Rời Hầu Phủ, Ta Về Làm Chủ Dung Châu

9



24

Thế nhưng còn chưa kịp điều chế ra phương thuốc, Phí phủ liền truyền tin dữ đến.

Tiểu hài nhi Miêu Hổ, hiện đang ở Phí phủ, đã nhiễm phải dịch bệnh.

Lòng ta thắt lại trong giây lát.

Chẳng kịp suy nghĩ nhiều, ta lập tức quay về phủ.

Chỉ thấy tiểu tử kia nằm trên giường, đã phát sốt cao, miệng không ngừng gọi: “Nương ơi…”

Trước đó, vì lo rằng đi theo mẫu thân không an toàn, theo lời khuyên của ta, Lê tam nương đã gửi gắm con lại tại Phí phủ.

Nào ngờ —— Lê tam nương thì không sao, còn Miêu Hổ lại nhiễm dịch.

Ta vội vàng tra hỏi đám hạ nhân đã chăm sóc Miêu Hổ gần đây, dò xem y đã tiếp xúc với những ai.

Thế nhưng kết luận lại là: không có điều gì bất thường.

Ta biết rõ, chuyện này tất là thủ đoạn của Tống đại nhân.

Quả nhiên, vừa hay tin Miêu Hổ nhiễm phải dịch bệnh, Lê tam nương liền ngồi không yên.

Án kiện của nàng vẫn chưa được thẩm tra, mấy ngày qua nha môn liên tục lấy cớ thoái thác, chậm chạp không chịu truyền gọi nhân chứng đến hỏi cung. Còn Kỷ Hoài bên kia thì lại bị Tống đại nhân vây lấy, nhất thời chẳng thể phân thân hỏi đến việc này.

Miêu Hổ là ca nhi đầu tiên phát bệnh trong thành.

Chỉ trong chốc lát, người người đều trở nên hoảng hốt, ai nấy đều tự lo sợ.

Chưa đến một ngày, trong thành đã xuất hiện thêm vô số người phát sốt.

Lê tam nương tuy chưa nhiễm dịch, nhưng vì Miêu Hổ, nàng vẫn nguyện ý tự mình quay lại khu an trí.

Ta nói lời xin lỗi cùng nàng, bảo rằng là ta đã không chăm sóc chu toàn cho Miêu Hổ.

Song Lê tam nương chỉ khẽ lắc đầu.

“Ôn y nữ, người không cần tự trách, ta đã sớm biết sẽ có ngày hôm nay.”

Chỉ cần nàng còn muốn đòi lại công bằng cho phu quân, Tống đại nhân sớm muộn gì cũng sẽ ra tay với mẫu tử họ.

Bởi thế gian này, điều duy nhất có thể uy hiếp một người mẹ, chính là đứa con.

“Ôn y nữ, ta tin người, nhất định sẽ bào chế ra được phương thuốc.”

Thế nhưng lời nói ấy mới thốt ra chưa được hai ngày, ngay đến cả Lê tam nương cũng bị nhiễm bệnh.

Việc thử thuốc vẫn chẳng có tiến triển.

Số bệnh nhân trong khu an trí mỗi ngày một tăng.

Người chết cũng ngày một nhiều.

Nữ tử trẻ tuổi ta từng gặp khi mới đến khu an trí, nay đã bệnh đến mức không thể vãn hồi.

Lần này, nàng không còn hỏi ta rằng mình có thể sống hay không nữa.

Chỉ nắm chặt tay ta, thì thầm yếu ớt:

“Ôn y nữ, ta thật chẳng cam lòng… thật sự chẳng cam lòng a…”

Không cam lòng cứ thế mà rời khỏi thế gian.

Không cam lòng khi bản thân còn trẻ đến vậy.

Nói dứt lời, chẳng bao lâu nàng liền tắt thở.

Thi thể còn mang theo hơi ấm, đã bị người tới thu dọn kéo đi.

Thế mà ta, rõ ràng từng hứa với nàng, sẽ không để nàng chết.

Ta nén đau thương, tiếp tục cùng Hứa đại phu bào chế dược phương.

Thế nhưng đến đêm khuya, khi mọi người đều đã yên giấc, ta vẫn nắm lấy tay Lê tam nương mà bật khóc không thành tiếng.

“Tam nương… ta phải làm sao đây?”

“Ta thật sự rất sợ… sợ lắm…”

Lê tam nương đang mê man vì sốt cao, chẳng thể đáp lại một lời.

Người ra đi vẫn không ngừng tăng thêm.

Ta liều mạng thử hết loại dược này đến phương thuốc khác, đến mức môi miệng khô rát, khóe miệng lở loét.

Nhưng tất cả đều vô dụng, hết thảy đều vô dụng.

Người rời đi đầu tiên chính là tiểu Miêu Hổ.

Đứa nhỏ từng nói muốn làm quan lớn, ngày ngày ăn thịt mỡ kẹp bánh, cuối cùng vẫn chẳng ăn nổi miếng bánh thịt nào.

Lúc lâm chung, hắn vẫn nắm chặt tay mẫu thân không buông.

Mà người phụ nữ từng nói muốn làm mệnh phụ phu nhân, uống nước pha mật, trước lúc nhắm mắt vẫn không ngừng than thở:

“Đắng quá… đắng quá…”

Thế đạo khổ, nhân sinh càng khổ.

Ta ôm lấy Lê tam nương, rốt cuộc không thể nhẫn nhịn thêm nữa, bật khóc nức nở như kẻ điên.

“Tam nương… xin lỗi, thật sự xin lỗi…”

“Ta hối hận rồi… hối hận rồi…”

Nếu như ngày ấy ta không xen vào chuyện người khác,

Nếu như sau khi biết kẻ đứng sau là Tống đại nhân, ta khuyên họ từ bỏ ý định báo thù, đưa hai mẹ con rời khỏi Dung Châu…

Phải chăng như vậy, họ đã không phải chết?

“Ôn y nữ…”

Giữa cơn hấp hối, Lê tam nương bỗng thấp giọng gọi tên ta.

Ta vội lau lệ, ghé sát lại nghe nàng nói.

Chỉ nghe nàng thì thầm trong hơi thở yếu ớt:

“Đừng sợ… đừng sợ… Ta sẽ… phù hộ cho ngươi…”

Nói xong câu ấy, thân thể nàng liền mềm nhũn ngã vào lòng ta.

Ta liều mạng muốn giữ nàng lại, song chỉ có thể trơ mắt nhìn thân mình nàng trong vòng tay ta dần dần lạnh đi.

 

“Xin lỗi… xin lỗi…”

“Là ta sai… là ta sai rồi…”

Chư bệnh nhân trong khu an trí nhìn thấy cảnh tượng này, ai nấy cũng lộ vẻ không đành lòng.

Những ngày qua sống cùng nhau, bọn họ sớm đã biết chuyện của Lê tam nương.

Bỗng có một người bệnh cất giọng lớn:

“Ôn y nữ, người không có làm gì sai cả!”

Lời vừa dứt, kẻ khác cũng đồng loạt hưởng ứng:

“Đúng vậy, Ôn y nữ, người không làm sai điều gì!”

“Ôn y nữ, xin đừng tự trách!”

“Đừng khóc nữa, Ôn y nữ!”

Đúng lúc ấy, Hứa đại phu từ xa bước tới tìm ta để cùng thử dược, trông thấy tình cảnh trước mặt, liền vội bước nhanh lại.

“Ôn cô nương!”

Thanh âm y mang theo xúc động rõ rệt.

“Tìm được dược phương của Hoa đại phu năm xưa rồi!”

25

Từ kinh thành truyền đến tin báo, dược phương năm xưa của Hoa đại phu đã được tìm thấy, tuy chỉ là tàn quyển, nhưng vẫn còn manh mối.

Chỉ là nhiều tên thuốc đã mờ, cần phải lần nữa thử nghiệm.

Lần này, Hứa đại phu rốt cuộc đã có lòng tin.

Trải qua từng lượt thử thuốc, bệnh tình của các bệnh nhân nặng trong khu an trí có dấu hiệu chuyển biến tốt.

Số ca nhiễm trong thành cũng được kiểm soát.

Tuy chưa thể hoàn toàn trị khỏi, nhưng đã thấp thoáng hy vọng.

Ta và Hứa đại phu rốt cuộc cũng thở phào một hơi.

Song hơi thở kia chưa kịp ổn định, lại có tin từ Phí phủ truyền đến.

Người nhiễm bệnh lần này… là Phí Tế.

Khi ta vội vàng quay về Phí phủ, tình cảnh giống hệt lần trước, Phí Tế đã phát sốt, nằm mê man không tỉnh.

Nhìn người đang nằm trên giường, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt, ta mới chợt nhận ra đã lâu rồi ta chưa gặp lại chàng.

Gần đây Phí Tế bận rộn vô cùng, còn ta thì ở suốt trong khu an trí, chẳng lúc nào rảnh rỗi.

Không hay không biết, thân thể chàng lại gầy đi trông thấy.

Lúc này nằm trên giường, tựa như chỉ cần một cơn gió thoảng qua cũng có thể cuốn chàng đi mất.

Gần đây trong thành giá gạo, dầu, mì đều tăng vọt. Tuy trong sự quản lý của Phí phủ vẫn chưa để dân chúng đói khổ, nhưng hành động này của Phí Tế ắt đã đụng đến lợi ích của kẻ khác.

Việc Phí Tế bị nhiễm dịch, với Phí phủ mà nói, chẳng khác nào đả kích nghiêm trọng.

Chu bá tuy đã lập tức phong tỏa tin tức, song chẳng rõ vì cớ gì, tin đồn về bệnh tình của Phí Tế vẫn rò rỉ ra ngoài.

Chỉ trong chớp mắt, sản nghiệp dưới danh nghĩa họ Phó liên tục bị chèn ép, đám chưởng quầy không người dẫn dắt, đều kéo nhau đến Phí phủ để hỏi cho rõ ràng.

Song Phí phu nhân và Phí Diễm chỉ mong Phí Tế sớm lìa đời.

Chu bá đến tìm ta, đưa ra tín vật mà Phí Tế đã chuẩn bị từ trước.

“Gia chủ sớm đã dự liệu sẽ có ngày hôm nay.”

“Kể từ giờ, tiểu thư có thể thay mặt gia chủ tạm thời tiếp quản mọi quyền hành.”

Cuối cùng, chính tay ta xuất diện, cầm theo tín vật trấn an chư chưởng quầy.

Cũng từ đây, ta mới phát hiện, Phí Diễm thừa lúc Phí Tế bận rộn, âm thầm cấu kết với một chưởng quầy của hiệu gạo họ Phí, vụng trộm bán lương thực với giá cắt cổ.

Ta nổi giận đùng đùng tìm đến Phí Diễm, y lúc ấy còn đang ở tửu lâu cùng đám công tử phong lưu uống rượu mua vui.

Ta không nói không rằng, lập tức đá đổ bàn tiệc.

Phí Diễm giận dữ gầm lên:

“Ôn Từ, ngươi là cái thứ gì chứ!”

“Ta khuyên ngươi tốt nhất đừng chọc ta lúc này, ca ta cái thân tàn sắp đi đời rồi, Phí phủ sớm muộn cũng rơi vào tay ta thôi!”

“Giờ nếu ngươi thức thời một chút, bản công tử còn có thể tha cho ngươi một mạng.”

Ta hừ lạnh một tiếng, vung roi quất thẳng.

Phí Diễm bị ta đánh đến nhảy dựng lên, nhưng vẫn cứng cổ không chịu khuất phục.

Cuối cùng, chính tay ta áp y tới từ đường họ Phí, bắt quỳ gối chịu phạt.

Phí phu nhân hay tin, lập tức tìm đến.

Khi ấy, ta đang đút thuốc cho Phí Tế.

Thân thể Phí Tế vốn đã yếu, nay lại lâm bệnh nặng, phần lớn thời gian đều hôn mê bất tỉnh. Ta chỉ đành mạnh tay cạy miệng chàng ra, cưỡng ép rót thuốc.

Phí Tế trong cơn mê chợt ho khan mấy tiếng, thuốc trào ra theo yết hầu, lướt qua xương quai xanh, rồi biến mất nơi cổ áo.

Phí phu nhân xuất hiện đúng lúc này.

Vừa bước vào, bà ta đã giận dữ chất vấn ta:

“Dẫu Phí Diễm có làm sai, cũng là nhị thiếu gia của họ Phó, ngươi có tư cách gì mà dám đánh nó?!”

“Phu nhân,” ta nhìn bà ta lạnh nhạt, “Từ khi gia chủ lâm bệnh đến nay, đây là lần đầu tiên phu nhân bước chân vào viện này.”

Phí phu nhân sững lại, lúc ấy mới quay đầu nhìn về phía giường bệnh.

Phí Tế đang sốt cao.

Do bẩm sinh thể nhược, da chàng vốn đã trắng bệch, lúc này sốt cao khiến sắc mặt đỏ bừng, cả cổ cũng ửng hồng.

Từ khi Phí Tế ngã bệnh, Phí phủ như rắn mất đầu.

Phí phu nhân xưa nay thiên vị đứa con út, điều ấy ai trong phủ cũng thấy rõ.

Thế nên, dần dà đám hạ nhân chia làm hai phe, phần lớn đều ngả theo phu nhân và Phí Diễm.

Ta biết rõ, đây là mưu tính của phu nhân: liên kết đám hạ nhân, cô lập ta.

Ta vốn chỉ là nghĩa nữ, tuy có tín vật của Phí Tế, nhưng ai ai cũng hoài nghi, chẳng tin tưởng một nữ tử như ta có thể chống đỡ cả nhà họ Phí.

Nếu Phí Tế thật sự mất mạng trong cơn dịch bệnh này, e rằng ta sẽ lập tức bị đuổi khỏi cửa phủ.

“Phu nhân, ta biết người thương yêu con út.”

“Nhưng gia chủ đại nhân, cũng là hài nhi của người.”

Dẫu sớm đã biết bà ta thiên vị, ta vẫn không nén được niềm thương xót dành cho Phí Tế.

Nghe vậy, phu nhân cười nhạt:

“Nếu có thể, ta thà rằng nó không phải con của ta.”

Trong phòng khi ấy chỉ có ba người chúng ta.

 

Có lẽ vì nghẹn uất nhiều năm, phu nhân bỗng mở lời:

“Ngươi biết không? Ngay từ lần đầu gặp ngươi, ta đã chẳng ưa gì rồi.”

Ta chau mày, chẳng rõ vì cớ gì bà ta lại bỗng nhiên nhắc tới ta.

“Năm ấy ta sinh Phí Tế, đau đẻ một ngày một đêm. Sau đó, đại phu hỏi lão gia, giữ mẹ hay giữ con.”

“Lão gia do dự hồi lâu, rốt cuộc nói: giữ con.”

“Nhưng ngay sau câu nói ấy, Phí Tế đã ra đời.”

“Nó sinh ra đã yếu ớt hơn người, suốt sáu năm đầu bệnh tật liên miên, năm bảy tuổi còn suýt mất mạng vì một trận trọng bệnh.”

“Sau đó được gửi sang Hoa gia mấy năm, từ lúc trở về thì càng ngày càng xa cách với ta.”

“Sau này phụ thân nó và ca ca đều qua đời bất ngờ, nó tiếp nhận Phí gia, việc đầu tiên chính là xử lý sạch sẽ đám thuộc hạ cũ của phụ thân nó.”

“Năm ấy, nó mới mười bốn tuổi!”

“Những người kia đều là thúc bá nhìn nó trưởng thành, vậy mà nó có thể nhẫn tâm như thế. Bảo ta sao không sinh lòng sợ hãi?”

Nghe đến đây, ta rốt cuộc nhịn không được nữa:

“Nhưng nếu năm đó chàng không tàn nhẫn, thì nhà họ Phí hôm nay liệu còn tồn tại chăng? Phu nhân và Phí Diễm liệu còn sống nổi đến nay ư?”

Nếu năm ấy Phí Tế không cứng rắn, chỉ e góa phụ cô nhi các người đã sớm bị đám thân thích như lang như hổ xâu xé đến tận xương tủy.

Phí phu nhân nghe ta nói vậy, sắc mặt càng khó coi, trừng mắt nhìn ta đầy chán ghét.

“Ngươi thật giống hệt phụ thân ngươi, đều khiến người ta chướng mắt.”

“Ý phu nhân là gì?”

Ta theo bản năng truy hỏi, song phu nhân lập tức nhận ra mình lỡ lời, chẳng chịu nói thêm.

“Dù sao thì giờ Phí Tế cũng bệnh nặng, những lời hắn từng nói cũng chẳng còn giá trị.”

“Nếu ngươi biết điều, thì sớm thu dọn hành trang mà rời khỏi Phí phủ đi.”

Ta trừng mắt nhìn thẳng bà ta, lạnh giọng đáp:

“Ta tuyệt đối không rời khỏi Phí phủ!”

“Ngươi…”

Phí phu nhân tức đến đỏ mặt, vừa xông lên đã giơ tay toan tát —

“Nương…”

Trên giường bệnh, Phí Tế đột nhiên yếu ớt lên tiếng gọi.

26

Phí phu nhân cùng ta đồng loạt quay đầu nhìn về phía giường.

Chỉ thấy Phí Tế hai mắt nhắm nghiền, tựa hồ vì sốt cao mà mê man, miệng không ngừng thì thào lặp lại:

“Nương… nương…”

“Sao lại… sao lại chỉ cho ta trái đào nhỏ…”

Lời còn chưa dứt, thân mình Phí phu nhân đã khựng lại.

Ta chợt nhớ ra, tựa hồ có lần Chu bá từng kể về chuyện ấy.

Năm Phí Tế từ Hoa phủ trở về, Phí Diễm đang tuổi ham chơi, lại thích ăn đào. Nhưng năm ấy, bởi thiên tai mất mùa, đào tại Dung châu hiếm hoi vô cùng.

Phí phu nhân thương con út, liền sai người bỏ bạc lớn mua đào từ phương xa về.

Quãng đường xa xôi, mà đào vốn dễ dập nát, tới khi về đến phủ chỉ còn một sọt còn nguyên vẹn.

Sọt đào ấy, cuối cùng gần như đều vào bụng Phí Diễm.

Hôm Phí Tế trở về, sau khi thỉnh an mẫu thân xong, phu nhân chỉ tiện tay đưa cho một quả đào — chính là quả nhỏ nhất trong đĩa.

Phó lão gia khi ấy sắc mặt liền trầm xuống, mắng phu nhân rằng:

“Phí phủ ta nào đến mức ăn không nổi một trái đào ư?!”

Phí phu nhân cũng biết mình lỡ lời, song vẫn lắp bắp biện hộ:

“Ta… ta chỉ nghĩ đào thật khó kiếm, mà A Diễm nó lại thích ăn đào…”

Vì thế, bà ta đã theo bản năng, để dành quả tốt nhất cho đứa con mà mình yêu thương nhất.

Phí Tế khi ấy chẳng nói lời nào, chỉ yên lặng nhận lấy quả đào, lại còn lên tiếng giải vây:

“Không sao, nếu đệ đệ thích ăn, thì cứ để đệ ăn cả cũng được.”

Nhưng Phí phu nhân chẳng cảm kích, trái lại còn oán trách hắn khiến bản thân bị phu quân quở trách.

Chu bá kể đoạn này, trong giọng vẫn còn mang theo mấy phần bất mãn:

“Khi ấy gia chủ mới bao lớn? Chỉ là một đứa nhỏ mà thôi.”

“Tốt lành thay, gia chủ vốn chẳng thích ăn đào.”

Vậy nên mọi người mới tưởng rằng, chuyện ấy hắn đã sớm quên rồi.

Nào ngờ, chẳng những không quên, mà còn khắc ghi đến tận bây giờ.

Ta nhìn thấy sắc mặt Phí phu nhân từng chút từng chút trở nên trắng bệch.

Cuối cùng bà ta chẳng dám tiếp tục đối diện với Phí Tế, quay người bước nhanh ra ngoài.

Bóng lưng kia, chẳng khác gì một kẻ bại tướng tháo chạy.

Đợi ta quay lại nhìn về phía giường, thì thấy Phí Tế đã mở mắt từ bao giờ.

Thấy ta nhìn chàng, chàng như thường ngày, hơi cong khoé môi, lộ ra nụ cười nhàn nhạt.

“Đáng tiếc…”

Chàng khẽ khàng lẩm bẩm.

“Cơ hội duy nhất khiến bà ấy áy náy, vốn định để dành cho ngày ta chết.”

Thì ra, những lời vừa rồi, chàng cố tình nói ra.

Lòng ta dâng trào muôn nỗi, chẳng thể gọi thành tên.

Ta vừa định bước tới an ủi vài câu, thì đã nghe chàng nói:

“Thật ra ta không thể ăn đào.”

Ta sững người.

“Thuở nhỏ hễ ăn đào là toàn thân nổi mẩn ngứa.”

Mà điều này, song thân chàng lại chẳng một ai nhớ tới.

Phí Tế bình thản nói xong, liền nhắm mắt, lại rơi vào giấc ngủ.

Chỉ để lại ta đứng đó, lòng đau nhức như dao cứa.

Chương trước Chương tiếp
Loading...