Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Chồng Tôi Là Nô Lệ Của Mẹ Ruột
Chương 3
5
Ba ngày sau, tôi đi phá thai.
Tôi không nói với Trương Trạch, mà chỉ gửi thẳng đơn ly hôn cho anh ta sau khi mọi chuyện đã xong.
Giữa tôi và Trương Trạch không có ràng buộc con cái, nên ly hôn cũng chẳng khó khăn gì.
Toàn bộ tài sản cố định đều là tài sản trước hôn nhân, thành phố A không có tục sính lễ, cũng chẳng có chuyện trả lại sính lễ.
Kết hôn gần ba năm, tổng cộng tiền tiết kiệm được chỉ mười vạn, đang nằm trong tay tôi.
Trương Trạch đồng ý ly hôn, tôi lập tức chuyển cho anh ta bốn vạn.
Vì sao chỉ bốn vạn?
Vì một vạn tám anh ta cho mẹ vay vẫn chưa đòi lại được.
Tôi nhỏ mọn, tôi tính toán, tôi ích kỷ – nên tôi phải giữ lại phần đó.
Thế nhưng, sau khi nhận được đơn ly hôn, Trương Trạch lại tỏ thái độ không đồng ý.
Anh ta gọi điện cho tôi:
“Vợ à, chỉ vì chuyện nhỏ như vậy mà em đòi ly hôn, em có còn biết lý lẽ không?”
Chuyện nhỏ cái đầu anh!
Anh ta còn lôi cái thai tôi vừa phá ra để nói đạo lý:
“Giờ mình ly hôn, con cái thì sao?”
Tôi thản nhiên đáp:
“Cái thai tôi phá rồi.
Anh đã có sẵn hai đứa cháu, cần gì thêm con nữa, nuôi nổi không?”
Trương Trạch lập tức nổi điên:
“Lâm Duệ! Chuyện lớn như vậy sao em không bàn với anh một câu?
Đó cũng là con của anh, sao em có thể tự tiện quyết định phá bỏ mà không nói với anh một lời?”
Tôi lạnh nhạt cười:
“Thứ nhất, con nằm trong bụng tôi, tôi có quyền quyết định – sinh hay không sinh.
Thứ hai, khi anh tự ý mang hai đứa cháu về nhà làm tôi phát điên, có hỏi tôi không?
Đã không còn muốn sống với nhau thì đừng miễn cưỡng.”
Trương Trạch: “…”
Anh ta im lặng một lúc, rồi cúp máy.
Nửa tiếng sau, anh ta tới gõ cửa nhà tôi.
Mẹ tôi vừa mở cửa, anh ta liền hấp tấp hỏi:
“Mẹ ơi, Duệ Duệ thật sự phá thai rồi sao?”
Mẹ tôi nhìn thấy anh ta là tức, trợn mắt đáp:
“Đừng giả bộ như anh quan tâm lắm vậy.”
Trương Trạch bị mẹ tôi chặn họng ngay tại chỗ.
Ba mẹ tôi sau khi biết chuyện bên nhà anh ta bày trò, dù cũng tiếc đứa cháu ngoại, nhưng vẫn ủng hộ tôi phá thai và ly hôn.
Thà đau ngắn còn hơn đau dài.
Điều họ quan tâm hơn là cuộc sống mấy chục năm sau này của tôi có được thoải mái hay không.
Tiếc là Trương Trạch giờ đây hoàn toàn không nghĩ cho tôi thoải mái.
Vừa bước vào nhà thấy tôi, liền bắt đầu tru tréo:
“Lâm Duệ! Chỉ vì mẹ anh tới chăm em mà em không hài lòng, rồi chẳng nói chẳng rằng phá thai, em quá vô tình rồi đấy!”
Vừa mới phá thai, tôi chẳng còn sức mà cãi, chỉ nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh tanh:
“Anh đến chỉ để nói những lời này thì khỏi đến cũng được.
Ký vào đơn ly hôn đi, thứ Hai tuần sau chúng ta đến cục dân chính.
Còn chuyện mẹ anh đến đây là để chăm tôi, hay để chiếm nhà, anh tự hiểu lấy.”
Trương Trạch hít mấy hơi sâu, giọng dịu lại:
“Vợ à, đừng bướng nữa.”
Tôi vẫn kiên quyết:
“Tôi không bướng. Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi.”
Trương Trạch: “…”
Thấy tôi không lay chuyển được, anh ta quay sang nhìn mẹ tôi, rõ là định nhờ mẹ tôi khuyên.
Anh ta nói:
“Mẹ, mẹ khuyên Duệ Duệ giúp con đi, hôn nhân đâu phải trò đùa.
Không thể vì chút chuyện nhỏ mà nói ly hôn là ly liền như vậy.”
Mẹ tôi lại trợn mắt, mỉa mai đáp:
“Nếu anh không xem hôn nhân là trò đùa, thì sao lại làm ra cái trò đưa mẹ anh và hai đứa cháu tới đây khiến Duệ Duệ chịu ấm ức?
Ly hôn cũng tốt, Duệ Duệ khỏi phải chịu khổ trong nhà anh, cũng không làm chậm trễ chuyện cả nhà anh yêu thương đoàn kết.”
Trương Trạch: “…”
Anh ta còn định nói gì đó, thì điện thoại reo.
Là Lý Cầm gọi.
Trương Trạch từ chối hai lần, bà ta vẫn không buông, tiếp tục gọi.
Đến lần thứ ba, anh ta đành bắt máy.
Giọng Lý Cầm bên kia nghe gấp gáp:
“Trương Trạch! Sao con cứ tắt máy của mẹ vậy? Con đang ở đâu đấy?
Tiểu Bảo sốt rồi! Mau quay về đưa nó đi viện!”
Trương Trạch nhìn tôi, tôi cười khẩy:
“Về đi. Cháu trai anh bị bệnh, tôi không cản nhà anh phát huy tinh thần tương trợ đâu.”
Anh ta do dự một chút, nói:
“Anh đưa Tiểu Bảo đi bệnh viện xong sẽ quay lại với em.”
Rồi rời đi.
Tôi chưa từng trông mong gì chuyện anh ta quay lại, nhưng mấy tiếng sau, anh ta quả thật trở về.
Anh ta có đến hay không, tôi không quan tâm nữa rồi.
Nhưng Lý Cầm thì có.
Chẳng biết có phải trên đường Trương Trạch đưa Tiểu Bảo đi viện có cãi nhau với bà ta vì chuyện ly hôn không, mà sau khi anh ta quay lại chỗ tôi, Lý Cầm liền gọi đến chửi:
“Lâm Duệ! Cô chỉ mới phá cái thai thôi chứ có chết đâu!
Bây giờ Tiểu Bảo như vậy rồi, cô còn gọi Trương Trạch về, cô không có chút tình người nào à?”
Lúc đó tôi đang ăn, tiện tay bật loa ngoài.
Ba tôi ngồi bên cạnh nghe xong, nổi điên, mắng thẳng vào điện thoại:
“Con gái tôi đúng là chưa chết.
Còn con trai lớn của bà, chắc là chết rồi đấy!
Bà nuôi được đứa con không có tí trách nhiệm nào, còn có mặt mũi chê con gái tôi vô tình?
Bà thử nói thêm câu nào nữa xem tôi có đến bệnh viện xé xác bà không!”
Lý Cầm: “…”
Bà ta còn chưa kịp nói gì thêm, Trương Trạch đã giật lấy điện thoại, cúp máy luôn.
Anh ta cúi đầu nói với ba tôi:
“Ba, con xin lỗi. Mẹ con cũng chỉ vì Tiểu Bảo sốt tới 39,5 độ, lo quá nên mới lỡ lời. Ba đừng để bụng.”
Ba tôi chẳng thèm tha thứ, đuổi thẳng cổ:
“Trương Trạch! Anh thích làm thằng con ngu hiếu, mê muội nâng đỡ anh trai cũng được – nhưng tự đi mà làm, đừng kéo Duệ Duệ theo.
Nhà tôi không chào đón anh. Từ hôm nay, đừng bao giờ tới đây nữa!”
Trương Trạch nhìn tôi, tôi trả lời anh ta bằng một chữ:
“Cút.”
Nghĩ một lúc, tôi nói thêm:
“Thứ Hai mang đủ giấy tờ. Hẹn gặp ở cục dân chính.”
6
Thế nhưng đến thứ Hai, Trương Trạch vẫn không chịu ký đơn ly hôn.
Tôi lười dây dưa với anh ta, định trực tiếp khởi kiện ly hôn.
Kết quả, đợi đến khi tôi dưỡng sức xong, vừa đi hỏi thì được biết – dù nhanh nhất, kiện ly hôn cũng mất vài tháng, nếu bên nam không đồng ý thì còn lâu hơn.
Vì muốn ly hôn càng sớm càng tốt, tôi quay về.
Sau khi về nhà, tôi mạnh mẽ ra mặt, cho Lý Cầm ba ngày để dọn khỏi nhà Trương Trạch.
Nếu không dọn, đừng trách tôi ném hết đồ của bà ta ra ngoài – đến lúc đó mất mặt cũng không phải tôi.
Lý Cầm giờ cố tình gây chuyện với tôi, tôi đã dần nhìn rõ tâm lý của bà ta là thế nào.
Tôi đang ở cữ, bà ta thì ra sức phá rối.
Trong lời nói lời bóng đều ngầm ý:
Nếu tôi không muốn sống với con trai bà ta nữa, thì con trai bà ta thiếu gì cô gái tranh giành.
Bảo tôi đừng ảo tưởng mình là nhân vật to tát gì.
Lý Cầm lúc đầu hẳn tính thế này:
Nếu tôi đồng ý để bà ta và hai đứa cháu ở trong nhà Trương Trạch thì mọi việc êm đẹp.
Còn nếu tôi không đồng ý, vậy thì phá đám để tôi và Trương Trạch ly hôn.
Dù sao, Trương Trạch cũng đứng về phía bà ta.
Chỉ cần tôi ly hôn với Trương Trạch, bà ta liền nắm quyền kiểm soát hoàn toàn con trai mình.
Mãi đến khi tôi dứt khoát ép Lý Cầm phải dẫn hai “bảo bối cháu trai” dọn đi, bà ta tức tối mắng tôi không biết điều, lúc đó tôi mới biết:
Hóa ra trước khi kết hôn, mỗi tháng Trương Trạch đều gửi mấy nghìn cho Trương Viễn.
Sau khi kết hôn, cũng thỉnh thoảng vẫn tiếp tục.
Trong đầu óc Lý Cầm, anh em thì đứa mạnh phải giúp đỡ đứa yếu.
Nên bà ta dĩ nhiên thấy việc Trương Trạch nuôi anh trai là chuyện đúng đắn.
Mà Trương Trạch – dưới sự dạy dỗ bao năm – cũng quen với việc ngoan ngoãn nghe theo.
Nghe lời đến nỗi răm rắp làm theo mọi ý bà ta.
Lý Cầm còn mặt dày nói thẳng:
“Lâm Duệ, trước khi cưới cô, mỗi tháng con trai tôi đều đưa tôi ba ngàn.
Cưới cô xong, đưa tôi một chút tiền còn phải giấu giấu diếm diếm.
Cô tưởng chúng tôi quý cô lắm chắc?
Còn đòi đuổi chúng tôi ra ngoài? Tôi nói cho cô biết – đừng hòng!”
Bà ta nói rõ ràng, rành rọt:
“Nếu cô dám đại nghịch bất đạo mà vứt đồ chúng tôi ra khỏi nhà, tôi sẽ bảo con trai tôi ly hôn với cô!”
Câu này đúng là tôi cầu còn không được.
Chỉ cần tôi không muốn sống nữa, thì chẳng có chuyện gì tôi không dám làm.
Nên việc “đại nghịch bất đạo” kia, tôi làm ngay.
Ngay trong ngày, Lý Cầm bắt đầu màn ba bước quen thuộc: khóc – la – dọa chết.
Lần đầu trong đời tôi mới biết, một người khi điên lên có thể thật sự giống như bị tâm thần.
Sau khi Trương Trạch tan làm về nhà, Lý Cầm túm lấy cổ áo con trai, vừa khóc vừa gào đến xé họng:
“Lâm Duệ phá thai rồi, anh còn chưa hiểu ý cô ta là gì à?
Cô ta coi thường nhà chúng ta!
Coi thường đến vậy rồi, anh còn sống với cô ta làm gì?
Anh ly hôn không? Anh không ly hôn, tôi chết trước mặt anh cho mà xem!
Đồ con bất hiếu, cưới vợ rồi quên mẹ!”
Nói xong, bà ta thật sự bắt đầu đập đầu vào tường.
Trương Trạch sững người mấy giây, rồi vội nhào đến ôm lấy bà ta:
“Mẹ ơi! Mẹ làm cái gì vậy? Đừng như thế!”
Lý Cầm bị kéo lại, liền chỉ tay vào tôi, hỏi:
“Con rốt cuộc có ly hôn với nó không?”
Trương Trạch nhìn tôi – người đang thản nhiên đứng xem trò vui, lại nhìn sang mẹ mình đang gào khóc loạn xạ, đến lúc bà ta lại định đập đầu tiếp, anh ta vội ôm chặt bà:
“Ly! Ly! Ly hôn! Mẹ đừng như vậy nữa…”
Tôi liếc mắt xem thường cả hai người.
Đấy. Vậy là xong.