Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Đại Nữ Chủ Phòng Thủ Hạng Nặng
4
Ta lễ phép tỏ vẻ “chúng ta không thân”, rồi tiếc nuối nói mình cũng lực bất tòng tâm.
Hắn hoảng rồi, nghe nói dân gian có cách dùng xương để xét quan hệ huyết thống.
Vì vậy hắn đề xuất khai quật mộ tiên hoàng, dùng cốt kiểm để chứng minh thân phận!
Cách này nghe nói cũng có khả năng thành công.
Nhưng mà… vị “hoàng tử” lại rơi nước mắt ngay trước quần thần.
“Ta là giả, ta thừa nhận mình là giả.”
“Phụ hoàng… không, là tiên hoàng, ngài đã mất rồi, ta cầu xin các người, đừng quấy nhiễu sự an nghỉ của ngài nữa.”
Hắn bước lảo đảo về phía lăng mộ, quỳ sụp xuống.
“Ta không cần thân phận hoàng tử, ta chẳng cần gì cả, chỉ cầu các người để tiên hoàng được yên nghỉ.”
“Dù có phải chết, ta cũng không cho phép các người động vào hài cốt của tiên hoàng!”
Một kẻ thì đòi khai mộ chứng minh thân phận,
Một kẻ thì từ chối tất cả, thà bỏ thân phận cũng không làm tổn hại tiên hoàng.
So sánh xong, cao thấp rõ ràng.
Hoàng đế nghe hắn thừa nhận là giả còn chưa kịp vui, nghe đến câu sau thì muốn quỳ xuống dập đầu theo luôn.
Lần này, hắn thật sự không biện bạch nổi nữa.
Đầu hắn muốn nổ tung.
Ngay lúc đó, có người lên tiếng: hắn giữ cả hậu cung mấy trăm phi tần, sinh hơn sáu chục đứa con,
Nhiều người lên án: hành vi này chính là xa xỉ trụy lạc, không biết liêm sỉ.
Tiên hoàng hậu cung ít người, con cũng ít.
Sao tới lượt hắn thì gen biến dị à?
Hoàng thượng cứng họng.
Hoàng thượng cạn lời.
Hoàng thượng cuối cùng nhớ ra: trong cung còn có mẫu hậu của mình.
Hắn quyết định trước mặt mọi người… nhỏ máu nhận thân.
Và rồi……
Và rồi ta đã nhỏ một lớp dầu ăn trong nước trước đó rồi, hí hí.
Hai giọt máu không hề hòa tan vào nhau.
Thái hậu nhìn hai vệt máu không hòa mà sững người.
Bà nhìn hoàng thượng, lại nhìn “hoàng tử” đầy thương tích kia, rồi hét to một tiếng — ngất luôn tại chỗ.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía thái hậu, hắn không có cơ hội thực hiện lần thử máu thứ hai.
Có lẽ là thế yếu thì bị xô đẩy, chuyện tệ hại hơn lại ập đến.
Tộc Đột Quyết, kẻ thù truyền kiếp của hoàng triều ta, bất ngờ xen vào: nói hoàng đế chính là người của bọn họ cài vào!
Nói hắn đã cung cấp sơ đồ phòng thủ trong chiến dịch vừa rồi!
Tất nhiên, bọn họ nói vậy chỉ là muốn khuấy nước đục và xem kịch vui.
Nhưng các đại thần ấy hả… tin sạch!
Một hoàng đế thì có lý do gì để bán đứng tướng sĩ của chính mình?
Hắn muốn giải thích rằng vì muốn hại cha ta, thu hồi binh quyền…
Nhưng nói ra thì càng chẳng có lý do chính đáng.
Trong phút giây tuyệt vọng, hắn đột nhiên nhớ lại: ý này là do Lâm Uyển Âm bày!
Hắn dĩ nhiên sẽ không trách bản thân mình là người ra lệnh.
Mọi tội lỗi… đều đẩy lên đầu Lâm Uyển Âm.
Hắn bắt nàng lại, rồi nói với triều thần: tất cả là do Lâm Uyển Âm xúi giục!
Nàng là… gian tế!
Hắn muốn lấy đại nghĩa diệt thân, xử tử Lâm Uyển Âm và tất cả “nghiệt chủng” mà nàng sinh ra.
Lâm Uyển Âm từ thiên đường rơi xuống địa ngục, giờ thì từ địa ngục rớt thẳng xuống âm ti.
Lần này, nàng cuối cùng đã hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu.
Biết mình không thể thoát chết, nàng cười lớn một tiếng, thừa nhận bản thân là gian tế.
Nhưng đồng thời… nàng chỉ thẳng sang hoàng đế.
Nàng nói hoàng đế là đồng lõa!
Bằng không, vì sao hắn lại nghe theo nàng, hãm hại đại tướng quân và các tướng sĩ của mình?
Tất cả mọi người đều thấy rõ — nàng suýt chút nữa đã trở thành hoàng hậu!
Hoàng đế suýt nữa nhảy dựng lên, chỉ tay vào mặt nàng.
“Không phải! Ta… ta không phải! Ngươi đừng nói bậy!”
Lâm Uyển Âm liếc hắn một cái đầy u oán, rồi bỗng phá lên cười điên dại.
“Phải, mọi chuyện đều là ta làm. Minh Thịnh! Ta yêu chàng! Chàng yên tâm, ta mãi mãi sẽ bảo vệ chàng!”
Nói xong, nàng không hề do dự đâm đầu vào cột, máu óc tung tóe, chết ngay tại chỗ.
Chỉ để lại một vũng máu và một đống hỗn loạn.
Còn hoàng đế…
Hoàng đế càng chẳng biết giải thích thế nào nữa.
Cha ta trực tiếp dẫn theo mười lăm vạn đại quân ép tên hoàng đế huyết thống không rõ ràng kia thoái vị, thừa nhận tội danh.
Hắn tức điên người.
Nhưng đối diện với mười lăm vạn binh mã, hắn hoàn toàn không có năng lực phản kháng.
Nghĩ đi nghĩ lại, hắn quyết định… dùng cái chết để tỏ lòng trung.
Tất nhiên không phải thật chết.
Hắn uống thuốc độc, nhưng đã giao thuốc giải cho tâm phúc giữ sẵn.
Đợi đến khi bán sống bán chết, xác nhận thân phận rồi sẽ giải độc.
Nhưng mà, ta đã sớm đánh tráo cả thuốc độc lẫn thuốc giải.
Không yên tâm, ta đổi hai lần: thuốc độc thành thuốc cực độc, thuốc giải cũng… thành thuốc độc.
Thế là, hắn chết thật.
Trước khi chết, hắn trừng mắt không tin nhìn chằm chằm vào lọ thuốc.
“Thuốc giải của trẫm… ai đổi thuốc giải của trẫm rồi?”
“Trẫm còn không muốn chết… trẫm còn không muốn chết…”
Hai câu này khiến cái chết tỏ lòng trung của hắn trở nên… không được chân thật cho lắm.
Tới lúc chết rồi, thân phận thật giả của hoàng đế vẫn còn là một đống hỗn loạn.
Vị “hoàng tử” sống sót kia nói rằng hắn không muốn làm hoàng đế.
Hắn chỉ muốn được tế bái tiên hoàng, chỉ vậy thôi.
Thế thì… chi bằng chọn một người con khác có huyết thống thật sự của tiên hoàng, hoặc một hoàng thân tôn thất nào đó lên ngôi còn hơn.
Ít nhất, người đó thật sự mang dòng máu của tiên hoàng.
Vì vậy, dưới sự đề cử của cha ta, ta được phong làm Thái hậu, bắt đầu nuôi dạy tiểu hoàng đế.
Các phi tần trước kia trong cung, ta ban cho mỗi người một khoản tiền lớn rồi cho họ xuất cung.
Ngày xưa họ vào cung là tự nguyện, giờ rời đi cũng hoàn toàn do họ lựa chọn.
Còn những đứa trẻ… ta đưa chúng đi thật xa.
Trẻ con vô tội.
Chúng sẽ lớn lên bình an, nhưng chỉ có thể sống như người bình thường.
Thái hậu trước kia thì… xuất gia rồi.
Bà đau lòng vì cái chết của hoàng đế, nhưng lại không biết đâu mới là con ruột của mình.
Thế là bà quyết tâm đoạn tuyệt hồng trần, cải danh thành “Mạc Sầu”.
Cuối cùng, cha ta dẫn theo hai huynh đệ của ta trở lại biên ải.
Lần này có đủ lương thảo, ông đại phá quân Đột Quyết, đoạt lại những thành trì từng bị mất.
Giữa tiếng mừng chiến thắng rộn ràng khắp nơi,
Ta ôm lấy tiểu hoàng đế chỉ biết ăn bánh tổ, khẽ thở dài một tiếng.
“Được rồi, còn phải nuôi con nữa đấy…”
-HẾT-
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYEN THI XUAN
MB 0977309504
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖 — Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎