Hai Mặt Của Mặt Trăng

C1



1.

Ta chỉ nhớ lần đó đang thả diều thì trượt chân ngã xuống hồ. Khi tỉnh lại, cha mẹ và ca ca đều không còn ở bên.

Thay vào đó là một bà lão, suốt ngày gọi ta là “nương nương”.

“Ta mới 12 tuổi, còn chưa lấy chồng, làm sao làm được nương nương?”

Tuổi ta còn chưa đủ để tham gia tuyển tú, sao có thể là phi tần trong cung được?

Bà ta ngẩn người, rồi hấp tấp chạy ra ngoài gọi Thái y.

Thái y…

Đến lượt ta sững sờ.

Ta dè dặt quay sang cô chị bên cạnh – người đang khóc đến sưng cả mắt, hỏi nhỏ: “Ta là ai?”

Nàng ta “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống, dọa ta nhảy dựng.

“Nương nương, người là Hoàng hậu!”

“Năm nay người hai mươi hai tuổi, năm năm trước nhập cung.”

“Nương nương, người thật sự không nhớ gì sao?”

Nói rồi, nước mắt nàng ào ào tuôn như đ/ứt đê.

Mười bảy tuổi… là độ tuổi ta đáng lẽ đã thành thân.

Vị hôn phu ta từng đính ước là con trưởng của Trấn Quốc Đại tướng quân – Tạ Trục Lăng.

Tạ gia trung quân ái quốc, tuyệt đối không thể làm phản.

Hoàng đế chắc chắn không thể là Tạ Trục Lăng. Hơn nữa, người ta nhớ rõ trong ký ức… thì Hoàng đế là một ông lão còn lớn tuổi hơn cả cha ta.

Ta bèn lấy hết can đảm hỏi tiếp: “Vậy… hiện tại Hoàng đế là ai?”

“Thân phận nô tỳ thấp kém, không dám trực xưng thánh thượng, chỉ biết người là lục hoàng tử của tiên đế, từng là Túc Vương điện hạ.”

Túc Vương Tiêu Dương…

Những ký ức mà ta không muốn chạm tới đột ngột hiện lên trong đầu.

Năm đó, ta theo ca ca đến bãi săn dự thu săn.

Ca không muốn dẫn theo một đứa nhóc con như ta, nên để ta ở lại một bãi đất trống để thả diều, còn mình thì đi săn cáo.

Không ngờ dây diều đứt, diều rơi.

Ta ngẩng đầu nhìn theo thì thấy có người ngã từ vách đá xuống.

Lại nhìn lên… trên vách có một bóng người đang đứng.

Sáng hôm đó ca ca từng chỉ cho ta người ấy – là lục hoàng tử Tiêu Dương.

Sau này mới biết, thất hoàng tử do Hoàng hậu sinh ra đã ngã từ vách đá xuống mà ch .t.

Đêm ấy, ta bị sốt cao không hạ, ca ca lập tức đưa ta về phủ.

Ta đem chuyện đó kể cho cha mẹ, nhưng cha lại chỉ dặn:

“Uyển Uyển, chuyện này liên quan đến tính mạng cả phủ họ Triệu, con tuyệt đối không được nhắc lại.”

2.

Khi hồi thần lại, ta đã ướt đẫm mồ hôi.

Mẫu thân từng nói, đó là bị dọa cho sợ quá rồi.

“Không biết Hoàng hậu làm sao lại thành ra thế này?”

Cô gái kia lại nghiêng người sang giúp ta lau mồ hôi.

“Rõ ràng là lỗi của Quý phi – chính nàng ta đẩy người ngã, khiến người mất thai. Vậy mà Hoàng thượng lại tin lời nàng ta, còn trách người không cẩn thận…”

“Giờ phải làm sao mới được đây, nương nương…”

Ta thấy kỳ lạ, rõ ràng là ta bị thương, mà nàng ta khóc còn thương tâm hơn cả ta.

Chắc là do ta sợ Tiêu Dương thật sự, nên nghe đến hắn lại thấy may mắn vì chẳng phải đối mặt.

Nàng cung nữ tên là Xuân Tụ – Xuân trong mùa xuân, Tụ trong liễu tụ.

Xuân Tụ là người bạn đầu tiên mà ta có trong cung.

Tính ra, chúng ta còn cùng năm nhập cung.

Tiêu Dương không thích ta, hắn có một Quý phi tên họ Liễu – người cùng hắn trải qua hoạn nạn.

Mỗi lần ta tranh chấp với Quý phi, hắn đều đứng về phía nàng ta.

Lần này cũng không ngoại lệ.

“Không sao đâu, ta không buồn, muội cũng đừng khóc nữa.”

Ta bắt chước cách mẫu thân dỗ ta hồi nhỏ, đưa tay lau nước mắt cho nàng.

Thật sự ta không buồn. Ta chỉ sợ Tiêu Dương.

“Nương nương.”

Bà lão kia đã dẫn Thái y trở lại.

Xuân Tụ nói bà ấy họ Lâm, là người đã ở trong cung nhiều năm.

Còn nói… thật ra bà ta là người của Tiêu Dương, được cử đến giám sát ta.

Tiêu Dương… sợ ta làm điều xấu sao?

Nhưng ta có xấu xa đến mấy cũng không bao giờ hại chết huynh đệ của mình.

Ta lắc đầu với Thái y.

Ta không cần Thái y, ta sợ uống th/u0^c nhất!

“Lâm ma ma, ngươi thay ta nói với… với Hoàng thượng rằng — nếu người đã không yêu, cũng chẳng trân trọng, thì chi bằng… để ta hồi phủ, về nhà đi.”

3.

Vừa dứt lời, bọn họ đồng loạt quỳ xuống.

Đặc biệt là Lâm ma ma, còn khuyên ta nên nghĩ lại cho kỹ.

Nghĩ lại gì chứ?

Một là Tiêu Dương là kẻ sát nhân máu lạnh.

Hai là ta đã có hôn ước từ trước.

Ba là hắn vốn dĩ chẳng hề thích ta.

Mỗi một điều nghĩ tới đều là lý do để phải xuất cung.

“Ngươi chỉ cần nói với hắn, bổn cung không muốn làm Hoàng hậu nữa.”

“Nếu hắn đã thích Liễu thị, thì để Liễu thị làm thay đi.”

Hoàng cung rộng lớn, lạnh lẽo âm u, ta không thích.

Không có ca ca, phụ thân hay mẫu thân bên cạnh, còn phải bị người khác ức hiếp, thật là ủy khuất.

Ta không uống thuốc, cũng không ăn cơm.

Học theo dáng vẻ mẫu thân khi trách mắng hạ nhân, ta nghiêm giọng ra lệnh cho Lâm ma ma thay ta truyền lời cho Tiêu Dương.

Hắn chắc chắn sẽ đồng ý, dù sao hắn cũng không thích ta.

Lâm ma ma đi rất lâu, lâu đến mức ta ngủ thiếp đi.

Trong mộng, ta vẫn còn ở Tạ phủ, A huynh giành lấy cánh diều mới của ta, trêu chọc ta.

May mà Tạ Trục Lăng võ nghệ cao hơn A huynh, giành lại cho ta.

A huynh tức đến mức gây náo loạn, bắt Tạ Trục Lăng phải cưới ta ngay trong ngày.

Ta ngượng đỏ mặt, chạy đi mách với mẫu thân, khiến A huynh lại bị mắng một trận.

“Tạ Trục Lăng, huynh nhớ rõ, huynh đã hứa sẽ cưới ta…”

Lời còn chưa dứt, ta đã tỉnh giấc.

Vẫn là tán màn xa lạ ấy, lộng lẫy nhưng lạnh như băng.

Lâm ma ma và Xuân Tụ đều ngẩn người, nhìn nhau mà không biết nên phản ứng ra sao.

“Nương nương, những lời như vậy, người không thể nói nữa.”

“Hôm qua Hoàng thượng nghe xong đã nổi giận lôi đình, chuyện rời cung tuyệt đối không được nhắc lại.”

Giọng điệu nghiêm khắc của Lâm ma ma giống hệt như phụ thân ngày trước.

Nhưng ta không hiểu, Tiêu Dương có gì để giận chứ? Người chịu uất ức… chẳng phải là ta sao?

4.

Tục ngữ có câu, Phật cũng có lúc nổi giận.

Ta không nhịn được nữa, bảo Xuân Tụ thay y phục cho ta, định đến tìm Tiêu Dương lý luận một phen.

Tuy ta sợ hắn, nhưng ta càng sợ việc không thể rời khỏi hoàng cung.

Ta từng nghe kể những câu chuyện về nội viện, rất nhiều nữ nhân không được trượng phu yêu thương đều có kết cục bi thảm.

Ngay cả khi chết đi cũng cô độc lẻ loi, chẳng ai còn nhớ tới họ.

Ta không muốn trở thành người như vậy.

Ta còn muốn chạy đi hỏi Tạ Trục Lăng, tại sao không giữ lời hứa.

Ngay khi ta lấy hết can đảm, chuẩn bị bước ra khỏi điện, Tiêu Dương tới rồi.

Nghe ý bọn họ nói, Quý phi họ Liễu cũng đến.

Tim ta rối bời, đập loạn trong lồng ngực, hai tay siết chặt đến trắng bệch.

Tạ Trục Lăng từng nói, hai quân đối trận, điều quan trọng đầu tiên là khí thế.

Oản Oản, ngươi không được thua!

Thế nhưng ngay khi bị Xuân Tụ kéo quỳ xuống, rồi lại đỡ ta đứng lên, điều đầu tiên ta nhìn thấy… là gương mặt của Liễu Ninh Nguyệt.

Nàng cũng đã lớn, thậm chí còn xinh đẹp hơn thuở trước.

Thì ra Xuân Tụ đã gạt ta, Quý phi họ Liễu không phải người xấu gì cả.

Ninh Nguyệt là bằng hữu tốt của ta.

Hai nhà ta và nàng giao hảo đã lâu, ta cùng nàng lớn lên từ nhỏ.

Tên tục của nàng là Viên Viên, còn ta là Oản Oản.

Chúng ta như hai mặt của vầng trăng, khác biệt, nhưng lại hiểu rõ nhau nhất.

Mũi ta chợt cay xè, liền nhận thua ngay từ đầu.

Nước mắt không ngừng tuôn rơi, khiến tất cả mọi người đều giật mình.

“Hoàng hậu bày ra bộ dạng này, là muốn diễn cho ai xem?”

Một giọng quát lạnh vang lên, dọa ta giật mình run rẩy.

Lệ chưa kịp lau, bóng người trước mắt dần rõ ràng hơn.

Một gương mặt u ám đến cực điểm, chẳng khác gì Diêm Vương trong truyện kể.

Tiêu Dương còn đáng sợ hơn cả ký ức của ta.

Ta vội vàng trốn ra sau lưng Viên Viên, “Viên Viên, ta sợ quá…”

5.

Ta vốn nhát gan, còn Viên Viên từ nhỏ đã can đảm.

Ví như bây giờ — nàng có thể đối mặt với Tiêu Dương mà vẫn bình thản như thường.

Còn ta… chỉ biết trốn sau lưng nàng, run rẩy không ngừng.

Trước cơn bão bao giờ cũng là mây đen kéo kín trời — y như khuôn mặt của Tiêu Dương lúc này.

Chưa đợi hắn mở miệng, Lâm ma ma quỳ rạp trên đất đã vội lên tiếng:

“Bệ hạ, nương nương bị va đầu, giờ chỉ nhớ mình mới mười hai tuổi.”

Trán bà ta dán chặt xuống đất, mà thân hình lại run lên như cầy sấy.

Tiêu Dương lộ vẻ khác lạ, vòng qua Viên Viên muốn nhìn ta cho rõ.

Ta sợ quá, túm chặt lấy Viên Viên xoay vòng quanh, hết vòng này đến vòng khác, khiến sắc mặt hắn càng lúc càng khó coi.

“Hoàng hậu mất trí thật hay giả, truyền Thái y đến khám qua sẽ biết.”

Không hổ là Viên Viên — nàng vừa mở miệng, Tiêu Dương liền bình tĩnh lại, như con mèo vừa được vuốt lông cho xuôi.

Ta sợ mèo nhất.

Nhưng kỳ lạ thay, nàng đối với ta cũng lạnh nhạt chẳng kém.

Chẳng lẽ đúng như Xuân Tụ nói, giữa ta và nàng đã không còn thân thiết?

Trong này nhất định có điều gì hiểu lầm!

Mẫu thân từng nói, phu thê nếu có chuyện nên nói rõ, nếu không, hiểu lầm sẽ theo năm tháng mà hóa thành hận thù.

Ta nghĩ bằng hữu cũng vậy.

Trước khi Thái y đến, Viên Viên kéo ta vào tẩm điện.

Tiếng cửa đóng “rầm” một cái, khiến tim ta giật thót, đập loạn không yên.

“Hoàng hậu nương nương muốn diễn vở gì đây?”

Nàng hất tay ta ra, giọng điệu cũng lạnh như băng.

“Viên Viên, sao ngay cả ngươi cũng gọi ta là Hoàng hậu nương nương?”

“Ta chẳng muốn làm Hoàng hậu gì cả, ta muốn xuất cung, ta muốn về nhà.”

Viên Viên bật cười khẩy, “Giờ nói những lời này, ngươi không thấy đã quá muộn sao?”

“Triệu Ngữ Mi, chẳng phải năm đó chính ngươi nhất quyết vào cung tranh vị trí Hoàng hậu với ta ư?”

“Sao có thể như vậy được?”

Ta giật mình lắc đầu liên hồi.

“Ta không hề muốn làm Hoàng hậu, ta không thích Tiêu Dương.”

“Viên Viên, ta sợ hắn. Hắn là người rất đáng sợ.”

Ta và Viên Viên từng chuyện gì cũng nói với nhau — từ y phục, trang sức cho tới chuyện trong nhà.

Chỉ duy nhất chuyện liên quan đến Tiêu Dương, ta giấu nàng.

Bởi phụ thân từng dặn, biết đến chuyện đó sẽ rước họa sát thân.

Ta không muốn Viên Viên và cả nhà nàng bị liên lụy.

“Đáng sợ là ngươi mới đúng chứ?”

Giọng Viên Viên vẫn chan chứa giận dữ.

“Ta từng tin ngươi nhất, nhưng ngươi lại đối xử với ta như thế.”

“Triệu Ngữ Mi, từ ngày ngươi bước vào cung, ta và ngươi đã là kẻ thù.”

Ta chưa từng thấy Viên Viên như vậy — đáng sợ đến mức khiến người khác chẳng dám lại gần.

“Viên Viên, ta không biết vì sao chúng ta lại thành ra thế này, nhưng ta sẽ không—”

“Giờ thì ngươi đã biết rồi.”

Nàng ngắt lời ta, “Đừng gọi ta là Viên Viên nữa, nghe mà buồn nôn.”

Nói dứt câu, nàng quay lưng bước đi, không hề ngoảnh lại.

Cửa vẫn mở, ta nhìn theo bóng nàng đang hướng về phía Tiêu Dương.

Gò má mát lạnh — đưa tay sờ mới biết là nước mắt ta rơi xuống.

Chương tiếp
Loading...