Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Kế Thất
2
“Ta muốn hòa ly, là thật lòng.”
Một tiếng “ong” chói tai vang lên khi ngón tay hắn lỡ siết mạnh dây đàn.
Hắn quay phắt đầu lại, ánh nhìn nhu tình trong phút chốc tan biến, chỉ còn sót lại vẻ lạnh lùng xét nét.
“Tống Thanh Chỉ, tháng này chi phí trong phủ đã cấp cho ngươi. Nếu thấy không đủ, có thể nói thẳng. Hở một tí là lấy chuyện hòa ly ra dọa, đúng là thói hèn kém của phụ nhân chốn phố chợ, thực chẳng thể dung tha.”
Ánh mắt ta rơi xuống cây đàn cổ ấy.
Là một trong những món hồi môn của Liễu Văn Oanh, nghe nói đáng giá ngàn vàng.
Còn hồi môn của ta – ba rương y thư, một bộ ngân châm, hai hộp dược liệu quý – bốn năm qua đã lặng lẽ vá víu không biết bao lần thiếu hụt trong Lục phủ.
Trong lòng hắn, ta vĩnh viễn chỉ là một nữ y xuất thân phố thị, mọi hành vi của ta đều có thể dùng bạc để cân đo, dùng lý lẽ thiển cận để phán xét.
Ta lui khỏi Thính Tuyết Các.
Hắn không tin ta thật lòng muốn hòa ly, cho là ta đang giận dỗi mà hờn trách.
Nhưng hắn tin hay không, ta cũng quyết phải ly.
Bốn năm trước, ta gả vào Lục phủ, khi ấy Lục Minh Huyền mười tuổi, vì ngã ngựa mà liệt giường đã ba năm.
Lục Văn Uyên nói với ta: “Sau khi Văn Oanh mất, Huyền nhi bệnh càng thêm nặng. Nàng tinh thông y lý, mong nàng hết lòng chăm sóc.”
Ta hết lòng chăm sóc suốt bốn năm, đứa trẻ ấy từ thoi thóp bên bờ cái chết, nay đã có thể ngồi dậy nói chuyện.
Mà ta – từ một “Tống đại phu” có chút danh vọng trong kinh thành, thành “Lục phu nhân”, rồi đến đêm nay, lại biến trở về làm “nữ y trong phủ” trong mắt thiên hạ.
3
Giữa đêm đông giá buốt, ta vừa mới nhắm mắt, liền nghe tiếng hét thất thanh của Lưu mụ mụ từ phòng Lục Minh Huyền vọng sang.
“Phu nhân! Thiếu gia… thiếu gia cậu ấy!”
Tim ta thắt lại, vội vàng chạy sang.
Thiếu niên mười bốn tuổi co giật ngã xuống đất, miệng sùi bọt trắng, mắt lật ngược, móng tay cào điên dại lên nền đá xanh – là đại phát chứng động kinh!
“Lục Văn Uyên!” Ta gào đến khàn giọng về hướng chính viện.
Tiểu đồng trực đêm chạy đến, mặt mày tái mét: “Phu nhân… lão gia… lão gia đã rời phủ từ một canh giờ trước rồi, nói là đi đến rừng mai Tây Sơn… bảo rằng ngày giỗ của Liễu phu nhân sắp tới, ngài muốn hái bằng được loại lục nhạc mai nàng yêu thích nhất…”
Lòng ta trong khoảnh khắc ấy lạnh như băng tuyết.
Nhi tử sống chết trước mắt, mà hắn chỉ nhớ đến việc hái mai cho cố thê.
Ta không kịp giận, giật lấy chiếc áo khoác bên cạnh quấn lên người đứa trẻ đang hôn mê, nghiến răng, cõng nó lên lưng.
Lục Minh Huyền dù bị liệt, nhưng thân thể đã lớn, nặng hơn trăm cân.
Gánh nặng ấy đè lên ta, khiến ta loạng choạng mấy bước, trong lúc cuống cuồng, chân lại giẫm lên đai áo lỏng ra.
“Bịch!”
Cả người ta đổ nhào về phía trước, đầu gối đập mạnh vào ngạch cửa cứng rắn.
Đau đến rát buốt, toàn thân ta như muốn ngất đi.
Ta vội sai người gọi xe: “Chặn xe! Mau! Xe gì cũng được!”
Gió đêm như dao, cứa rát mặt ta.
Ta chỉ mặc trung y mỏng, khoác thêm chiếc áo choàng đơn bạc, thân thể Minh Huyền bẩn thỉu thấm qua lớp vải, dán chặt vào da thịt ta.
Cuối cùng cũng có một cỗ xe ngựa dừng lại nơi đầu ngõ, xa phu ló đầu nhìn, thấy người ta đang cõng, lập tức che mũi, nhăn mặt:
“Thế này… phải thêm tiền.”
“Thêm.” Ta cố sức nâng thiếu niên lên xe.
Khi nãy ngã xuống, móng tay ta bị bật gãy, giờ máu từ kẽ tay rịn ra, vệt đỏ chói ấy lướt qua gương mặt trắng bệch như tờ giấy của đứa trẻ, in lại từng dấu rực rỡ.
Thái y trực ban ở Thái y cục nhận ra ta.
Bốn năm nay ta mang theo Lục Minh Huyền, không biết đã vượt qua ngạch cửa nơi đây bao nhiêu lượt.
“Lục phu nhân?” Vị thái y nhìn ta nhếch nhác đến thảm hại, muốn nói rồi lại thôi, “Lục đại nhân… ngài ấy…”
“Trước hết châm kim đã.”
Ta cắt lời hắn, đã sớm lấy ngân châm mang theo bên người ra.
Lúc hạ châm, tay vô cùng vững vàng.
Bách hội, phong trì, hợp cốc… mỗi huyệt vị ta đều thuộc nằm lòng.
Bốn năm qua, ta lật đọc hết y điển, bái phỏng khắp danh y, thậm chí từng dập đầu xin chỉ giáo lão viện sứ đã về hưu ở Thái y cục, không tiếc dùng cả bí thuật tổ truyền Tống gia – “Kim châm độ huyệt” để đổi lấy một lời dạy.
Chỉ vì muốn trị khỏi cho đứa trẻ này.
Chỉ vì… muốn được Lục Văn Uyên nhìn ta thêm một lần.
Thật nực cười.
4
Khi phía chân trời vừa rạng ánh bạc đầu tiên, Lục Văn Uyên cuối cùng cũng đến nơi.
Hắn khoác áo choàng hạc trắng làm từ lông hồ ly do Liễu Văn Oanh từng khâu cho, trên vai còn vương mấy cánh mai lục nhạc.
Tóc búi chỉnh tề, quanh thân thoang thoảng mùi “Tín xuân trong tuyết” – phương hương thanh lạnh mà Liễu Văn Oanh giỏi điều chế nhất sinh tiền.
Hắn chỉ dùng khi tế bái nàng hoặc tham dự những văn hội trọng yếu.
Thái y lập tức bước lên nghênh đón: “Lục đại nhân thân đến? Quả thực là vì thương con mà gấp gáp!”
Lục Văn Uyên giữ lễ, chắp tay đáp lại, xoay người thì bắt gặp ta.
Lông mày hắn lập tức nhíu chặt.
“Sao lại phát tác nữa? Có phải tán ‘Hoạt lạc’ hôm qua ngươi phối quá mạnh? Ta từng nói rồi, Huyền nhi thể nhược, nên lấy ôn bổ làm chính, không thể dùng thuốc mạnh như hổ sói!”
Tất thảy bệnh nhân và thân quyến trong phòng chẩn bệnh đều quay phắt về phía ta.
Một lão phụ nhân quấn khăn bên giường kế bên thì thầm hỏi người bên cạnh: “Vị nương tử này châm kim nhanh nhẹn thật, là y nữ phủ quý phủ mời đến đó ư?”
Ta đang dùng khăn vải lau ngân châm, tay chợt khựng lại.
Lục Văn Uyên trầm mặc.
Sau đó, hắn mở miệng: “Phải, cũng khá am hiểu y thuật.”
Hắn lại một lần nữa thừa nhận.
Ta chậm rãi cất từng cây ngân châm đã lau sạch vào túi da.
Rồi, ta bước đến trước mặt hắn, nhẹ nhàng đặt túi châm vào tay hắn – đôi tay sạch sẽ, thon dài, chỉ hợp cầm cọ vẽ tranh, đánh đàn làm thơ.
“Vậy mời Lục đại nhân đích thân ra tay.”
Ta xoay người, rời khỏi cổng Thái y cục.
Sau lưng, truyền đến tiếng Lục Văn Uyên hạ giọng quát giận: “Tống Thanh Chỉ, nàng điên rồi sao! Đây là Thái y cục!”
Ta bước đi trên đường, dừng lại nơi một hàng quán bán điểm tâm sớm.
Lục tìm khắp mình, chỉ còn mấy đồng tiền đồng lẻ, đành mua một bát sữa đậu nóng.
Chủ quán thấy ta bẩn thỉu thê lương, ánh mắt mang theo chút thương hại, múc thêm cho ta một muôi lớn.
Lúc sữa đậu ngọt ngào mà nóng hổi trôi xuống cổ họng, ta mới chợt phát hiện – nước mắt đã ướt đẫm cả khuôn mặt.
5
Ta trở về Tây sương phòng trong Lục phủ.
Gia sản của ta, nhìn qua là thấy hết.
Bốn rương y thư, ba bộ ngân châm, một chày thuốc bằng bạch ngọc, cùng mấy bộ xiêm y thanh nhã.
Tại đáy hòm trang sức, ta lật ra tờ hôn thư năm xưa.
Hôn thư viết đơn giản vô cùng: Lễ bộ Thị lang Lục Văn Uyên, tục thú nữ nhi nhà Tống thị Hạnh Lâm – Tống Thanh Chỉ.
Không có bát tự, không có ghi chép tam mai lục sính, mỏng manh một tờ, hệt như sự hiện diện của ta trong cuộc hôn nhân này – nhẹ bẫng không đáng kể.
Nhưng bên dưới hôn thư, còn bị đè thêm một quyển sổ khác – là bản sao sổ sách Lục phủ ta âm thầm chép lại suốt những năm qua.
Ta mở ra, từng dòng từng chữ đều như kim đâm vào mắt.
Năm Mậu Tuất – năm thứ hai ta gả vào Lục phủ: phủ thu mua bức di họa 《Thu giang đãi độ đồ》 của Liễu Văn Oanh, chi tám trăm lượng bạc. Ký chú của phòng sổ sách: Trân phẩm vĩnh tàng.
Cùng năm đó: ta phối dược cho Lục Minh Huyền, mua nhân sâm nhung hươu cùng các loại dược liệu quý, rút từ bạc phủ sáu mươi lượng. Ký chú: Dược phí.
Năm Canh Tý: tu sửa Thính Tuyết Các, thay kệ tử đàn, rèm vân cẩm, chi một nghìn hai trăm lượng. Ký chú: Nhã thất nên giữ.
Cùng năm: tang lễ Lục lão phu nhân, bạc trong phủ xoay không kịp, ta ứng trước ba trăm lượng bạc trắng. Ký chú: Tạm mượn.
Từng món, từng khoản, phong nhã của hắn thì được ghi là “trân phẩm”, là “nhã thất”;mà công sức của ta, lại chỉ là “dược phí”, là “tạm mượn”。
Ta lật đến trang cuối, đề bút viết thêm một khoản mới.
“Tống thị Thanh Chỉ, gả vào Lục phủ bốn năm. Hồi môn trợ cấp, cộng một vạn sáu nghìn lượng bạc trắng.
Thu nhập từ hành y bổ sung, cộng hai nghìn bốn trăm lượng. Lục Văn Uyên chi trả ‘gia dụng’, mỗi tháng mười lăm lượng, bốn năm cộng bảy trăm hai mươi lượng.”
Ta gấp tờ giấy lại, cùng những bản sao phiếu chi thu, cẩn thận nhét vào lòng áo.
Trời chưa sáng, ta lặng lẽ lẻn vào Thính Tuyết Các.
Trên cây đàn Tiêu Vĩ kia, đã phủ một lớp bụi mỏng.
Lục Văn Uyên chưa từng cho hạ nhân đụng đến, nói rằng tay phàm tục sẽ làm ô uế di vật của Văn Oanh, ngày thường toàn do hắn tự tay lau chùi.
Bên đàn còn đặt một xấp bản thảo thơ.
Trang trên cùng, là nét bút thanh tú của Liễu Văn Oanh.
“Văn Uyên nhã giám:Nghe nói chàng muốn tục huyền với nữ y họ Tống, thiếp nơi cửu tuyền cũng thấy yên lòng.
Tống gia là thế gia Hạnh Lâm, ắt có ích lớn với bệnh thể của Huyền nhi.
Chỉ là, thiếp cùng chàng năm xưa từng đánh cờ đổ trà, niềm vui ấy e từ đây tuyệt tích. Nguyện chàng bảo trọng.”
Tay ta run bần bật khi nhìn thấy dòng chữ ấy.
Thì ra ta được gả vào nhà này, là đã được cố thê “chuẩn y”。
Trong mắt tất cả bọn họ, ngay từ đầu, ta đã được định sẵn là một công cụ hữu dụng, để chăm lo bệnh nhi.
Ta đặt bức thư ấy lại nguyên chỗ cũ.
Rồi lui ra.
Trở về phòng, ta cầm lên món trang sức duy nhất trên bàn trang điểm – một cây trâm vàng trơn.
Ấy là một trong những sính lễ năm xưa Lục Văn Uyên tặng ta, hắn từng nói: “Văn Oanh vốn không ưa xa hoa, cây trâm này giản dị, hẳn hợp ý nàng.”
Ta giơ nó lên dưới ánh sáng le lói ngoài cửa sổ mà ngắm, thân trâm mảnh mảnh, chế tác thô sơ, giá trên thị trường tuyệt chẳng quá mười lượng bạc.
Thế nhưng, ta từng vô tình nhìn thấy trong di vật Thính Tuyết Các, chỉ một cây bộ xuyến phượng xuyên mẫu đơn của Liễu Văn Oanh thôi, cũng đã trị giá trăm vàng.
“Cót két” một tiếng, Lục Văn Uyên đẩy cửa bước vào.
Quầng mắt hắn thâm sì, vạt áo quan phục còn vương vết thuốc của Thái y cục, hiển nhiên là thức trắng một đêm.
“Tống Thanh Chỉ! Huyền nhi còn chờ ngươi quay lại châm cứu, ngươi lại dám tự ý hồi phủ? Quá quắt! Mau theo ta đến Thái y cục!”
Hắn gằn giọng quát, chẳng khác gì đang mắng mỏ một hạ nhân nghịch ngợm.
Ta không đáp, chỉ nhẹ nhàng đặt cây trâm vàng kia lên bàn trang điểm.
“Lục đại nhân,” ta nhìn thẳng vào hắn, lần đầu tiên mỉm cười thản nhiên như vậy, “người kế thất của quý phủ, kẻ kiêm y nữ, bảo mẫu, sổ phòng ấy – hôm nay xin cáo từ rồi.”
Ta đón lấy ánh mắt bàng hoàng của hắn, tặng thêm một đao cuối:
“À đúng rồi, lọ ‘Lãnh mai hương’ trong Thính Tuyết Các, ta đã đập nát rồi. Dù gì cũng là vật người chết dùng qua, để trong phòng người sống, quả thật xui xẻo.”
Sắc mặt Lục Văn Uyên thoắt xanh rồi trắng, lại đỏ bừng vì nhục nhã.
Ta xách lấy rương mây đã thu dọn từ lâu, bước qua ngạch cửa Tây sương phòng, thẳng hướng cổng góc hậu viện.
Bà tử giữ cửa thấy ta mang hành lý, định ngăn lại.
Ta rút từ tay áo ra cây trâm vàng, đưa cho bà ta.
“Mở cửa.”
Bà tử ngơ ngác nhận lấy cây trâm nặng tay, sững sờ mà mở then cổng.
Bên ngoài cánh cửa ấy, là một thế giới hoàn toàn mới, thuộc về ta – Tống Thanh Chỉ.