Ta Tự Bán Mình

4



Hắn không hề gầy yếu như vẻ ngoài, cơ bắp săn chắc, rõ nét, nhưng vì đau nên căng cứng, khiến ta vừa động vào đã cảm nhận được sự co rút ấy.

Chậm rãi, ta lấy lại bình tĩnh, kể cho hắn nghe chuyện hôm nay ta đi thăm nhà ngục.

"Đại lang quân nhất định là người có đại chí. Ngài đã bảo vệ được mạng sống của gia đình, những chuyện khác cứ giao cho ta. Ta nhất định sẽ chăm sóc bọn họ chu toàn. Trên thế gian này, điều đơn giản nhất chính là chết. Một sợi dây, một con dao, thậm chí cắn lưỡi tự sát đều có thể. Nhưng sống mới cần đến dũng khí lớn lao. Lang quân, ngài luôn chính trực, rộng lượng, là hiện thân của phong cốt. Gió sương có thể làm phong cốt ấy thêm kiên cường, và ngay cả trong lựa chọn hay từ bỏ, phong cốt ấy cũng thể hiện rõ ràng. Ngài đã chọn sống, vậy cần gì phải tự làm tổn thương chính mình? Những người hiểu và yêu mến ngài sẽ không bao giờ bỏ rơi ngài."

Có lẽ nhờ đọc sách mà ta có thể nói ra những lời hợp tình hợp lý như vậy.

Hắn nhắm mắt, nửa nằm nửa ngồi trên ghế, trông như đã ngủ.

Những vết thương ở bụng hắn nặng hơn cả, eo của hắn nhỏ đến đáng ngạc nhiên.

Bất chợt ta nhớ đến lời mẹ ta từng nói: "Nam nhân phải khỏe mạnh, rắn rỏi mới tốt. Eo quá nhỏ, chẳng những không bế nổi vợ con mà còn khó mà gánh vác gia đình."

Nghĩ đến đây, ta bất giác bật cười.

Hắn eo nhỏ, nhưng trông vẫn có sức mạnh đấy chứ.

"Xong rồi à? Thật ra không cần đâu. Chữa lành rồi, qua vài ngày lại rách, chỉ phí công thôi."

Hắn ngồi thẳng dậy, ta giúp hắn mặc lại áo.

"Ngài phải tự chăm sóc bản thân tốt hơn, bất kể thế nào cũng phải giữ sức khỏe."

"Ta chăm sóc thế nào đây? Đến mức này đã là nhượng bộ lớn nhất của ta rồi. Nếu bắt ta cũng phải giống những kẻ khác, khúm núm quỵ lụy, chi bằng c.h.ế.t đi cho xong."

Hắn nói với vẻ giận dỗi.

Ta á khẩu, không biết phải trả lời thế nào.

Đúng vậy, nói thì dễ, nhưng làm mới khó biết bao.

Làm sao hắn có thể thuyết phục chính mình trở thành nam sủng của trưởng công chúa?

Làm sao hắn có thể cắn răng chịu đựng đến ngày hôm nay?

Thà chịu đau đớn về thể xác, hắn cũng muốn bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng của mình.

"Ta đói rồi, làm gì ăn đi."

"Về muộn vậy không sao chứ?"

"Hôm nay nàng ta cho phép, bảo ta về nhà. Giờ ta còn nơi nào gọi là nhà nữa? Chỉ còn mỗi chỗ này thôi."

Hôm nay ta đã ghé nhà ngục, ngày mai cũng không ra thuyền.

Nhà chẳng còn gì nhiều, chỉ còn hai con cá vược nuôi trong bể nước.

Ta bắt một con, làm sạch rồi hấp.

Hắn kéo ghế nhỏ của Bảo Châu, ngồi trước cửa bếp nhìn ta nấu nướng.

Ta hâm lại bát cháo trắng trong nồi, làm thêm vài món: cá hấp, vài con tôm xay, vài miếng thịt lạp xào.

Hắn không kén ăn, mỗi món ta làm một ít, hắn ăn sạch sẽ.

Khi ta rửa bát, hắn đứng cạnh bếp nhìn.

Hắn cao, ánh đèn dầu chiếu lên tường tạo thành bóng dài.

"Ta muốn làm một nghề khác. Nếu lão gia và phu nhân được thả mà không thể phục chức, ta muốn thuê một viện lớn hơn. Hai lang quân nếu còn học được thì phải học, nhưng với thu nhập từ thuyền, sợ rằng chỉ đủ sống qua ngày, không dám nghĩ xa hơn."

Ta nói suy nghĩ của mình cho hắn nghe.

Hắn cúi mắt, đôi mắt sâu thẳm, dưới mắt là bóng mờ mệt mỏi.

"Ngươi có từng nghĩ đến ta không?"

"Đương nhiên là có. Ta không rõ ngài làm việc gì, nhưng hẳn là liên quan đến trưởng công chúa. Hoàng gia vốn nhiều mưu mô, chuyện ngày mai ai biết trước được? Chỉ mong ngài thoát thân an toàn, thế là tốt nhất."

 

Hắn nhếch môi, như cười mà không cười.

"Ngươi định làm nghề gì?"

"Năm nay làm ăn tốt, trừ ba mươi lượng gửi về cho cha mẹ, tiền ăn mặc và chi phí thăm ngục, ta còn lại sáu mươi lượng bạc và năm mươi bảy đồng. Số này ở Biện Kinh ngay cả thuê một cửa hàng nhỏ cũng không đủ."

"Ta còn chưa nghĩ ra, định mấy ngày này nghỉ thuyền, đi xem thử có việc gì khả thi hơn."

"Chuyện tiền bạc, để ta nghĩ cách."

"Không được. Nếu ngài có tiền, đã lấy ra từ lâu, sao còn chờ đến bây giờ? Ngài chỉ cần chăm lo cho bản thân là được, còn ta sẽ tìm cách."

Hắn nhìn ta, ánh mắt vừa sâu thẳm vừa khó đoán.

Ta bị nhìn đến khó chịu, nhíu mày đáp lại.

Bất ngờ, hắn giơ một ngón tay thon dài, trắng muốt chọc vào trán ta, suýt làm ta ngã ngửa.

Ta ôm trán đỏ, tức giận trừng mắt nhìn hắn.

Hắn cười, nụ cười tươi rói, môi đỏ răng trắng, đẹp đến mức khiến người ta kinh ngạc.

6

Ta tìm đến Hương Tú, hỏi mượn nàng một trăm lượng bạc.

Đó là toàn bộ số tiền riêng mà nàng dành dụm được.

Ta hứa rằng nửa năm sau sẽ trả lại nàng một trăm ba mươi lượng.

Khi bán cá, ta quen một vị đại thúc làm nghề chạy thuyền.

Vợ ông cũng như ta, làm nghề bán đồ ăn trên thuyền.

Thuyền của họ chuyên đi Đông Hải thu mua ngọc trai, sau đó vận chuyển về kinh thành bán lại, nghe nói là một nghề kiếm lời lớn.

Ta cầu xin đại thúc, đưa cho ông hai lượng bạc mời uống rượu.

Sau đó, ta giao Bảo Châu cho Hà nương tử chăm sóc, mang theo hơn một trăm lượng bạc, giả làm một tiểu cô nương đi nương nhờ thân thích, cùng thuyền đi Đông Hải.

Trên thuyền còn có nhiều hành khách khác, già trẻ nam nữ đủ cả.

Ta trà trộn trong đám đông, không mấy nổi bật.

Chuyến đi kéo dài hơn hai tháng.

Khi ta trở về, đã là đầu tháng Tám, lúc nóng nhất đã qua.

Gió biển thổi làm da ta đen sạm, còn Bảo Châu thì lớn thêm một chút.

Một chuyến đi, sau khi trả nợ Hương Tú, ta còn dư lại hơn sáu trăm lượng bạc.

Ra biển phụ thuộc vào vận may, nếu ông trời không thương, lật thuyền mất mạng là chuyện thường, nên đây không phải kế lâu dài.

Ta thuê một căn cửa hàng ở phố Đông, phía sau có ba gian phòng, ta và Bảo Châu ở rất thoải mái.

Phố này nhiều người bán trà, đồ ăn sáng và ăn khuya, ta quyết định bán mì hoành thánh, rất hợp lý.

Cửa hàng vốn dĩ là tiệm ăn, chỉ cần lau sạch dầu mỡ trên bàn và sàn nhà là được.

Bảo Châu phải đi học, chỉ có thể giúp ta sau giờ học.

Ta dọn dẹp suốt bảy, tám ngày, còn dùng vôi trắng quét lại tường.

Ta thay rèm vải ở cửa thành rèm trúc, đặt vài chậu cúc đang nở rộ trên bậu cửa sổ.

Cửa hàng chỉ có bốn bàn.

Nếu mỗi bữa đều kín khách, mỗi ngày ta có thể kiếm được ba lượng bạc.

Mấy ngày trước khai trương, ta còn đang lo lắng chuyện bảng hiệu, thì nửa đêm Đại lang quân xuất hiện.

Đã ba tháng ta không gặp hắn.

Hắn trông vẫn như trước, nhưng dường như có gì đó khác mà ta không thể nói rõ.

Hắn mặc một bộ áo dài đen, thắt lưng ngọc xanh, khiến vòng eo vốn đã nhỏ của hắn càng thêm nổi bật, nhỏ đến mức khó tin.

"Ngươi, một cô nương, gan lớn thật, dám tự mình ra biển. Thời tiết trên biển khó lường, ngươi cũng dám đi? Nếu thuyền lật, cái mạng nhỏ của ngươi sớm đã mất rồi. Ta không nói tiền bạc cứ để ta lo sao?"

Hắn nhíu mày, vẻ mặt đầy giận dữ.

Ta nhìn sắc mặt hắn, biết điều cúi đầu, không dám chọc giận.

"Sao thế? Không dám nói gì à? Ngươi nhìn lại bộ dạng mình đi. Vốn dĩ đã xấu, chỉ được cái trắng trẻo mà thôi, giờ thì hay rồi, đen như cục than. Thế này còn ai dám lấy ngươi?"

Tự dưng lại công kích cá nhân!

"Không phiền lang quân bận tâm. Cha ta đã định cho ta một mối hôn sự từ nhỏ. Đợi nhà họ Ôn bình an vô sự, ta sẽ về quê lấy chồng."

Ta đáp với gương mặt lạnh tanh.

Nhà ta nghèo đến mức đáy nồi cũng chẳng còn, lấy đâu ra mối hôn sự?

Nếu thật có, ông bà nội ta chắc đã sớm gả ta đi làm con dâu nuôi từ nhỏ rồi.

Ta rõ ràng thấy hắn khựng lại, đôi mắt đen láy nhìn ta chằm chằm.

Ta không né tránh, đây là vấn đề tự trọng.

"Tốt, rất tốt. Đã có hôn ước, ngươi muốn làm gì thì làm. Chỉ cần giữ được cái mạng nhỏ này."

Hắn ném xuống một tờ giấy, không nói gì thêm, định bỏ đi.

Ta cuống lên, kéo tay áo hắn lại.

"Không ăn cơm sao? Ta làm cho ngài bát hoành thánh hải sản, đảm bảo ngon đến mức ngài muốn nuốt luôn cả lưỡi."

Ta cười giả lả, cố dỗ dành hắn.

Hắn đứng đó một lúc lâu, cuối cùng miễn cưỡng quay lại ngồi xuống.

Tính cách như hắn, ở phủ công chúa làm sao nhẫn nhịn được?

Nghĩ đến những vết thương chằng chịt trên người hắn, ta lại tự hỏi, cần gì phải cố tình làm hắn bực mình?

Trong căn nhà nhỏ này, hắn đáng lẽ phải đến với niềm vui, và ra đi cũng với nụ cười.

"Ngài đừng giận mà! Ngài xem, cửa hàng sắp khai trương rồi, sau này ta nhất định sẽ không chạy loạn nữa. Chỉ là cửa hàng còn chưa có bảng hiệu, đã là chuyện của nhà chúng ta, chẳng lẽ ngài không nên góp chút sức hay sao?"

Ta tìm bút mực, lại lục ra một tờ giấy.

"Đã nghĩ tên quán chưa?" Hắn cầm bút, quay lại hỏi.

"Hoành thánh hải sản! Khách đến quán ta đều là dân thường, viết thế này rõ ràng, ai cũng biết hoành thánh của ta tươi ngon."

Hắn mỉm cười, xắn tay áo, nâng bút, rồi viết một mạch.

Về sau, ta đã nhìn thấy hắn trong rất nhiều dáng vẻ khác nhau, nhưng chỉ có đêm ấy, khi hắn xắn tay áo, lưng thẳng tắp, nét mặt bình thản dưới ánh đèn vàng mờ, để lại một hình bóng yên tĩnh, là khoảnh khắc đẹp nhất.

Nét bút gầy mảnh, lực bút mạnh mẽ xuyên thấu cả giấy.

Đó mới là con người thật của hắn: tràn đầy sức sống, tự tin và hoàn mỹ.

Ta cứ thế ngẩn ngơ nhìn hắn.

"Sao rồi?" Hắn quay đầu lại hỏi, trong mắt như có cả dải ngân hà rơi xuống.

"Đẹp lắm. Ta nhìn đến ngây người."

Chữ đẹp, người lại càng đẹp, đẹp đến mức không thể tưởng.

Hắn mím môi, khẽ cười.

Về sau ta mới biết, năm đó hắn cũng chỉ mới hai mươi hai tuổi.

Hắn ăn hai bát hoành thánh, lúc rời đi, ta dúi tờ ngân phiếu lại cho hắn, bảo rằng hắn nên trả lại nơi đã lấy, bất kể là quan hệ ra sao, dính dáng đến tiền bạc, tình cảm sẽ không còn thuần khiết nữa.

Cuối cùng, hắn nhận lại tờ ngân phiếu, nói với ta:

"Ngươi mà là nam nhân, còn không biết sẽ lợi hại đến mức nào?"

Đáng tiếc, ta là thân nữ nhi, những gì ta có thể làm cũng chỉ đến thế.

Quán hoành thánh ngày một đông khách, ta một mình không xoay xở nổi, liền thuê Hà nương tử làm bếp phụ.

Đến cuối năm, khi ngồi đếm bạc, lòng ta tràn đầy tự tin.

 

7

Ngày qua ngày, đến năm ta 19 tuổi, trưởng công chúa quay trở lại kinh thành.

Nghe nói nàng sẽ ở lại đó một thời gian, có lẽ sẽ không quay về Đông Đô sớm.

Công chúa rời đi, cũng mang theo hắn.

Thật ra hắn không thường xuyên đến, có khi một tháng, thậm chí vài tháng mới trở lại một lần.

Mỗi lần đến cũng chỉ vào nửa đêm, ở lại thời gian đủ chỉ để ăn một bát cơm, nói vài câu rồi lại đi.

Nhưng ta vẫn luôn mong ngóng, nhớ nhung hắn.

Người ta nói mỹ nhân làm loạn triều chính, cũng làm rối lòng người.

Nhưng mỹ nhân lại không tự biết.

Đến tháng Chạp, thánh thượng phát nguyện.

Không ai rõ ngài phát nguyện điều gì, nhưng ai cũng biết ngài tín đạo, ngày ngày luyện đan cầu trường sinh bất tử.

Việc ngài phát nguyện lần này có một kết quả tốt: thiên hạ đại xá.

Nhà họ Ôn cũng được nằm trong danh sách đó.

Chỉ có điều, di nương vì mắc phong hàn mà không qua khỏi, cứ thế mà ra đi.

Ta thuê một viện mới, có sáu gian phòng, đã dọn dẹp xong xuôi từ lâu.

Năm đó, thật ra mọi việc đều rất tốt, chỉ trừ việc hắn không ở đây.

Bảo Châu nay đã 14 tuổi, trở thành một thiếu nữ duyên dáng, như đóa hoa vừa nở rộ.

Chứng ngây ngô của nàng dường như đã khỏi, nói năng, hành xử đâu ra đó, chỉ có đôi lúc hơi cố chấp.

Ví dụ như ta muốn nàng về nhà ở, nhưng nàng nhất quyết không chịu, ai nói gì cũng không nghe.

Ta đã là một cô nương lớn tuổi chưa chồng, còn nàng thì đã trưởng thành, không thể ngày ngày theo ta ra quán phô bày nhan sắc được nữa.

Nàng đẹp thế kia, nên ở nhà giữ gìn thanh danh, học thêm cầm kỳ thư họa với cha mẹ.

Sau này khi đại ca nàng trở về, nhất định có thể tìm cho nàng một mối nhân duyên thật tốt.

Không còn cách nào, ta đành đưa nàng về nhà.

Ta cho gia đình Hà nương tử ở miễn phí trong sân sau, vừa giúp họ tiết kiệm tiền thuê nhà, vừa để họ trông nom quán, quả là lợi cả đôi đường.

Ta nay đã là người tự do, nói thẳng ra không còn liên quan đến nhà họ Ôn.

Ở chung với Bảo Châu thì không sao, nhưng khi về nhà, ta lại thấy không thoải mái.

Tuy vậy, lão gia và phu nhân đối đãi với ta thật như nữ nhi ruột, không khác gì với Bảo Châu.

Hai vị lang quân cũng rất lễ độ, tôn trọng ta, lâu dần ta cũng quen, gọi họ là "A thúc" và "A thẩm", cùng Bảo Châu gọi hai vị lang quân là nhị ca và tam ca.

Hắn đã đi nửa năm, không có lấy một lá thư.

A thúc dường như tìm được sở thích mới, mỗi ngày đều đến tư thục dạy nửa buổi, nửa buổi còn lại ở nhà dạy hai người nhi tử.

A thúc vốn xuất thân là cử nhân, chuyện này rất đỗi tự nhiên.

Bảo Châu không cần đến trường nữa, ngày ngày theo mẹ học đọc sách, làm nữ công gia chánh, còn phụ giúp việc nhà, đi chợ nấu cơm.

Nàng nay cái gì cũng thành thạo, chỉ cần ta chuẩn bị cho nàng một món hồi môn dày dặn, muốn tìm một lang quân thế nào chẳng được?

Ta chỉ mong một điều, nàng có thể gả cho người yêu thương, che chở nàng, để nàng sống một đời vui vẻ, không lo âu.

Một hôm ta về nhà muộn, vừa bước vào đã cảm nhận được bầu không khí trầm mặc, căng thẳng.

Ta không rõ có chuyện gì xảy ra.

Người nhà cũng không nói rõ được, chỉ bảo rằng A thúc sáng nay đi tư thục, về nhà liền nhốt mình trong phòng, cả ngày không ăn uống gì.

Ta mơ hồ đoán ra được, hẳn là ông đã biết chuyện của Đại lang quân.

Chuyện này là điều sớm muộn, chỉ là xảy ra sớm một ngày hay muộn một ngày mà thôi.

Ta nấu bát hoành thánh mang từ quán về, bảo mọi người ăn trước, rồi bưng một bát vào phòng tìm ông.

Phòng phía đông để trống làm thư phòng, ông đang ở trong đó.

Ta gọi vài tiếng, ông mới đáp.

Ta đẩy cửa vào, thấy trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, hắt lên một bóng dáng cô đơn.

Ta đặt khay xuống bàn, tìm que diêm để thắp đèn.

Chỉ qua một ngày không gặp, A thúc dường như già đi nhiều.

Mái tóc vốn đã bạc, giờ lại càng bạc hơn.

Ông khom lưng, không thể thẳng người như trước.

"A thúc nghe được chuyện của Đại lang quân rồi phải không?"

Ta đặt bát hoành thánh trước mặt ông, đưa đũa đến tay ông, nhưng ông run đến mức không cầm nổi.

"A thúc là giận vì huynh ấy làm mất danh tiếng hay vì đau lòng cho huynh ấy?"

"Con ta khổ quá. Là ta hại nó."

Chương trước Chương tiếp
Loading...