Lời Nói Dối Sau Phòng Sinh

2



 

4

Tiền do anh ta cực khổ kiếm được, sao lại phải để cho một “bà già xấu xí” như tôi được hưởng chứ?

Thấy bộ dạng đó của Lục Gia Dương, mẹ anh ta liền nhanh chóng nháy mắt ra hiệu, bảo anh ta cứ đồng ý trước đã.

Mẹ chồng đã sớm nghĩ kỹ đối sách, tính toán phải làm sao để lấy lại khoản tiền đó về.

Kiếp trước, vì nể tình xưa, tôi không bắt Lục Gia Dương ra đi tay trắng, còn để lại cho anh ta chiếc xe đứng tên anh ta.

Nhưng kiếp này, anh ta đừng mơ lấy được đồng nào.

Hai mẹ con chỉ cần liếc mắt là đã hiểu nhau, Lục Gia Dương lập tức gượng ép gật đầu đồng ý.

“Tôi đã ra đi tay trắng rồi đấy, sau này đừng hòng bắt tôi chu cấp nuôi con.”

“Được thôi, tôi cũng không cần tiền chu cấp đâu, dù sao anh cũng đâu có tiền để đưa.”

Lục Gia Dương là kiểu người chẳng ra gì, việc thì loại tốt thì không đủ khả năng làm, việc bình thường thì lại khinh thường không muốn nhận.

Bao năm sống chung, hoặc là anh ta đang đổi việc, hoặc là đang trong quá trình “suy nghĩ đổi việc”, thỉnh thoảng còn phải sống nhờ vào tiền tôi cho mới đủ chi tiêu.

Kết hôn xong thì có vẻ siêng năng hơn, nhưng cũng chỉ vì ở công ty mới có một cô lễ tân ăn mặc gợi cảm.

Để được ngày nào cũng gặp cô ta, Lục Gia Dương mới bắt đầu tỏ ra “chăm chỉ”.

“Cô…” – Lục Gia Dương tức đến mức trợn tròn mắt, râu ria dựng ngược, nhưng không tìm ra được lời nào để phản bác.

Nhìn cái bộ dạng sắp phát điên của anh ta, tôi chỉ thấy buồn nôn vì mình từng mù quáng đến mức chọn phải tên đàn ông này.

Ngoài gương mặt có chút dễ nhìn, Lục Gia Dương chẳng có gì xứng đáng để tôi phải luyến tiếc.

Nhìn gương mặt đang vặn vẹo vì tức giận của anh ta, tôi mở miệng nói tiếp:

“Tiền nuôi con, anh phải chuyển đều đặn mỗi tháng, không nhiều đâu – hai triệu một tháng.”

“Cái gì?! Trần Huệ Huệ, cô đúng là đồ đàn bà tham lam! Cô có ý gì? Cô đang cố tình đòi nhiều tiền để kéo dài chuyện ly hôn đúng không?!”

Lục Gia Dương thực sự phát điên.

Anh ta vô thức quay sang nhìn mẹ, muốn hỏi rốt cuộc đây là chuyện gì?

Trước đó chẳng phải họ đã thống nhất rồi sao? Mẹ sẽ làm người đứng giữa ra mặt khuyên tôi ly hôn, vậy mà bây giờ còn đòi tiền nuôi con?

Mẹ chồng cũng bất ngờ vì cú “quay xe” này, ấp a ấp úng nói:

“Huệ Huệ à, Gia Dương đã đồng ý ra đi tay trắng rồi mà, sao con còn bắt nó phải gửi tiền nuôi con mỗi tháng nữa? Như vậy có quá đáng không?”

Hai triệu một tháng, tuy không phải con số quá lớn, nhưng với mẹ con họ thì đúng là xót tiền không chịu nổi.

Tôi không nhịn được cười lạnh, mỉa mai:

“Mẹ chẳng phải từng nói từ nay về sau không có con trai nữa, chỉ có mình con là con gái ruột sao?”

Vừa dứt lời, mẹ chồng cứng họng, không dám bênh con trai thêm câu nào.

Tôi lạnh lùng cười trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn điềm đạm giải thích:

“Mẹ à, tiền chu cấp này không phải đưa cho con, mà là để nuôi cháu đích tôn của mẹ đấy.”

“Ngay từ khi sinh ra, con đã ly hôn với ba đứa nhỏ, tình cảm đã thiếu hụt rồi, chẳng lẽ còn để con nó thiệt thòi cả về vật chất nữa sao?”

“Từ chuyện ăn, mặc, học hành đến các lớp năng khiếu, cái gì cũng cần tiền. Một mình con thì làm sao lo xuể được hết?”

“Chẳng lẽ để con của con ngay từ đầu đã phải thua thiệt so với bạn bè?”

“Nhưng… có cần nhiều đến vậy không?” – Mẹ chồng vẫn tỏ vẻ do dự.

Để moi được tiền nuôi con từ tay một kẻ keo kiệt như Lục Gia Dương, tôi không ngại giải thích lại lần nữa, giọng điệu đầy quyết tâm:

“Sau này cháu mẹ sẽ phải thi vào Thanh Hoa, Bắc Đại – những trường đại học hàng đầu của cả nước. Con phải dạy nó từ nhỏ, không được thiếu sót bất kỳ mặt nào: đức – trí – thể – mỹ – lao động.”

Thấy hai người họ bắt đầu lung lay, tôi lạnh lùng nói thêm một câu chốt hạ:

“Còn nếu không muốn ly hôn cũng được, cứ sống tiếp thế này, tiền lương anh kiếm được sẽ phải tiêu hết cho con trai tôi.”

5

“Không được!” – Lục Gia Dương là người đầu tiên phản đối.

Anh ta còn đang mong ly hôn với “bà già xấu xí” này xong để đi đăng ký kết hôn với bảo bối Kiều Kiều của mình kia mà!

“Vậy thì đồng ý đi.” – Mẹ chồng bị tôi nói cho động lòng, lập tức quyết định,“Gia Dương, sau này nhớ chuyển tiền chu cấp đúng hạn, đó là con ruột của con đấy.”

Ba chữ “con ruột” được bà ta nhấn mạnh đầy ẩn ý, Lục Gia Dương cũng lập tức hiểu ý mẹ mình.

Nghĩ đến việc có người tình nguyện giúp mình nuôi con, chút khó chịu trong lòng Lục Gia Dương cũng bay biến. Hai triệu một tháng thôi mà, vẫn trong khả năng chi trả.

Dù sao con trai của anh ta sau này cũng phải vào Thanh Hoa hay Bắc Đại, đầu tư từ nhỏ là chuyện nên làm, sau này còn kiếm được gấp mấy lần.

Xác nhận xong điều khoản ly hôn và chờ hết thời gian “suy nghĩ lại”, tôi và Lục Gia Dương chính thức nhận được giấy chứng nhận ly hôn.

Thoát khỏi tên đàn ông tồi tệ, con vẫn bên cạnh, mẹ chồng thì làm bảo mẫu miễn phí – thương vụ này đúng là lời quá.

Ra tháng xong, tôi quay trở lại công việc. Cuộc sống vừa đủ đầy, vừa vui vẻ.

Trong nhà có mẹ chồng chăm con giúp, tôi hoàn toàn yên tâm.

 

Dù sao đó cũng là cháu đích tôn mà bà ta nâng như trứng, hứng như hoa. Bà thà thiệt thòi bản thân cũng không nỡ để cháu mình thiếu thốn.

Nhưng mẹ chồng vẫn luôn nhớ thương số tiền tôi được chia sau ly hôn.

“Huệ Huệ à, con trai của bạn mẹ làm ở ngân hàng, nói gần đây có sản phẩm tài chính mới rất có lời.”

“Hay là con chuyển cho mẹ số tiền chia được sau ly hôn, để mẹ giúp con mua sản phẩm tài chính nhé, đầu tư sinh lời mà.”

Trước chiêu trò của mẹ chồng, tôi không hề nao núng:

“Mẹ ơi, mẹ đừng để bạn mẹ lừa gạt rồi lại giúp con bà ấy hoàn thành chỉ tiêu doanh số đó nha. Người bình thường như mình đâu có hiểu mấy thứ sản phẩm đầu tư, lỡ lỗ là coi như toi luôn tiền.”

“Hay là mẹ đưa sổ tiết kiệm cho con giữ đi? Con giữ giúp mẹ, kẻo con trai bạn mẹ thấy mẹ lớn tuổi rồi lại dụ dỗ mua mấy thứ linh tinh, cuối cùng mất luôn cả tiền dưỡng già.”

Trong ấn tượng của mẹ chồng, tôi trước giờ vẫn luôn dễ dãi, biết điều. Lần này nghe tôi nói như vậy, bà ta lập tức nổi cáu.

“Mày còn đang nhòm ngó tiền trong túi tao hả?”

Nghe mẹ chồng thốt ra những lời nặng nề như thế, tôi lập tức tỏ vẻ oan ức:

“Mẹ, mẹ nói vậy là sao? Con chỉ lo mẹ bị lừa nên mới tốt bụng nhắc nhở thôi mà.”

“Chẳng lẽ trong lòng mẹ, mẹ chưa từng xem con là con gái ruột sao? Chứ con luôn coi mẹ như mẹ ruột đó.”

Thấy tôi tủi thân, mẹ chồng cũng sực nhớ ra mình lỡ lời, vội vàng lùi lại một bước, sợ để lộ mục đích thật sự của mình:

“Mẹ không có ý gì khác đâu, con muốn tự giữ tiền thì cứ giữ nhé.”

Kế hoạch đầu tiên thất bại, mẹ chồng lại bắt đầu diễn vở mới.

Hết kêu đau lưng rồi đến nhức chân, cứ canh đúng giờ tôi tan làm là bà lại bỏ mặc con nằm một mình trên giường, miệng không ngừng than vãn.

Ý tứ rõ ràng là muốn ám chỉ mình đang mệt mỏi, khó chịu, mong tôi đưa tiền để đi khám bệnh.

“Mẹ à, mấy ngày nay nếu thấy không khỏe thì để con gọi Lục Gia Dương đến đưa mẹ đi viện khám. Còn con sẽ xin nghỉ phép ở nhà trông con.”

Nực cười thật, mẹ chồng không sinh tôi, cũng không nuôi tôi, đã vậy còn rắp tâm tính kế với con tôi, thế mà còn muốn moi tiền từ tay tôi à? Bà đang mơ giữa ban ngày chắc?

Huống hồ, Lục Gia Dương mới là con ruột của bà ta, thân thể lành lặn đang sống sờ sờ ra đấy, sao lại đến lượt tôi – một đứa con dâu cũ – phải bỏ tiền và bỏ công?

Mẹ chồng sững người:“Con… con không đưa mẹ đi à?”

6

“Cháu còn nhỏ, mới sinh chưa được bao lâu, là lúc sức đề kháng yếu nhất. Nếu con theo mẹ đến bệnh viện, lỡ bị nhiễm virus gì rồi lây sang cháu thì biết làm sao?”

“Vì sức khỏe của con con, lần này con đành xin lỗi mẹ vậy.”

“Mẹ thấy không khỏe chỗ nào? Để con gọi Lục Gia Dương đến đưa mẹ đi khám.”

“Dù con và anh ta đã ly hôn, nhưng anh ta vẫn là con ruột của mẹ, mẹ nuôi dưỡng mấy chục năm trời, chẳng lẽ giờ lại không chăm nổi mẹ một lần?”

Vừa nói, tôi vừa cầm điện thoại chuẩn bị gọi cho Lục Gia Dương.

“Đợi đã!”

Mẹ chồng vội vàng ngăn lại, lập tức hết đau lưng, cũng chẳng thấy mỏi chân nữa, từ ghế sofa bật dậy chạy vào phòng bế cháu lên dỗ dành.

“Mấy cái này là bệnh cũ thôi, không đáng để tốn tiền khám, tiền đó để dành cho cháu đích tôn của mẹ sau này còn dùng đến.”

Dù chuyện lần này đã qua, nhưng thái độ của mẹ chồng vẫn đầy tính toán, ánh mắt cứ đảo quanh, không biết lại đang suy tính trò gì.

Nghĩ đến sự trơ trẽn của bà, tôi mở két sắt, lấy thẻ ngân hàng ra, đến thẳng ngân hàng làm thủ tục chuyển toàn bộ số tiền được chia sau ly hôn sang đứng tên con trai tôi.

Làm xong, tôi còn cố ý cho mẹ chồng xem một lượt, nhấn mạnh rằng số tiền này sẽ dành để con tôi dùng cho việc học sau này.

Sắc mặt mẹ chồng trông phức tạp vô cùng, sau khi méo mó vì không cam lòng thì đành phải nhượng bộ.

Dù sao cũng là bà tự miệng nói ra: tiền này là để dành cho “cháu trai cưng” của bà sử dụng.

Tối hôm đó, tôi nghe thấy mẹ chồng gọi điện cãi nhau om sòm với Lục Gia Dương.

Phòng khách đã bị tôi âm thầm lắp camera giám sát từ lâu, giờ tôi đang ngồi trên giường, thư thả xem hai mẹ con họ “chó cắn nhau”.

 

Lục Gia Dương tức giận gào lên:

“Nếu lúc trước không phải mẹ bày ra cái trò đó, thì chuyện tôi ra đi tay trắng sao có thể xảy ra? Tất cả là do mẹ cứ lải nhải bên tai Trần Huệ Huệ, khiến cô ta tưởng là thật! Nếu không, tài sản trong hôn nhân ít nhất tôi cũng phải được một nửa!”

Mẹ chồng cũng tức điên:

“Nếu không phải tại con cứ đòi ly hôn cho bằng được, thì sao mẹ phải nghĩ ra cách đó? Giờ con quay lại đổ lỗi cho mẹ là sao?”

Nhưng đầu dây bên kia, Lục Gia Dương chẳng buông tha:“Tôi đã nói rõ với Kiều Kiều rồi, chỉ cần có được số tiền đó thì sẽ đưa cô ấy đi mua nhẫn kim cương, mua vàng cưới. Giờ thì hết tiền rồi, cô ấy giận thì sao đây?”

“Mẹ! Kiều Kiều còn sinh cho mẹ một đứa cháu trai nữa đấy! Mẹ không thể cứ thế bỏ mặc được!”

Cuối cùng, mẹ chồng vẫn mềm lòng:“Được rồi được rồi, mẹ nghĩ cách giúp con.”

Không moi được tiền từ tay tôi, bà ta đành phải lấy tiền tiết kiệm của mình để cho Lục Gia Dương.

Sau chuyện đó, mẹ chồng tạm thời yên phận, không còn giở trò mỗi ngày nữa, chuyên tâm ở nhà chăm cháu.

Nhưng cứ vài tháng, bà lại viện cớ đưa con tôi ra ngoài gặp Lục Gia Dương, miệng thì nói là để con có “tình thương của cha”.

Thực chất là đưa con cho hai người họ xem, cố tạo cảm giác thân thiết, muốn con nhận họ làm cha mẹ.

Nhưng họ đã quá thất vọng rồi – đó là con ruột của tôi, làm sao có thể nhận hai người đó là bố mẹ được chứ?

Mười tám năm trôi qua, dưới sự dạy dỗ của tôi, con trai lớn lên vừa thông minh vừa điển trai, thành tích học tập xuất sắc.

Sau kỳ thi đại học, con được cả Thanh Hoa lẫn Bắc Đại mời nhập học.

Cuối cùng, sau khi bàn bạc với tôi, con chọn học tại Đại học Thanh Hoa.

Ngày tổ chức tiệc mừng đậu đại học, Lục Gia Dương – người chồng cũ mà tôi không gặp suốt 18 năm – bất ngờ xuất hiện cùng “Kiều Kiều” mà anh ta luôn miệng nhắc đến.

Sau mười tám năm, tôi lại một lần nữa đối mặt với hai người này.

Nhưng lần này, Kiều Kiều không còn như trước nữa – dấu vết của tuổi tác hằn rõ trên mặt, trông già đi thấy rõ.

Còn tôi, những năm qua sự nghiệp phát triển, cũng không tiếc tiền chăm sóc bản thân, nhìn vẫn như mới ngoài ba mươi. Từ ngoại hình đến khí chất, tôi đều vượt xa hai kẻ đó.

Kiều Kiều háo hức dang tay về phía con tôi:“Con trai à, mẹ đến rồi!”

7

Nhưng thực tế lại không hề giống như trong tưởng tượng của Kiều Kiều – không hề có cảnh mẹ con nhận lại nhau, ôm nhau khóc nức nở.

Con trai tôi chỉ bình tĩnh đứng yên tại chỗ, ánh mắt nhìn Kiều Kiều chẳng khác gì đang nhìn một kẻ ngốc.

Kiều Kiều không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vẫn còn đang kích động dang rộng hai tay, chờ con trai nhào vào lòng mình.

“Con trai à, sao con không chạy lại đây? Có phải vì quá xúc động không?”

“Không sao cả, mẹ ở đây rồi. Hôm nay là một ngày trọng đại trong đời con, mẹ sao có thể vắng mặt được.”

Lục Gia Dương cũng ở bên cạnh hùa theo, nghĩ rằng con trai vì căng thẳng quá nên mới đứng im không phản ứng.

Chương trước Chương tiếp
Loading...