Đại Nữ Chủ Phòng Thủ Hạng Nặng

3



Sau chuyện đó, Lâm Uyển Âm yên tĩnh rất lâu.

Đúng lúc ta tưởng nàng đã từ bỏ thì nàng lại một lần nữa khơi dậy chiến ý.

Lần này ta thật sự tò mò.

Đã biết, hãm hại ta làm nàng bị thương là bất khả thi, vì ta phòng bị nghiêm ngặt không kẽ hở.

Đã biết, hãm hại ta thông dâm càng không được, vì ngay cả lúc ta đi vệ sinh cũng có mười a hoàn canh cửa.

Đã biết, câu dẫn hoàng thượng cũng vô ích, vì hoàng thượng giờ đã miễn dịch với phụ nữ.

Đã biết, tiếp cận thái hậu cũng không xong, vì thái hậu chỉ cần thấy nàng là nhức đầu.

Đã biết, sinh con cũng vô dụng, bởi con trong hậu cung nhiều như cá chép dưới hồ.

Tất cả đều thất bại, vậy nàng còn chiêu gì để leo lên nữa?

Rất nhanh ta đã có câu trả lời — nàng tự biến mình thành một hiền thần.

Giang Nam mấy năm lại gặp một lần thủy tai, đây luôn là vấn đề đau đầu nhất của hoàng đế.

Nàng ẩn danh hiến kế, nhưng lại cố ý để lại một chút dấu tích để hoàng đế có thể nhận ra.

Cuối cùng kế sách của nàng được chọn, giúp giải quyết vấn đề lũ lụt.

Hoàng thượng cực kỳ vui mừng, khen ngợi nàng thông minh tài trí không ngớt.

Còn nâng cả vị phân của nàng.

Lâm Uyển Âm quả thực đã gom đủ mọi thuộc tính mà nữ chính trong văn cung đấu cần có: thông minh, hiểu chuyện, biết dâng kế giải nạn mà không bao giờ tranh công, thậm chí còn chủ động từ chối thưởng.

Giống như tất cả chẳng phải vì muốn gì, chỉ là đau lòng khi thấy hoàng thượng lao lực mà tận tụy hết lòng bày mưu tính kế.

Lần này nàng ra bài đúng thật rồi.

Biểu hiện đó lập tức bắt trọn trái tim hoàng thượng.

Vị phân từ “đáp ứng” một đường lên đến “Quý phi”.

Lại được ban phong hiệu — Huệ, Huệ Quý phi.

Chuyện này thì ta quả thật không liệu được.

Phì, sơ suất rồi.

Sau bao lần thất bại, Lâm Uyển Âm cuối cùng cũng gặt hái được thành công đáng kể.

Giờ nàng đi đường bước nào cũng phách lối, nhìn ai cũng như nhìn từ trên cao.

Nhưng với ta — kẻ thù lớn nhất trên con đường thăng cấp của nàng — nàng lại dịu dàng lễ độ, ngoan ngoãn làm đủ vẻ ngoài mềm mỏng.

Thỉnh thoảng gặp trong trung tâm dưỡng nhi, nàng còn nhẹ nhàng dạy con mình gọi ta là mẫu hậu.

Hoàng đế không ít lần khen nàng thông minh, tài đức vẹn toàn.

Mà ta cũng… không ít lần khen nàng thông minh.

Nhưng ta biết, Quý phi không phải đích đến của nàng, Hoàng Quý phi cũng không phải.

Mục tiêu cuối cùng của mọi nữ chính cung đấu chỉ có một — là ngôi vị phượng hoàng mà ta đang ngồi.

Ta không chết, nàng sẽ không thôi.

Ta biết, hướng tấn công của nàng đã thay đổi.

Hậu cung liên hệ chặt chẽ với tiền triều, nàng hiểu cung đấu không còn tác dụng, vậy nên chuyển sang ra tay với tiền triều.

Ai cũng biết, nữ chính trong văn cung đấu đều có gia thế siêu mạnh.

Ta cũng không ngoại lệ.

Cha ta là đại tướng quân, ca ta cũng là đại tướng quân, đệ ta… vẫn là đại tướng quân.

Ba người bọn họ có uy tín cực cao trong dân chúng, xứng đáng với câu “công cao lấn chủ”.

Vậy nên ta luôn lo hoàng đế nghi kỵ, chưa bao giờ dám nhúng tay vào việc triều chính.

Nếu Lâm Uyển Âm dùng tiền triều để đối phó ta… ta thật sự rất khó chống đỡ.

Tiền triều đối với ta mà nói, là nơi bó tay bó chân nhất, không có chỗ để xoay chuyển.

Nhất là, với căn bệnh truyền thống của hoàng đế: đa nghi.

Hắn sẽ nghi ngờ tất cả các vị tướng quân.

Mà nhà ta lại nắm trong tay quá nhiều binh quyền, hắn đã sớm có ý muốn ra tay.

Lâm Uyển Âm lúc này chẳng khác nào chiếc gối được dâng đến tận tay người đang ngáp ngủ.

Nàng cùng hoàng thượng bày mưu, âm thầm cắt lương thảo chuyển đến biên cương.

Lại lấy cớ trì hoãn, khấu trừ quân lương.

Đúng lúc này, giữa mùa đông lạnh giá, tiền tuyến không có bạc không có lương, tình thế trở nên vô cùng bị động.

Lại trùng hợp làm sao, người Hung Nô tái xâm phạm biên giới.

Quân địch tinh nhuệ, được ăn uống đầy đủ, trong khi binh sĩ nơi biên ải đã hơn một tháng chưa được phát lương.

Tồi tệ hơn, chẳng biết ai để lộ sơ đồ phòng thủ nơi biên giới…

Trận đó, cha ta đại bại, thậm chí mất ba tòa thành.

Hoàng thượng nhân cơ hội đó triệu phụ thân và huynh trưởng của ta hồi kinh, không cho mang theo bất cứ binh mã nào.

Ai cũng biết, cha ta xong rồi, cả nhà ta cũng xong rồi.

Ta bị cấm túc trong tẩm cung, sốt ruột đến xoay vòng vòng.

Hai năm sau, trên mặt Lâm Uyển Âm cuối cùng lại xuất hiện nụ cười đắc ý.

Nàng mặc cung trang vượt cấp quá mức so với thân phận quý phi, hứng khởi tới thăm tẩm cung của ta.

“Hoàng hậu nương nương, người như vậy thật là hiếm thấy đấy.”

“Thần thiếp vẫn còn nhớ năm đó người ngạo nghễ lắm cơ. Cứ như thể thần thiếp làm gì cũng là vô ích cả.”

“Nhưng bây giờ……”

“Người nói xem, cha người và hai huynh trưởng của người liệu có giữ được mạng không? Người đoán xem, họ sẽ bị lăng trì hay xử trảm?”

“Người cứ yên tâm, đến lúc đó thần thiếp sẽ từng giờ từng khắc thuật lại cảnh họ bị xử tử, tuyệt đối không bỏ sót một chi tiết nào!”

Mấy ngày ăn toàn canh rau với cháo loãng, thân thể ta yếu đi ít nhiều.

Ta mặt mày tái nhợt, liếc nhìn nàng một cái, không nói gì.

Nàng như một con gà trống chiến thắng, ngẩng cao đầu rời đi.

Ngày cha ta được triệu về, nàng thậm chí còn vượt quá quy định hậu cung, khoác long bào của hoàng hậu, đứng sẵn trước cổng thành.

Còn cho cung nữ truyền báo tình hình từng giờ cho ta.

Tất cả đều sẵn sàng chờ đợi, hoàng đế cũng hân hoan khôn xiết.

Nhưng…

Cha ta căn bản không về!

Ha ha ha ha ha ha ha ha!

Trong bất cứ cuốn cung đấu nào, tướng quân bị triệu hồi một mình đều rất khó có kết cục tốt đẹp.

Cha ta có trong tay mười lăm vạn đại quân, công cao lấn chủ, dân gian tôn kính.

Điều giữ ông lại chỉ có lòng trung với đế vương và tình cảm cha con với ta — con tin.

Ta có thể tự bảo vệ mình tạm thời.

Cái khó là làm sao cắt đứt lòng trung của ông với hoàng đế.

Bởi vì tiên hoàng từng có ân với ông, nên ông vô cùng trung thành, là một lão tướng cực kỳ cứng đầu.

Ông có thể vì ân tình với tiên hoàng mà cam tâm vì hoàng đế hiện tại mà chết.

Vậy nên… ta nói cho ông biết, hoàng thượng căn bản không phải con ruột của tiên hoàng! Hắn là kẻ giả mạo!

Ai cũng biết, các nam chính trong văn cung đấu đều có một quá khứ không thể chạm đến.

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.

Ta rất rõ, kẻ thù thực sự của ta không phải là một phi tần nào… mà là vị quân vương kia — kẻ nắm sinh sát của ta trong tay.

Đa nghĩ thì chẳng bao giờ sai.

Vì vậy ta đã nghiên cứu rất kỹ cuộc đời của hoàng thượng.

Theo như ta tra được, hoàng thượng từng ra khỏi cung khi mười hai tuổi vì bị bệnh, và chính thời gian đó hắn gặp bạch nguyệt quang mà hắn yêu thương.

Họ bên nhau suốt mấy năm.

Tình cảm càng sâu đậm hơn là khi hoàng thượng mười lăm tuổi, có phi tần trong cung vì tranh đấu mà sai người truy sát hắn.

Tất cả cung nhân hầu hạ bên cạnh hắn lúc ấy đều chết sạch.

Vì thế, hắn và bạch nguyệt quang phải bỏ trốn trong nhiều tháng.

Cuối cùng, bạch nguyệt quang hy sinh thân mình che chắn cho hắn mà chết.

Vậy nên, từ mười hai đến mười sáu tuổi, tất cả những ai từng gặp hắn đều chết cả rồi.

Vậy nếu lúc đó hoàng tử thật chết rồi, sau đó bị đánh tráo thì… chuyện này cũng đâu có quá đáng lắm chứ?

Cho nên khi ta sai người đi tìm ba trăm bản sao bạch nguyệt quang của hoàng thượng, ta cũng dặn dò họ để ý những người đàn ông có nét giống hoàng thượng và tiên hoàng.

Ta tỉ mỉ tra lại tất cả thói quen và đặc điểm của tiên hoàng, rồi “tạo ra” một vị “hoàng thượng” mới.

Người này còn giống hình ảnh tiên hoàng trong ký ức của cha ta hơn cả tên hoàng đế hiện tại.

Ban đầu, khi xem những chứng cứ giả ta chuẩn bị, cha ta vẫn chưa tin.

Cho đến khi ông gặp được người đó.

Người ấy cũng dị ứng với hoa quế như tiên hoàng, cũng mang bệnh di truyền như tiên hoàng, phong thái khí chất cũng giống tiên hoàng ở nhiều điểm.

Hắn vô tình để lộ những vết sẹo do bị truy sát, kể về những khổ đau năm đó, thậm chí từng mong được cúng bái tiên hoàng nhưng không dám đến gần, chỉ biết nhìn “tên giả mạo” kia làm mưa làm gió trong cung.

Dù lời lẽ có phần lâm li, nhưng… cha ta tin rồi.

Đối với một “hoàng đế giả”, cha ta còn trung thành nổi sao?

Ta quả thực không thể can dự tiền triều, nhưng ta có thể lay động cha ta.

Cha ta mang theo mười lăm vạn binh mã, nghi ngờ nghiêm trọng thân phận của hoàng đế.

Đặc biệt sau khi gặp “hoàng tử” kia — một người đầy thương tích nhưng vẫn kiên cường giữ trọn trung thành với tiên hoàng — tất cả mọi người đều sững sờ.

Chuyện hoàng đế cố tình cắt lương bổng, cướp quân lương hãm hại cha ta, ai ai cũng ngầm hiểu cả.

Còn vị “hoàng tử” kia thì ôm vết thương, liều mình giữ biên ải, lấy thân che chở bách tính.

Hắn máu me đầy mình, ánh mắt kiên định.

“Phụ hoàng từng nói, kẻ nào xâm phạm biên giới, nhất định phải trừng trị. Dù ta có bỏ mạng, cũng không thể để mất thành vào tay man di.”

Chuyện “giả – thật” trong truyện cung đấu thì thấy hoài,

Nhưng chuyện “giả – thật” với hoàng đế thì đây là lần đầu!

Hoàng đế ngây ra luôn, chẳng còn tâm trí đâu mà tính kế cha ta hay ta nữa, hắn đang điên cuồng tìm bằng chứng chứng minh thân phận thật của mình.

Nhưng như ta đã nói, người biết chuyện năm đó… chết sạch rồi.

Nếu còn sót ai, thì ta cũng đã “dọn dẹp” luôn rồi.

Nếu hắn tìm ra được bằng chứng, thì tám trăm lần ta xem Chân Hoàn Truyện coi như uổng phí!

Người ta nói đúng lắm: đánh rắn phải đánh ngay bảy tấc.

Hoàng đế có thể công khai nghi ngờ và căm hận cha ta “công cao lấn chủ” với điều kiện là: hắn phải là “chủ” thật sự đã!

Giờ hắn đến thân phận hợp pháp còn không chứng minh nổi, chẳng phải quá buồn cười sao?

Trong cung, hoàng thượng điên cuồng chạy khắp nơi, tìm đến Lâm Uyển Âm.

Nhưng Lâm Uyển Âm còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, chẳng thể cho hắn kế sách gì.

Hắn lại tìm đến ta, cầu xin ta xác nhận thân phận của hắn.

Có lẽ đã đến bước đường cùng rồi, hắn nước mắt lưng tròng kể lể mấy năm phu thê tình thâm, mong lay động ta đứng ra chứng minh thay.

Thậm chí, để lấy lòng ta, hắn lập tức giáng Lâm Uyển Âm xuống đáy, tước hết danh vị lần nữa.

Mặt mũi Lâm Uyển Âm lúc ấy xanh lè.

Nhưng ta biết, nếu hôm nay ta đồng ý, vài năm sau kịch bản này sẽ lặp lại.

Hắn vẫn sẽ trở mặt đối phó cha ta, đối phó ta, đối phó cả nhà ta.

Huống hồ, màn kịch này chính là ta đạo diễn!

Nếu ta đồng ý, vậy mấy năm qua chẳng phải uổng công à?

Làm gì có lý nào như vậy?

Chương trước Chương tiếp
Loading...