Mỹ Nhân Đội Lốt Rắn
1
Vào một buổi trưa mùa đông, ba tôi bắt được một con rắn đen to bằng cái cối xay đem về nhà.
Ông định giết nó để ngâm rượu, trị bệnh lao đang hành hạ ông.
Tối hôm đó, con rắn biến mất. Thay vào đó, một cô gái tuyệt sắc khoác tấm khăn voan đen xuất hiện trước cửa nhà tôi.
“Đại ca ơi, trời rét căm căm thế này, cho em ngủ nhờ một đêm được không?”
Lớp voan mỏng như cánh ve, cô ta run rẩy vì lạnh.
Ba tôi vội vàng nắm lấy tay cô ta, vồn vã nói: “Đương nhiên là được, mau mau vào nhà đi!”
1Trước kia, ba tôi là đồ tể trong làng. Dù không khá giả, nhưng cũng đủ ăn đủ mặc.
Tiếc là ông nghiện rượu, nghiện thuốc, tiền kiếm được từ việc giết gà mổ bò đều tiêu sạch. Sau cùng, ông mắc bệnh lao nặng, đến cả con dao lóc xương cũng không cầm nổi.
Nửa đêm, ông ho dữ dội không ngủ được, đá tôi dậy bảo hâm cho ông hai chén rượu. Uống xong, ông vác dao một mình lên núi.
Đến trưa hôm sau, ông thật sự bắt về một con rắn đen khổng lồ.
Toàn thân rắn đen bóng, đen hơn cả than. Thân nó to như cối xay, phải năm sáu người đàn ông lực lưỡng mới khiêng nổi.
Tôi chưa từng thấy con rắn nào to đến vậy. Mắt nó to như cái bát, ánh xanh lập lòe dưới nắng. Tại đúng điểm bảy tấc, con dao lóc xương của ba tôi vẫn cắm thẳng vào, rắn nằm bất động.
Ba tôi nhốt nó vào nhà kho, rồi gọi hàng xóm ngày mai đến phụ giết rắn.
Mật rắn ngâm rượu, thịt rắn nấu canh – ai cũng hớn hở hưởng ứng.
Chỉ mình tôi thấy khó hiểu. Bao năm nay đói kém, vỏ cây trên núi còn không còn, lấy đâu ra con rắn to như thế?
Hơn nữa, trên đời này thật sự có con rắn nào vừa to vừa đen như vậy sao?
2Tối hôm đó, tôi đói đến không ngủ nổi, tính ra ngoài tuyết tìm chút rễ cỏ lót dạ.
Trong nhà chỉ còn một hũ kê nhỏ, bị ba tôi giữ khư khư, không cho tôi và mẹ động đến.
Mấy hôm trước, tôi lỡ uống trộm một ngụm cháo, bị ba tát gần chục cái. Đến giờ tai phải vẫn còn ù, gần như không nghe được gì.
Tôi còn trẻ, gắng chịu được. Nhưng mẹ tôi bị liệt hai chân, nằm liệt giường, cứ thế này thì khó qua nổi mùa đông.
Tôi tranh thủ ánh trăng, đi vòng quanh làng tìm được hai nhánh cỏ dại. Ít ra cũng có thể nấu chút canh cho mẹ.
Ăn vội mấy miếng tuyết cầm hơi, tôi lững thững quay về.
Vừa bước vào cửa, ba tôi đã đứng giữa sân, tay cầm dao lóc xương, mặt hằm hằm như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
“Mày, con tiện nhân, mày đi đâu hả?” “Nói mau! Có phải mày thả con rắn đen đi không?”
Ba tôi tức giận đá tôi lăn xuống đất.
Ngũ tạng tôi như bị đốt cháy, mỗi hơi thở đều đau như xé.
Tôi nằm co lại trên đất, nhìn về phía nhà kho trống không, khàn giọng nói: “Không phải con! Ba ơi, con không làm gì hết!” “Con thật sự không biết gì mà, ba vu oan cho con rồi!”
“Nếu không phải mày thì rắn sao mà biến mất? Đồ tiện nhân, còn dám cãi! Hôm nay tao đánh chết mày luôn!”
Ba lao đến, định tiếp tục đánh. “Rắn không còn, thì tao giết mày ngâm rượu thay vậy!”
Ngay lúc tôi nghĩ mình sẽ chết trước khi thấy mặt trời ngày mai, mẹ tôi bất ngờ lăn khỏi giường, bò lê đến ôm chặt lấy chân ba:
“Anh à… đại ca à, xin anh bớt giận. Đánh nữa là con bé nó chết mất!” “Xin đừng đánh nữa!”
Ba tôi chẳng buông tha, giơ chân giẫm thẳng lên mặt mẹ: “Mày cũng chẳng ra gì, thứ què quặt mà cũng dám xin xỏ?”
“Rắn chạy mất, không có rượu mật rắn, vậy thì chúng mày cả hai cùng ăn đòn cho đủ!”
Mẹ tôi vội vàng rút từ tay áo ra chiếc vòng bạc: “Cái này cho anh! Là di vật mẹ em để lại, anh tìm mãi không thấy đấy thôi, em giấu kỹ rồi.”
“Chu Bảo Căn, thả em với con bé đi. Chiếc vòng này đủ để anh mua rượu uống cả tháng rồi còn gì!”
“Vả lại, anh đánh chết con bé rồi, ai nấu cơm, giặt giũ, hầu hạ anh đây?”
Ba tôi vừa thấy chiếc vòng bạc, sắc mặt dịu hẳn đi: “Vì cái vòng này, hôm nay tao tha cho chúng mày một lần!”
Tôi cố gắng chịu đựng cơn đau, cùng mẹ dìu nhau vào phòng.
Toàn thân không còn chút sức lực, tôi nằm vật xuống giường, trong lòng ngập tràn hận thù với Chu Bảo Căn rồi thiếp đi trong mơ màng.
Nửa đêm, tiếng gõ cửa vang lên dồn dập ngoài sân.
Ba tôi chửi rủa rồi quát tôi ra mở cửa. Cả người tôi rã rời, mãi mới bò dậy được.
Tiếng gõ cửa càng lúc càng gấp. Cuối cùng, ông mất kiên nhẫn, tự mình ra mở.
“Đại ca ơi, trời lạnh buốt thế này, cho em tá túc một đêm được không?”
Một cô gái tuyệt sắc khoác voan đen mỏng như cánh ve đứng ngay cửa, toàn thân run rẩy, sắc mặt mệt mỏi tiều tụy.
Ba tôi trợn tròn mắt, vội vàng nắm tay cô ta, nói luôn: “Được chứ, mau mau vào đi!”
3Từ khi cô ta bước vào nhà, ba tôi cứ nhìn chằm chằm vào mặt cô ta với ánh mắt thèm khát.
Ông nắm tay cô ta ngồi xuống giường đất, nhẹ giọng: “Em gái à, trời lạnh thế này mà mặc ít thế kia không sợ bị cảm à? Ngồi lên giường sưởi ấm đi, anh đi hâm ít rượu nóng cho em uống cho ấm người, không thì sinh bệnh đấy.”
Ha, một kẻ nghiện rượu như ông mà cũng chịu đem rượu quý ra cho người khác uống, hiếm thật.
Tôi tưởng ông lại sai tôi đi hâm rượu như mọi lần, ai ngờ lần này phá lệ, tự mình vào bếp.
Ba vừa đi khỏi, tôi không kìm được ngẩng đầu nhìn cô ta.
Mặt cô ta hồng như đào, dáng người mềm mại như cành liễu – đẹp đến mức tôi, một đứa con gái, cũng không rời mắt nổi.
“Em gái nhỏ à, nhìn em như mấy ngày chưa ăn gì rồi đúng không? Chị có trứng gà, cho em này.”
Nói rồi, cô ta lấy từ trong túi ra một quả trứng trắng trong suốt, nhét vào tay tôi: “Mau ăn đi, đừng để người khác nhìn thấy.”
Tôi ngắm quả trứng trong tay đầy thành kính. Cơn đói và đau ùa đến như thủy triều, tôi chẳng còn tâm trí nghĩ đến mẹ nữa.
Cứ như có ai thì thầm bên tai: “Ăn đi! Ăn hết đi!”
Tôi không nhịn được nữa, vài miếng đã ăn sạch cả quả trứng, kể cả vỏ cũng nuốt luôn.
Ngon quá! Lâu lắm rồi tôi chưa ăn được thứ gì ngon như vậy. Tôi vừa định mở miệng cảm ơn thì ba tôi đã cười híp mắt bưng rượu quay lại.
“Cảm ơn đại ca đã quan tâm, người em ấm lên hẳn rồi!” – cô ta nhận ly rượu, uống cạn trong một hơi.
Ba tôi ngồi phịch xuống bên cạnh cô ta: “He he, vậy thì uống thêm tí nữa cho ấm nào! Người đẹp thế này mà lạnh cóng thì uổng lắm!”
Ông bắt tôi đứng bên cạnh rót rượu cho họ. Chẳng mấy chốc, cả bình rượu đã cạn sạch.
Có lẽ vì men rượu, da cô ta ửng hồng, thân thể bắt đầu khẽ uốn éo một cách quyến rũ.
Nghĩ đến quả trứng khi nãy, tôi có thiện cảm với cô ta, không nén được lo lắng mà hỏi:
“Ba ơi, cô ấy sao thế? Có phải khó chịu hay say rượu rồi không?”
Ba tôi hiếm hoi dịu giọng: “Con gái, tối nay ba trách nhầm con rồi. Không phải con thả rắn đi.”
“Giờ thì nó quay lại rồi. Lần này, tao sẽ khiến nó không đường thoát, phải ngoan ngoãn nghe tao điều khiển!”
Tôi còn đang đầy nghi hoặc thì đột nhiên cô gái nằm trên giường hét lên một tiếng chói tai, rồi ngã vật xuống, toàn thân co giật liên tục.
“Ba! Cô ấy bị sao vậy? Ba cho cô ấy uống gì rồi đúng không!?”
Ba tôi giáng cho tôi một cái tát: “Đồ ngu! Mày còn chưa nhận ra à? Rắn đen mất tích, rồi cô gái áo đen này xuất hiện, chẳng phải quá trùng hợp sao?”
“Cô ta chính là con rắn đen đã bỏ trốn hôm trước!”
“Tao đã cho hùng hoàng vào rượu rồi đấy, sao nào, mỹ nhân? Rượu hùng hoàng có ngon không hả?”
4
Trong lúc đang nói chuyện, đôi chân của cô gái nằm trên giường đất dần dần mờ đi, hóa thành một cái đuôi rắn phủ đầy vảy xanh.
Chỉ trong tích tắc, con rắn đen khổng lồ đã từng bỏ trốn giờ đây đang nằm chình ình trên giường nhà tôi!
Tôi sững sờ đến nghẹn họng, phải mất một lúc lâu mới hoàn hồn lại được.
“Ba ơi, người rắn này là người tốt mà, lúc nãy còn cho con đồ ăn nữa.” “Con xin ba, thả cô ấy ra đi!”
Không nằm ngoài dự đoán, ba tôi đá tôi bay thẳng xuống gầm giường.
“Thả nó thì tao ăn cái gì, uống cái gì? Chẳng lẽ ăn thịt mày, uống máu mày chắc?”
Tôi nằm dưới đất, xương cốt như rã ra hết, không tài nào đứng dậy nổi.
Tôi chỉ còn biết trơ mắt nhìn ba lôi ra một sợi xích sắt to ngang thân con rắn đen, khóa chặt cô ta vào góc giường.
Vừa trói xong, con rắn đen mở mắt, vùng vẫy một lúc rồi lại biến thành hình người – chính là cô gái ban nãy.
“Làm ơn… thả ta ra! Van xin ngươi, thả ta đi…” – cô ta khóc như mưa, trông thật đáng thương.
Ba tôi bước tới, mặt vênh váo, tay bắt đầu sờ mó khắp người cô ta: “Rắn yêu à, đã rơi vào tay tao thì đừng hòng chạy nữa. Sợi xích Huyền Băng này đã ngâm trong nước hùng hoàng suốt mười năm, sinh ra là để khóa mày lại đấy!”
Thì ra tổ tiên nhà tôi là người chuyên bắt rắn. Sợi xích to tướng kia là đồ gia truyền, truyền từ đời ông cha để lại.
Tối qua, ba tôi đã nhận ra cô ta chính là rắn yêu.
Rắn không được phép tự tiện bước vào phòng người nếu không được chủ nhân mời.Vậy nên khi cô ta gõ cửa xin tá túc, ông mới vui vẻ mời vào, gấp gáp là có lý do.
Tất cả nằm trong tính toán của ông ấy.
“Bọn súc sinh tụi mày đời đời đều bị nhà họ Chu tao đánh bại! Hôm nay lại rơi vào tay tao, xem như tao có lời với tổ tiên rồi!”
“Lúc ông nội tao còn sống, từng bắt được một con rắn trắng to như cối xay – có phải chồng mày không?”
“Bọn tao lột da hắn làm áo, moi tim gan hắn ngâm rượu, xay nát thịt xương nấu canh. Chậc chậc… cái vị đó tao nhớ đến chết cũng không quên!”
“Hôm qua lên núi, vừa thấy con rắn đen cuộn mình bên vách đá là tao nghi rồi. May mà con dao của tao đủ bén, đâm trúng được bảy tấc của mày.”
“Đáng tiếc, mày rồi cũng sẽ chung số phận với chồng mày thôi!”
Vừa nói, ông vừa kéo tôi ra khỏi gầm giường: “Con ranh thối, mau đi đun vài nồi nước nóng. Ngày mai mổ rắn, không thay đổi gì hết!”
5
Tôi vừa lê lết thân mình ra tới nhà kho thì bên trong đã vang lên tiếng hét thê thảm như xé tim xé ruột.
Tôi muốn chạy vào cứu cô gái rắn, nhưng tôi có thể làm được gì? Ngoài việc ăn đòn thêm, tôi chẳng giúp được gì cả.
Tôi đun tới nồi nước thứ ba thì ba tôi hớn hở bước vào: “Mau bưng chậu nước nóng vào cho con rắn rửa sạch người đi!”
Tôi ôm nước bước vào thì thấy cô gái rắn toàn thân bầm tím, mắt nhìn vô hồn.
“Đồ súc sinh!” – tôi nguyền rủa thầm một tiếng rồi lấy khăn lau người cho cô ấy.
Xong, tôi lén bò lại gần, thử xem có tháo được xích ở chân cô ấy không.
Nhưng sợi xích quá dày, quá nặng, tôi dùng hết sức cũng chẳng nhúc nhích nổi.
“Em gái nhỏ, đừng tốn công nữa… em không tháo được đâu.” – cô gái rắn yếu ớt lên tiếng.
“Chị rắn ơi… em xin lỗi… em chẳng giúp được gì cho chị cả.” – tôi cúi đầu, thất vọng tột độ.
Cô ấy chỉ mỉm cười nhẹ, không nói thêm câu nào.
Hôm sau, trời vừa sáng sớm, người trong làng đã kéo đến nhà tôi đông nghịt.
Thời buổi đói kém thế này, có rượu uống, có thịt ăn – ai mà chẳng háo hức?
“Bảo Căn! Khi nào thì giết rắn vậy?” “Phải đó, tao thèm đến mất ngủ cả đêm!” “Mau đun nước, nấu nồi đi, bọn tao đợi hết nổi rồi!”…
Mọi người nhao nhao hối thúc ba tôi.
Chỉ thấy ba tôi ung dung đẩy ra một cái lồng sắt to được phủ kín bằng một tấm vải đỏ, đi thẳng ra giữa sân.
“Các vị đừng vội! Hôm nay, Chu Bảo Căn tôi sẽ cho mọi người mở mang tầm mắt!” – vừa nói ông vừa giật mạnh tấm vải đỏ.
cô gái rắn không một mảnh vải che thân nằm trơ trọi bên trong chiếc lồng.
Mọi người ai nấy đều không kìm được mà thốt lên đầy kinh ngạc.
Làng quê hẻo lánh thế này, chưa bao giờ thấy một người đàn bà nào đẹp đến thế.
Trương Nhị Ma: “Vãi thật! Ở đâu ra cô gái đẹp vậy chứ? Còn đẹp hơn gái thành phố nữa!”
Lý Cẩu Đản: “Xàm! Gái thành phố làm sao so được! Tao thấy cô gái này còn đẹp hơn cả phi tần trong cung vua luôn ấy chứ!”
Tôn Thiết Trụ: “Cô ấy nên ở trên trời, trần gian sao có được dung nhan thế này!”…