ngay rằng đây chính là đấng cửu ngũ chí tôn. Tướng mạo có thể không hoàn mỹ, nhưng khí chất lại xuất chúng.
"Trẫm nghe nói Như Sơ và Tống đại nhân bảo rằng ngươi trắng hơn cả hắn ba phần. Vậy mà sao bây giờ mặt lại đen thế này? Hay là bôi tro vào mặt để gạt trẫm?"
"Bệ hạ nghĩ nhiều rồi, thần nữ mới từ Đông Hải trở về, đen là do gió biển thổi. Chỉ cần dưỡng lại một thời gian là trắng lại thôi."
Làm gì có ai bôi tro mà đều như thế này chứ? Với lại, đâu phải ta đen lắm, chỉ hơi rám chút thôi mà.
"Còn cái gã Gâu Gâu của ngươi đâu?"