Rời Hầu Phủ, Ta Về Làm Chủ Dung Châu

8



Cuối cùng ta cũng hiểu, vì sao lòng ta mãi không yên.

“Đúng vậy, ta đang rất giận!”

Giận người khác, cũng giận chính mình.

Ta giận Phí Tế lừa ta.

Giận Tạ Tùy mù mắt, lại còn mù cả tim.

Nhưng điều khiến ta giận hơn cả… lại là bản thân mình —— vì sao mãi mãi bất lực?

Ta thừa biết, cơn giận này vốn chẳng nên trút lên người Thư Du tỷ tỷ.Thế nhưng, trong lòng lại cứ nghẹn mãi chẳng nuốt trôi.

“Muội có phải đang nghĩ ta rất nhu nhược?”

Thấy ta không đáp, Thư Du khẽ nói:“Trước kia đọc sách thoại bản, ta cũng từng lấy làm lạ vì sao nữ tử trong sách lại yếu đuối đến vậy.”

“Lúc ấy ta thương thay cho họ, giận vì họ chẳng chịu tranh đấu, cứ nghĩ là họ không dám phản kháng.”

“Thế nhưng đến khi chính ta thân trải những chuyện như vậy, mới hay bản thân cũng chẳng khác gì họ.”

Tỷ ấy dừng lại chốc lát, khẽ cười, nụ cười mang theo bất đắc dĩ:“Chỉ là đời này, nữ tử vốn luôn là như thế.”

“Đã có ai từng cho chúng ta quyền được lựa chọn đâu?”

Ta biết, ta biết rõ lắm…Ta rõ ràng hiểu rằng, sinh ra làm nữ nhi, vốn chẳng phải lỗi của tỷ ấy.

Thế nhưng —— ta lại không cam lòng!

“Đừng buông bỏ.”

Ta nhìn Thư Du, bất chợt nắm lấy tay nàng thật chặt.

“Đừng thoả hiệp.”

Đừng chịu thua trong khoảnh khắc ấy.

“Chưa từng thử, sao có thể biết là không thể?”

Thư Du lặng lẽ hồi lâu, đoạn nhẹ nhàng gạt tay ta ra.

“Trời đã khuya rồi, nghỉ sớm đi thôi.”

21

Sau trận cãi vã hôm ấy, ta không quay lại Phí phủ, mà dọn hẳn vào ở trong khu an trí.

Nhưng ở lâu, trong lòng lại sinh nhiều nghi ngờ.

Nửa tháng trước, nạn dân tràn vào thành, Phí Tế từng nói với ta rằng Tống đại nhân đã gấp rút dâng tấu lên triều đình.

Nhưng đến nay, tiền cứu tế vẫn chưa thấy bóng dáng, thái y từ kinh thành cũng không hề xuất hiện.

Trước kia ta từng chủ động xin đến chỗ nhóm bệnh nhân là dân thôn Vương, thế nhưng lại bị vệ binh canh cổng cản lại, nói là không được vào.

Cớ sao không cho đại phu vào?

Ta vốn tưởng nhóm dân thôn Vương được phân riêng ra là để được điều trị tốt hơn, nhưng chẳng ngờ vài hôm sau, vào một đêm khuya, Giang đại phu bỗng xông vào phòng ta lay tỉnh.

Ta lơ mơ mở mắt, chỉ thấy sắc mặt ông ta vô cùng hoảng loạn.

“Không… không ổn rồi, có người chết rồi…”

Có bệnh nhân tử vong.

Đêm đó Giang đại phu ra ngoài tìm chỗ tiện việc, bỗng nghe tiếng sột soạt vang lên trong đêm vắng.

 

Không ngờ lại thấy hai tên vệ binh canh giữ khu dân thôn Vương, đang khiêng một cái bao tải dài ra ngoài.

Ông càng nhìn càng thấy lạ.

Cái bao kia… sao trông giống như là chứa xác người?

Khi ông kịp phản ứng, đã vô thức lần theo sau.

Để rồi chứng kiến một cảnh tượng cả đời chẳng thể quên được.

“Là xác chết! Cái hố kia… toàn là xác chết!”

Nghe đến đó, trong đầu ta cuối cùng cũng thông suốt mọi chuyện.

Chẳng trách không cho đại phu vào.Chẳng trách từ trước đến nay không có lấy một tin tức về người chết.

Thì ra những người bệnh chết đi, đều bị xử lý trong âm thầm như thế.

Tống đại nhân… có khi vốn dĩ chưa từng báo cáo mức độ nghiêm trọng của dịch bệnh lên triều đình.

Chỉ e là —— hắn sợ bị truy cứu vì để xảy ra đại nạn trong địa hạt do hắn quản lý.

Hoặc cũng có thể trong mắt hắn, chết vài ba tên dân đen thì có hề chi, chỉ cần đợi đám người ấy chết sạch, thì dịch bệnh tự nhiên cũng chẳng còn chỗ lan truyền.

Giây khắc ấy, trong lòng ta chỉ thấy lạnh lẽo thấu xương.

Đường đường là phụ mẫu chi dân, lại coi mạng người như cỏ rác!

Nhân lúc đêm khuya tĩnh mịch, ta cùng Giang đại phu thương nghị, định khi trời sáng sẽ hồi phủ báo tin.

Nào ngờ, sáng sớm hôm sau, hai ta vừa ra đến cổng, liền bị người chặn lại.

“Ôn Từ cô nương, đây là định đi đâu vậy?”

Là Tống đại nhân đã lâu không gặp.

Giữa ánh mắt mọi người, hắn vẫn giữ vẻ ngoài cười hiền như thể một bậc thiện nhân.

Thế nhưng trong lòng ta lại chỉ thấy lạnh lẽo rợn người.

Chợt nhận ra rất có thể hành động đêm qua của Giang đại phu đã bị lộ, đầu óc ta lập tức xoay chuyển, nghĩ cách thoát thân.

Nào ngờ Tống đại nhân không hề cho ta cơ hội.

“Người đâu, mời hai vị đại phu quay lại.”

Lời vừa dứt, hắn xoay người, thần sắc trong thoáng chốc liền thay đổi:

“Từ hôm nay trở đi, nếu chưa được bản quan cho phép, bất luận là ai cũng không được rời khỏi khu an trí!”

22

Giang đại phu vừa khóc vừa xin lỗi ta, nói chính lão đã làm liên lụy đến ta.

“Là lão ngu dốt, khiến Ôn cô nương cũng gặp nạn, giờ thì phải làm sao mới được đây…”

Phải làm sao? Phải làm sao…

Ta cũng bắt đầu cảm thấy vô kế khả thi.

Nếu tin tức mãi bị bưng bít như thế, kinh thành kia tự nhiên sẽ không phái thái y tới.Đến khi ấy, tất cả người trong khu an trí chỉ có thể ngồi chờ chết.

Lê tam nương biết chuyện cũng khăng khăng tự trách rằng chính nàng liên luỵ đến ta.

“Đều là lỗi của ta, Ôn cô nương vì giúp ta mà bị tên cẩu quan kia ghi hận.”

Kể từ hôm trở về, ta đã kể cho nàng nghe suy đoán của mình. Biết được cái chết của trượng phu có dính líu đến Tống đại nhân, nàng liền luôn miệng gọi hắn là cẩu quan.

Miêu Hổ nghe nói Tống đại nhân hại phụ thân mình, cũng bĩu môi giận dữ phụ họa theo mẹ:

“Cẩu quan! Cẩu quan!”

Ta nắm lấy tay Lê tam nương, khẽ lắc đầu.

“Lúc này chỉ có cách duy nhất là chúng ta tự điều chế phương dược mà thôi.”

Đây là phương sách cuối cùng rồi.

Người không cứu được ta, vậy thì tự mình cứu lấy thân.

Vốn dĩ các đại phu trong khu an trí vẫn có thể luân phiên hồi phủ thăm người thân, nhưng nay Tống đại nhân hạ lệnh phong tỏa không cho ai rời đi, khiến bọn họ tuy có bất mãn, nhưng rốt cuộc cũng chỉ dám tức giận trong lòng.

May thay Tống đại nhân vẫn ưa thể diện, nên dược liệu cùng cơm nước trong khu vẫn còn đầy đủ.

Nào ngờ vài ngày sau, có vệ binh đến báo —— nói rằng Phí Tế tới.

“Tiểu Từ, ta đến đón nàng về nhà.”

Vẫn như bao lần trước, Phí Tế mỉm cười ôn hòa.

Lính canh chỉ để một mình ta ra ngoài.

Đến khi lên xe ngựa, ta đè nén lửa giận trong lòng mà hỏi:

“Ngươi đã phải bỏ ra bao nhiêu bạc để mua chuộc người kia?”

Sự tình đã đến nước này, ta bắt đầu nghi ngờ —— phải chăng Tống đại nhân cố ý lợi dụng ta để ép buộc Phí Tế đưa ra điều kiện tốt hơn?

Phí Tế thoáng sửng sốt, sau đó đáp:

“Cũng không nhiều lắm, chỉ là tiền thu hoạch nửa năm của sản nghiệp họ Phí.”

Hắn cười nhẹ, pha lẫn trêu ghẹo:

“Dùng để chuộc tiểu Từ đại phu, rất đáng giá.”

Ta cắn môi, nói:

“Sợ rằng giờ đây cả thành Dung Châu đã nằm trọn trong tay hắn rồi.”

Khi vừa lên xe ngựa, ta đã nhận ra —— người đánh xe không phải người quen mặt.

Chỉ sợ dù Phí Tế đã bỏ tiền chuộc ta ra, ta vẫn còn đang bị Tống đại nhân âm thầm giám sát.

Ta buồn bực nói:

“Giờ chàng biết ta cứu hai mẹ con họ, có phải cũng cảm thấy ta lo chuyện bao đồng?”

Rõ ràng chỉ cần làm như Tạ Tùy đã nói —— khoanh tay đứng nhìn, thì đã chẳng rơi vào cục diện hôm nay.

Lại còn khiến Phí Tế tốn bao nhiêu bạc mới cứu được ta ra ngoài.

Nào ngờ Phí Tế chỉ khẽ lắc đầu.

“Tiểu Từ, là ta nên xin lỗi nàng trước mới đúng.”

Ta ngẩng đầu nhìn chàng.

“Chuyện vì Hoa gia mà kêu oan rửa sạch án, có lẽ là do ta vọng tưởng mà thôi.”

Thanh âm chàng rất khẽ, song lại mang theo sự nghiêm túc khó ngờ.

“Nay sự đã rồi, nếu nàng đã quyết tâm, vậy thì cứ thả tay mà làm, chớ sợ liên lụy đến ta.”

“Ta và họ Phí, vĩnh viễn là chỗ dựa cho nàng.”

Nghe lời ấy, hốc mắt ta bất giác cay xè.

“Nhưng giờ ta phải làm sao đây?”

Nếu cứ mãi không điều chế được phương dược, dịch bệnh sớm muộn cũng sẽ lan khắp khu an trí, đến lúc đó người chết chỉ e càng thêm nhiều.

“Tiểu hầu gia mấy ngày trước đã lên đường hồi kinh rồi.”

 

Phí Tế bỗng nói.

“Trước lúc đi, hắn có ghé lại Phí phủ một chuyến, nhưng vì Phí gia không đồng ý đứng về phe Hầu phủ, nên hắn đã cãi nhau một trận lớn với biểu muội.”

“Sau cùng Tống đại nhân bất đắc dĩ phải đích thân tiễn hắn lên đường, còn sắp xếp thị vệ hộ tống.”

“Biểu muội thì do thân thể bất an, đành ở lại Phí phủ nghỉ ngơi.”

Lời chàng vừa dứt, ta lập tức hiểu ra, liền quay phắt sang nhìn Phí Tế:

“Ý huynh là, biểu tỷ và tiểu hầu gia đã cãi nhau sao?”

Nhưng rõ ràng Trịnh Thư Du vốn chẳng phải người biết tranh cãi là gì.

Là ta quên mất —— trong cả thành Dung Châu này, còn có một người thân phận cao quý như Tạ Tùy, kẻ kế thừa của Hầu phủ.

Cho dù Tống đại nhân có bản lĩnh thông thiên, phong bế toàn bộ tin tức, chỉ e cũng chẳng dám tùy tiện ra tay với Tạ Tùy.

Theo lẽ thường, từ Dung Châu về kinh, đi đường thủy nhanh nhất cũng phải mất nửa tháng.

Thế nhưng hộ vệ đi theo Tạ Tùy đều là người của phủ Tống. Tống đại nhân lấy cớ nước sông dâng cao, đường thủy nguy hiểm, liền chuẩn bị xe ngựa buộc đi đường bộ.

Hắn tính toán muốn kéo dài thời gian, nhân cơ hội đó xoá bỏ hết dấu vết của dịch bệnh.

Thế nhưng —— hắn đã đánh giá thấp Tạ Tùy rồi.

Họ Tạ xuất thân tướng môn, Tạ Tùy là đích tử của Hầu phủ, võ nghệ đương nhiên chẳng kém ai.

Hầu phu nhân yêu thương trưởng tử, vì vậy chuyến này hộ vệ nàng phái theo đều là tinh binh lão luyện trong phủ.

Đợi đến khi đám hộ vệ của Tống phủ phát hiện người trong xe ngựa đã biến mất thì đã muộn.

Nửa tháng sau, kinh thành truyền đến tin —— Tạ gia tiểu hầu gia một đường ngày đêm phi ngựa, cuối cùng đến ngày thứ mười thì đã kịp về tới triều đình.

Trước đó, tin tức truyền về kinh vẫn luôn là “Dung Châu dịch bệnh đã được khống chế, chưa từng có bách tính nào tử vong do dịch, không bao lâu nữa sẽ khang phục hoàn toàn.”

Tống đại nhân đã phong tỏa tin tức, dân chúng trong thành Dung Châu chỉ biết trong khu an trí có người mắc dịch, nhưng không hay biết rằng đã có bao nhiêu người chết đi.

Bởi vậy, khi Thánh Thượng hay tin dịch bệnh ở Dung Châu nghiêm trọng đến mức ấy, liền nổi giận lôi đình giữa triều, lập tức phong một vị khâm sai đại thần, thay mặt thiên tử tuần thị, đích thân áp giải tiền cứu tế đến Dung Châu.

Mà vị khâm sai ấy giờ đây đã ở trên đường đến Dung Châu.

Tống đại nhân hoàn toàn rối loạn.

Lúc này có muốn xử lý các bệnh nhân trong khu an trí thì cũng đã không kịp nữa rồi.

Dù hắn có thể che trời trong thành Dung Châu, cũng không thể trong phút chốc khiến hàng trăm con người biến mất giữa nhân gian.

Vài ngày sau, khâm sai mang theo bạc cứu tế tới nơi.

Buổi trưa hôm đó, xe ngựa của khâm sai vừa tiến vào cổng thành Dung Châu, liền có một phụ nhân vận bạch y quỳ rạp trước xe ngựa.

“Đại nhân! Khâm sai đại nhân!”

Lê tam nương phủ phục dưới đất, trong tay dâng cao tờ trạng giấy.

“Dân phụ có oan! Xin đại nhân minh xét thay dân phụ!”

23

Tống đại nhân ở bên cạnh, sắc mặt lập tức tái xanh như tàu lá.

Nghe tiếng có người dám dọc đường kêu oan, rèm xe lập tức được vén lên.

Mãi đến lúc này, ta mới nhìn rõ diện mạo của vị khâm sai —— xem chừng tuổi còn trẻ.

Khâm sai đại nhân họ Kỷ, tên là Kỷ Hoài.

Nghe Phí Tế nói, y là trạng nguyên năm Vĩnh Ninh mười chín.

“Ai đang kêu oan ở đây?”

Lê tam nương lập tức tiến lên, trình bày rõ ràng oan khuất của mình…

Khi kể đến việc trượng phu mất mạng, nàng không kìm được mà rơi lệ.

Bách tính vây xem thấy vậy, lập tức bắt đầu xôn xao bàn tán.

Mà sắc mặt Tống đại nhân lại càng thêm khó coi.

“Người đâu, tiện phụ này dám giữa đường xông lên nghênh giá khâm sai, còn không mau lôi xuống!”

Hắn toan gán cho người phụ nữ đáng thương mất chồng kia cái danh “điên loạn”.

— Ai lại đi tin lời của kẻ điên?

Ta đang định tiến lên giúp Lê tam nương, thì bên cạnh Phí Tế đã kịp ngăn lấy tay ta.

“Khoan đã, xem thử đã.”

Chỉ thấy thị vệ phía sau Tống đại nhân vừa định động thủ, thì đã bị người của khâm sai ngăn lại.

“Tống đại nhân, hà tất phải so đo với một phụ nhân?”

Tuy rằng miệng nói lời ôn hòa, nhưng ánh mắt Kỷ Hoài lại lạnh như băng.

“Người đâu, dẫn phụ nhân này lui xuống, giam giữ cẩn thận. Đợi bản quan thăm khám xong bệnh nhân nơi khu an trí, rồi sẽ thân chấp thẩm tra.”

“Còn phải phiền Tống đại nhân, dặn dò thuộc hạ dưới quyền, chớ để xảy ra điều chi sơ suất.”

Lời này chính là cảnh cáo —— không muốn xảy ra chuyện gì dưới mí mắt của Tống đại nhân.

“Tướng gia nói sao vậy, đều là hạ quan nên làm.”

Tống đại nhân vội vàng tiến lên nịnh cười.

Biết khâm sai sắp đến, hắn vốn toan chủ động nhận lỗi, giả làm kẻ lơ là thất trách, bày một tuồng khổ nhục kế để lấp liếm mọi chuyện.

Thế nhưng sự xuất hiện của Lê tam nương lại hoàn toàn phá rối bố cục của hắn. Lúc này mà hắn diễn trò khổ nhục kế, chỉ sợ càng khiến người ta sinh nghi.

Cuối cùng, hắn đành phải cúi đầu khuất phục, thân chinh dẫn Kỷ Hoài đến khu an trí thăm bệnh.

Mà Giang đại phu đang có mặt tại khu an trí từ sớm đã chuẩn bị thỏa đáng. Sau khi đón tiếp Kỷ Hoài và đoàn người, liền dẫn họ đến khu bệnh nhân tại thôn Vương Gia.

Lần này Kỷ Hoài đến mang theo không ít ngự y trong cung. Vừa thấy tình trạng bệnh nhân, lập tức có ngự y tiến lên bắt mạch, xem xét kỹ càng, rồi kết luận: loại dịch bệnh lần này tương đồng với dịch bệnh cách đây hai mươi năm.

Nhưng vấn đề chính là —— phương thuốc của Hoa đại phu năm xưa đã thất lạc kể từ biến cố cung đình trước kia, lúc Hoa gia bị xét nhà.

Nay dù có muốn điều chế phương dược mới, cũng cần một khoảng thời gian.

Nghe các ngự y bẩm lại như vậy, Tống đại nhân ở bên chỉ đổ mồ hôi lạnh không ngừng.

Thế nhưng Kỷ Hoài lại chẳng giống hắn tưởng tượng —— y không lập tức truy cứu trách nhiệm, mà trước tiên lệnh cho ngự y toàn lực cứu chữa.

Sau đó, Kỷ Hoài liền tạm lưu lại tại phủ Tống gia.

Có khâm sai trấn giữ, Tống đại nhân không còn dám giấu diếm tình hình dịch bệnh nữa.

Cùng với việc ngày càng có nhiều tin tức người bệnh tử vong bị truyền ra ngoài, toàn thành Dung Châu lập tức rúng động, hoang mang bao trùm.

Ta lại một lần nữa quay về khu an trí, cùng với các ngự y mới đến bắt đầu nghiên cứu điều chế phương thuốc.

Trong số đó có một vị đại phu họ Hứa, vốn từng làm môn hạ dưới trướng Hoa đại phu, là người hiểu rõ nhất về thói quen kê đơn của ông.

 

Những ngự y khác đều dựa trên phương thuốc do Hứa đại phu đề xuất, bắt đầu thử thuốc từng lượt.

Lần đầu Hứa đại phu trông thấy ta, thoạt tiên có chút ngỡ ngàng. Sau khi biết ta là nghĩa nữ của Dung Châu Phí gia, ánh mắt ông liền chuyển biến khác lạ.

Ta cảm thấy có phần kỳ quặc, song chợt nhớ ra năm xưa Hoa gia suýt nữa kết thân với Phí gia, hẳn là vì nguyên do này.

“Cô nương tên gì?”

“Vãn bối tên là Ôn Từ.”

“Họ Ôn? Ôn Từ… Ôn Từ…”

Ông lẩm bẩm mấy lần, rồi khẽ cười.

“Là cái tên hay.”

Kể từ đó, trong những lần thử thuốc sau, ông luôn dẫn ta theo bên cạnh.

Chương trước Chương tiếp
Loading...