Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Giấc Mộng Dưới Biển Sâu
Chương 3
10
Tôi giật mình đứng dậy. Vọng Trạm vươn tay định kéo tôi, nhưng ngay lập tức bị Kỳ Liên Bạch gạt ra.
Anh ta bế thốc tôi lên, cánh tay trắng trẻo nổi gân xanh, sắc mặt căng thẳng, ánh mắt đầy lạnh lùng.
“Vị hôn thê của tôi, không cần nhị thiếu gia nhà họ Vọng phải quan tâm.”
Nhà họ Vọng?
Tôi ngẩng lên nhìn Vọng Trạm. Thì ra đây là lý do vì sao nhà họ Vọng hiếm khi xuất hiện trước truyền thông?
Nhưng… Tôi hơi nhíu mày, đang định trốn khỏi vòng tay Kỳ Liên Bạch thì lại bị anh ta đè lại, ép đứng sau lưng anh ta. Không có cách nào khác, tôi thò đầu ra hỏi:
“Cậu chẳng phải nói… cả tộc cậu đều bị giết rồi sao?”
Vọng Trạm lười biếng tựa người trên ghế sofa, nghe tôi hỏi thì ngơ ngác chớp mắt, sau đó bật cười—một nụ cười dễ thương như kẹo đào tan trong gió.
“Chỉ là một chút mưu kế chia rẽ thôi, chị đừng lo. Mọi người vẫn đang đợi gặp chị đấy.”
Trong đầu tôi hiện lên một dấu hỏi to đùng. Đùa kiểu gì vậy trời? Tộc của cậu biết không? Còn đợi tôi đến làm gì chứ?!
Kỳ Liên Bạch cố đè nén sự u ám trong mắt, hít sâu một hơi rồi nhếch môi cười lạnh, nhìn Vọng Trạm bằng ánh mắt khó đoán.
“Tôi thật không ngờ nhị thiếu gia nhà họ Vọng lại có sở thích giả gái, càng không ngờ lại thích cướp vợ người khác.”
Nụ cười trên mặt Vọng Trạm nhạt đi, đôi mắt to tròn lúc này lạnh như băng vụn, cũng không khách sáo mà đáp trả:
“Thì cũng phải trách thiếu gia Kỳ mắt có vấn đề, đến giới tính cũng phân biệt sai.”
“Còn ‘vợ’ á?” Vọng Trạm khẽ cười, nhưng mắt chẳng có chút ý cười nào. Cậu ta nhìn tôi chằm chằm: “Chẳng qua chỉ là một cái hôn ước miệng chưa ký giấy, nói gì đến vợ. Việc này, vẫn là để chị ấy quyết đi, phải không?”
Tôi toát mồ hôi. Vọng Trạm thảy quả bóng sang tôi cái rụp. Cả Kỳ Liên Bạch lẫn Vọng Trạm đều nhìn về phía tôi, ánh mắt Kỳ Liên Bạch đầy van nài, đuôi mắt ửng đỏ.
“Đừng…”
Anh ta khàn giọng nói, trừng mắt đầy giận dữ với Vọng Trạm rồi lại cúi đầu, khẽ thu ánh mắt về, dùng tay nâng mặt tôi lên.
“Anh là của em, Vi Vi, em không thể bỏ anh…”
Tôi ngơ ngác nhìn anh ta. Lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự bất an mãnh liệt từ anh ấy—từ trong ra ngoài, cả người anh như sắp sụp đổ đến nơi.
“Anh sao vậy?”
Tôi đưa tay chạm lên trán anh—nóng ran, đến mức khiến tôi hoảng sợ.
“Sao nóng vậy? Anh bị sốt rồi, Kỳ Liên Bạch!”
Anh ta lắc đầu, chau mày như định nói gì, nhưng chưa kịp thốt ra lời… thì cả người đã đổ gục xuống sàn.
11
Sau khi tiễn Vọng Trạm đi, tôi nhận lấy phần công việc Kỳ Liên Bạch đang xử lý dở, rồi ngồi cạnh giường anh chờ anh tỉnh lại.
Lúc này tôi mới biết, Kỳ Liên Bạch đã dồn toàn bộ khối lượng công việc trong nửa tháng tới hoàn thành hết chỉ trong hai ngày—chỉ để có thể ở bên tôi.
Làm vậy có đáng không? Tôi khẽ thở dài, quay sang nhìn anh.
Kỳ Liên Bạch khi ngủ trông rất ngoan, hai tay đặt gọn gàng trước bụng, tóc rối tán loạn, hàng mi dài khẽ rung nhẹ.
Tôi thỉnh thoảng ngẩng đầu khỏi công việc, ngắm nhìn Kỳ Liên Bạch, trong lòng ngứa ngáy liền rút điện thoại ra chụp một tấm.
Mặt trời dần lặn, ánh chiều tà rải lên người anh, phủ một lớp ánh sáng dịu nhẹ. Anh khẽ mở mắt, đôi đồng tử lóe lên sự cảnh giác, nhưng ngay khi thấy tôi, ánh mắt ấy liền bình lặng lại.
“Vi Vi.”
Kỳ Liên Bạch chống tay ngồi dậy, có phần áy náy nhìn tôi.
“Làm phiền em rồi.”
Tôi đưa cho anh ly nước ấm đã chuẩn bị sẵn, kèm viên thuốc, mỉm cười lắc đầu.
“Không phiền. Uống thuốc trước đi, anh đã hạ sốt rồi, nghỉ ngơi vài ngày là ổn thôi.”
Tôi ngồi cạnh giường nhìn anh uống thuốc xong, đang định đứng dậy thì bị anh nắm lấy tay. Tôi quay lại, anh lại rút tay về, ánh mắt mệt mỏi.
“Ở lại với anh một lát… được không?”
Dù sao cũng là người bệnh, tôi đành ngồi lại, nhân tiện hỏi anh vài vấn đề liên quan đến công việc.
Anh lần lượt trả lời, tuy giọng nói chậm rãi nhưng rõ ràng, mạch lạc, rất dễ hiểu.
Kỳ Liên Bạch cúi đầu uống một ngụm nước, tay đan vào nhau xoắn lại một lúc lâu, rồi mới khàn khàn mở miệng:
“Việc em muốn hủy hôn… là vì cậu ta sao?”
Tôi ngẩng đầu, có chút kinh ngạc. Trông anh lúc này buồn bã như một chú mèo con bị bỏ rơi.
Tôi không hiểu sao trong lòng lại thấy xót. Trong trí nhớ của tôi, Kỳ Liên Bạch không nên như vậy. Anh vốn là chàng trai tiêu sái, tao nhã, luôn thong dong điềm đạm.
“Sao anh lại nghĩ thế?”
Tôi đưa tay vuốt mặt anh, nhẹ giọng hỏi. Kỳ Liên Bạch lúc này như một món đồ dễ vỡ, chỉ cần tôi mạnh tay một chút thôi là tan nát.
Anh phủ tay lên tay tôi, giữ lấy không cho tôi rút về. Rồi anh cúi đầu, khẽ đặt một nụ hôn lên đầu ngón tay tôi, ánh mắt lảng tránh không dám nhìn tôi.
“Anh tưởng em thích cậu ta hơn.”
Trái tim tôi bất giác run rẩy, ánh mắt cũng trở nên lơ đãng, một tia vui sướng len lỏi trong lòng.
“Vậy… tức là anh muốn kết hôn với em, đúng không?”
“Đương nhiên.”
Lần đầu tiên tôi nhận được một lời khẳng định rõ ràng từ anh, trong lòng ngổn ngang đủ thứ cảm xúc, nhưng phần lớn vẫn là niềm vui. Tôi bật cười, cảm giác như mình lại trở về thuở ban đầu.
“Vậy anh thích em nhiều cỡ nào?”
Kỳ Liên Bạch từng bước tiến đến gần tôi, như đang dẫm từng bước lên trái tim tôi. Anh chống một đầu gối lên giường, ngẩng đầu, ánh mắt chuyên chú nhìn tôi.
“Anh thích em… hơn cả thích thế giới này.”
Từng chút, từng chút một, anh nghiêng người tới gần. Tôi theo bản năng nhắm mắt lại, chỉ nghe tiếng anh bật cười khẽ, đặt một nụ hôn lên má tôi.
A, tôi mở mắt ra, chưa kịp suy nghĩ đã buột miệng hỏi:
“Sao lại hôn má vậy?”
Lúc nhận ra mình vừa nói gì, mặt tôi lập tức đỏ bừng.
Kỳ Liên Bạch xoa đầu tôi, cười dịu dàng:
“Xin lỗi, anh sợ lây bệnh cho em.”
Tôi nhăn mũi, nghĩ một là không làm, hai là làm tới cùng. Lấy hết can đảm, tôi vòng tay ôm cổ anh rồi chủ động hôn xuống—nhưng tôi không thạo, vụng về liếm lấy khóe môi anh.
Kỳ Liên Bạch ôm chặt eo tôi, ngoan ngoãn hé môi cho tôi xâm nhập, rồi nhẹ nhàng đáp lại, khéo léo dẫn dắt.
12
Tôi có lẽ lại rơi vào cái bẫy mang tên Kỳ Liên Bạch—một cách cam tâm tình nguyện.
Chưa đầy hai ngày, anh đã hồi phục, quay lại công ty tiếp tục làm việc. Tôi thì chuẩn bị thu dọn đồ rời khỏi, vô tình gặp quản gia lâu năm của nhà họ Kỳ đang đến dọn dẹp.
Nhà họ Kỳ xưa nay người ít, người làm cũng không nhiều. Quản gia Ôn đã chăm sóc nhà họ Kỳ gần cả thế kỷ, từ lâu đã như người một nhà, thường tự tay lo liệu mọi việc lớn nhỏ.
“Chào bác Ôn.”
Tôi gật đầu định rời đi thì ông gọi tôi lại.
Quản gia Ôn lưng đã còng, mặc quần áo giản dị, gương mặt hiền từ nở nụ cười thân thiết, khẽ gật đầu với tôi.
“Vi Vi lâu rồi không đến Kỳ phủ, ta cũng nhớ lắm. Liên Bạch thằng bé này, tính tình kín đáo, trong lòng nghĩ gì cũng chẳng nói, thích rồi cũng giấu, trước kia cứ ngồi ở sân chờ con đến. Con đừng trách nó, sau này nhớ đến thường xuyên nhé. Ta còn mong chờ hôn lễ của hai đứa đây.”
Tôi sững người, hơi ngượng ngùng, nhưng trong lòng lại dấy lên chút tò mò.
“Liên Bạch từng… chờ cháu đến ạ?”
Ông Ôn mỉm cười gật đầu, rồi khẽ thở dài.
“Đúng vậy. Cô là người duy nhất mà cậu ấy quan tâm.”
Ra khỏi Kỳ phủ, tôi không kiềm được muốn chạy ngay đến tìm Kỳ Liên Bạch. Tôi muốn túm lấy cổ áo anh mà chất vấn: Tại sao chuyện gì cũng không nói? Tại sao cứ giữ trong lòng một mình? Tại sao có miệng lại không chịu mở?
Tôi ra hiệu với lễ tân rồi lên thẳng văn phòng Kỳ Liên Bạch. Anh vừa trông thấy tôi, mắt lập tức sáng lên, nhưng phát hiện tôi mang vẻ mặt truy cứu thì ngơ ngác chớp mắt liên tục, lặng lẽ nhìn tôi tiến lại gần.
“Vi Vi…”
“Thời gian anh nghỉ học lớp mười hai, rốt cuộc là đi đâu?”
Tôi trừng mắt, chống nạnh, ra vẻ không tra ra thì không bỏ qua. Nghĩ một lát, tôi bổ sung thêm:
“Đừng hòng lừa em. Bác Ôn kể rồi. Nhưng em muốn nghe chính miệng anh nói.”
Kỳ Liên Bạch im lặng một hồi, rồi trên gương mặt thanh tú ấy nở một nụ cười nhạt. Anh ngoắc tôi lại gần.
“Chỉ là chút việc nhỏ thôi.”
Tôi đứng trước mặt anh, sống mũi cay cay, chu môi không hài lòng:
“Chút việc nhỏ? Kỳ Liên Bạch, anh bị trầm cảm mà cũng gọi là chuyện nhỏ sao? Tại sao anh không bao giờ nói cho em biết?
“Cả chuyện anh thích em nữa. Lúc nào em cũng phải qua người khác mới biết.”
Kỳ Liên Bạch hoảng hốt cúi đầu. Tôi đưa tay nâng mặt anh lên, ép anh nhìn thẳng tôi. Anh cứ nhìn quanh quất, tránh ánh mắt tôi, cuối cùng khẽ thở dài, cười gượng.
“Nhưng Vi Vi à, anh không chỉ mắc một căn bệnh đó… mà còn mắc phải ‘dục vọng’ đối với em. Anh chỉ muốn em ở bên cạnh anh, chỉ muốn xung quanh em không có ai ngoài anh.
“Anh chỉ có mình em. Nhưng bên em lúc nào cũng có rất nhiều người. Anh thật sự muốn chặt đứt đôi cánh của em, nhốt em vào phòng anh, để chỉ mình anh được thấy em.
“Nhưng em không phải chim sẻ… em là phượng hoàng. Em có bầu trời rộng lớn của riêng mình.
“Mà anh… có khi đến tư cách làm cây ngô đồng cho phượng hoàng đậu cũng không có.
“Vi Vi, anh không dám nói ra tình cảm của mình, sợ bản thân trở thành gánh nặng cho em.”
Kỳ Liên Bạch định nở một nụ cười như mọi khi, nhưng lần này anh thất bại, hết lần này đến lần khác, cuối cùng khép mắt lại, vẻ mặt uể oải.
Tôi đau lòng nhìn anh, đưa trán chạm nhẹ trán anh, rồi đặt từng nụ hôn dịu dàng lên má anh.
“Liên Bạch, anh chưa bao giờ là gánh nặng của em. Chúng ta sẽ thành vợ chồng… đúng không?”
Kỳ Liên Bạch mở mắt, trong mắt toàn là ngỡ ngàng. Anh cong môi mỉm cười, ánh sao như rơi rớt vào đáy mắt anh.
13
“Anh còn nhớ con mèo tụi mình từng nuôi không?”
Tôi và Kỳ Liên Bạch từng nhặt được một con mèo hoang nhỏ, là mèo tam thể, vừa đáng yêu vừa thông minh. Chúng tôi tưởng nó là thú nhân, nhưng sau mới phát hiện ra nó chỉ là mèo thường, chưa khai linh trí.
Mẹ tôi bị dị ứng lông động vật, nên con mèo ấy được Kỳ Liên Bạch mang về nhà nuôi. Nhưng lần sau tôi đến gặp lại, nó đã chết.
Tôi gật đầu, tất nhiên là nhớ, rồi có chút tiếc nuối nói:
“Nó còn chưa kịp cảm nhận thế giới này mà.”
Kỳ Liên Bạch khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ kỳ quái, ánh mắt cũng lạnh đi.
“Là ông nội anh tự tay bóp chết nó đấy.”
Tôi chấn động, không thể tin nổi quay sang nhìn anh.
Kỳ Liên Bạch mỉm cười tinh nghịch với tôi, khẽ chạm mũi mình vào mũi tôi, rồi thì thầm hỏi:
“Không tin à?
“Một người luôn rao giảng ngoài xã hội rằng thú nhân và nhân loại nên chung sống hòa bình, lại chỉ vì muốn cháu trai mình không có bất kỳ điểm yếu nào mà ra tay giết một con mèo chưa mở linh trí.”
Tôi hé môi, lại chẳng biết phải nói gì. Trước giờ tôi chỉ nghĩ ông nội Kỳ nghiêm khắc với anh, không ngờ… lại là sự bóp nghẹt nhân tính trắng trợn như vậy.
Chỉ là một con mèo thôi mà. Nhưng đằng sau cái “chỉ” ấy là bao nhiêu chuyện bị đè nén trong lòng Kỳ Liên Bạch, từng chuyện một như xiềng xích trói buộc anh.
Tôi nhớ trước hôm về nhà, anh ôm con mèo đó như ôm cả thế giới. Anh cười nói với tôi:
“Vi Vi, nhất định em phải đến thăm nó nhé, đây là bí mật của hai đứa mình.”
Nhưng lần sau tôi gặp anh, nụ cười đã biến mất, ánh mắt trống rỗng. Tôi gọi mãi mới thấy anh ngơ ngác đáp lại:
“Vi Vi… con mèo chết rồi.”
Con mèo chết, hồn anh dường như cũng mất theo. Hôm ấy tôi ngồi bên anh cả chiều, nhưng không thể nào gõ mở được trái tim anh.
Từ sau đó, anh xây cho lòng mình một bức tường thật cao, không cho ai bước vào nữa.
Năm đó, Kỳ Liên Bạch mới mười ba tuổi.
Tôi kính trọng ông nội Kỳ, vì ông là trưởng bối. Nhưng ông đối với Kỳ Liên Bạch chưa bao giờ là một người thân đúng nghĩa. Trong mắt ông, Kỳ Liên Bạch chỉ là công cụ quản lý gia tộc. Nếu vậy, tôi cũng chẳng cần giữ lễ làm cháu.
Tôi đặt tay lên tay anh, lắc đầu kiên quyết nhìn thẳng vào mắt anh.
“Tất nhiên là em tin anh. Liên Bạch, sau này có chuyện gì, cứ nói với em, mình cùng nhau gánh vác, được không?”
Kỳ Liên Bạch chậm rãi siết chặt tay tôi, nắm lấy không buông, ánh mắt chân thành, nở nụ cười rạng rỡ:
“Được, anh hứa.”