Kết Cục Của Nữ Phụ

4



Tôi thầm nghĩ, nếu như tôi không ở bên cạnh anh nữa… liệu có phải anh sẽ được bình an vô sự hay không?

Ý nghĩ này vừa nảy ra đã giống như cỏ dại, điên cuồng bám rễ và sinh trưởng trong tâm trí tôi.

Tôi ngẩng đầu lên, cố gắng nặn ra một nụ cười.

"Không có gì đâu, nếu anh không muốn nói thì thôi vậy."

Suốt khoảng thời gian ở bệnh viện, tôi gần như không rời Lục Tịch Thâm nửa bước.

Anh xử lý công việc, tôi ngồi bên cạnh xem điện thoại. Anh ăn cơm, tôi gắp thức ăn cho anh. Anh ngủ, tôi nằm gục bên mép giường canh chừng.

Cho đến ngày thứ ba, cuối cùng Lục Tịch Thâm cũng không nhịn được nữa.

"Khương Yểu."

 

Giọng điệu của anh lúc nào cũng rất nhẹ nhàng, cứ như thể anh sợ sẽ làm một con vật nhỏ nào đó giật mình vậy.

Tôi ngẩng đầu lên: "Vâng?"

Lục Tịch Thâm nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ phức tạp.

"Em không cần phải làm như thế này đâu."

Tôi ngẩn người: "Như thế nào?"

"Lấy lòng anh."

Anh nói bằng giọng hết sức bình thản, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại thấy lời nói đó có hơi tàn nhẫn.

"Anh đã nói rồi, chuyện ly hôn em cứ suy nghĩ cho kỹ, anh sẽ không ép buộc em đâu."

Tôi há miệng định giải thích gì đó, nhưng lời định nói lại nghẹn lại ở cổ họng.

Tôi có thể nói gì đây? Nói rằng không phải tôi đang lấy lòng anh, mà chỉ đang chuộc lỗi thôi sao? Nói rằng tôi biết tương lai mình sẽ hại anh bị tàn phế, nên muốn đối tốt với anh một chút trước khi rời đi? Hay là đang bù đắp cho những lỗi lầm của bản thân trong quá khứ?

Cuối cùng, tôi chỉ khẽ mỉm cười.

"Em không có lấy lòng anh, em chỉ muốn ở bên cạnh anh thôi."

Lục Tịch Thâm im lặng vài giây, sau đó anh đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa đầu tôi.

"Được rồi."

Vết thương ở đầu của Lục Tịch Thâm hồi phục rất nhanh, vừa hay anh cũng đã xong xuôi công việc nên chúng tôi quyết định về nước ngay lập tức.

Những ngày sau khi về nhà trôi qua rất đỗi bình lặng.

Lục Tịch Thâm vẫn đi làm như bình thường. Anh không nhắc lại chuyện ly hôn nữa, tôi cũng không đề cập đến chuyện ngủ chung.

Dường như chúng tôi đã quay lại trạng thái "tương kính như tân" như hồi mới cưới, nhưng tôi biết, tất cả chuyện này rồi cũng sẽ có lúc phải kết thúc.

Tối hôm đó, sau khi ăn cơm xong, tôi định rủ anh ra ngoài đi dạo một lát, nhưng Lục Tịch Thâm bỗng gọi tôi lại rồi nói: "Chúng ta nói chuyện chút đi, được không?"

Lòng tôi bỗng chùng xuống.

Quả nhiên, cái gì đến cũng phải đến.

Chúng tôi ngồi đối diện nhau trên ghế sofa. Trong thoáng chốc, cả hai đều không ai mở lời. Cuối cùng, Lục Tịch Thâm là người phá vỡ bầu không khí im lặng trước.

"Em cân nhắc thế nào rồi?"

Tôi im lặng, rõ ràng trong lòng đã có câu trả lời. Thế nhưng đến nước này, tôi vẫn chẳng thể thốt ra lời.

Có lẽ vì tận sâu trong thâm tâm, tôi vẫn không muốn ly hôn. Cũng có thể vì Lục Tịch Thâm thực sự quá tốt khiến tôi không nỡ nói ra những lời làm tổn thương anh.

Thấy tôi im lặng hồi lâu, dường như anh đã đoán ra điều gì đó. Hơi thở của Lục Tịch Thâm trầm xuống, anh đột ngột đứng dậy.

Tôi nhìn trân trân vào bản hợp đồng anh vừa lấy ra, trên đó ghi rõ ba chữ: Đơn ly hôn.

Lục Tịch Thâm nói: "Nếu em không muốn mở lời thì cứ để anh nói vậy. Sau khi ly hôn, anh sẽ đưa em năm mươi triệu tệ, cộng thêm ba căn nhà ở trung tâm thành phố. Đó là khoản đầu tư cá nhân của anh, tiềm năng tăng giá sau này rất lớn."

Giọng anh rõ ràng rất bình thản, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại nghe ra một chút run rẩy trong đó.

Là ảo giác sao?

Lục Tịch Thâm im lặng vài giây rồi bất ngờ hỏi: "Là vì Lục Tẫn sao?"

Tôi ngẩn người.

Ánh mắt anh tối sầm lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt.

"Thôi bỏ đi, đó là quyền tự do của em, anh tôn trọng em. Anh sẽ buông tay."

Tim tôi thắt lại như bị ai đó bóp nghẹt.

Tôi đột ngột ngước mắt nhìn Lục Tịch Thâm, nước mắt không tự chủ được mà lăn dài trên má.

Tôi thấy Lục Tịch Thâm thở dài, anh đưa tay lau đi những giọt nước mắt cho tôi.

"Yểu Yểu, đừng nhìn anh bằng ánh mắt đó, nếu không sẽ khiến anh hiểu lầm rằng... em không muốn rời xa anh."

Ngày hôm sau, tôi mang đôi mắt sưng húp cùng Lục Tịch Thâm đến Cục Dân chính để làm thủ tục ly hôn.

Lúc đi ra, tôi cứ nhìn chằm chằm vào tờ giấy xác nhận ly hôn.

Dường như Lục Tịch Thâm hiểu lầm ý tôi nên lên tiếng: "Nhà nước quy định có 30 ngày suy nghĩ lại, nếu em muốn chuyển ra ngoài, anh sẽ tìm người giúp."

Tôi lắc đầu.

"Em không phải bận tâm về 30 ngày đó."

Chỉ là… chỉ là tôi không ngờ duyên phận giữa mình và Lục Tịch Thâm lại đến nhanh mà đi cũng vội như vậy.

Nghĩ lại lúc trước, khi tôi trăm phương ngàn kế không muốn gả cho anh, nào có ngờ được rằng chính mình cũng đã rung động mất rồi.

Lần này Lục Tịch Thâm không lau nước mắt cho tôi nữa, anh chỉ lạnh nhạt đưa cho tôi một tờ giấy ăn.

"Anh không có ý giục em dời đi đâu, đừng khóc nữa, mắt em sưng lắm rồi. Dạo này anh sẽ chuyển tới căn hộ gần công ty để ở, em thấy như vậy được chứ?"

Tôi lắc đầu.

"Anh cứ về đây ở đi, dù sao đây cũng là nhà của anh."

Lục Tịch Thâm đáp: "Được."

Anh nói vậy, nhưng thực tế lại không làm thế. Lục Tịch Thâm hoàn toàn không quay về.

Đến lúc này tôi mới thấm thía ý nghĩa thực sự của hai chữ ly hôn. Nó có nghĩa là người đàn ông này đã hoàn toàn tách biệt khỏi thế giới của tôi.

Tôi chẳng còn tư cách để quan tâm, cũng chẳng còn quyền hạn để chất vấn.

Ngày thứ mười tôi quanh quẩn trong nhà. Sau bao ngày, cuối cùng tôi cũng thấy lại những dòng bình luận chạy trên màn hình:

[Cái đồ tác giả giả tạo c.h.ế.t tiệt, bị mắng là trọng nam khinh nữ thì lo mà nhận đi, còn dám khóa bình luận à?]

[Tôi gục ngã thật sự, khó khăn lắm mới theo dõi tiếp được mà sao nữ phụ lại ly hôn rồi!]

[Bản gốc thực chất là một cuốn truyện nịnh đàn ông dưới cái mác yêu thương phụ nữ. Cả bộ truyện chẳng tập trung vào sự trưởng thành hay hào quang của nữ chính gì cả, toàn xoay quanh việc nam chính tranh giành gia sản thôi. Nữ chính bị viết thành kẻ làm nền, biến một bộ truyện ngôn tình nữ thành truyện harem cho đàn ông.]

[Cốt truyện cũ hoàn toàn là kiểu trai nghèo đổi đời. Tôi cười c.h.ế.t mất, từ nhỏ Lục Tịch Thâm đã được giáo d.ụ.c để trở thành người thừa kế, lớn lên trong áp lực để làm trụ cột của Lục gia. Còn cái gã nam chính Lục Tẫn kia kìa, từ bé chỉ cần làm được việc cỏn con cũng được khen lên tận trời, bộ nghĩ là có thể cướp nhà họ Lục từ tay anh trai mình thật chắc?]

[Người anh em à, mở đầu thì nhỏ bé, kết thúc thì rỗng tuếch, tôn trọng thì mong manh, cảm xúc thì tan vỡ.]

[Tôi tuyên bố để anh trai làm nam chính, ai đồng ý ai phản đối nào!]

[Tôi đồng ý, từ giây phút nữ phụ nhìn thấy bình luận mà thay đổi, cô ấy đã là nữ chính rồi.]

Tôi ngẩn ngơ nhìn những dòng bình luận. Đầu óc trì trệ suốt mười ngày qua của tôi bắt đầu hoạt động trở lại.

Vậy thì, liệu Lục Tịch Thâm có bị gãy chân nữa không? Có bị mất đi vị thế người thừa kế nữa không?

Ý nghĩ này vừa nảy ra, tôi lập tức thấy giật mình. Hóa ra điều đầu tiên tôi lo lắng lại không phải là bản thân mình sao?

Những dòng bình luận vẫn hiện lên liên tục:

[Nữ phụ ơi, cô nói gì đi chứ! Tôi biết cô nhìn thấy mà!]

[Gì mà nữ phụ, gọi là nữ chính.]

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, sống mũi bỗng thấy cay cay.

 

Hóa ra tôi cũng có thể không phải là sao chổi.

Hóa ra tôi cũng có thể được gọi là nữ chính.

[Nữ chính ơi, cô hồ đồ quá, ly hôn làm gì không biết, chồng cô đang bày binh bố trận chuẩn bị thu lưới rồi kìa.]

[Vãi thật, Lục Tịch Thâm bắt đầu phản công rồi sao?]

[Thì ra không phải anh ấy không biết mấy trò tiểu nhân của Lục Tẫn, mà là đang chờ thời cơ thôi.]

[Phen này Lục Tẫn xong đời rồi.]

[Lục Tẫn đi công tác mau về đi thôi, anh trai cậu bảo sẽ nhắm một mắt mở một mắt với cậu đấy, cơ mà là nhắm qua ống ngắm kính lúp cơ.]

[Thế quái nào được, đấy là đang vác s.ú.n.g b.ắ.n tỉa chờ sẵn rồi!]

Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Đây là nụ cười đầu tiên của tôi sau bao nhiêu ngày qua.

Tôi trầm ngâm suy nghĩ một lát. Giờ tôi mới nhận ra, Lục Tẫn cứ tự cho mình là nam chính nên mới ngang nhiên hưởng thụ hào quang và vận may đó.

Nhưng anh ta lại quên mất, trên đời này chuyện gì cũng có nhân quả của nó, định mệnh xưa nay luôn rất công bằng, đã gieo nhân ác thì đừng hòng gặt được quả thiện.

Anh ta tưởng mình là nhân vật chính, nhưng đời thực đâu có rảnh để diễn kịch cùng hắn.

Tin tức Lục Tẫn bị bắt chính thức lan truyền rộng rãi vào ba ngày sau đó.

Tôi lướt điện thoại, bắt gặp tiêu đề trên trang nhất của một tờ báo tài chính.

[Nội chiến tập đoàn Lục Thị ngã ngũ: Em trai bị tình nghi thuê sát thủ g.i.ế.c anh, hiện đã bị tạm giam theo quy định của pháp luật.]

Khu vực bình luận xôn xao náo động, có người bảo anh ta có dã tâm lang sói, có người nói anh ta tự làm tự chịu.

Cũng có không ít kẻ thở dài tiếc nuối: [Đang yên đang lành làm một thiếu gia nhà giàu, sao lại sa chân đến bước đường này.]

Lục Tịch Thâm trở về vào đúng tối hôm đó. Ngay khoảnh khắc anh bước vào cửa, tôi đã nhìn thấy quầng thâm dưới mắt anh.

Xem ra anh dọn tới căn hộ gần công ty không phải là để tránh mặt tôi, mà là vì công việc thực sự rất bận rộn.

Thấy tôi vẫn ngồi chờ anh cùng ăn cơm, anh lộ rõ vẻ ngỡ ngàng. Một bầu không khí gượng gạo khó tả bao trùm lên hai chúng tôi - những người giờ đã là "người cũ".

Đám cư dân mạng trên bình luận vẫn thích hóng hớt cho chuyện thêm xôm:

[Ủa không ai thấy sao? Tôi thấy kiểu đàn ông dịu dàng, kiềm chế đi cùng cô vợ hay nhõng nhẽo này đẩy thuyền ổn áp phết mà.]

[Nhanh cái miệng lên coi, giải quyết hiểu lầm rồi sau đó là tới luôn đi!]

[Gái ơi, cái vật hung dữ kia không có đất diễn luôn hả?]

Tôi: “...”

Chúng tôi im lặng ăn xong bữa cơm.

Lục Tịch Thâm có vẻ đã rất mệt, sau khi trò chuyện với tôi vài câu, anh chuẩn bị lên lầu nghỉ ngơi.

Tôi ôm ý đồ riêng, lén lút đi lên lầu, thay bộ đồ ngủ mà cô bạn thân đã mua cho lúc tôi mới kết hôn.

Bình luận bùng nổ:

[Chờ đã bảo bối, cô định mặc bộ này để đi giải quyết hiểu lầm với chồng mình đấy à?]

[Vợ là trời, vợ là đất, đàn ông là phải đội trời đạp đất!]

[Nam chính mà mở mắt ra nhìn thấy cảnh này, chắc chắn cả hai "anh em" đều tỉnh táo hết cả rồi.]

Tôi đỏ mặt tía tai: "...Mọi người chú ý chút đi, đừng có lúc nào cũng nói mấy lời táo bạo thế chứ."

Dường như Lục Tịch Thâm đã ngủ say.

Tôi rón rén mở cửa bước vào phòng. Sau đó, tôi ngồi thụp xuống bên giường, chăm chú quan sát anh.

Ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại cảm thấy quầng thâm dưới mắt anh trông cũng thật lãng t.ử.

Lục Tịch Thâm bất thình lình mở mắt. Hai chúng tôi bốn mắt nhìn nhau, không khí như đông cứng lại.

Tôi: "..."

Lục Tịch Thâm: "..."

Ánh mắt anh chậm rãi dời từ khuôn mặt tôi xuống dưới rồi dừng lại trên bộ đồ ngủ với mảnh vải ít đến đáng thương trên người tôi.

Tôi thấy đồng t.ử của anh co rụt lại một cách rõ rệt, sau đó anh nhắm mắt lại rồi lại mở ra lần nữa.

Để chắc chắn rằng mình không nằm mơ.

"Khương Yểu?" Giọng anh khàn khàn, mang theo chút lười biếng lúc mới ngủ dậy: "Em... đang làm gì thế?"

Đầu óc tôi xoay chuyển cực nhanh, cuối cùng quyết định phóng lao thì phải theo lao.

"Đang ngắm anh."

Lục Tịch Thâm im lặng khoảng hai giây.

"Em mặc như thế này để ngắm anh sao?"

"Vâng."

Lại là một khoảng lặng kéo dài.

Lục Tịch Thâm đột ngột ngồi dậy, định lấy tấm chăn đắp lên người tôi, nhưng tôi đã ngăn anh lại.

"Lục Tịch Thâm."

Động tác của anh khựng lại.

"Em không hề thích Lục Tẫn."

Ánh mắt anh thoáng thay đổi.

Tôi nói tiếp: "Trước đây thì có, nhưng đó là vì... em cứ ngỡ người cứu mình lúc nhỏ là anh ta."

Bàn tay Lục Tịch Thâm hơi cứng đờ.

"Nhưng giờ em biết rồi. Người cứu em chính là anh."

Lục Tịch Thâm im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi cứ ngỡ anh sẽ không bao giờ lên tiếng nữa. Anh đột nhiên đưa tay lên, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi.

Lúc này tôi mới nhận ra mình lại khóc.

Haiz, thật chẳng biết làm sao.

Ngày nhỏ bố tôi thường hay quát mắng tôi rất dữ dội, dẫn đến việc bây giờ chỉ cần cảm xúc hơi kích động một chút là tôi lại muốn khóc.

Dân mạng hay gọi là chứng "lệ khuyết", không kìm được nước mắt.

Tôi bất ngờ ôm chầm lấy anh: "Lục Tịch Thâm, anh là một người rất tốt, rất tốt. Là em có lỗi với anh, là em đã khiến anh phải chịu nhiều uất ức, thực sự xin lỗi anh."

Lục Tịch Thâm không nói gì, nhưng bàn tay to lớn của anh đang vỗ về sau lưng tôi như một sự an ủi.

Anh chậm rãi lên tiếng, giọng nói kéo dài đầy tâm sự: "Mỗi lần thấy Lục Tẫn, mắt em đều sáng bừng lên. Mỗi khi em từ chối anh, anh đều cảm thấy em đang vì cậu ta mà giữ gìn điều gì đó. Sau khi anh gặp tai nạn, em bỗng nhiên đối xử tốt với anh, anh lại sợ rằng em làm vậy cũng chỉ vì cậu ta thôi."

Giọng anh bình thản như đang kể chuyện của ai khác.

"Khương Yểu, anh không muốn trở thành sự lựa chọn tạm bợ của em, cũng không muốn ngăn cản em đi tìm hạnh phúc với người mình thích."

Trái tim tôi bỗng nhói đau một cái.

À, thì ra đây chính là lý do vì sao anh lại đề nghị ly hôn.

Tôi nén lại cơn xót xa nơi sống mũi, nghiêm túc nói từng chữ một: "Không, anh không phải là sự lựa chọn tạm bợ."

Lục Tịch Thâm nhìn tôi, nơi đáy mắt anh như có điều gì đó đang cuộn trào.

Đến lúc này, thực ra tôi cũng nên nhìn rõ trái tim mình rồi, dường như tôi đã thực sự thích Lục Tịch Thâm mất rồi.

Sự dịu dàng, sự bao dung và cả cách anh luôn đứng sau bảo vệ tôi. Tất cả những điều đó, tôi đều thích.

Lục Tịch Thâm ngẩn người rất lâu, cuối cùng anh chỉ siết c.h.ặ.t vòng tay ôm lấy tôi.

Tôi vùi đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c Lục Tịch Thâm, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của anh, chợt nhớ ra chuyện gì đó.

Tôi ngẩng đầu lên.

"Thực ra, lần đó là tự em đã bỏ t.h.u.ố.c chính mình."

Lục Tịch Thâm không có phản ứng gì quá lớn.

"Anh biết."

Tôi chấn động: "Anh biết sao?"

Lục Tịch Thâm gật đầu: "Chút t.h.u.ố.c đêm đó không đủ để khiến anh mất kiểm soát, người thực sự làm anh rung động, từ đầu đến cuối chỉ có mình em thôi."

Bình luận bắt đầu hối thúc tôi:

[Được rồi, hiểu lầm đã được giải tỏa, giờ có thể làm chính sự được chưa?]

["Vật phẩm" hung hãn: Anh em đợi lâu quá rồi đấy!]

[Ha ha ha, cuối cùng tối nay cũng không phải đi tắm nước lạnh nữa rồi.]

[Tất cả mọi người, hô vang khẩu hiệu: Anh lớn đỉnh của ch.óp!]

Sau một năm, tôi lại một lần nữa cảm nhận được sự mãnh liệt như đêm hôm đó.

Quả nhiên, bình luận nói đúng. Một người đàn ông đã kìm nén quá lâu thì thực sự rất đáng sợ.

Cả hai chúng tôi chẳng còn bận tâm đến cái gọi là thời hạn cân nhắc ly hôn nữa. Cuộc hôn nhân này có lẽ không cần phải ly nữa rồi.

Sau khi những rắc rối của Lục Tẫn được giải quyết ổn thỏa, Lục Tịch Thâm đột nhiên hỏi tôi có muốn quay lại trường học hay không.

Đầu óc tôi đứng hình mất một giây.

Lục Tịch Thâm kéo tôi vào lòng, chậm rãi nói: "Tất cả những người trẻ trong gia đình em đều đã từng ra nước ngoài du học. Anh được biết, lúc đó em rất muốn học thiết kế nhưng bố em không cho phép. Giờ em còn muốn đi không?"

Tôi ngẩn người.

Lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi xúc động cay cay.

Cái cảm giác đã lâu không có được - được một người coi trọng và quan tâm hết mực - thực sự quá tuyệt vời.

Tôi gục vào n.g.ự.c anh, lí nhí đáp: "Em muốn."

Bàn tay Lục Tịch Thâm vuốt ve từ sau gáy tôi dọc xuống xương cụt, cảm giác ngứa ngáy mơn man.

Tôi không nhịn được mà nũng nịu: "Ông xã, vậy sau này anh nhất định phải đưa đón em đi học mỗi ngày đấy nhé, nếu không em sẽ phiền lòng lắm đấy."

Lục Tịch Thâm bật cười trầm thấp, giọng nói đầy nam tính và ấm áp.

"Tuổi thì nhỏ mà lo lắng cũng nhỏ xíu thôi. Cuối cùng Yểu Yểu nhà ta cũng đã biết nũng nịu với anh rồi."

Tôi đỏ mặt, định chui ra khỏi vòng tay anh, nhưng anh đột ngột nắm lấy cổ tay tôi, nhẹ nhàng kéo một cái, khiến tôi lại ngã ngồi vào lòng anh.

Tôi nhỏ giọng lẩm bẩm: "Vậy là sau này em chỉ có thể dựa dẫm vào anh thôi sao?"

Lục Tịch Thâm suy nghĩ một lát, nhìn thẳng vào mắt tôi và nghiêm túc nói: "Đàn ông là ngọn 'gió đông' để em có thể mượn lực, chứ không phải để em dựa dẫm hoàn toàn. Anh hy vọng em có thể giẫm lên vai anh để tiến xa hơn, chứ không muốn thấy em coi anh là chiếc phao cứu sinh duy nhất của mình."

Bình luận: [Tất cả mọi người lấy điện thoại ra, hô vang: Anh lớn quá đỉnh!!]

Lục Tịch Thâm chợt kéo tôi sát vào lòng hơn một chút.

Tôi không nhịn được mà khẽ rên lên một tiếng đau nhẹ.

Anh lo lắng hỏi: "Em sao vậy?"

Tôi lườm anh một cái.

"Sáng nay anh có kiểm tra qua, thấy vẫn còn hơi sưng, vẫn còn đau sao?"

Tôi nhỏ giọng phàn nàn: "Không chạm vào thì không đau."

Lục Tịch Thâm mỉm cười gật đầu: "Được rồi, lần sau anh sẽ nhẹ tay hơn."

Ngoài cửa sổ đột nhiên có tuyết rơi. Tôi nhảy dựng lên, chỉ tay ra ngoài, đòi đi nghịch tuyết.

Lục Tịch Thâm đồng ý.

Chỉ mới chơi được nửa tiếng, tuyết đã phủ trắng xóa mái tóc của cả hai chúng tôi.

Tôi ngẩn ngơ nhìn anh.

"Lục Tịch Thâm, anh nói xem như thế này có giống như lúc chúng ta già đi không?"

Anh nhìn tôi đầy thâm tình và nghiêm túc.

“Không giống.”

Tôi hơi ngẩn người, vừa định bụng sẽ mắng anh không biết lãng mạn là gì thì Lục Tịch Thâm kéo tôi vào lòng, cằm tựa nhẹ lên đỉnh đầu tôi.

“Đợi đến khi chúng ta già rồi, mình sẽ chuyển đến một nơi có mùa đông thật dài. Mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên là xem tuyết đã phủ kín sân chưa. Nếu em muốn đắp người tuyết, anh sẽ đắp cùng em. Nếu em thấy lạnh, anh sẽ ủ ấm cho em.”

Anh dừng lại một chút, rồi khẽ bật cười trầm thấp.

“Cứ thế năm này qua năm khác, tuyết rơi đầy đầu. Cũng coi như là... chúng ta đã cùng nhau đi dưới trời tuyết cho đến lúc bạc đầu.”

Sống mũi tôi chợt cay cay, hốc mắt nóng dần lên.

Tôi ngước lên nhìn anh, trong đôi mắt anh phản chiếu những bông tuyết và cả hình bóng nhỏ bé của tôi.

Tôi nhón chân lên, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên khóe môi anh.

“Vậy mình hứa rồi nhé.”

“Ừ, hứa rồi.”

Tuyết vẫn cứ rơi, nhưng chúng tôi đứng giữa trời tuyết, chẳng ai bảo ai là muốn quay về.

-HẾT-

 

 

 

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.

Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭

📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYỄN THỊ XUÂN

MBbank 0934349862

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi


🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới


🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨


🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎

Chương trước
Loading...