Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Nhật Ký Một Con Rắn Béo
6
Hắn dường như cảm nhận được tuyệt vọng của ta.
Những ngón tay lạnh băng bóp mạnh, suýt nữa nghiền nát vảy ta.
“Nhìn ta này, A Viên.” Hắn ra lệnh, giọng mang sự áp chế không cho phép cự tuyệt.
Ta bị ép ngẩng đầu, va chạm vào đôi mắt vàng cháy rực với ngọn lửa phức tạp.
“Ta sẽ không cưới nàng ấy.” Hắn nói từng chữ, rõ ràng vô cùng, “Ít nhất, sẽ không thật lòng đối với nàng ấy.”
“Ngôi vị thái tử ta có thể bỏ, long cung ta có thể rời đi.”
“Nhưng ngươi và con, ta nhất định phải bảo vệ.”
Ta kinh hoàng nhìn hắn.
Hắn đang nói gì vậy hả?
Hắn đên rồi sao?
Vì ta mà từ bỏ tất cả ư?
“Điện hạ…” Giọng ta run rẩy, “ngài không cần…”
“Phải.” Hắn cắt ngang, ánh mắt điên cuồng, cố chấp, “Ta đã từng mất một lần, tuyệt đối không thể mất lần thứ hai.”
Từng mất một lần?
Ta chợt nhớ đến người mẹ ruột của quả trứng.
Vị long hậu đã mất kia?
Nỗi đau trong mắt hắn không chỉ đến từ cảnh ngộ trước mắt, mà còn từ mất mát trước đó sao?
Ta muốn hỏi tiếp, nhưng hắn không cho cơ hội.
Hắn đứng dậy, khôi phục dáng vẻ lạnh lùng uy nghiêm của thái tử, dù gương mặt vẫn trắng bệch.
“Từ hôm nay, không có lệnh của ta, bất kỳ kẻ nào cũng không được bước vào Cung Lưu Ly nửa bước.”
“Kể cả người của Long Vương.”
Hắn vung tay, cấm chế càng mạnh bao phủ đại điện, cách ly trong ngoài.
Hắn định tự giam mình ở đây sao?
Vì… ta?
Những ngày sau, cung Lưu Ly trở thành một hòn đảo biệt lập.
Thế giới bên ngoài, phong ba dữ dội, đều bị ngăn lại ngoài cấm chế.
Hắn ngày đêm ở lại.
Không xử lý chính vụ, không gặp bất kỳ ai.
Thỉnh thoảng có áp lực mạnh mẽ muốn phá vỡ cấm chế, kèm theo tiếng quát nộ của Long Vương.
Nhưng hắn vẫn cố thủ trong điện, không rời nửa bước, dùng sức mạnh càng lớn chống đỡ.
Sắc mặt hắn ngày càng tái nhợt, ánh mắt lại càng sáng, sự điên cuồng liều lĩnh càng thêm rõ ràng.
Hắn ép ta ăn nhiều linh vật hơn, mặc cho ta kháng cự.
Hắn vuốt ve vảy ta càng lúc càng thường xuyên, thời gian càng dài, như muốn xác nhận ta vẫn tồn tại.
Đôi khi, hắn lặng lẽ nhìn ta, trong mắt vàng cuồn cuộn nỗi đau và lưu luyến sâu thẳm mà ta không hiểu nổi.
Hắn liên tục thì thầm: “Đừng sợ, A Viên, ta sẽ giải quyết tất cả.”
Ta không biết hắn định giải quyết thế nào.
Sự bình yên này giống như khoảng lặng giữa tâm bão.
Càng khiến ta bất an.
Một đêm, cấm chế lại bị va chạm dữ dội.
Toàn bộ cung Lưu Ly rung chuyển.
Hắn mở bừng mắt, ánh vàng bùng cháy.
Hắn liếc nhìn ta đang co rút bên cạnh, ánh mắt kiên quyết.
“Chờ ta về.”
Hắn đứng dậy, hóa thành một đạo quang bạc, lao ra cửa điện.
Cấm chế sau lưng lập tức khép lại.
Chỉ để lại ta trong đại điện chết lặng.
Bên ngoài vang vọng tiếng lực lượng va chạm ngập trời, tiếng rồng gầm phẫn nộ, cùng giọng hắn lạnh lùng quyết tuyệt, dường như đang tranh cãi kịch liệt.
Tim ta thắt chặt đến tận cổ họng.
Nỗi sợ hãi đến cực điểm hóa thành một sự bình thản tê liệt.
Điều nên tới, rốt cuộc vẫn tới.
Không biết qua bao lâu, động tĩnh ngoài kia dần lắng xuống.
Tĩnh mịch chết chóc.
Cửa điện mở ra.
Hắn trở lại.
Bước chân loạng choạng, áo bạc dính máu đỏ chói.
Gương mặt tái nhợt như giấy, khóe môi vẫn còn vết máu.
Nhưng trong mắt vàng lại sáng rực, bùng cháy một sự giải thoát lạ lùng.
Hắn bước từng bước đến trước mặt ta.
Chậm rãi ngồi xuống.
Ngón tay lạnh của hắn run rẩy đặt trên vảy ta.
“Kết thúc rồi, A Viên.” Giọng khàn khàn, nhưng mang theo sự nhẹ nhõm khi gánh nặng ngàn cân được dỡ xuống, “Tất cả… đều đã kết thúc.”
Ta ngẩn ngơ nhìn hắn.
Kết thúc?
Ý hắn là sao?
Hắn nhìn đôi mắt hoang mang của ta, gương mặt tái nhợt khẽ nở nụ cười mờ nhạt nhưng chân thật.
Khuynh quốc khuynh thành, vương vấn máu, lại ánh lên hy vọng mới.
“Ta đã từ bỏ ngôi vị thái tử,” hắn khẽ nói, giọng như việc chẳng đáng gì, “cắt bỏ một phần huyết mạch, coi như trả lại ân dưỡng dục của long tộc.”
Mắt ta co rút.
Từ bỏ ngôi vị thái tử?
Cắt bỏ huyết mạch?
Hắn vì ta… mà làm đến mức này?
Có đáng không?
“Tại sao…” Ta nghẹn ngào, không hiểu nổi.
Nụ cười trong mắt hắn càng sâu, mang theo vô tận mệt mỏi và dịu dàng.
“Ta đã nói rồi, ta cần ngươi.”
“Không phải thái tử cần một con rắn.”
“Mà là ta, cần ngươi.”
Hắn chậm rãi nghiêng tới, trán khẽ tựa lên lớp vảy lạnh băng của ta, hơi thở mỏng manh.
“Bây giờ, ta chỉ là một con rồng bình thường, sức mạnh giảm nửa, không nơi nương tựa.”
“A Viên,” hắn ngẩng đầu, ánh mắt vàng rực như chứa cả ngân hà, soi rõ bóng dáng ngẩn ngơ của ta, “ngươi còn muốn ta không?”
Ta nhìn gương mặt tái nhợt nhưng mỉm cười ấy, nhìn bầu trời sao cuồn cuộn trong mắt hắn – nơi hắn đã vì ta mà từ bỏ tất cả.
Tim ta tràn ngập chua xót và nóng bỏng.
Ta cúi thấp đầu, dùng chiếc mõm lạnh lẽo khẽ chạm vào khóe môi nhuốm máu của hắn.
Động tác vụng về nhưng kiên định.
Hắn khẽ run lên, trong mắt vàng bùng nổ quang hoa rực rỡ.
Hắn vươn tay, ôm chặt lấy cơ thể béo tròn, vụng về của ta.
Đầu hắn chôn sâu vào lớp vảy của ta.
Bờ vai khẽ run.
Như khóc, lại như cười.
Rất lâu sau, hắn ngẩng đầu lên, trong mắt ngập nước, nhưng nụ cười lại sáng rực.
“Thật tốt.” Hắn khàn giọng nói, giống như một đứa trẻ thỏa mãn.
Đúng lúc này, bên ngoài điện vang lên giọng thị vệ cung kính nhưng không giấu được phức tạp.
“Điện hạ… à, cựu Thái tử điện hạ, Long Vương bệ hạ sai đưa tiểu điện hạ trở về rồi.”
Cả hai chúng ta cùng chấn động.
Hắn lập tức đứng dậy, bước nhanh ra cửa điện.
Cấm chế đã được gỡ bỏ.
Một thị vệ cẩn trọng bế một khối nhỏ vàng óng đi vào.
Là tiểu kim long!
Nó gầy đi, vảy cũng kém sáng bóng, đôi mắt hổ phách ướt át đầy hoang mang và tủi thân.
Nó thấy hắn trước tiên, khẽ gọi một tiếng không chắc chắn:
“Phụ quân?”
Rồi tầm mắt lướt qua hắn, nhìn đến ta phía sau.
Đôi mắt nó trợn to, sững lại mấy giây.
Tựa như ký ức bị cưỡng ép “chỉnh đốn” đang liều mạng phá kén trồi lên.
Cái miệng nhỏ run run, giọt lệ to bằng hạt đậu rơi lã chã.
Nó bỗng giãy khỏi tay thị vệ, loạng choạng nhào về phía ta.
Vùi thẳng vào lòng ta, cái đầu nhỏ điên cuồng dụi vào lớp vảy.
Tiếng khóc tủi thân cực độ, lại đầy lệ thuộc vang vọng:
“A nương… A nương… hu hu hu… con nhớ… con nhớ người…”
Nó khóc đến tan nát cõi lòng, như muốn trút hết những sợ hãi, oan ức ngày qua.
Trái tim ta như tan chảy.
Thân thể băng lạnh bị nước mắt nó làm bỏng rát.
Ta cẩn thận ôm chặt lấy nó, dùng mõm khẽ dụi vào cái đầu nhỏ, lặng lẽ an ủi.
Hắn đứng bên cạnh, lặng lẽ nhìn.
Nhìn tiểu kim long không chút do dự lao vào lòng ta, nhìn nó khóc gọi “A nương”.
Nhìn cảnh tượng mà hắn đã trả giá to lớn để đổi lại.
Trên gương mặt tái nhợt của hắn, hiện lên nụ cười phức tạp đến cực điểm, nhưng cuối cùng lắng lại thành sự bình yên và mãn nguyện.
Trong đáy mắt vàng, tia u ám cuối cùng cũng tan biến.
Hắn bước đến, vươn tay ôm lấy cả ta và tiểu kim long.
Một cái ôm vụng về nhưng ấm áp, không còn là của thái tử long tộc, mà chỉ thuộc về ba chúng ta.
Ngoài cung Lưu Ly, mây cuộn trôi.
Thiên cung vẫn sừng sững, nhưng từ nay không còn liên quan gì đến chúng ta nữa.
Trong điện, một con rắn xanh béo tròn, một con rồng bạc đã mất đi ngôi vị cao quý, cùng một tiểu kim long khóc đến nấc nghẹn, quấn chặt lấy nhau.
Ánh nắng xuyên qua nóc lưu ly rơi xuống, ấm áp và tĩnh lặng.
Tương lai có lẽ vẫn dài và mịt mờ.
Nhưng khoảnh khắc này.
Chúng ta cần có nhau.
Vậy là đủ.
…
Thời gian nơi thiên cung vẫn chảy trôi.
Chúng ta tìm đến một thung lũng yên tĩnh, linh khí dồi dào, xa lìa tranh chấp.
Hắn bỏ đi y phục hoa lệ của thái tử, chỉ mặc áo quần giản dị.
Ngày ngày chăm sóc tiểu kim long, hoặc ngẩn người nhìn ta.
Đôi mắt vàng kim rực rỡ ấy, từng uy nghiêm lạnh lùng, giờ chỉ còn lại sự dịu dàng sâu nặng, xen chút bi thương khó gọi tên.
Hắn đối xử với ta vô cùng tốt, tốt đến mức một con rắn thô kệch như ta nhiều khi luống cuống không biết làm sao.
Hắn kiên nhẫn gọt linh quả non mềm, đút tận miệng ta.
Hắn dùng pháp thuật dẫn suối ấm rửa sạch vảy cho ta.
Đêm lạnh, hắn ôm trọn ta vào ngực, dùng hơi thở long tộc còn sót lại sưởi ấm.
Tiểu kim long vẫn quấn ta không rời, nhưng dường như cũng mơ hồ nhận ra phụ quân đối xử với “A nương” khác lạ, thường tròn mắt nhìn chúng ta đầy hiếu kỳ.
Những ngày ấy yên bình như mộng ảo.
Thế nhưng trong lòng ta, nỗi bất an vẫn mãi vướng víu.
Hắn đã vì ta từ bỏ quá nhiều.
Thâm tình ấy nặng nề đến mức một con rắn hèn mọn như ta khó lòng gánh nổi.
Ta có gì mà xứng đáng?
Sự “cần thiết” ấy, rốt cuộc bắt nguồn từ đâu?
Chỉ là vì tiểu kim long ỷ lại thôi sao?
…
Cho đến hôm ấy.
Chiều muộn, tiểu kim long ngủ say bên ta.
Hắn ngồi cạnh, ngón tay tỏa ánh sáng vàng nhạt, đang tỉ mỉ vá lại một vết sẹo cũ trên lưng ta.
Động tác ôn nhu, chuyên chú, như đối đãi vật quý nhất đời.
Không gian tĩnh mịch, chỉ còn gió lùa qua lá.
Hắn bỗng khẽ cất tiếng, như thì thầm, lại như quyết tâm:
“Phiến vảy này,” ngón tay dừng ở giữa sống lưng, nơi có một mảnh vảy sậm màu, “từng bị thương rất nặng, suýt vỡ nát… khi đó là ta chưa bảo vệ được nàng.”
Cơ thể ta run khẽ.
Trước kia?
Hắn chưa từng nhắc đến “trước kia” của ta.
Từ khi mở mắt, ta chỉ là con rắn béo ở xà tộc, chưa từng có giao điểm nào với hắn.
Ta hoang mang ngẩng đầu, chạm vào đôi mắt sâu như biển.
Trong đó cuộn trào tình cảm dồn nén: khắc khoải, bi thương, nhớ nhung.
Hắn khẽ thở dài, nặng tựa ngàn năm:
“A Viên, chẳng phải nàng vẫn muốn biết vì sao lại là nàng à?”
Ta vô thức gật đầu, tim đập gấp gáp.
Hắn cúi xuống, trán kề trán, sừng rồng lạnh chạm lên lớp vảy, mang đến run rẩy kỳ dị.
Ánh sáng vàng mỏng mảnh bao trùm lấy ta.
Những mảnh ký ức vỡ vụn, xa lạ mà quen thuộc, tràn vào đầu ta cùng tiếng nói khàn nghẹn:
【Không phải động tối tăm, mà là cung điện rực rỡ huy hoàng.】
【Một nữ tử tuyệt sắc trong xiêm y lộng lẫy, mắt màu mật ong ấm áp, tóc cài trâm ngọc hình long giác, đang mỉm cười bên hành lang.】
【Hắn đứng cạnh, thân khoác ngân giáp uy nghi, ánh mắt rực cháy yêu thương.】
【Cảnh đổi khác: trời đất mờ mịt, tiếng chém giết rung trời.】
【Bóng ma khổng lồ ập tới, nữ tử gắng sức đẩy hắn ra, lưỡi đao đen xuyên tim nàng, máu rồng tung tóe…】
【Khi nàng ngã xuống, môi mấp máy ba chữ: “Hãy sống tiếp.”】
【Hắn ôm lấy thi thể lạnh dần, gào thét xé lòng, máu lệ hòa trong mắt vàng kim…】
Cơn đau dữ dội bóp nghẹt trái tim ta.
Ta run rẩy kêu lên.
Những hình ảnh ấy, xa lạ nhưng đau đến tận xương!
Hắn ghì chặt ta, giọng nghẹn ngào run rẩy:
“Xin lỗi… xin lỗi… khi đó ta không bảo vệ được nàng… để nàng lưu lạc, quên hết tiền kiếp, thậm chí cả hình thái cũng…”
Hắn khóc không thành tiếng.
Còn ta, chết lặng tại chỗ.
Sấm sét giáng thẳng đầu óc.
Ta là ai?
Là thê tử mà thái tử long tộc từng yêu sâu đậm?
Là long hậu che chắn cho hắn, lấy cái chết đỡ một đòn, ngọc nát hương tan?
Vậy nên ta mới ấp được quả trứng kia?
Vì đó vốn là con của ta?
Nên tiểu kim long mới bản năng quấn quýt ta, nhận ta là mẹ?
Nên hắn mới bất chấp tất cả, thậm chí phản nghịch cả tộc, chỉ để giữ ta lại?
Nên những lần hắn vuốt vảy ta, là để xác nhận vết thương quen thuộc, mùi hương quen thuộc?
Tất cả đều có nguyên do.
Không phải thiên vị vô cớ.
Mà là thâm tình vượt sinh tử, xuyên qua luân hồi.
Ta không phải kẻ thay thế.
Ta vốn chính là người thật.
Nước mắt rắn lạnh buốt tuôn ra không ngừng.
Mọi xúc động, tin tưởng vô danh, từ lâu đã có gốc rễ.
Thì ra, hắn đã yêu ta từ rất lâu, rất lâu rồi.
Tiểu kim long bị động tĩnh đánh thức, mơ màng ngẩng dậy, thấy phụ quân rơi lệ, thấy ta run rẩy, lo lắng lay gọi:
“Phụ quân đừng khóc, A nương đừng khóc…”
Hắn ngẩng đầu, đôi mắt ngấn lệ nhìn ta, run giọng, mang theo sợ hãi và khẩn cầu.
“A Viên… hay nên gọi là, Tịch Nhan…” hắn gọi tên kiếp trước của ta, âm thanh nhẹ như cánh lông, “nàng… còn nguyện ý không?”
Ta không trả lời bằng lời.
Chỉ dùng thân rắn béo tròn, xấu xí này, quấn chặt lấy hắn.
Ta nói cho hắn biết đáp án.
Dù kiếp trước là ai, dù ta là long hậu tôn quý hay xà tộc hèn mọn.
Kiếp này, ta là A Viên của hắn.
Là A nương của tiểu kim long.
Chừng ấy là đủ.
Hắn thoáng sững lại, rồi niềm vui sướng cực độ và giải thoát tuôn trào trong mắt vàng.
Hắn ôm ta càng chặt, như muốn hòa làm một, không bao giờ rời xa nữa.
Tiểu kim long tuy chẳng hiểu, nhưng cảm nhận được tình cảm nồng nàn, cũng vui mừng kêu vang, chen vào giữa chúng ta, tạo thành cái ôm ấm áp nhất, kỳ lạ nhất.
Tiền kiếp tan thương, đời này viên mãn.
Gió núi dịu dàng thổi qua, mang hương cỏ hoa, vây quanh gia đình chúng ta.
(Hết)