Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Hoàng Hậu Thất Sủng Chạy Trốn Rồi
5
Vậy mà cuối cùng lại sống một đời tàn nhẫn độc ác như thế?
Nghe nói, Hoàng thượng ban hôn chưa được nửa năm, vị thế tử tâm địa độc ác này liền bắt đầu đ.ấ.m đá Thôi Di không thương tiếc.
Thành Dương Vương là khai quốc công thần, tước vị cha truyền con nối, lại còn là vương gia ngoại tộc. Phụ thân của Lục Trì từ nhỏ đã cùng Hoàng thượng lớn lên, được người đặc biệt sủng ái, khiến nhà họ Thôi dù có oán giận cũng không làm gì được.
Ta từng hỏi Tiêu Lẫm:
“Nếu biết người mình thích bị người khác ngược đãi, huynh nghĩ thế nào?”
Hắn chỉ lắc đầu bất lực:
“Phụ hoàng ban hôn, ta còn có thể làm gì?”
Hoàng thượng còn tại vị, hắn không thể cứu được người trong lòng.
Nhưng đến khi hoàng thượng vừa qua đời, hắn lập tức giữ cả phủ Thành Dương Vương ở lại kinh thành.
Có lẽ chính là để bảo vệ Thôi Di bằng một cách khác.
Có thể vì ta nhìn quá lâu, Lục Trì liếc sang, giọng không vui:
“Vị cô nương kia, sao cô cứ nhìn ta mãi vậy?”
Vừa dứt lời, Tiêu Lẫm, Giang Nghĩa Hàm và Thôi Di cùng quay sang nhìn ta.
Ta mỉm cười:
“Nghe đại ca ta kể, thế tử dũng mãnh vô song, từng một mình tay không đánh c.h.ế.t mãnh hổ, ta hiếu kỳ nên nhìn thêm vài lần.”
Lục Trì nghe được tâng bốc, sắc mặt lộ vẻ đắc ý.
Thôi Di nhìn hắn: “Thật sao?”
Lục Trì nghiêm túc gật đầu: “Dĩ nhiên!”
Hắn lại quay sang làm bộ tủi thân: “Ta không nói cho Thôi cô nương, là sợ nàng chê ta là kẻ thô lỗ thôi.”
Thôi Di mỉm cười: “Sao lại thế? A Di rất khâm phục những người gan dạ.”
Nàng ta liền đổi thái độ với hắn, còn chủ động mời hắn cùng tham gia đố đèn.
Mấy câu đố treo sẵn trên hàng đèn lồng nơi mũi thuyền.
Tiêu Lẫm sai người thêm vài món giải thưởng để tăng phần hứng thú.
Ta khẽ nhún người xin lỗi: “Thần nữ học thức nông cạn, không tiện tham gia.”
“Ta sẽ ở bên nàng.” Giang Nghĩa Hàm tiến tới, thấy ta rụt tay vào tay áo, khẽ hỏi: “Lạnh à?”
Ta lắc đầu. Nhưng không hiểu sao vẫn có mấy ánh mắt nóng rực luôn đặt trên người ta, khiến ta thấy vô cùng khó xử.
Phía bên kia, Thôi Di gọi: “Giang công tử không tham gia sao? Chỉ mấy người chúng ta, thật chẳng có gì thú vị.”
Giang Nghĩa Hàm định từ chối, ta nhẹ nhàng nói:
“Huynh cứ đi chơi đi. Ta tuy không giỏi, nhưng cũng muốn có phần thưởng.”
Ta chỉ vào một con kỳ lân đáng yêu đang treo lủng lẳng:
“Ta thích con đó, Giang ca ca có thể giành được không?”
Giang Nghĩa Hàm nghe ta gọi “ca ca”, tai lập tức đỏ lên, khoé môi không giấu được ý cười: “Được!”
Hắn sải bước đi tới, rõ ràng là tự tin đầy mình.
Trong lúc mũi thuyền ồn ào náo nhiệt, ta quay người bước lên tầng hai yên tĩnh hơn.
Chiếc thuyền hoa này vô cùng tinh xảo, chạm trổ khắc hoa, lộng lẫy quý phái.
Ánh đèn phản chiếu trên mặt nước, sóng sánh lấp lánh như dải ngân hà rơi xuống trần gian.
Ta ngắm nhìn bờ hồ xa xa, nghe tiếng người cười nói dưới ánh đèn, lòng bất giác xúc động.
Sống hai kiếp người, nào có mấy khi được chứng kiến một đêm phồn hoa như thế này?
Đang cảm thán, vai bỗng nặng xuống, một chiếc áo choàng lông vũ màu đen dày dặn phủ lên người ta.
Kèm theo đó là một chiếc lò sưởi nhỏ được đưa tới tay.
Ta ngẩng đầu theo hướng bàn tay cầm lò sưởi, nhìn thấy gương mặt Tiêu Lẫm hơi tái nhợt.
Ta nhếch môi: “Điện hạ hình như còn cần những thứ này hơn ta.”
Nói rồi, ta kéo áo choàng xuống, ném trả vào n.g.ự.c Tiêu Lẫm.
Hắn cũng không cưỡng ép, chỉ khẽ lắc đầu, đứng bên ta nhìn ra hồ.
Từ lan can tầng hai, vừa vặn có thể nhìn xuống nhóm người đang đoán đèn dưới tầng một.
Ai nấy đều xuất sắc, tài trí phản ứng đều linh hoạt.
Nhưng nếu xét riêng về tài văn chương, Thôi Di vẫn là người nổi trội nhất.
Kiếp trước ta không mấy giao du với nàng, chỉ biết nàng từng từ chối làm trắc phi của Thái tử, nên ta vẫn luôn nghĩ nàng là người thanh cao.
Nhưng giờ đây nhìn thấy nàng cười nghiêng ngả, còn nghiêng người ngã vào lòng Lục Trì, ta mới phát hiện mình đã hiểu sai hoàn toàn.
Nàng là kiểu nữ nhân muốn tất cả nam nhân đều phải quỳ dưới váy mình.
Nghe nói Tiêu Lẫm và nàng quen nhau từ nhỏ, là thanh mai trúc mã.
Nếu không vì ta chen vào, thì họ vốn dĩ là một đôi xứng đôi vừa lứa, trời sinh một cặp.
Ta chợt hỏi: “Nếu điện hạ thật lòng, sao không sớm cầu hôn Thôi cô nương?”
Cũng tốt, để nàng ta khỏi rơi vào khổ sở như kiếp trước.
Tiêu Lẫm hỏi lại: “Nàng muốn ta cưới Thôi Di?”
Hắn cũng liếc về phía ấy, giọng nhàn nhạt: “Nhưng hôn sự của ta, từ trước đến nay, chưa từng do ta quyết định.”
Ta cười gượng.
Ai mà chẳng vậy.
Chỉ có nam nhân còn có thể làm quan, nạp thiếp.
Còn nữ nhân, chỉ có thể giam mình trong tiểu viện, sống cùng một nam nhân không yêu thương, ngày ngày chờ bị giày vò.
Chúng ta đều lặng lẽ, không ai nói thêm gì.
Chẳng bao lâu, một chiếc thuyền hoa lớn hơn, xa hoa hơn từ xa tiến lại.
Tiếng tì bà du dương vang lên, vũ nữ yểu điệu thướt tha múa trên sàn thuyền.
Đến khi nhìn rõ người ngồi trên đầu thuyền, ta quay đầu, nói với Tiêu Lẫm:
“Điện hạ, phiền toái của ngài đến rồi.”
14
Kỳ Vương Tiêu Duy.
Người mà Tiêu Lẫm ghét nhất.
Mẫu thân hắn là Lệ phi, sủng phi nổi danh trong hậu cung, được Hoàng thượng yêu chiều hết mực.
Khi Tiêu Lẫm còn là Thái tử, hai người họ tranh đấu ngầm không ngớt.
Sau khi Tiêu Lẫm lên ngôi, Kỳ Vương vẫn dựa vào thế lực ngoại thích, không ngừng làm khó dễ triều chính.
Tiêu Lẫm từng nghiến răng nghiến lợi nói với ta:
“Trẫm nhất định sẽ có ngày phải g.i.ế.c hắn.”
Chỉ tiếc là ta c.h.ế.t quá sớm. Đến lúc ta nhắm mắt xuôi tay, mẹ con nhà kia vẫn còn sống vui sống khỏe.
Không bao lâu, thuyền của Kỳ Vương đã cập bến sát mạn thuyền chúng ta, hai thuyền buộc chặt vào nhau.
Kỳ Vương khoác trên người áo hồ ly tuyết lót bạc, đầu đội kim quan, eo đeo ngọc bội, áo gấm màu tím thêu hình mãng xà, toàn thân toát lên vẻ cao quý lộng lẫy.
Tiêu Lẫm mỉa mai:
“Thuyền của nhị đệ đúng là xa hoa quá nhỉ.”
Kỳ Vương nghe lời châm chọc, cũng chẳng tức giận, vừa nhìn thấy ta đứng phía sau Tiêu Lẫm thì bỗng nhướng mày:
“Vị này chính là mỹ nhân mà hoàng huynh liều mình cứu lấy sao?”
Ta có chút kinh ngạc.
Kỳ Vương nhận ra ta từ khi nào?
Kiếp trước ta là hoàng tẩu của hắn, còn hắn thì là đối thủ một mất một còn với Tiêu Lẫm.
Với thân phận Thái tử phi, ta luôn giữ khoảng cách với hắn.
Chỉ vào dịp yến tiệc trong cung, ta mới lịch sự chào hỏi một câu.
Ta cúi người hành lễ.
Tiêu Lẫm nâng tay lên cản, mở miệng mỉa mai:
“Người ngoài còn biết lễ, sao đệ đệ của Cô lại vô phép đến vậy?”
Rõ ràng là nhắc khéo Kỳ Vương không hành lễ với hắn.
Kỳ Vương bất ngờ bị chất vấn, nhếch miệng không vui, nhưng vẫn phải khom lưng chắp tay:
“Thần đệ bái kiến hoàng huynh.”
Tiêu Lẫm cố tình để hắn giữ tư thế ấy một lúc lâu.
Rồi mới nhàn nhạt nói: “Được rồi, miễn lễ.”
Thôi Di lúc này bước lên cười tươi:
“Kỳ Vương điện hạ, sao hôm nay cũng đến đây ạ?”
Kỳ Vương mỉm cười nhàn nhạt:
“Bản vương thấy thuyền hoàng huynh náo nhiệt, trong lòng ngứa ngáy, không nhịn được nên ghé qua xem thử.”
Hắn hỏi: “Các vị đang đoán đèn sao?”
Thôi Di gật đầu: “Vâng, điện hạ có muốn cùng tham gia không?”
Kỳ Vương liếc mắt nhìn giải thưởng trước mặt Thôi Di, cười:
“Bản vương nào dám so tài với chư vị.”
Nói đoạn, không biết từ đâu rút ra một cây sáo ngọc:
“Nhưng bản vương có thể giúp vui một chút. Chúng ta chơi trò ném hồ đi.”
Nói xong, hắn quay sang Tiêu Lẫm:
“Hoàng huynh không định tặng thêm phần thưởng chứ?”
Tiêu Lẫm lục từ tay áo ra một miếng ngọc bội.
Kỳ Vương tròn mắt cười:
“Cái này chẳng phải ngọc bội Hoàng hậu ban cho để dành cho vị Thái tử phi tương lai sao? Hoàng huynh cũng nỡ mang ra làm phần thưởng à?”
Ta nhìn kỹ, miếng ngọc này ta chưa từng thấy qua.
Vật do Hoàng hậu ban tặng, Tiêu Lẫm vẫn luôn cất kỹ, chưa bao giờ để lộ.
Hắn lấy ra hôm nay, là muốn mượn cớ để tặng cho Thôi Di sao?
Tiêu Lẫm thản nhiên: “Chỉ là một miếng ngọc thôi.”
Họ nhanh chóng sai người chuẩn bị dụng cụ ném hồ.
Vì một lời của Kỳ Vương, các công tử có mặt đều rất “thấu đáo”, giả vờ ném trượt.
Thôi Di thì dán mắt vào miếng ngọc, rõ ràng là muốn lấy bằng được.
Đến lượt ta, vốn chẳng biết ném thế nào, ném mười phát chẳng trúng cái nào.
Ta mượn cớ thay y phục, lặng lẽ đi vòng về phía sau thuyền.
Nơi ấy tương đối yên tĩnh, tránh xa ồn ào.
Ngồi nghỉ một lát, chuẩn bị quay lại thì đột nhiên nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng: “Hoàng tẩu!”
Ta sững người, đứng im tại chỗ.
Mãi mới xoay người lại, cố kéo ra một nụ cười: “Kỳ Vương điện hạ.”
Ta đảo mắt nhìn quanh: “Hồi nãy là ngài gọi ta sao?”
Ánh mắt Kỳ Vương sâu thẳm, nhìn thẳng vào ta: “Phải rồi.”
Một lúc sau, hắn khẽ nhếch môi cười: “Hoàng tẩu.”
Tim ta bỗng chùng xuống.
Trong đầu lướt qua hàng nghìn suy nghĩ, còn chưa kịp mở miệng, thì đã nghe hắn cười như không cười:
“Ta còn tưởng, người hoàng huynh động lòng là ngươi đấy.”
“Hóa ra vẫn là Thôi cô nương à. Hầy, lại đoán sai rồi.”
Ta dè dặt hỏi: “Điện hạ nói vậy là có ý gì?”
Kỳ Vương hai tay chắp sau lưng, đong đưa bước đi:
“Ta nói, hoàng huynh liều c.h.ế.t cứu ngươi, ta mới tưởng huynh ấy si tình với ngươi sâu đậm nên mới buột miệng gọi ‘hoàng tẩu’. Ai dè lại đem ngọc bội tặng cho Thôi cô nương.”
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Tên Tiêu Duy đáng chết, thật biết làm người ta đứng tim.
Trong lòng mắng hắn cả nghìn câu, ngoài mặt vẫn cố tươi cười:
“Thái tử điện hạ vốn đã có tình cảm với Thôi cô nương, chuyện cứu ta chỉ là hiểu nhầm mà thôi.”
“Thật sao? Bản vương vẫn không tin lắm.”
Kỳ Vương vừa nói vừa tiến lại gần.
Lối đi sau thuyền chỉ rộng chừng hai thước, một người đi qua còn được, hai người thì hơi chật chội.
Ta cảnh giác nhìn hắn.
Hắn đến gần chỉ còn nửa bước, rồi giơ tay nâng cằm ta lên.
Giọng hắn trầm thấp, ánh mắt lướt từ trên xuống dưới, đầy ý vị:
“Cũng chẳng tính là tuyệt sắc khuynh thành, sao lại được sủng ái thế nhỉ?”
Rồi hắn ép giọng xuống, ánh mắt thoáng hiện tia giễu cợt:
“Nói thử xem, nếu bây giờ ngươi rơi xuống cái hồ nước lạnh buốt này, Thái tử hắn sẽ làm gì?”
Ta trừng mắt nhìn hắn, ngạc nhiên không kịp phản ứng.
Đúng lúc ấy, có người gọi từ xa:
“Lý Tứ Âm—”
Ta quay phắt người lại, khuỷu tay đụng trúng Kỳ Vương, hắn không kịp tránh, mất đà ngã lộn nhào xuống hồ!
Ta hoảng hồn, lập tức kêu to:
“Có ai không! Kỳ Vương điện hạ rơi xuống nước rồi!”
Thuộc hạ trên thuyền rối hết cả lên.
Người gọi ta khi nãy chính là Giang Nghĩa Hàm, phía sau hắn là Tiêu Lẫm, ánh mắt sâu thẳm quan sát tất cả.
“Muội không sao chứ?” Giang Nghĩa Hàm vội chạy đến, nắm lấy cổ tay ta đầy lo lắng.
Ta lắc đầu: “Ta không sao, chỉ là Kỳ Vương điện hạ không đứng vững, trượt chân rơi xuống nước thôi.”
Thuộc hạ đã có người nhảy xuống hồ cứu người.
Kỳ Vương mặc áo dày, căn bản không bơi được, quẫy đạp như vịt c.h.ế.t đuối, miệng còn kêu cứu:
“Cứu với… người đâu… cứu ta…”
Giang Nghĩa Hàm kéo ta về phía an toàn.
Trên mũi thuyền, mọi người tụ lại thành một vòng, lo lắng nhìn xuống hồ.
Ai nấy đều sốt ruột chỉ trỏ loạn cả lên.
Chỉ có Tiêu Lẫm vẫn bình tĩnh, đứng thảnh thơi tựa lan can.
Phải tốn rất nhiều sức mới lôi được Kỳ Vương lên bờ.
Hắn vừa phun nước vừa rống: “Lý Tứ Âm! Ngươi dám hại bản vương?!”
Ta làm ra vẻ kinh hoảng: “Điện hạ tự mình không đứng vững, sao có thể vu oan cho ta được?”
“Là ngươi… khụ khụ… ngươi đẩy ta…”
Hắn ho sặc sụa không ngớt, nói câu được câu không.
Thôi Di nghi hoặc hỏi: “Điện hạ đâu có say, sao lại mất thăng bằng?”
Ta đáp: “Điện hạ đã không say, lại là một nam nhân, ta làm sao đẩy nổi? Huống hồ cả Thái tử điện hạ và Giang công tử đều trông thấy, ta không có đụng đến ai cả.”
Thôi Di hừ lạnh: “Giang Nghĩa Hàm là vị hôn phu của ngươi, đương nhiên sẽ bênh vực ngươi.”
Tiêu Lẫm khẽ ho một tiếng, tay khum che miệng:
“Cô cũng thấy, chuyện này không liên quan đến Lý cô nương.”
Thôi Di bị hắn nói vậy, lập tức sắc mặt khó coi, vô cùng mất mặt.
“Ngươi!”
Bị Tiêu Lẫm chặn họng, nàng không biết trút giận vào đâu, chỉ có thể trút hết lên đầu ta:
“Lý Tứ Âm, ngươi đúng là giỏi thật. Hết Thái tử vì ngươi mà bị thương, bây giờ đến Kỳ Vương cũng vì ngươi mà rơi xuống nước. Ngươi là sao chổi hả? Đi đến đâu liền gây tai họa đến đó!”
Nếu là ta của kiếp trước, chắc chắn sẽ vô cùng ấm ức, cố cãi lý cho bằng được.
Nhưng sau khi đã chứng kiến bao phen cung đấu giữa Hoàng hậu và Lệ phi, ta biết rõ khi gặp loại người vô lý, cứ im lặng là khắc có người thay ta lên tiếng.
Ta cúi đầu, khẽ cắn môi, không lên tiếng, cũng không phản kháng.
Thôi Di thấy thế càng tức: “Sao không nói gì? Ngươi không phải miệng lưỡi lanh lợi lắm sao? Nếu không phải ngươi, thì giải thích đi chứ? Bày ra dáng vẻ đáng thương này cho ai xem...”
Một tiếng quát lạnh cắt ngang: “Thôi Di!”
“Thôi cô nương!”
Hai giọng gần như đồng thanh.
Giang Nghĩa Hàm bước lên, đứng chắn trước mặt ta:
“Thôi cô nương, Lý cô nương là người ngay thẳng. Nàng ấy đã nói không làm, thì chính là không làm. Cớ sao cô nương lại bức ép nàng ấy như vậy?”
“Nàng ấy là vị hôn thê của ta. Nợ ơn cứu mạng Thái tử, sau này ta sẽ thay nàng ấy đền đáp. Xin cô nương chớ có xúc phạm thêm nữa!”
Dứt lời, hắn quay sang đỡ lấy vai ta: “Chúng ta đi.”
Hắn đưa ta rời khỏi đám người.
Nhìn gương mặt căng thẳng mà giận dữ của hắn, lòng ta bỗng thấy ấm áp.
Thật ra mấy lời của Thôi Di chẳng làm ta tổn thương bao nhiêu.
Kỳ Vương đúng là do ta đẩy. Thái tử cũng thật sự vì ta mà trúng kiếm.
Thì sao chứ?
Chẳng lẽ chỉ vài câu của một tiểu thư như nàng, đã khiến ta đau lòng rơi lệ?
Ta đã qua cái tuổi bận tâm ánh mắt người đời từ lâu rồi.
Thế nhưng việc hôm nay Giang Nghĩa Hàm làm, lại khiến lòng ta được xoa dịu đôi chút.
Có người nguyện đứng ra bảo vệ ngươi trước đám đông. Có người sẵn sàng thay ngươi trả ơn cứu mạng.
Gả cho người như vậy chưa chắc là lựa chọn tồi.
Ta dịu giọng an ủi:
“Đừng lo, ta không để bụng đâu.”
Giang Nghĩa Hàm đưa tay ôm lấy vai ta, trịnh trọng hứa hẹn:
“Tứ Âm, yên tâm đi. Sau này gả cho ta, sẽ không ai dám bắt nạt nàng.”
15
Sau khi du hồ đêm Nguyên Tiêu, Thái tử và Kỳ Vương đồng loạt ngã bệnh.
Một người là vết thương cũ tái phát, ngay trong đêm đã thổ huyết.
Một người thì cảm lạnh nhập giường, nằm liệt suốt cả tháng.
Phụ thân ta vừa nghe nói Kỳ Vương rơi xuống hồ có liên quan đến ta, suýt chút nữa đã tát thẳng vào mặt ta.
“Lý Tứ Âm! Mau chóng gả đi cho ta nhờ!”
Ông sợ có điều bất trắc gì xảy ra với hai vị hoàng tử, ngày nào cũng tự mình đến phủ thăm bệnh.
Thấy ông thật sự lo lắng, ta bèn tìm đến danh y Hứa lão quái – vị thần y từng chữa trị cho ta ở kiếp trước.
Kiếp trước ta trúng kiếm vào bụng dưới, gần như không thể cứu nổi. Phụ thân đã chuẩn bị hậu sự.
May mà có nha hoàn theo ta từ nhỏ tên Tiểu Hoàn.
Lúc nhỏ Tiểu Hoàn từng mắc bệnh nặng, chính là Hứa lão quái chữa khỏi.
Vị lão nhân này tính tình cổ quái, thường khám bệnh cho người nghèo nơi hẻm nhỏ, muốn tìm cũng chẳng dễ.
Tiểu Hoàn phải chạy rất xa mới tìm được, còn phải dụ dỗ ông rằng bệnh ta rất kỳ lạ, Hứa lão quái mới chịu đến khám.
Y thuật của ông cao minh xuất chúng, dùng thuốc cũng gan dạ táo bạo.
Ông bảo thiếu dược liệu quý, có lẽ chỉ phủ quan lớn mới có.
Phụ thân ta lập tức hiểu ý, vào cung khóc lóc kể lể, tiện thể xin thuốc quý từ Hoàng thượng.
Lúc ta khỏi bệnh, Hứa lão quái nói với mẫu thân ta:
“Lý cô nương bị thương vùng bụng, khó có thai. Nhưng không sao, dưỡng vài năm, chờ hồi phục hẳn, lão phu kê thêm bài thuốc mạnh nữa thì vẫn có hy vọng mang thai.”
Khi ấy phụ thân đang tính gả ta cho Thái tử, nên mẫu thân không dám để lộ chuyện này.
Cũng chính vì vậy, suốt bảy năm làm Thái tử phi mà vẫn không có con, ta bị Hoàng hậu ép uống vô số thuốc dưỡng thai.
Hiện tại, ta dẫn Hứa lão quái tới bãi săn nơi Thái tử đang tĩnh dưỡng.
Tiêu Lẫm sắc mặt trắng bệch, lặng lẽ để ông bắt mạch, thuận miệng hỏi:
“Lão trượng đã xem cho Kỳ Vương chưa?”
Hứa lão quái đáp:
“Khám xong bên này sẽ đi.”
Ông kiểm tra vết thương ở n.g.ự.c Tiêu Lẫm, xem xét kỹ rồi đưa bút viết đơn thuốc:
“Theo lão phu thấy, thuốc mà đám thái y kê cũng không sai là mấy, chỉ là nhát gan, ngại đông ngại tây. Nếu dám dùng thuốc mạnh một chút, điện hạ thư thái chút, cũng chẳng đến nỗi kéo dài đến tận giờ.”
Thư thái?
Tiêu Lẫm tâm trạng không tốt ư?
Cũng đúng, ngày nào cũng phải đề phòng ông cha tám trăm cái tâm tư cùng huynh đệ dòm ngó, ai mà vui cho nổi.
Tiêu Lẫm bỗng hỏi: “Lão trượng, ngài thấy thân thể Lý cô nương thế nào?”
Hứa lão quái ngẩng đầu liếc ta một cái:
“Khỏe re, sắc mặt hồng hào, khí huyết sung mãn, sinh mười đứa tám đứa cũng chẳng thành vấn đề!”
Tiêu Lẫm lộ vẻ trầm ngâm suy nghĩ.
Ta: “...”
Có ai lại đi đánh giá nữ tử chưa xuất giá như thế chứ?
Tiêu Lẫm sai người dẫn Hứa lão quái đi khám cho Kỳ Vương, nhưng riêng ta thì bị hắn giữ lại.
Tiêu Lẫm lạnh nhạt: “Tránh xa Tiêu Duy ra.”
Ta biết hắn căm ghét Kỳ Vương, không muốn người thân cận mình có bất cứ dây dưa nào với đối thủ.
Nếu được, ta cũng không muốn liên can gì đến Kỳ Vương.
Bên ngoài cười híp mắt, bên trong một bụng tâm cơ.
Nhưng cha ta thì khác. Ông sợ bóng sợ gió, ta cũng đành diễn cho tròn vai, đợi đến ngày xuất giá.
Một khi đã gả cho Giang Nghĩa Hàm, cha ta sẽ không thể quản được nữa.
Ta nghĩ một lúc, khẽ đáp: “Điện hạ cứ lo cho thân thể mình trước đi.”
Kiếp này hắn và Thôi Di vẫn chưa thành thân, ai biết tương lai sẽ xảy ra chuyện gì.
Tiêu Lẫm hơi khựng lại: “Ý nàng là ta sẽ gặp nguy hiểm?”
Ta đưa tay làm bộ bấm ngón tính toán: “Ừm, họa do nữ sắc.”
Tiêu Lẫm hừ mũi: “Nực cười.”
Nực cười?
Ngươi không tự biết mình là ai à?
Không phải ngươi nhiều nữ nhân, mà là dục vọng mạnh đến kinh người!
Một tháng ba mươi ngày, trừ ngày cố định không thể động phòng, thì ít nhất mười hai ngày ngươi dây dưa không dứt.
Vậy mà còn không gọi là “họa do nữ sắc”?
Ờ, cũng có thể vì ta không đủ đẹp.
Ta chẳng buồn tranh cãi nữa.
“Tin hay không tùy ngài.”
Ta đứng dậy rời đi.
Đúng lúc ấy, Hứa lão quái vừa khám cho Kỳ Vương xong thì bị truyền gọi vào cung.
Tiểu thái giám đi cùng cất tiếng: “Hoàng thượng mời Lý cô nương yết kiến.”
16
Hoàng thượng nghe nói Hứa lão quái y thuật cao siêu, liền triệu kiến vào cung bắt mạch.
Khi ta đến, Hứa lão quái đang cau mày trầm tư.
Hoàng thượng hỏi: “Trẫm còn sống được bao nhiêu năm?”
Hứa lão quái đáp thẳng: “Khó nói. Dài thì mười năm, ngắn thì năm năm.”
Tiểu thái giám bên cạnh hoảng hốt, quát lớn:
“Câm miệng! Ngươi là lang băm, dám nói bậy!”
Nhưng Hứa lão quái không hề sợ hãi, chỉ bình tĩnh đáp:
“Bệ hạ trúng hàn độc đã ngấm sâu vào tạng phủ. Nếu thảo dân chữa được thì tất có thể kéo dài thọ mệnh. Còn nếu hàn độc thấm vào xương cốt… thì e là khó mà nói trước.”
Ta khẽ giật mình.
Tên Hứa lão quái này quả thật có bản lĩnh!
Kiếp trước, hoàng thượng cũng là vì cảm lạnh mà đột ngột băng hà.
Ngày lâm chung, Thái tử và Kỳ Vương đã chẳng còn tình nghĩa huynh đệ, đấu nhau đến kẻ sống người chết.
Cuối cùng, Tiêu Lẫm nhờ cao tay hơn một bậc, thuận lợi kế vị.
Hoàng thượng phất tay bảo Hứa lão quái lui xuống.
Một lúc sau, ông quay sang nhìn ta, mỉm cười:
“Ngươi xem, dù ngươi không nói, trẫm cũng có thể biết từ miệng kẻ khác.”
Lòng ta ngổn ngang trăm mối.
Nói sao nhỉ, kiếp trước, trước ngày hoàng thượng băng hà, ta có vào cung thỉnh an.
Ông tỉnh lại chốc lát, thấy ta quỳ trước giường, liền lo lắng hỏi:
“Lại cãi nhau với Thái tử à?”
Ta đáp không có.
Ông thở dài, nói: “Lẫm nhi à, đều là lỗi của trẫm, dạy con không nghiêm.”
Lúc ấy, cha con họ đã nghi kỵ lẫn nhau.
Ta thấy ông hình như muốn nói điều gì chân thành với con mình, bèn về Đông cung khuyên Tiêu Lẫm:
“Hoàng thượng rất nhớ ngài, hãy vào cung gặp người một lần đi.”
Tiêu Lẫm nghe lời tiến cung, đêm hôm đó hoàng thượng liền băng hà.
Vì hắn đang có mặt trong cung, nên lập tức phong tỏa Kỳ Vương phủ, triệu quần thần yết kiến.
Đến khi Kỳ Vương hay tin thì mọi chuyện đã rồi.
Ta cúi đầu khẩn thiết khuyên:
“Mong Hứa lão lang tận tâm điều trị. Bệ hạ phúc thọ dài lâu, là điều may mắn cho thiên hạ.”
Nếu hoàng thượng có thể sống thêm vài năm, thì Tiêu Lẫm sẽ không phải khổ sở đến thế, không bị ngoại thích ba nhà chèn ép đến nghẹt thở, không khiến triều đình loạn lạc.
Hoàng thượng gật đầu: “Được, nể tình lòng hiếu thuận của ngươi.”
Hoàng thượng thưởng Hứa lão quái rất nhiều tiền tài, còn đặc cách cho ông vào Thái y viện tự do ra vào.
Xong việc, giọng điệu hoàng thượng bỗng thay đổi:
“Ngươi từng nói, kỳ săn xuân có người muốn hãm hại Thái tử, nhưng đến giờ chẳng thấy gì xảy ra cả.”
Chuyện này ta đã nghĩ sẵn cách ứng đối.
“Trong mộng, Thái tử săn được hươu, bệ hạ vui mừng, ban thịt hươu và rượu m.á.u hươu cho các vương công đại thần. Hiện giờ Thái tử không săn, không có hươu, không có rượu, tất nhiên chẳng xảy ra chuyện gì.”
Hoàng thượng khẽ nhướng mày: “Ồ?”
Ông ra hiệu, lập tức có người bê vào một con hươu to tướng.
Hoàng thượng nói: “May sao, thống lĩnh Ngự lâm quân của trẫm vừa mới săn được một con.”