Mười Ngày Trước Khi Rời Khỏi Thế Giới

5



14

Sức khỏe của ta quả thực rất kém.

Sau khi dùng Đại Lực Hoàn, vì bị phản phệ nên càng thêm yếu ớt.

Ta bèn dứt khoát để Lưu Ly ở cùng với ta để dưỡng thương.

Tiêu Lẫm ngày nào cũng đến tẩm cung của ta, vì có Lưu Ly ở đó cộng thêm việc ta không muốn để ý đến hắn.

Mỗi lần hắn đều ngồi ở gian ngoài một canh giờ rồi lại lặng lẽ rời đi.

Trong thời gian đó, ta nghe các tỳ nữ bàn tán.

Nói cầm sư và Lục thái y vì ý đồ làm lẫn lộn huyết thống hoàng thất nên bị tru di tam tộc.

Cả nhà bị chém đầu, máu chảy thành sông.

Nói Thái tử giam cầm Thẩm Thiển Thiển, sai Thái y viện ngày ngày trông coi, nuôi cho sống thật kỹ.

Đợi thân thể ả khỏe lại rồi lại tiếp tục giày vò.

Thái tử nói ả không thể chết dễ dàng như vậy được, ả phải sống để chịu khổ từng ngày.

Lại nói Thái tử chiếu cáo thiên hạ, ta mới là Thái tử phi, là người Thái tử nâng niu trong lòng bàn tay.

Bọn họ đều cảm thấy ta khổ tận cam lai, ta sẽ vui mừng khôn xiết.

Ta chỉ thấy toàn thân ớn lạnh.

Ta mới không thèm làm Thái tử phi của hắn.

Hắn không xứng.

Nửa tháng trôi qua, vết thương của Lưu Ly đã lành bảy tám phần, đã có thể dậy đi lại bình thường.

Nàng sống chết không chịu ở cùng ta nữa, khăng khăng nói làm vậy là không hợp quy tắc.

Ta đành phải thôi.

Sức khỏe của ta cũng khá hơn một chút, tinh thần sung mãn, ta bắt đầu âm thầm sắp xếp đường lui cho Lưu Ly.

Những ngày này, Tiêu Lẫm ngoại trừ ngày ngày đến tẩm cung của ta ngồi im lặng, còn tặng ta rất nhiều đồ.

Có nhẫn, túi thơm, ngọc bội, đai lưng, còn có đủ loại ám khí…

Hóa ra hắn đều nhớ cả.

Nhưng tại sao lúc đầu lại không trân trọng?

Bây giờ lại mang những thứ này đến xin lỗi, chẳng có ý nghĩa gì cả.

Ta sai người ném hết ra ngoài.

Tiêu Lẫm cũng không giận.

Một ngày nọ, trời quang mây tạnh.

Ta ngồi trên ghế bập bênh ngoài điện phơi nắng.

Tiêu Lẫm cũng sán lại gần.

Nhẫn nhịn bao nhiêu ngày nay, cuối cùng hắn cũng không nhịn được mở miệng nói:

“Ấu Gia, cô biết sai rồi, nàng tha thứ cho cô được không? Nàng đưa ra yêu cầu gì cô cũng đồng ý.”

Ta nheo mắt nhìn chim bay lướt qua bầu trời.

Không trả lời hắn.

Tiêu Lẫm tưởng ta sẽ không để ý đến hắn, bèn ngồi bên cạnh ta nhắm mắt nghỉ ngơi.

Ta lại u buồn lên tiếng:

“Điện hạ.”

Tiêu Lẫm lập tức mừng rỡ ra mặt, ngạc nhiên nói:

“Cô đây, Ấu Gia cuối cùng cũng chịu để ý đến cô rồi.”

Giọng ta rất nhẹ, tựa như gió thổi qua là tan biến.

“Điện hạ còn nhớ con của chúng ta không?”

Toàn thân Tiêu Lẫm cứng đờ.

15

Ta tiếp tục nói: “Đó là một cặp long phụng thai đã thành hình.”

“Chúng ta suýt chút nữa đã có đủ nếp đủ tẻ rồi đấy.”

“Thế nhưng, chúng đã bị Thẩm Thiển Thiển giết chết, sau đó lại bị người phụ thân là chàng vứt bỏ như giày rách.”

Giọng Tiêu Lẫm nghẹn ngào: “Cô không có, cô đã an táng chúng tử tế rồi.”

Hốc mắt hắn đỏ hoe: “Cô sẽ không tha cho Thẩm Thiển Thiển đâu, Ấu Gia nàng yên tâm, cô sẽ báo thù cho hài nhi của chúng ta.”

Ta lắc đầu: “Vô dụng thôi, chàng có làm gì đi nữa, chúng cũng không sống lại được.”

Tiêu Lẫm nắm chặt lấy tay ta, giọng run rẩy:

“Không sao đâu Ấu Gia, chúng ta sẽ lại có con, chúng ta sẽ có rất nhiều con, long phụng thai sẽ lại đầu thai vào bên cạnh chúng ta, chúng sẽ quay lại thôi.”

Ta bình thản rút tay mình về, nhạt giọng nói:

“Chúng ta sẽ không có con nữa đâu.”

Ta nhìn vào mắt hắn, gằn từng chữ:

“Tiêu Lẫm, ta đã nói với chàng rồi, ta là nữ tử dị thế xuyên không đến đây.

“Ta có hệ thống, ta sẽ biến mất rời đi, những điều này đều là sự thật.

“Bây giờ chàng vẫn cảm thấy ta đang lừa chàng sao?”

Tiêu Lẫm ngẩn ngơ nhìn ta, đồng tử đột nhiên co rút.

Hắn mạnh mẽ siết lấy tay ta, nắm chặt lấy, dường như sợ ngay giây tiếp theo ta sẽ rời đi.

Giọng hắn run rẩy tột độ:

“Cho nên nàng muốn đi sao? Nàng có thể ở lại không…”

Ta không trả lời hắn, mà tiếp tục nói:

“Thực ra chàng không cần chấp niệm với ta như vậy, ta đối với chàng thực ra cũng chẳng có bao nhiêu tình ý.”

“Điều ta chưa nói cho chàng biết là, ta xuyên không đến đây là để làm nhiệm vụ, nhiệm vụ của ta chính là khiến chàng giữa ta và Thẩm Thiển Thiển, chọn ta một lần, dù chỉ là cùng ta ăn một bữa cơm, ta cũng có thể công lược thành công.”

“Để công lược thành công, ta cực kỳ nỗ lực làm tốt bổn phận thê tử của chàng, dùng hết mọi cách để lấy lòng chàng, ta không cầu xin chàng yêu ta, chỉ hy vọng chàng có thể vì sự dụng tâm của ta, mà có thể thương hại ta một lần.”

“Thế nhưng, một lần cũng không có.”

“Điện hạ, chàng biết cái giá của việc công lược thất bại là gì không?”

Giọng Tiêu Lẫm căng thẳng tột độ, khô khốc hỏi: “Là… gì?”

“Là cái chết.”

“Ta ở thế giới cũ mắc bệnh nan y, không còn sống được bao ngày nữa, nếu công lược thành công, ta sẽ có được một cơ thể khỏe mạnh, nếu thất bại, ta sẽ phải quay về chờ chết.”

Tiêu Lẫm bỗng nhiên kinh hãi: “Cái gì?!”

Ta cười khẽ với hắn, nụ cười vỡ vụn:

“Cho nên Điện hạ à, ta đã công lược thất bại, phải về nhà chờ chết rồi.”

“Điện hạ à, chúng ta không thể nào có con được nữa đâu.”

Nói rồi nói rồi, nước mắt ta bất chợt rơi xuống:

“Nhưng mà lúc đầu, rõ ràng chỉ cần Điện hạ ở lại ăn cùng ta một bữa cơm là được rồi.

“Chỉ một bữa cơm thôi, là ta có thể sống tiếp rồi.

“Cho nên Điện hạ à, bây giờ cái gì cũng muộn rồi.”

Cho nên Tiêu Lẫm à, ta suýt chút nữa vì chàng mà thực sự phải chết rồi.

Tiêu Lẫm cả người ngã ngồi trên ghế.

Giống như có thanh kiếm sắc xuyên qua tim hắn, găm thẳng vào ghế.

Khiến hắn đau đớn đến mức không cử động nổi.

Sắc mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, đôi môi run rẩy, lại không phát ra được một chút âm thanh nào.

Không khí cũng dường như trở nên đặc quánh lại.

Khiến mỗi nhịp thở của hắn đều như hóa thành bụi gai cào xé cổ họng.

Đau đến mức hắn gần như ngất đi.

Hắn không dám nhìn ta lấy một cái.

Sự áy náy và hối hận như cơn lũ, nhấn chìm hắn hoàn toàn.

Bi thương đến cùng cực.

Ta lạnh lùng nhìn hắn.

Tâm như chỉ thủy.

Cũng may, cuối cùng ta vẫn công lược thành công.

Ta sẽ không chết, ta sẽ sống thật tốt.

Nhưng.

Ta sẽ không nói cho hắn biết.

Ta muốn hắn cả đời này đều phải sống trong nỗi đau đớn áy náy đến mức ngạt thở.

Ta muốn hắn mỗi khi nhớ đến ta đều hối hận không gì sánh được, hối hận đến mức hận không thể tự giết mình.

Đời đời kiếp kiếp, không được siêu thoát.

16

Qua rất lâu.

Lâu đến mức mặt trời buổi chiều đã hoàn toàn lặn xuống núi, thái giám thắp đèn đã thắp sáng tất cả đèn đuốc bên ngoài điện.

Bóng đèn chập chờn, đêm lạnh như nước.

Tiêu Lẫm mới hoàn hồn trở lại.

Hắn nhẹ nhàng kéo vạt áo ta, giọng nói khô khốc khàn đặc:

“Ấu Gia, nếu trở về nàng sẽ chết, vậy nàng có thể bảo hệ thống giữ nàng lại không?

“Cơ thể của nàng ở thế giới này vẫn khỏe mạnh, nàng ở lại, cô sẽ yêu thương nàng thật tốt, bảo vệ nàng thật tốt, được không?”

Ta không hề suy nghĩ mà lắc đầu:

“Không được.

“Điện hạ, ta không yêu chàng.”

Hơi thở của Tiêu Lẫm trong nháy mắt nghẹn lại.

Ta tiếp tục nói:

“Có lẽ trong thời gian ta công lược chàng, nếu chàng có thể chọn ta, yêu thương ta, biết đâu ta sẽ thực sự yêu chàng cũng không chừng.

“Nhưng không có nếu như, Điện hạ, ta không yêu chàng, mà tất cả mọi thứ ở đây đều tràn ngập nỗi đau khổ của ta.

“Bất kể là vì chàng thiên vị Thẩm Thiển Thiển mà khiến ta chịu nhiều uất ức, hay là vì sự tin tưởng mù quáng của chàng khiến thể xác và tinh thần ta chịu đủ dày vò, mỗi một nơi ở chốn này mỗi khi hồi ức lại đều khiến ta cảm thấy chán ghét tột cùng.

“Cho nên Điện hạ, ta thà về nhà chờ chết cũng tuyệt đối không ở lại thế giới này.”

Nói xong, ta gọi hệ thống: “Hệ thống, thoát ly thế giới đưa ta về nhà đi.”

Có lẽ là cố ý, hệ thống đặc biệt mở loa ngoài, âm thanh điện tử máy móc vang lên lớn tiếng:

[Kênh xuyên không đã mở, ký chủ sắp trở về thế giới cũ.]

Tiêu Lẫm không kịp đau thương, mặt đã đầy vẻ hoảng loạn.

Hắn nôn nóng nắm chặt lấy vạt áo ta, nhưng phát hiện vạt áo đã hóa thành trong suốt mà biến mất.

Nội tâm hắn vừa kinh ngạc vừa sợ hãi lại vừa hoảng hốt.

Hắn vội vàng ôm lấy ta, lại phát hiện cánh tay xuyên qua cơ thể ta, hắn căn bản không nắm được ta một phân một hào.

Tiêu Lẫm hoảng loạn gào lên: “Ấu Gia! Ấu Gia! Nàng đừng đi!”

Còn ta lần cuối cùng ngước mắt nhìn hắn, gằn từng chữ, rõ ràng rành mạch:

“Tiêu Lẫm, ngày hôm đó ta tuyệt vọng tự sát, đã từng nói với chàng…

“Kiếp này chàng và ta trên trời dưới đất, vĩnh viễn không gặp lại!”

Lời ta vừa dứt, ta hoàn toàn biến mất khỏi thế gian.

Không bóng không hình, không còn dấu vết.

Tiêu Lẫm không còn kìm nén được nữa mà nức nở thành tiếng.

Hắn cong lưng, mỗi một khúc xương đều đang gào thét sự hối hận.

Cả cơ thể hắn không thể đứng vững được nữa, đột nhiên ngã quỵ xuống đất.

Đều tại hắn.

Là hắn làm tổn thương Lâm Ấu Gia quá sâu.

Là hắn hại Lâm Ấu Gia thà chờ chết cũng không muốn ở bên cạnh hắn.

Tất cả, đều là lỗi của hắn.

17

Linh hồn ta bị hệ thống tách khỏi thế giới công lược, đi vào trong không gian hệ thống.

Hệ thống hỏi ta: [Ngươi đã động sát niệm với Tiêu Lẫm, tại sao sau đó không tiếp tục giết hắn?]

Ta mỉm cười: “Bởi vì so với cái chết, sống trong đau khổ mới là sự giày vò hơn cả.”

Hệ thống nói: [Ngươi nói có lý, loại người không phân biệt được phải trái như hắn, nên chịu sự trừng phạt tinh thần như vậy.]

Ta lắc đầu:

“Không chỉ là trừng phạt tinh thần, ta còn giao điểm yếu của hắn cho kẻ thù chính trị là Ngũ hoàng tử, sau này hắn rất khó có thể đứng trên đỉnh ngôi vị chí tôn nữa.

“Tương lai của hắn, sẽ chỉ có thể cuộn mình trong thất bại và hối hận vô tận, sống những ngày tháng thảm hại.”

Không bao lâu sau, ta được hệ thống thuận lợi đưa về cơ thể ban đầu.

Cùng với việc phần thưởng nhiệm vụ được phát ra, tế bào ung thư trong cơ thể ta hoàn toàn biến mất.

Thậm chí ta có thể cảm nhận được, tố chất cơ thể ta còn tốt hơn gấp mười lần so với bất kỳ thời kỳ nào của ta!

Hệ thống nhắc nhở: [Một trăm triệu tiền vốn đã đến tài khoản, xin ký chủ kiểm tra nhận.]

Ta mở tài khoản ngân hàng, số dư tài khoản hơn một trăm triệu.

Ta không nhịn được đếm đi đếm lại bao nhiêu là số không.

Đếm hết lần này đến lần khác, không biết mệt mỏi.

Thật là yên tâm và vui vẻ.

Hệ thống cuối cùng nói: [Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ thuận lợi nhận phần thưởng nhiệm vụ, một lần nữa cảm ơn sự cống hiến vất vả của ký chủ, chúc ký chủ tương lai mọi sự thuận buồm xuôi gió! Tạm biệt!]

Ta nằm trên chiếc giường nhỏ của mình, ôm điện thoại trong lòng, khẽ nói:

“Tạm biệt, hệ thống.”

Sau này, ta sẽ sống tự do và hạnh phúc, sống thật tốt!

18

Sau khi Lâm Ấu Gia biến mất, Lưu Ly đau đớn không thôi, khóc đến gan ruột đứt đoạn.

Khi thu dọn “di vật” cho Lâm Ấu Gia, nàng nhìn thấy bức thư Lâm Ấu Gia để lại cho nàng:

“Lưu Ly, ở đây có một vạn lượng ngân phiếu và một ít bạc vụn, cùng với một tấm lệnh bài xuất cung.

“Ta đã xóa tên muội trong danh sách cung nữ, muội cầm tiền và lệnh bài nhanh chóng rời cung.

“Ta đã về nhà an hưởng tuổi già, muội không cần đau lòng cho ta, quãng đời còn lại muội cũng phải sống thật tốt cho bản thân mình, sống hạnh phúc vui vẻ!

“Lưu Ly, đi về phía trước, đừng ngoảnh lại.”

Lưu Ly đọc xong thư, đã sớm khóc đến nước mắt đầm đìa.

Nhưng nàng cuối cùng cũng an lòng.

Nương nương của nàng là cánh chim bay về phía bầu trời thuộc về mình.

Sẽ không bao giờ bị nhốt trong hoàng cung này mà ảm đạm đau thương nữa.

Nàng đi thẳng một mạch về phương Bắc.

Đi qua Dương Liễu Loan, đi qua Ngọc Môn Quan, đi đến biên ải đại mạc.

Ngắm nhìn phong cảnh Bắc quốc xong, lại một vòng xuôi về Nam.

Cuối cùng định cư ở một thị trấn nhỏ vùng sông nước Giang Nam.

Nàng thu nhận rất nhiều trẻ mồ côi, phần lớn số bạc đều tiêu cho những đứa trẻ này.

Nhưng nàng rất vui vẻ.

Nàng luôn nhớ đến nương nương của nàng.

Nhớ đến lời người nói với nàng: “Lưu Ly, muội phải sống thật tốt, phải sống hạnh phúc vui vẻ!”

Nàng nghĩ, nàng chưa bao giờ hạnh phúc vui vẻ hơn bây giờ.

-HẾT-

 

 

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.

Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭

📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYEN THI XUAN

MB 0977309504

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi


🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới


🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨


🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎

Chương trước
Loading...