Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ta Nhường Nàng Danh Phận
4
Lúc thì nhớ đến dáng vẻ Trưởng Công Chúa chải tóc cho ta.
Lúc lại nhớ đôi mắt đỏ ngầu của bà khi cắn cổ tay ta.
Lúc lại nhớ giọng bà ôm ta gọi “A Cúc”.
Đến gần sáng, ta mới mơ màng ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh lại, mặt trời đã lên cao.
Ta hoảng hốt chạy tới viện của Trưởng Công Chúa.
Nơi ấy đã trống không.
Họ đi rồi sao?
Đều tại ta ngủ muộn quá, đến lời từ biệt cũng chưa kịp nói với bà.
“Tiểu Hy.”
Phía sau bỗng vang lên tiếng ma ma.
Ta quay đầu lại, thấy bà đứng cách đó không xa, bên cạnh là một chiếc xe ngựa.
“Đi thôi, theo chúng ta về kinh.”
Ta lắc đầu:
“Con không đi, con phải ở trong chùa…”
“Lúc công chúa phát bệnh, chỉ có con mới khiến bà bình tĩnh lại.”
Ma ma bước tới, nắm tay ta.
“Tiểu Hy, đi cùng chúng ta đi. Đợi khi công chúa khỏi bệnh, con lại quay về.”
“Công chúa cũng không nỡ xa con.”
Trong xe ngựa, rèm khẽ động.
Trưởng Công Chúa thò đầu ra, vẫy tay với ta.
Ta do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định…
Chỉ xuống núi một thời gian thôi.
Đợi khi bệnh của công chúa khỏi hẳn, ta sẽ quay về.
12
Xuống núi xong, ta ở lại phủ Trưởng Công Chúa.
Phủ thật lớn, lớn hơn cái viện nhỏ trước kia ta từng ở rất nhiều.
Nhưng ta không có tâm trí đi dạo.
Bởi vì tình trạng của Trưởng Công Chúa càng ngày càng tệ.
Có lẽ trở về nơi đầy ký ức đau buồn, nên bà phát bệnh thường xuyên hơn lúc ở chùa.
Có lúc nửa đêm bà đột nhiên chạy ra ngoài, gọi tên A Cúc, tìm khắp phủ.
Có lúc ban ngày cũng bất chợt lao ra cửa, không ai cản nổi.
Vệ thần y vài ngày lại đến bắt mạch một lần.
Hôm ấy ta đứng ngoài cửa lén nghe, nghe ông nói với ma ma:
“Muốn chữa khỏi bệnh của Trưởng Công Chúa thật ra không khó. Uống vài thang thuốc, châm cứu mấy ngày, là có thể giúp bà tỉnh táo lại.”
Ma ma mừng rỡ:
“Thật tốt quá!”
“Nhưng mà.”
Vệ thần y cắt lời bà.
“Chuyện cũ quá nặng nề. Phò mã tử trận, A Cúc chết yểu, hai chuyện này đè nặng trong lòng công chúa, bà chưa từng thật sự buông xuống.”
“Dù ta dùng thuốc và kim châm khiến bà tỉnh táo, chỉ cần trong lòng bà vẫn còn những chuyện ấy, sớm muộn gì cũng sẽ phát điên trở lại.”
Ma ma im lặng.
“Trừ phi… bà tự mình bước ra được.”
“Hoặc là… có người nào đó, có chuyện gì đó, khiến hai tảng đá trong lòng bà dần nhẹ đi.”
Hôm ấy, Trưởng Công Chúa lại chạy ra ngoài.
Ta cùng ma ma và mấy thị vệ hốt hoảng đuổi theo.
Đuổi đến bờ hồ, chúng ta bỗng dừng lại.
Bên hồ có hai người.
Một là Trưởng Công Chúa.
Người kia là một cô nương mặc áo giản dị, đang nắm tay bà, giọng run run.
“A Cúc ở đây, nương… A Cúc không đi đâu cả.”
Người đó… là Thẩm Thu Vân.
Tim ta chùng xuống, đang định lặng lẽ trốn đi.
Nhưng Trưởng Công Chúa bỗng buông tay Thẩm Thu Vân ra.
“Ngươi không phải A Cúc.”
Nụ cười trên mặt Thẩm Thu Vân cứng lại.
“Ngươi không phải A Cúc của ta.”
Trưởng Công Chúa lùi một bước, giọng càng lúc càng lạnh.
“Ngươi là ai? Vì sao dám lừa ta?”
Thẩm Thu Vân hoảng hốt, vươn tay muốn kéo bà.
“Con… con là A Cúc mà, nương, người nhìn con đi…”
“Đừng chạm vào ta!”
Trưởng Công Chúa hất mạnh tay nàng ra, rồi bất ngờ nhào tới bóp cổ nàng.
“Ngươi lừa ta! Ngươi giấu A Cúc của ta ở đâu!”
Thẩm Thu Vân bị bóp đến mặt tím tái, giãy giụa dữ dội.
Trong lúc hoảng loạn nàng đẩy mạnh một cái.
Trưởng Công Chúa lảo đảo lùi lại, chân trượt đi, mắt thấy sắp ngã xuống hồ.
Ta chưa kịp nghĩ gì đã lao tới nắm lấy cổ tay bà.
Người thì kéo được lại.
Nhưng chân ta lại hụt xuống.
“Ùm!”
Nước hồ lạnh buốt lập tức nhấn chìm ta.
Lạnh quá.
Tối quá.
Ta không nhìn thấy gì, cũng không nghe thấy gì.
Ngay lúc tưởng mình sắp chết, bỗng có một bàn tay nắm lấy ta.
Ta bị kéo lên khỏi mặt nước.
“A Cúc! A Cúc!”
Trưởng Công Chúa ôm ta, bơi về phía bờ.
“A Cúc đừng sợ, nương ở đây, nương ở đây…”
Ta mơ màng nhìn bà, muốn nói ta không phải A Cúc, ta là Tiểu Hy.
Nhưng lời còn chưa ra khỏi miệng, trước mắt tối sầm lại.
Ta không thấy gì nữa.
Khi tỉnh lại, ta đang nằm trên giường.
Trưởng Công Chúa nắm tay ta, mắt sưng đỏ, như đã khóc rất lâu.
“Tiểu Hy?”
Thấy ta tỉnh, mắt bà lại đỏ lên.
“Tiểu Hy, con không sao chứ? Có chỗ nào khó chịu không?”
Ta khẽ nói:
“Không sao… công chúa, con không sao.”
Ma ma đứng bên lau nước mắt, thở phào một hơi dài.
Đại phu bước tới bắt mạch cho ta rồi gật đầu.
“Không sao nữa rồi. Chỉ là rơi xuống nước bị lạnh, dưỡng vài ngày là ổn.”
Ma ma không nhịn được lẩm bẩm:
“Tiểu Hy à, con làm chúng ta sợ chết khiếp. Công chúa canh con cả đêm, mắt còn chưa khép…”
Ta quay sang nhìn Trưởng Công Chúa.
“Con tỉnh là tốt rồi.”
Bà đứng dậy đi ra ngoài.
Một lúc sau quay lại, trên tay bưng một bát thuốc.
Thuốc còn bốc hơi nóng.
Trưởng Công Chúa ngồi bên giường, từng muỗng thổi nguội rồi đưa đến miệng ta.
“Lại đây, uống thuốc.”
Thuốc quá đắng, ta nhăn mặt uống xuống, đắng đến tê cả lưỡi.
Uống xong ngụm cuối cùng, miệng ta bỗng bị nhét vào một thứ.
Là một viên mứt ngọt.
Trong lòng ta bỗng ấm áp.
Bà thật sự giống mẹ ta quá.
Nếu bà thật sự là mẹ ta thì tốt biết bao…
Hốc mắt bỗng nóng lên.
Ta vội cúi đầu, vùi mặt vào chăn.
Không được khóc.
Không thể khóc trước mặt Trưởng Công Chúa.
13
Ngày hôm sau, trời nắng rất đẹp.
Trưởng Công Chúa sáng sớm đã được gọi vào cung, nói là Thái hậu nhớ bà.
Ma ma bảo ta ra sân phơi nắng, nói như vậy sẽ mau khỏi.
Ta bê một chiếc ghế nhỏ ngồi dưới hiên, nheo mắt phơi nắng.
Ánh nắng ấm áp khiến người ta lười biếng.
Bỗng có bóng người đứng chắn trước mặt ta.
Ta ngẩng đầu lên, sững lại.
Là cha ta.
Tên giữ cửa chạy theo phía sau, gọi vào trong:
“Ma ma Thôi, Hứa đại nhân có việc muốn gặp công chúa.”
Ma ma bước tới, nhìn thấy ông liền hơi nhíu mày.
“Hứa đại nhân, hôm nay công chúa không có ở phủ. Nếu ngài muốn thay con gái mình đến xin lỗi, thì hôm khác hãy tới.”
Cha ta cười cười.
“Không sao, ta có thể đợi một lát.”
Ánh mắt ông rơi lên người ta.
“Đây chắc là cô nương hôm qua cứu Trưởng Công Chúa phải không?”
Ta cúi đầu, không dám nhìn ông.
Ma ma xoa trán ta.
“Tiểu Hy, muốn ăn bánh không?”
Ta gật đầu.
“Hứa đại nhân, ngài về trước đi. Đợi khi công chúa về rồi hẵng tới.”
Bà xoay người đi lấy bánh cho ta.
Cha ta vẫn đứng đó, nhìn ta bằng ánh mắt trầm nặng, mày nhíu chặt như muốn kẹp chết ruồi.
“Được, ma ma, vậy ta hôm khác sẽ tới.”
Ông nói với theo bóng lưng ma ma.
Đợi khi bà đi xa, ông cúi xuống, ghé sát tai ta, hạ giọng nói:
“Ngày mai ta chờ con ở nhà.”
Tim ta thắt lại, ngẩng đầu nhìn ông.
Nhưng ông đã đứng thẳng dậy, như không có chuyện gì, quay người rời đi.
14
Hôm sau, ta lấy cớ muốn dạo quanh phủ một chút, lén lút ra ngoài bằng cửa hông.
Suốt dọc đường, lòng ta rối bời.
Cha gọi ta đến để làm gì?
Có phải ông nhớ ta không?
Hay muốn xem ta sống có tốt không?
Ông có trách ta tự ý xuống núi không?
Có khi nào… có khi nào ông sẽ đón ta về không?
Ta nghĩ như vậy, bước chân càng lúc càng nhanh.
Đến trước cổng nhà.
Trong nhà, cha đang ngồi ở chính đường chờ ta.
Thấy ta bước vào, ông đứng dậy, đi về phía ta.
“Chát!”
Một cái tát giáng mạnh vào mặt ta.
Ta hoàn toàn sững sờ, nước mắt lập tức trào ra.
“Ngươi xuống núi làm gì?”
“Ngươi muốn hại chết Thu Vân sao?”
Ta ôm mặt, cả người run lên.
“Con chỉ… con chỉ theo Trưởng Công Chúa để chữa bệnh cho bà. Đợi khi bà khỏi, con sẽ quay lại núi. Cha, con không nói mình là ai. Không ai biết con là người nhà họ Hứa.”
Sắc mặt cha dịu đi một chút, nhưng mày vẫn nhíu chặt.
“Ta nghe nói Trưởng Công Chúa đưa một cô nhi về phủ, đối đãi rất đặc biệt.”
“Không phải là ngươi chứ?”
Ta không dám nói.
Cha hừ lạnh.
“Tiểu Hy, ai cho ngươi chọc vào Trưởng Công Chúa? Ngươi không thể yên phận ở trên núi sao?”
“Con không cố ý đến gần bà.”
Nước mắt ta chảy đầy mặt.
“Là bà nhận nhầm con thành con gái mình, con…”
“Vậy thì bây giờ ngươi đi đi.”
Ông cắt ngang lời ta.
Ta sững lại.
“Đi?”
“Ta định để Thu Vân đi.”
“Để nó đến an ủi Trưởng Công Chúa. Nếu có được sự che chở của công chúa, sau này dù có ai phát hiện nó là hậu nhân của Tĩnh Nam Hầu phủ, công chúa cũng sẽ bảo vệ nó. Hoàng thượng nể mặt công chúa, cũng sẽ tha cho nó.”
Ta nhớ đến cảnh hôm bên hồ.
Thẩm Thu Vân bị Trưởng Công Chúa bóp cổ, mặt tím tái.
“Nàng sẽ bị thương. Cha, lúc công chúa phát bệnh có thể làm hại người. Bà suýt bóp chết Thẩm Thu Vân…”
“Ngươi làm được, vì sao Thu Vân lại không?”
Giọng cha lạnh lùng.
“Tiểu Hy, Thu Vân là con gái của ân nhân ta. Con là con gái ta, con phải giúp cha báo ân.”