Ta Nhường Nàng Danh Phận

3



Sắc mặt Trưởng Công Chúa lập tức thay đổi, bà cúi xuống cắn mạnh vào cổ tay ta.

Đau đến mức ta hít mạnh một hơi, nước mắt suýt trào ra.

Ma ma bên cạnh hít lạnh một tiếng, muốn kéo ra mà không dám.

Ta cắn răng chịu đau, tay còn lại nhẹ nhàng vỗ lưng bà.

“Nương, không sao đâu.”

“Là A Cúc đây, người nhìn ta đi, ta ở đây mà.”

Bà vẫn không buông.

Máu rỉ ra, chảy dọc theo cổ tay ta.

Ta nghiến răng, vừa vỗ lưng bà vừa lặp đi lặp lại mấy câu.

“Nương đừng sợ, A Cúc ở đây.”

“Nương đừng sợ, A Cúc sẽ không đi đâu cả.”

Rất lâu sau.

Bà bỗng buông miệng ra, ngẩng đầu nhìn ta.

Trong đôi mắt ấy dần dần có lại chút tỉnh táo.

“A Cúc…”

Trưởng Công Chúa đưa tay sờ mặt ta, chạm phải đầy nước mắt.

Bà ôm chặt ta vào lòng.

“A Cúc ở đây.”

“A Cúc không đi đâu cả, A Cúc vẫn ở đây.”

Ta ở trong lòng bà, đau đến run lên.

Cô nương trên cây đã được người gọi xuống, đứng một bên xấu hổ, mặt lúc đỏ lúc trắng.

“Ngươi…”

Nàng chỉ vào ta, định nói gì đó.

Ma ma bất lực nhìn nàng.

“Thái tử, xin mời hồi cung. Hôm nay Trưởng Công Chúa bị kinh động, không tiện gặp khách.”

Thái tử?

Nàng là thái tử sao?

Sao lại mặc váy?

“Ma ma Thôi, ta không cố ý, ta chỉ lo cho cô cô…”

“Thôi được, ngày mai ta lại đến.”

Hắn quay đầu ba lần mới rời đi.

Trong viện dần yên tĩnh lại.

Trưởng Công Chúa vẫn ôm ta không chịu buông.

Ta tựa trong lòng bà, khẽ nói:

“Nương, ta hái hoa cho người.”

“Ừ?”

“Để ở ngoài cửa rồi, lát nữa ta lấy cho người xem.”

Bà không nói gì, chỉ ôm ta chặt hơn một chút.

Ma ma ở bên khuyên:

“Công chúa, trước hết bôi thuốc cho tiểu thư đi, cổ tay vẫn còn chảy máu.”

Trưởng Công Chúa lúc này mới buông ta ra, cúi đầu nhìn cổ tay ta.

Một vòng dấu răng sâu hằn trên đó, máu loang ra trông rất đáng sợ.

Nước mắt bà lập tức rơi xuống.

“A Cúc… nương không cố ý…”

Ta lắc đầu, dùng tay còn lại lau nước mắt cho bà.

“Không đau đâu. Thật sự không đau.”

Ma ma mang thuốc tới, cẩn thận bôi lên cho ta.

Thuốc mát lạnh, che đi cảm giác bỏng rát.

Trưởng Công Chúa ngồi bên cạnh, nắm tay ta suốt, mắt đỏ hoe, không nói một lời.

Tối hôm đó, bà không cho ta đi.

Ta ngủ ngay trên giường của bà, tựa vào lòng bà.

Bà nhẹ nhàng vỗ lưng ta.

“A Cúc.”

“Ừ?”

“Ngày mai nương làm bánh phù dung cho con. Món con thích nhất!”

“Vâng.”

9

Sáng hôm sau, ta mơ màng tỉnh dậy, phát hiện Trưởng Công Chúa đã tỉnh.

Bà nghiêng người nhìn chằm chằm cổ tay ta.

Trên cổ tay quấn băng trắng, đó là vết thương ma ma băng tối qua.

Ta vội rụt tay vào trong chăn.

“Trưởng Công Chúa, ta không sao. Thật sự không sao.”

“Có phải ta lại phát bệnh rồi? Ta lại làm con bị thương, đúng không?”

Ta lắc đầu.

Bà đưa tay xoa nhẹ đầu ta.

“Sao con không chạy?”

Ta nhìn bà, nghĩ một lúc rồi thành thật trả lời:

“Vì trên người công chúa có mùi của nương.”

Tay bà khựng lại, không biết đang nghĩ gì.

“Con bị thương ở tay, hôm nay để ta chải tóc cho con.”

Ta kinh ngạc đến mức sững sờ.

Trưởng Công Chúa bảo ta ngồi trước bàn trang điểm, cầm chiếc lược gỗ chải tóc cho ta từng chút một.

“Khi A Cúc còn nhỏ, ngày nào ta cũng chải tóc cho con bé.”

“Tóc con bé mềm và mảnh lắm, lúc nào cũng rối, phải chải rất lâu mới gỡ được.”

Ta không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi yên.

Bà búi cho ta một kiểu tóc song loa rất đẹp.

Ta nhìn mình trong gương mãi không chớp mắt.

“Cảm ơn công chúa.”

Đang ăn sáng thì trong viện bỗng có người tới.

Là một thiếu niên mặc nam trang.

Gương mặt hắn rất đẹp, nhưng lại có chút quen.

Ta không nhịn được nhìn thêm hai lần.

Hắn cũng nhìn thấy ta, ánh mắt dừng trên mặt ta một lát, khẽ nhíu mày.

“Cô cô.”

Trưởng Công Chúa nhìn hắn một cái, không nói gì.

Thiếu niên cúi đầu, giọng trầm xuống.

“Cô cô, hôm qua là lỗi của con. Con chỉ muốn mặc y phục của muội muội A Cúc, để cô… đánh mắng con cũng được, trút giận một chút.”

Ma ma bên cạnh cuống lên, sợ hắn nói thêm điều gì kích thích Trưởng Công Chúa, vội chen vào.

“Thái tử điện hạ đã dùng bữa chưa? Nếu chưa thì ngồi xuống ăn cùng đi.”

Thái tử?

Ta lén nhìn hắn thêm một lần.

Thì ra đây chính là vị thái tử hôm qua.

Trưởng Công Chúa đặt đũa xuống, nhìn hắn.

“Nguyên Minh, ngồi xuống ăn cùng đi.”

Thái tử ngoan ngoãn ngồi xuống.

Trưởng Công Chúa gắp cho hắn một miếng thức ăn.

“Sau này không cần mặc nữ trang giả làm A Cúc để dỗ ta nữa. Ta sẽ không quay về.”

Thái tử im lặng một lúc.

“Nhưng cô cô ở trong chùa, phụ hoàng lo cho cô, hoàng tổ mẫu cũng lo cho cô.”

Trưởng Công Chúa không nói gì.

Ta cũng không dám lên tiếng, chỉ cúi đầu ăn cơm.

10

Ăn xong, ta cầm chổi ra sân quét lá.

Mới quét được vài cái, phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân.

Ngẩng đầu lên, thái tử đứng trước mặt ta, từ trên nhìn xuống.

“Ngươi tên gì?”

Ta cúi đầu tiếp tục quét.

“Tiểu Hy.”

“Tiểu Hy?”

Hắn vòng ra trước mặt ta.

“Ngươi là con nhà nào? Sao lại ở đây?”

“Ta là cô nhi, không có nhà.”

“Ngươi đừng hòng lừa cô cô ta.”

“Ta không lừa.”

Hắn bước tới một bước, giẫm lên cây chổi của ta.

“Ngươi không lừa được ta đâu. Nói đi, rốt cuộc ngươi là ai?”

Ta cúi xuống nhìn cây chổi bị hắn giẫm, rồi nhìn lên gương mặt đẹp trai của hắn, trong lòng bỗng nổi lên một cơn tức.

Dựa vào đâu mà giẫm chổi của ta?

Thế là ta dùng sức giật mạnh.

Hắn không đứng vững, cả người ngã ngửa ra sau.

“Bịch!” một tiếng ngã xuống đất.

Hỏng rồi! Ta dùng sức quá tay!

Ta sững lại một giây rồi quay đầu bỏ chạy.

Sau lưng vang lên tiếng hắn hét.

“Ngươi đứng lại cho ta!”

Ta không đứng lại.

Chạy càng nhanh hơn.

Cả ngày hôm đó ta đều trốn.

Không dám đến gần viện của Trưởng Công Chúa, chỉ quanh quẩn giữa hậu sơn và nhà củi.

Quét xong sân thì đi bổ củi, bổ xong củi lại đi gánh nước, bận đến mức chân không chạm đất.

Nhưng không ngờ thái tử vẫn tìm tới.

Chiều tối, ta đang ngồi trước cửa nhà củi gặm bánh bao, vừa ngẩng đầu đã thấy hắn đứng dưới gốc cây gần đó, tay cầm một gói đồ.

Hắn đi tới, nhét gói đồ vào lòng ta.

“Đền cho ngươi. Ta nghe ma ma Thôi nói rồi…”

“Buổi sáng… ta không cố ý.”

Mở ra xem, là một gói bánh điểm tâm.

Được gói bằng giấy dầu, còn ấm, mùi thơm ngào ngạt.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

Hắn cũng đang nhìn ta, vẻ mặt có chút ngượng ngùng.

“Ta cũng không cố ý. Ai bảo ngươi giẫm chổi của ta.”

Hắn hừ một tiếng, không nói gì nữa, nhưng lại ngồi xổm xuống cạnh ta.

11

Từ sau hôm đó, Thái tử ở lại chùa.

Hắn cũng không ở lâu, chỉ nửa tháng.

Nhưng trong nửa tháng ấy, hắn thường sai thị vệ xuống núi mua thịt, rồi cùng ta trốn ở góc hậu sơn, lén lút ăn vụng.

“Ngươi ăn chậm thôi.”

Thái tử nhìn bộ dạng ta ăn ngấu nghiến, nhíu mày.

“Có ai tranh với ngươi đâu.”

Miệng ta nhét đầy thịt, nói lúng búng:

“Ở chùa lâu lắm rồi chưa được ăn thịt.”

Hắn khựng lại một chút, không nói gì nữa, chỉ đẩy hết phần thịt còn lại về phía ta.

Tình trạng của Trưởng Công Chúa lúc tốt lúc xấu.

Khi tốt, bà có thể ngồi yên lặng, nhìn ta quét sân, sắp xếp kinh thư, thỉnh thoảng nói vài chuyện linh tinh.

Khi xấu, bà lại chạy khắp sân, gọi tên A Cúc, không ai cản nổi.

Mỗi lần bà phát bệnh, đều là ta đi dỗ.

Ta cũng không hiểu vì sao, chỉ cần ta gọi một tiếng “nương”, bà sẽ dần dần bình tĩnh lại.

Hôm ấy, thị vệ mang tin tới, nói Vệ thần y sắp vào kinh.

Thái tử vội đến tìm Trưởng Công Chúa, khuyên bà:

“Cô cô, về kinh đi. Vệ thần y có thể chữa khỏi bệnh cho người.”

Trưởng Công Chúa không nói gì.

Ta cũng khuyên theo:

“Công chúa, đi đi. Chữa khỏi bệnh rồi thì có thể… có thể…”

Ta vốn muốn nói là có thể sống tốt hơn.

Nhưng lời đến miệng lại nuốt xuống.

Trưởng Công Chúa nhìn ta, bỗng hỏi:

“Tiểu Hy, con có muốn theo chúng ta về không?”

Ta ngẩn người.

Về kinh sao?

Ta nhớ lời cha dặn, ở trên núi phải nói mình là cô nhi, không được xuống núi, không được để ai biết ta là người nhà họ Hứa.

“Con không đi đâu. Con ở chùa tụng kinh cho công chúa, cầu Phật tổ phù hộ công chúa mau khỏi bệnh.”

Trưởng Công Chúa nhìn ta rất lâu, dường như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Họ quyết định sáng hôm sau sẽ rời đi.

Cả đêm ta không ngủ được.

Trằn trọc mãi, đầu óc rối tung.

Chương trước Chương tiếp
Loading...