Hoàng Hậu Thất Sủng Chạy Trốn Rồi
1
1
Thái tử vì ta mà đỡ một kiếm.
Giờ đây m.á.u chảy đầm đìa.
Ta đang do dự, có nên nhân lúc hỗn loạn mà đẩy hắn xuống ao hay không.
Dù sao thì, cơ hội g.i.ế.t người mà thần không hay quỷ không biết đâu có nhiều.
Ta chỉ lưỡng lự một chút xíu thôi.
Ngự lâm quân đã lập tức vây kín quanh bọn ta, cao giọng hô: “Bảo hộ Thái tử điện hạ!”
Bọn họ khiêng thái tử đi, mà thái tử thì sống c.h.ế.t níu c.h.ặ.t t.a.y áo ta không chịu buông.
Thống lĩnh ngự lâm quân liếc ta một cái, lại nhìn gương mặt tái nhợt của thái tử.
Vung tay hô: “Cùng mang theo!”
Bọn họ đưa thái tử vào hậu điện chữa trị.
Còn ta thì quỳ ngoài tiền điện, ngẩng đầu ngóng trông.
Từng chậu nước nhuộm m.á.u được vội vã đưa ra, từng vị thái y tóc tai rối loạn chạy tới chạy lui.
“Thái tử điện hạ nguy kịch, không còn thời gian do dự nữa!”
“Nhưng mà, *vạn nhất…”
(*vạn nhất: lỡ như, chẳng may)
Ta âm thầm khấn vái: “Lạy trời phù hộ cho hắn đúng là cái trường hợp ‘vạn nhất’ kia.”
Trong điện bỗng vang lên một tiếng quát lớn, mọi người cùng reo lên: “Thành công rồi, m.á.u đã cầm được rồi!”
Ta rất thất vọng.
Ông trời tai thật chẳng thính.
Ngay lúc ấy, một thân long bào màu vàng chói xuất hiện trước mặt ta.
Ta ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Hoàng thượng sắc mặt âm trầm: “Vừa rồi ngươi đang cầu nguyện cho thái tử sao?”
Ta gật đầu.
Đúng thế, chỉ là cầu cho hắn cứu không được, c.h.ế.t cho lẹ ấy mà!
Hoàng thượng thở dài một tiếng, rồi đi thẳng vào nội điện.
Không ai cho phép ta đứng dậy.
Ta đành quỳ bên ngoài điện, ngước nhìn tầng mây đen che khuất ánh trăng, ngẩn ngơ xuất thần.
2
Ta và Tiêu Lẫm đã làm phu thê mười năm.
Phải rồi, chính là người đang nằm kia đó.
Kiếp trước cũng y hệt như thế, vào tiệc Trùng Dương, thái tử bị thích khách ám sát.
Khi ấy ta đúng lúc ở bên hắn, nào từng thấy cảnh tượng nào ghê gớm như vậy.
Chạy loạn như ruồi không đầu, vừa hay chắn cho thái tử một kiếm.
Ta nằm liệt giường hơn hai tháng để dưỡng thương.
Phụ thân ta ngày nào cũng cầu chỉ vào cung thăm.
Đợi đến khi ta khỏi bệnh có thể xuống giường, trong cung liền truyền ra tin tức:
Ban hôn ta làm thái tử phi, chẳng mấy chốc sẽ đại hôn.
Cả nhà ta vui mừng khôn xiết, nghĩ rằng một người đắc đạo, gà chó cũng lên tiên.
Ta nghe theo ý cha mẹ, nghĩ bụng: lấy ai mà chẳng là gả?
Huống chi ta có ân cứu mạng với thái tử, hắn nhất định sẽ đối xử tử tế với ta.
Nào ngờ, ta không biết rằng, có đôi khi đại ân lại chính là *đại cừu.
(*đại cừu: mối thù sâu nặng)
Thái tử Tiêu Lẫm trong lòng vốn có người thương.
Chính là tam tiểu thư phủ Tể tướng – Thôi Di.
Thôi Di tài mạo song toàn, tính tình kiêu ngạo, nhất quyết không chịu làm thiếp.
Vậy nên thái tử hận ta, hận ta đã chiếm lấy vị trí chính thê đáng lẽ phải thuộc về nàng.
Sau khi biết rõ mọi chuyện, ta chủ động xin trả lại vị trí.
Kết quả bị lão hoàng đế mắng cho một trận:
“Láo xược! Hôn sự thiên tử ban, há có thể xem như trò đùa? Các ngươi không coi trẫm ra gì sao?”
Thái tử bị đánh một trận, còn Thôi Di thì bị chỉ hôn, gả cho trưởng tử của Thành Dương vương.
Thái tử càng thêm hận ta.
Khó khăn lắm mới đợi đến khi lão hoàng đế băng hà, thái tử đăng cơ.
Hắn muốn phế ta, nhưng bị bá quan phản đối.
Đám ngự sử quỳ cả ngày lẫn đêm, cầu xin hắn thu hồi mệnh lệnh.
Hắn nhịn mãi, cơn giận không biết trút đi đâu, đành giáng xuống đầu ta.
Giáng chức phụ huynh ta, không cho ta gặp mẫu thân và tỷ muội.
Ta chìm trong oán trách ngày qua ngày, cuối cùng lâm bệnh.
Khi c.h.ế.t, ta mới hai mươi bảy tuổi.
Lần nữa mở mắt ra, đã quay về mười năm trước.
Lại là tiệc Trùng Dương.
Không kịp nghĩ gì, thích khách một kiếm đ.â.m thẳng về phía ta.
Thái tử cũng nhào tới.
Nhưng ta đoán, hắn chắc là định bảo vệ Thôi Di.
Dù sao Thôi Di khi ấy cũng đứng bên cạnh ta.
Hắn muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng kiếm của thích khách quá nhanh.
Còn chưa kịp ôm lấy Thôi Di múa may giữa không trung, kiếm đã đ.â.m trúng hắn.
Hắn ngã nhào vào lòng ta, m.á.u văng đầy mặt ta.
Trong mắt người ngoài, chính là thái tử liều mình che chắn cho ta.
Hiện tại ta chỉ lo mất mạng.
Chẳng bao lâu, hoàng đế thong thả bước ra, lại dừng trước mặt ta.
Một vị thái giám tinh mắt vội nói: “Bẩm bệ hạ, đây là nữ nhi của Lý Khám – thị lang bộ Công, là người thái tử điện hạ đã liều mình cứu lấy. Xin hỏi nên xử trí thế nào ạ?”
Hoàng đế trầm mặc chốc lát, rồi nói: “Thôi đi, không phải lỗi của nàng.”
Ta thầm vui mừng, vội vã dập đầu tạ ân: “Ơn cứu mạng của thái tử điện hạ, thần nữ đời này khó báo đáp, nguyện kiếp này làm trâu làm ngựa, kiếp sau ngậm cỏ kết cỏ báo ân.”
Chỉ cần đừng ban hôn.
Hoàng đế trầm ngâm: “Rất tốt, vậy thì vào hầu bệnh cho thái tử đi.”
Ủa?
Không phải nên khen ta biết ơn biết nghĩa rồi thả ta đi sao?
Sao tình hình lại không giống trong tưởng tượng của ta vậy?
Nhưng thôi, đầu ta vẫn còn giữ được là tốt rồi.
Chờ đoàn người hoàng đế rời đi, ta xoa đầu gối tê dại, chầm chậm lê bước vào nội điện.
Trong điện, mùi thuốc và mùi m.á.u trộn lẫn nồng nặc, Tiêu Lẫm nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền, hàng mi dài phủ lấy mí mắt tái xanh, sắc mặt trắng bệch.
Trên n.g.ự.c hắn quấn đầy băng vải, m.á.u vẫn thấm ra từng chút.
Ta chưa từng thấy hắn yếu ớt đến nhường này.
Đây chẳng phải là cơ hội tuyệt hảo để nhân lúc hắn bệnh mà lấy mạng hắn sao?
Ta liếc mắt nhìn quanh, thấy trong chậu m.á.u còn có một cây kéo.
Còn chưa kịp bước tới, một tiểu thái giám đã tiến đến hỏi: “Cô nương cần gì ạ?”
Một đám thái y quanh đó thì nhìn chằm chằm ta đầy cảnh giác.
Ta đành bỏ cuộc.
Ngồi xuống cái ghế nhỏ bên giường, mệt rã rời cả đêm, mắt cứ díp lại.
Chẳng hay lúc nào đã thiếp đi.
Đến khi tỉnh dậy, hình như có người đang chạm vào mặt ta.
3
Ta giật mình, bừng tỉnh mở mắt.
Trước mắt là một đôi mắt sâu thẳm, ôn hòa.
Tiêu Lẫm vẫn còn yếu ớt, nhếch nhẹ môi: “Lý cô nương, tay của cô nương đang đè lên tay ta rồi.”
Ta cúi đầu nhìn, không biết từ lúc nào đã ngủ gục bên giường, còn lấy tay hắn làm gối.
Ta vội vàng ngồi thẳng dậy.
Dù kiếp trước đã làm vợ chồng mười năm, nhưng cuối cùng lại trở mặt thành kẻ thù.
Dù người trước mắt là Tiêu Lẫm xa lạ, ta vẫn không thể nói chuyện với hắn một cách bình thản được.
Tiêu Lẫm động ngón tay, nói: “Tê rồi.”
Hắn có chút áy náy: “Không biết có thể phiền cô nương giúp ta cử động tay một chút không?”
Ta đảo mắt nhìn quanh, trong điện vậy mà không thấy một vị thái y nào, cũng chẳng có tiểu thái giám.
“Hồi nãy là ta cho bọn họ lui ra.” Hắn dường như nhìn ra vẻ nghi hoặc trong lòng ta, giải thích, “Thấy cô nương ngủ say, ta không cho ai đánh thức.”
Hừ.
Giỏi đóng vai người tốt thật đấy.
Thật ra Tiêu Lẫm là kẻ khiến người ta thật cạn lời.
Chuyện ta chiếm mất ngôi chính thê của người trong lòng hắn, hắn ôm hận suốt mười năm.
Mỗi lần thấy ta, không là lời mỉa mai thì cũng là ánh mắt khinh miệt.
Không châm chọc đôi ba câu là chịu không nổi.
Vậy mà với người ngoài, từ triều thần đến thân hữu, hắn đều ra vẻ là một quân tử ôn hòa, nhã nhặn, đúng mực.
Cho nên bây giờ, khi không còn những mối thù xưa, hắn liền diễn cho ta xem cái dáng vẻ thái tử được người đời tán tụng ấy.
Ta chẳng tình nguyện gì, túm lấy hai ngón tay hắn, lắc lắc vài cái.
Tiêu Lẫm bật cười: “Lý cô nương, tay ta bị tê là cả cánh tay cơ.”
Ta liền nắm nguyên cánh tay hắn, nhấc lên, giũ mạnh mấy cái.
Động đến vết thương, hắn đau đến cau chặt mày.
Ta buông tay, thản nhiên nói: “Điện hạ thứ tội, thần nữ không rành y lý, hay là để thần nữ đi gọi thái y thì hơn.”
Ta xoay người đi về phía cửa điện.
Vừa đến nơi, đã bị người ta xô cửa đẩy vào.
Người ấy hoàn toàn lờ ta đi, lao thẳng vào nội điện.
“Điện hạ!”
Kẻ mới đến nước mắt giàn giụa như hoa lê gặp mưa.
“Điện hạ bị thương thế này, A Di đau lòng lắm…”
Nàng ta ôm ngực, bộ dáng còn khổ sở hơn cả người bị thương.
Tiêu Lẫm điềm đạm nói: “Thôi cô nương chớ quá lo lắng, ta không sao.”
Tiêu Lẫm quả thật luyến tiếc nàng ta, bị thương đến mức này mà còn vội an ủi người trong lòng.
Không nói thì thôi, vừa mở miệng lại khiến Thôi Di khóc càng to hơn: “Sao lại không sao được? Vết thương chạm tới tâm mạch, lệch thêm một tấc nữa là…”
Nàng ta nuốt lời, cắn chặt môi dưới.
Lệ rơi lưng tròng, dáng vẻ yếu đuối đáng thương.
Tặc, bộ dáng xót xa này, thử hỏi có nam nhân nào không động lòng?
Kiếp trước Tiêu Lẫm yêu nàng ta đến c.h.ế.t đi sống lại.
Dù Thôi Di bị chỉ hôn cho thế tử Thành Dương vương, hắn vẫn kiếm cớ điều cả nhà Thành Dương về kinh.
Không rõ có phải định cưỡng đoạt vợ của thần tử không nữa.
Chỉ tiếc Thôi Di từng nói, thà c.h.ế.t cũng không làm thiếp.
Vậy nên cuối cùng hắn vẫn không thể cưới được mỹ nhân về.
À mà, chưa chắc.
Biết đâu sau khi ta chết, hắn mới cưới được Thôi Di thì sao?
Ta lười nhìn màn ân ái của đôi cẩu nam nữ kia, liền nhấc chân rời đi gọi thái y.
4
Thái y đang sắc thuốc ở bên điện.
Một đám tiểu thái giám túm tụm lại khe khẽ bàn tán.
“Nghe nói thích khách hôm qua đã bị bắt rồi.”
“Nghe nói là người của Thái tử điện hạ?”
“Thật hay giả vậy?”
“Thật đấy, hình như tên là Đường… Đường gì đó.”
Ta vừa nghe, vội hỏi: “Có phải tên là Đường Ngự Phong không?”
Tiểu thái giám giật mình: “Hình như đúng thế, sao cô nương biết được?”
Ta sao lại biết à?
Đường Ngự Phong là tâm phúc mà Tiêu Lẫm tin tưởng nhất kia mà!
Kiếp trước Tiêu Lẫm toàn sai Đường Ngự Phong truyền lời, đưa đón ta ra vào hoàng cung cũng đều là hắn.
Tính tình hắn ôn hòa, lại dễ chuyện trò, quan hệ giữa ta và hắn coi như không tệ.
Nhưng sao hắn lại là thích khách?
Ta nhớ rõ kiếp trước khi ta bị thích khách đ.â.m trọng thương, hắn ta đã bỏ trốn.
Hoàng thượng tra xét suốt một năm mà vẫn không tìm ra hung thủ.
Lẽ nào… vụ ám sát kiếp trước vốn dĩ là màn kịch Tiêu Lẫm tự biên tự diễn?
Còn ta, chẳng qua là xui xẻo chắn nhầm đường kiếm, phá hỏng chuyện tốt của hắn?
Ừm, có khả năng lắm.
Bảo sao hắn hận ta suốt mười năm không nguôi.
Tiểu thái giám vẫn đang tò mò hỏi: “Lý cô nương, cô nói đi chứ, sao lại biết cái tên ấy?”
Ta vội vã tìm cách lấp liếm: “Hình như là nghe thống lĩnh Ngự lâm quân nhắc đến.”
Tiểu thái giám gãi đầu: “Vậy sao?”
Đúng lúc đó, thái y gọi ta: “Mau đem thuốc này cho Thái tử uống. Nhớ kỹ, đợi lúc bát thuốc không còn nóng mới được dâng lên, không được để quá nóng cũng không được để nguội.”
Phiền phức thật.
Ta thật chẳng muốn đi hầu hạ kẻ thù kiếp trước chút nào.
Bèn tìm cớ thoái thác: “Tay chân thần nữ vụng về, sợ không canh chuẩn được, chi bằng để cung nữ khéo léo hơn vào hầu hạ thì hơn.”
Viện thủ Thái y viện dựng râu trợn mắt: “Lý cô nương, chính miệng hoàng thượng giao cho cô việc hầu bệnh thái tử, thái tử lại là ân nhân cứu mạng của cô, cô còn năm lần bảy lượt chối từ, không muốn giữ cái đầu nữa hả?”
Ta: “Nhưng mà…”
Một vị thái y khác chậm rãi nói: “Lý cô nương, hôm nay lão phu vào cung, phụ thân cô còn đặc biệt căn dặn, bảo cô nhất định phải chuộc lỗi cho đàng hoàng, đừng để liên lụy đến cả nhà.”
Những lời định nói nghẹn nơi cổ họng, ta đành ngậm ngùi nuốt xuống.
Chỉ còn cách bưng thuốc vào nội điện.
Bên kia, Thôi Di vẫn còn đang nước mắt đầm đìa.
Ta bỗng nảy ra một ý, liền dâng bát thuốc lên: “Điện hạ, đến giờ uống thuốc rồi.”
Thôi Di thương hắn đến thế, chắc chắn sẽ giành lấy phần dâng thuốc cho xem.
Quả nhiên, nàng ta vươn tay về phía ta: “Để ta.”
Ta vội vàng đưa cho nàng.
Nàng bưng lấy bát thuốc, thổi mấy hơi, rồi nhẹ nhàng đưa đến bên môi Tiêu Lẫm.
Trong lòng ta mừng thầm: [Phỏng c.h.ế.t hắn đi, phỏng c.h.ế.t hắn đi!]
Quả nhiên, thuốc vừa chạm đến môi, Tiêu Lẫm liền rùng mình vì nóng, một muỗng thuốc văng cả lên chăn nệm.
Thôi Di hoảng hốt: “Điện hạ thứ tội!”
Đám hạ nhân cũng ùa vào, người thì lau nước, người thì xoa lưng giúp hắn thuận khí.
Thôi Di lại bị dọa đến mức như con thỏ non, đôi mắt đỏ hoe, đứng luống cuống không biết phải làm sao.
Tiêu Lẫm an ủi nàng: “Cô nương thân là kim chi ngọc diệp, xưa nay chưa từng hầu hạ người bệnh, thôi thì để người khác làm đi.”
Ta: “…”
Người khác, không phải là ta thì là ai?
Nàng ta cao quý, ta thì hèn kém phải không?
Thôi Di nghe xong, lập tức đưa bát thuốc cho ta.
Ta đang định suy nghĩ xem có nên cố ý làm đổ thuốc lên người Tiêu Lẫm không, thì hắn dường như đọc được tâm tư của ta, cất lời: “Không dám phiền đến Lý cô nương, để thái giám làm đi.”
Ừ, nghe vậy còn tạm được.
Ta lui ra ngoài điện uống ngụm trà, chẳng bao lâu sau Thôi Di cũng bước ra.
Nàng đứng lặng bên cạnh ta, hình như muốn nói gì đó.
“Ngươi là Lý Tứ Âm phải không?” Nàng khẽ nhếch môi, “Sao lại đặt cái tên kỳ thế?”
Đích tỷ của ta là đứa con đầu lòng của phụ thân, tên là Thủ Âm.
Sau đó cha ta lười nghĩ tên, cứ thế mà đặt theo thứ tự.
Ta đứng hàng thứ tư, nên gọi là Tứ Âm.
Nhưng kiếp trước, phụ thân sợ mất mặt, trước khi ta gả vào Đông cung còn đặc biệt sửa lại tên, gọi là Lý Tự Âm.
Trước lời mỉa mai cố ý của nàng, ta không đáp, chỉ ung dung uống một ngụm trà.
Thôi Di lạnh lùng cười, bước lên, ánh mắt đánh giá ta:
“Trước kia ta đâu có hay biết, Thái tử điện hạ lại thân thiết với ngươi đến mức sẵn sàng lấy thân cứu mạng.”
Kiếp trước ta và nàng không qua lại nhiều.
Chỉ vì ta chủ động xin nhường vị trí chính thê, mà hại nàng bị lão hoàng đế chỉ hôn cho người khác, nên mới kết thù.
Hôm đó ta vừa bước ra khỏi cung, nàng đã theo sau cho ta một bạt tai.
Nàng nghiến răng nguyền rủa: “Lý Tự Âm, ngươi tâm địa độc ác, sớm muộn gì cũng c.h.ế.t nơi thâm cung này!”
Kết quả, quả thực bị nàng nói trúng.
Kiếp trước nàng kiên quyết không chịu làm thiếp, đối với những phi tử khác trong Đông cung thì khinh thường ra mặt, ta vẫn luôn nghĩ nàng là người có khí tiết.
Không ngờ nàng cũng chẳng chịu nổi cái vị giấm chua kia.
Ta ngẫm nghĩ rồi giải thích: “Thôi cô nương, thái tử điện hạ chẳng phải cứu ta, mà là định cứu cô nương đấy, chỉ là kiếm của thích khách quá nhanh, chẳng may bị thương mà thôi.”
Thôi Di chần chừ: “Thật ư?”
Ta gật đầu: “Ngàn lần thật. Ta và thái tử điện hạ trước đó không hề có qua lại, sao ngài ấy lại vì ta mà lao ra chịu kiếm?”
Nghe vậy, sắc mặt Thôi Di dần dần dịu lại, còn bất chợt ửng hồng.
Không biết nàng đang nghĩ tới điều gì, chỉ thấy nàng nâng váy chạy nhanh vào nội điện, chắc là vào cùng Tiêu Lẫm tình thâm ý mật rồi.
Ta thở phào một hơi.
Làm tốt lắm!
Nhất định phải giúp họ dây dưa cho đến chết, kiếp này tuyệt đối đừng để dính dáng đến ta nữa!
5
Thôi Di mới đến thăm một lần, Tiêu Lẫm đã mệt mỏi tinh thần, thái y liền cấm nàng không được đến nữa.
Còn ta thì phụng chỉ hầu bệnh, muốn đi cũng chẳng thể đi nổi.
Mấy ngày nay, phần lớn thời gian Tiêu Lẫm đều ngủ mê man, ta chỉ có thể ở trong điện trông chừng.
Thái y ở bên điện, còn có thể dựng vài chiếc giường để thay phiên nhau nghỉ ngơi.
Còn ta, lúc buồn ngủ quá không chịu nổi, thì hoặc ngồi xổm trong góc chợp mắt, hoặc tranh thủ lúc không ai để ý mà gục đầu lên bàn ngủ một chút.
Đến ngày thứ năm, ta thật sự kiệt sức, thừa lúc tiểu thái giám trực đêm không có mặt, lặng lẽ bò lên *mỹ nhân tháp.
(*mỹ nhân tháp: là một loại giường nhỏ, thường dùng trong cung dành cho nữ nhân)
Ta chỉ định chợp mắt một lát thôi.
Nào ngờ quá buồn ngủ, một mạch ngủ thẳng đến sáng hôm sau.
Trên người ta đắp thêm một chiếc áo choàng lông đen, ấm áp dễ chịu vô cùng.
Ta ngồi dậy nhìn quanh, bốn phía yên ắng không tiếng động, Tiêu Lẫm vẫn còn đang ngủ say.
Ta ôm áo choàng bước ra ngoài điện: “Chiếc áo này là ai đắp cho ta vậy?”
Mấy tiểu thái giám đều lắc đầu.
Một tên trong số đó ấp a ấp úng: “Lý cô nương, nói thì không phải, nhưng cô cũng thật to gan, hầu bệnh điện hạ mà dám leo lên tháp ngủ? Cũng may điện hạ lòng dạ mềm mỏng, bảo bọn nô tài đừng đánh thức cô.”
Ta sững người, nhíu mày: “Nghĩa là điện hạ là người đắp áo cho ta?”
“Hả, làm gì có chuyện ấy, điện hạ làm sao xuống giường được chứ?!”
Cũng đúng.
Có lẽ là vị thái y già nào nửa đêm vào xem bệnh, thấy ta đáng thương nên mới đắp hộ.
Ta lặng lẽ treo lại áo choàng lên chỗ cũ.
Ngủ một giấc ngon lành, tinh thần sảng khoái hẳn.
Chiều hôm đó, Tiêu Lẫm tỉnh lại một lúc.
Hắn nhìn ta vài lần, rồi chậm rãi mở miệng: “Mắt ta đã đỡ nhiều rồi, Lý cô nương vất vả rồi, hôm nay cứ về nhà nghỉ đi.”
Thật sao?
Trong lòng ta mừng như mở cờ, nhưng ngoài mặt vẫn giữ lễ độ, dè dặt từ chối: “Nhưng hoàng thượng có chỉ, bảo thần nữ hầu bệnh cho đến khi điện hạ khỏi hẳn.”
Tiêu Lẫm mím môi cười nhạt: “Chuyện này để ta tâu lại với phụ hoàng. Cô cứ về đi.”
Tuyệt quá rồi!
Ta chẳng buồn cùng hắn giả vờ khách sáo nữa, hí hửng thu dọn đồ đạc rồi trở về nhà.
Mới đi được nửa đường đã nghe tin Tiêu Lẫm không nghe lời thái y dặn, cứ khăng khăng rời giường đi lại, khiến vết thương nứt ra, lập tức ngất xỉu tại chỗ.
Đáng đời! Đau c.h.ế.t hắn luôn cho rồi!