Hai Thùng Nước Cuối Cùng

3



Tôi vừa uống Coca, vừa bật nguồn điện dự phòng của nhà trú ẩn.

Cùng với vài tiếng “tít tít”, tất cả thiết bị lại khởi động trở lại.

Kiếp trước, thời điểm này, siêu thị chật kín người, đâu đâu cũng đông nghịt.

Bãi đỗ xe siêu thị không còn lấy một chỗ trống, tôi lái xe lòng vòng rất lâu mà không tìm được chỗ đỗ, cuối cùng đành dừng tạm ven đường.

Mất điện khiến điều hòa và hệ thống thông gió của siêu thị tê liệt hoàn toàn, mùi thực phẩm ôi thiu trộn lẫn với mùi mồ hôi người, bốc lên một mùi hôi nồng nặc khó chịu.

“Đừng chen nữa! Anh đạp lên chân tôi rồi!”

“Phía trước có thể nhanh lên không? Không thấy hàng dài phía sau à?”

“Sao lại không quét được mã QR? Tôi đâu có mang tiền mặt!”

Có người vất vả lắm mới tìm được một chai nước, vừa cầm lên thì bị người khác lao đến giật phăng đi, còn gào lên: “Tôi thấy trước!”

Tiếng cãi vã và chửi rủa vang dội, mọi người như phát điên, điên cuồng càn quét hết tất cả hàng hóa trên kệ. Những thứ dễ bảo quản như mì gói, bánh quy, bánh mì đều đã bị vét sạch từ lâu. Khu đồ tươi vì mất điện nên thịt bên trong đã bốc mùi nồng nặc.

Bên cạnh truyền đến tiếng bước chân lo lắng của Pudding, nhớ lại động vật thường có biểu hiện bất thường trước thiên tai, tôi lập tức đứng dậy mở tivi, phát hoạt hình chó đã tải sẵn từ trước, sau đó ra tủ lạnh lấy một bát đá đậu xanh lạnh, cố gắng xoa dịu cảm xúc bất an của nó.

Pudding sáp mũi vào bát, liếm lấy liếm để, lông quanh miệng bị đá lạnh làm ướt, dính bết lại. Tôi vội rút khăn giấy lau sạch cho nó.

Sức ăn của Pudding rất lớn, ăn xong đá lạnh ngon lành, lại có phim hoạt hình gây phân tâm, nó lập tức chuyển sang tư thế nằm sấp thoải mái như một con vịt phơi nắng.

Nhìn dáng vẻ đầy cảm giác an toàn của nó, trong lòng tôi cuối cùng cũng dâng lên một tia mãn nguyện.

10

Ngày thứ hai mất nước mất điện, toàn bộ hệ thống vận hành của thành phố hoàn toàn tê liệt.

Radio phát thông báo khẩn cấp của chính phủ:

“Xin toàn thể cư dân chú ý, thảm họa siêu nhiệt độ vẫn đang tiếp diễn. Hiện tại nhiệt độ ngoài trời đã vượt quá 70 độ C, tuyệt đối không được ra ngoài vào ban ngày. Nhắc lại, tuyệt đối không được tiếp xúc ánh nắng ban ngày…”

Nhiệt độ tiếp tục tăng vọt, ven vỉa hè, đầy những cây cối đã bị nắng thiêu khô, trên đường nằm rải rác mấy người không còn nhúc nhích.

Thi thể cứng ngắc, vặn vẹo, trông như đã chết từ lâu.

Tôi nhìn cảnh tượng tàn khốc bên ngoài cánh cửa, trong lòng vẫn dâng lên một nỗi sợ hãi.

Kiếp trước, tôi cũng đã bị luộc sống như vậy.

Ngày đầu tiên tận thế bắt đầu, Trần Nguyên không đến tìm tôi.

Ngày thứ hai, vẫn không thấy hắn.

Cuộc sống mỗi ngày của tôi diễn ra đều đặn và yên bình: ăn cơm, ngủ, chơi với Pudding.

Ban ngày, đường phố bên ngoài vắng tanh không một bóng người. Tới ban đêm, ánh sáng đỏ chói chang dần tan biến, nhiệt độ mới hạ xuống đôi chút. Trước cửa những cửa tiệm mới bắt đầu xuất hiện vài người sống sót.

Có người thành thạo cạy cửa tiệm tìm kiếm vật tư còn sót lại.

Có người không tiếc mạng sống, chỉ để giành giật lấy một chai nước, một ổ bánh mì.

Nước và lương thực đã trở thành tiêu chuẩn mới để định giá mạng sống và tài sản.

Tối ngày thứ ba, khi tôi mở lại camera ở cửa trạm nước, một bóng dáng tiều tụy xuất hiện trong khung hình.

Áo thun trên người hắn bị xé rách tả tơi, mặt đầy những vết thương vẫn đang rỉ máu.

 

Là Trần Nguyên.

Xem ra việc tôi tích trữ hàng hoá trước đó đã khiến hắn bị nhiều người ganh ghét.

Gương mặt hắn đầy thù hận, cứ như muốn xé xác tôi ra.

Nhưng khi tiến đến gần, hắn lại cố nặn ra một nụ cười, giọng nũng nịu đáng thương vang lên:

“Bảo bối ơi, mở cửa đi mà, là anh – Trần Nguyên đây, anh biết em đang ở trong đó!”

Tôi mỉm cười, ấn nút trò chuyện trên màn hình giám sát:

“Trần Nguyên, anh không biết nhà tôi có lắp camera đúng không? Tôi cảnh cáo anh, đi được bao xa thì cút bấy nhiêu. Anh đến đây định làm gì, trong lòng anh tự biết rõ.”

Trần Nguyên rõ ràng khựng lại một chút, hắn nhìn quanh bốn phía, cuối cùng cũng nhìn thấy camera ở góc tường.

Ngay sau đó, nụ cười trên mặt hắn càng rạng rỡ hơn:

“Tiểu Vũ, anh còn có thể nghĩ gì chứ? Bên ngoài loạn thế kia, anh đến để bảo vệ em đấy!”

“Em là phụ nữ, không có đàn ông bảo vệ thì sao được?”

Tôi bật cười thành tiếng:

“Anh lấy gì để bảo vệ tôi? Lấy cái áo thun rách như giẻ của anh à?”

Nụ cười trên mặt hắn đông cứng lại, miệng còn cố biện bạch:

“Anh chẳng qua là không đề phòng thôi, giờ tình hình khác rồi. Tiểu Vũ, nếu anh nghiêm túc, vẫn có thể bảo vệ em!”

“Anh xin em đấy, cho anh vào đi, làm trâu làm ngựa cho em cũng được mà!”

“Không cần đâu,” tôi từ chối, “nhà tôi chật lắm, không nuôi nổi trâu ngựa như anh.”

“Đám hàng xóm của anh không tìm thấy đồ, đánh anh một trận phải không? Đau không? Sao anh không nói với họ là đồ ở chỗ tôi, biết đâu còn bị đánh ít hơn mấy cái?”

Nghe đến đây, Trần Nguyên cuối cùng cũng không thể giả vờ được nữa:

“Con đ* kia! Tôi biết ngay là cô giở trò! Đống đồ đó vốn là của tôi! Tôi việc gì phải chia cho bọn chúng! Mở cửa! Trả lại hết cho tôi!”

Tôi nhìn hắn, cười lạnh:

“Anh quên rồi à? Đống đồ trong nhà anh cũng là tôi mua đấy.

Anh để ở nhà tôi, thì nó là của tôi.”

Không muốn nghe thêm những lời mặt dày của hắn, tôi tắt luôn cuộc trò chuyện.

Trần Nguyên nghe thấy tiếng bị ngắt máy, tức đến mức bắt đầu chửi bới om sòm, hắn điên cuồng đập cửa:

“Mở cửa! Thời Vũ! Cô cút ra đây cho tôi!”

“Đừng tưởng cô trốn trong đó là tôi không làm gì được! Đợi tôi vào được rồi xem tôi xử cô thế nào!”

Tôi tắt tiếng của camera, không muốn nghe những lời thô tục của hắn nữa.

Trần Nguyên đập rất lâu, thấy cửa vẫn không nhúc nhích, hắn bắt đầu đi vòng quanh trạm nước tìm đường đột nhập.

Tôi lấy từ túi ra hai miếng snack bò khô, một miếng đưa cho Pudding, một miếng tôi từ từ nhai.

Hắn không biết, hai ngày qua không chỉ một người muốn đột nhập vào trạm nước, nhưng cuối cùng đều phải ra về tay trắng.

Hắn càng không biết, trạm nước chỉ là tuyến phòng thủ đầu tiên của tôi, bên trong hoàn toàn không có vật tư, càng không có tôi.

Trong ống kính, ánh mắt Trần Nguyên dừng lại ở ống nước bên ngoài tường.

Hắn nhìn chằm chằm vào camera, ánh mắt hung tợn, như thể đang nói: “Đợi tao vào được sẽ giết chết mày.”

Nói xong, hắn vừa dùng tay vừa dùng chân, bắt đầu chật vật leo lên.

Cuối cùng, trước khi sức lực cạn kiệt, hắn cũng bám được vào bậu cửa tầng hai.

Hắn vui mừng giơ tay, định kéo cửa sổ tầng hai ra.

Cảm giác sắp chiến thắng khiến đầu óc hắn mụ mị.

Hắn không hề chú ý, tay mình đã chạm vào lưới điện.

“Xẹt…”

“Xẹt xẹt xẹt…”

Luồng điện liên tục phóng ra bao trùm toàn bộ cơ thể Trần Nguyên.

Miệng hắn há to, toàn thân co giật dữ dội, giống như một con côn trùng bị xịt thuốc trừ sâu.

Dòng điện siết chặt lấy hắn, lúc này hắn muốn buông tay cũng đã muộn.

Tôi nhìn camera một lúc, sợ để xác treo lâu sẽ ảnh hưởng đến lưới điện, vài giây sau, tôi tắt công tắc điện.

Ngay khoảnh khắc dòng điện ngừng, tứ chi hắn mềm nhũn, cả người cứng đờ rơi thẳng từ trên tường xuống, không còn chút hơi thở nào…

 

11

Nhìn thấy Trần Nguyên cuối cùng cũng nhận quả báo, tôi tắt camera, cầm theo dây dắt chó, cùng Pudding đi ra cửa sau của nhà trú ẩn.

Sau đợt siêu nhiệt chắc chắn sẽ xảy ra lũ lụt, tôi phải tranh thủ trước khi nước lũ đến, tìm một nơi đủ cao ở sau núi có thể tránh mưa.

Tương lai giông bão phía trước, nhưng tôi tin rằng tôi và Pudding nhất định có thể vượt qua hiểm cảnh, bước tới thế giới mới tràn đầy hy vọng.

【Ngoại truyện – Trần Nguyên】

“Cộc cộc cộc…”

Cánh cửa sắt chống trộm của phòng 101, tòa 7, khu dân cư Lan Sơn vang lên tiếng đập thình thình.

Ngoài cửa, toàn là những gương mặt quen thuộc với Trần Nguyên: ông Đinh nhà bên phòng 102, hai người đàn ông sống ở phòng 201 và 202 tầng trên.

Bọn họ vây quanh trước cửa nhà Trần Nguyên, chuẩn bị thực hiện lần “mua sắm 0 đồng” đầu tiên của tận thế.

“Mấy hôm trước tôi thấy bạn gái nó gọi xe tải, chạy tới chạy lui mấy bận, chuyển vào nhà không ít đồ đâu.” Ông Đinh nhà 102 nói.

Người đàn ông phòng 202 nói tiếp: “Tôi đi làm về cũng thấy. Nhà nó chắc chắn có đồ ăn và nước!”

Trần Nguyên nghe thấy những lời bàn tán đó mà không dám tới gần cửa, cũng không dám bước đến mắt mèo.

Hắn hạ giọng, chỉ đủ để mình nghe, lầm bầm chửi rủa.

“Lũ nghèo rách, bình thường gặp mặt thì cười hề hề như chó, bây giờ lại dám tới đập cửa nhà tao!”

“Đợi chuyện này qua đi, xem tao xử chúng mày thế nào! Một lũ không biết điều…”

Chưa dứt lời.

“Rầm!” một tiếng, ổ khóa cửa chống trộm bị phá tung, ông Đinh là người đầu tiên xông vào, môi ông ta nứt nẻ, hốc mắt trũng sâu, tay còn cầm một con dao róc xương.

Khoảnh khắc cánh cửa bị phá, toàn bộ vẻ giận dữ và khinh bỉ trên mặt Trần Nguyên biến mất không còn dấu vết, thay vào đó là một nụ cười cầu hòa gần như khúm núm, hoảng loạn.

Hắn khom lưng, cúi người, bước ra nghênh đón mấy người kia.

“Anh Đinh, anh Đinh! Có gì cứ từ từ nói, mọi người đều là hàng xóm mà, làm gì căng vậy…”

Giọng hắn run rẩy:

“Tôi cũng mất nước mấy ngày nay rồi, đang lo chết đây…”

Ông Đinh cười khẩy, con dao trong tay chỉ thẳng vào Trần Nguyên:

“Bớt xàm đi! Tưởng bọn này mù à?”

Cả đám xô Trần Nguyên ra, bắt đầu điên cuồng lục tung khắp nơi.

Đầu tiên là xông vào bếp và phòng ngủ, lật tung mọi thứ.

Nhưng ngoài vài ổ bánh mì mốc meo, họ chẳng tìm thấy gì.

“Đm! Đồ đâu rồi? Không phải nói mấy xe hàng à?!”

“Xuống tầng hầm tìm! Nhà nó có tầng hầm nữa!”

Cả đám cướp lấy chìa khóa của Trần Nguyên rồi ùa xuống tầng hầm.

Trần Nguyên nhìn về cánh cửa chống trộm bị cạy mở, một nỗi sợ hãi còn sâu hơn cả bị cướp bóc trào lên trong lòng.

Trong tận thế, một căn nhà không có cửa…

…có nghĩa là: cái chết.

-HẾT-

 

Chương trước
Loading...