Chính Thất Rộng Lượng

4



8.

Trong lòng ta lại càng nghi hoặc: “Vì sao ngài không chạm đến nàng ấy? Không muốn nàng mang thai ư? Cũng có nhiều cách khác, đâu cần bỏ đói cả bàn tiệc?”

Tống Đế Thần đáp: “Quách thị tâm thuật bất chính, lời lẽ lả lơi, nông cạn ngu muội, chỉ biết cầu sủng. Ta không thích.”

Ta ngỡ mình nghe lầm. Đường đường Thái tử, cưới phi tần vốn để phục vụ đại nghiệp, vậy mà ngài lại nói “không thích”? Ta càng hoang mang: “Chẳng phải đều vì ngôi báu, có gì gọi là thích hay không thích? Hơn nữa, nếu ngài không thích nàng, sao lại thường tới Thanh Liễu viện?”

Hắn nghiêm túc đáp: “Tranh ngôi vị phải dựa vào bản lĩnh bản thân. Nếu lấy thân hầu người, ta khác chi kỹ nữ chốn phong trần? Ta thường đến Thanh Liễu viện, chẳng qua để tạo giả tượng ta sủng ái Quách thị, nhằm giữ nàng an toàn.”

Ta câm lặng. Nghịch thần muốn tạo phản, bắt cóc cũng đâu phải ta sao?

Hắn khẽ thở dài, tay quấn băng trên cổ ta, giọng trĩu nặng thương tiếc: “Tội cho chiếc cổ mảnh mai này…”

Ta đáp: “Không vào hang cọp sao bắt được cọp con? Ta cũng có lòng tin, không chết đâu.”

Rồi cầm thuốc, kéo áo ngài, xử lý vết thương trên lưng… vết kiếm dài một bàn tay, thấy tận xương, kinh tâm động phách.

“Chàng khi ấy không nên để Tống Đế Tuyên buông ta ra.”

Thuốc vừa chạm vết thương, hắn run nhẹ, mồ hôi thấm trán, nhưng vẫn bình thản: “Ta không chắc ý hắn, chẳng dám lấy nàng ra mạo hiểm.”

Ta thoáng khựng, cúi đầu nói nhỏ: “Nhưng dẫu vậy, so với chàng tự mình mạo hiểm, ta thà chàng để ta gánh. Chàng nếu gặp bất trắc, thiên hạ biết làm sao? Chàng càng tỏ ra để tâm ta, hắn lại càng dám hạ sát thủ.”

Thực ra, ta chẳng mấy bận tâm thiên hạ, chỉ muốn biết vì sao hắn chắn một kiếm kia.

Hắn xoay lại nhìn, mày hơi nhíu: “Nàng tin chắc Tống Đế Tuyên không giết nàng?”

Ta cột lại áo, đáp: “Không tin mấy. Nhưng thành đại sự, há chẳng cần mạo hiểm sao? Ta nhất định phải lập đại công, khiến Thái tử cả đời kính trọng ta, mới có thể an vị Hoàng hậu.”

Hắn lại gặng hỏi, nắm tay ta: “Thương Khê Sơn, nàng còn vương vấn Tống Đế Tuyên không?”

Hóa ra hắn nghi ngờ ta thông đồng cùng Cung Thân vương? Ta vội thề son sắt: “Xin Thái tử minh giám, Khê Sơn chỉ mong kề cận ngài, chẳng có hai lòng.”

Hắn bỗng nắm tay ta áp lên ngực, ngữ khí bi thương: “Nhưng hôm đó nàng gọi hắn một tiếng ‘A Tuyên’. Còn với ta, nàng chỉ gọi ‘Thái tử điện hạ’.”

Ta sững sờ. Một bên ta đang biểu lộ trung thành, một bên hắn lại đi ghen tuông?

“Khê Sơn, suốt đường đi, ta nhiều khi bất đắc dĩ. Nhưng điều ta hối tiếc nhất, chính là đã để nàng đến gần Trần quý phi, khiến nàng gặp hắn.”

Ta cười nhạt: “Xin chàng yên tâm, Tống Đế Tuyên kẻ ngu ngốc như thế, ta đâu để mắt. Người khiến ta kính ngưỡng, tất phải có trí tuệ và khí phách của bậc đế quân.”

Ta là một công cụ vì ngôi báu mà được bồi dưỡng, tâm cứng như sắt đá, vài lời đường mật sao lung lay nổi?

Hắn vẫn chưa vui, ôm ta vào lòng, cằm tựa trên tóc, thấp giọng hỏi: “Hôm Trần quý phi phái người giết nàng, vì sao không cầu cứu ta?”

Vì sao ư?

Chim hết cung tàng. Một cung nữ vướng víu cùng Cung Thân vương, sao có thể ở lại bên Thái tử? Nếu bị xử trí, chẳng thà ta tự rời đi. “Bắc Nhiêu” chết đi, ta sẽ mang tên khác, bắt đầu đời mới.

Chẳng ngờ sau đó lại trở thành ái nữ thừa tướng, rồi gả vào phủ Thái tử. Một năm ở bên Tống Đế Thần, ta luôn dè dặt cần mẫn, chẳng dám lơi lỏng.

Có lẽ lòng tận tụy ấy cảm động hắn, hắn ôm ta, dịu giọng nói: “Lần sau chớ thế nữa. Khê Sơn, nàng là thê tử của ta, ta chẳng thể thiếu nàng.”

9.

Tháng chín, Tống Đế Thần đăng cơ, ta được lập làm Hoàng hậu, phụ thân vẫn là Thừa tướng, Quách tướng quân cáo lão hồi hương.

Quách tiểu thư tự xin xuất cung, ta thay Hoàng thượng tiễn nàng. Trời đầu thu cao vời, gió mát trong lành. Ta giữ thiện ý, mông nàng tìm được hạnh phúc, nàng lại khinh khỉnh: “Hừ, Thương Khê Sơn, chớ vội đắc ý. Quân vương vốn bạc tình. Hắn chẳng thích ta, cũng chẳng thật lòng thích ngươi.”

Ta vốn còn hoài nghi việc này, chẳng muốn đáp, chỉ mỉm cười cho qua, dìu nàng lên xe. Nàng thấy ta chẳng tin, bèn ghé tai: “Ngươi có biết trong lòng Hoàng thượng vốn đã có người mình thích không?”

Ta nhướng mày: “Ồ? Là ai?”

“Việc này xưa nay chẳng ai biết. Ta chỉ một lần nghe lén trong mộng, hắn gọi rõ ràng - Vãn Chiếu. Sau ta dò hỏi Vân Liễm, hắn nói hết với ta rồi. Vãn Chiếu là cô nương mà Hoàng thượng thuở thiếu niên si mê, nay đã chết rồi!”

Ta nghẹn lời. Vân Liễm, ngươi lại hồ ngôn bậy bạ gì đây…

“Lẽ ra ngươi còn có thể hy vọng một ngày nào đó nàng già đi nhan sắc phai nhạt. Nhưng nàng đã chết, nàng chính là nỗi hoài tưởng vĩnh hằng trong lòng hắn, ngươi dù xoay xở thế nào cũng chẳng vượt qua nàng được!” Quách tiểu thư ngẩng cao đầu, “Ta so với ngươi thông minh hơn nhiều, ta sớm đã nhìn thấu.”

“Nhất nhập cung môn thâm tự hải. Ta đã chẳng thể thoát, vậy thì chúc Quách tiểu thư vạn sự như ý.”

Ta phất tay, tiễn xe đi xa.

Trời cao, mấy cánh chim ngang trời, hóa thành những chấm nhỏ. Ta đứng lặng nơi cung môn, dõi mắt theo ráng chiều ngũ sắc trải khắp chân trời.

Đột nhiên nhớ lại mười năm trước, cũng vào mùa thu, lúc hoàng hôn tàn tạ, ta quấn áo rách rưới, nép trong bụi phù tang ở góc phố, sợ hãi cái lạnh sắp đến.

Một thiếu niên mặc gấm cưỡi ngựa ngang qua, thoáng liếc, rồi ghìm cương quay lại, hỏi lớn: “Ngươi là ai?”

Ta ngẩng đầu. Ánh tà dương rải vàng lên khắp thân hắn, gương mặt tuấn tú rạng rỡ trong ánh sáng.

Ta nói: “Ta không có tên.”

Hắn đáp: “Vậy ta ban ngươi một cái tên - Vãn Chiếu, được không?”

Ta hỏi: “Thế còn ngài, ngài tên gì?”

“Ta là Tống Đế Thần.” Hắn đưa tay: “Theo ta về, ta sẽ không để ngươi đói bụng nữa.”

Tam hoàng tử thông minh, có thể hứa hẹn vinh hoa, bổng lộc. Nhưng với một tiểu nữ ăn mày, hắn chỉ nói… cho nàng ăn no.

Ta nuốt nước bọt, đứng dậy, đưa bàn tay lem luốc nắm lấy tay hắn ấm áp sạch sẽ.

Từ đó, ta không còn là đứa trẻ lang thang vô danh. Ta có nhiều cái tên… Vãn Chiếu, Bắc Nhiêu, ái nữ của thừa tướng Thương Khê Sơn.

Dẫu đổi bao lần thân phận, ta vẫn là người của Tống Đế Thần.

Vân Liễm, thị vệ thân cận của Hoàng thượng, cũng là người Hải Ảnh Các như ta. Khi ta kín đáo nhắc lại lời Quách tiểu thư, hắn trầm mặc hồi lâu, mới nghiêm trọng nói: “Vãn Chiếu, ta chưa từng hồ ngôn.”

Hắn gọi ta là Vãn Chiếu, không gọi “nương nương”. Ấy chẳng phải thị vệ nói với Hoàng hậu, mà là Vân Liễm đối cùng cố nhân.

Có những lời hắn không thể nói rõ, nhưng ta đã mơ hồ đoán được. Người Trần quý phi sai đến giết ta, vốn đã bị Hoàng thượng mua chuộc. Phụ thân ta cũng nhờ tin mật của ngài mới biết con gái còn sống. Hôn sự Hoàng thượng cùng Thương gia, cũng do ngài chủ mưu.

Từ đầu tới cuối, ta đều ở trong lòng bàn tay hắn.

Mà hắn lại nói, hắn sợ mất ta.

Hắn hối hận không phải vì để ta gặp Tống Đế Tuyên, mà vì biến ta thành một thanh đao quá lạnh lẽo. Hắn chưa từng gọi ta “Vãn Chiếu”, hẳn không muốn ta nhớ mình từng chỉ là một thanh đao trong tay hắn.

Ta vốn lãnh tâm lãnh tình, chẳng thể thương ai. Chỉ có một người, từ buổi chiều thu năm chín tuổi, một cái nhìn, một đời vướng bận.

Hắn là niềm khát vọng sâu nhất trong lòng ta, nhưng ta không dám phó trọn trái tim. Ta kính hắn, trọng hắn, nguyện theo hắn, nhưng chẳng dám nói yêu.

“Hoàng hậu nương nương là mẫu nghi thiên hạ, Hoàng thượng đối đãi với người vô cùng tốt.” Nguyệt Thư theo hầu, thấy ta đứng dưới ráng chiều trông quá đơn chiếc, bèn khuyên nhủ, “Trời đã muộn, xin người hồi cung.”

Ta bật cười

10. Ngoại truyện

Sau khi được phong làm Thái tử, việc đầu tiên mà Tống Đế Thần làm chính là đến bái kiến Thương Thừa tướng, một là để tạ ơn nhiều năm dạy dỗ, hai là mong ông phái người đến chỗ Trần Quý phi cứu một cung nữ.

“Về sau, nàng chính là tiểu nữ của Thương gia.”

Thương thừa tướng vuốt chòm râu, hỏi: “Có chuyện tốt như vậy sao? Trợ giúp Điện hạ làm Thái tử lại còn không công tặng lão phu một ái nữ?”

Tống Đế Thần cười đáp: “Tiên sinh nói đùa rồi. Thực không giấu giếm, cung nữ kia chính là người trong lòng ta, ta muốn cưới nàng làm chính thê. Nàng cũng thông minh xuất chúng, có tài thống lĩnh lục cung, xứng làm mẫu nghi thiên hạ. Ta chỉ muốn cho nàng một thân phận.”

Thương thừa tướng nghĩ thầm, ba đứa con trai đã đủ khiến người nhức đầu, nếu có thêm một tiểu nữ nhi nuôi dưỡng trong phủ, cũng là chuyện hay.

“Đã nhập phủ Thừa tướng, tất nhiên phải theo họ Thương. Đứa nhỏ này nên đặt tên gì thì hay?”

“Nàng trước kia gọi là Vãn Chiếu.”

Buổi đầu gặp gỡ, nàng ngồi dưới khóm phù tang, tóc tai rối bời, áo quần tả tơi, thế nhưng vẫn không che được một đôi mắt đẹp như sao. Chàng thiếu niên khi ấy liền nghĩ đến câu từ: Vị quân trì tửu khuyến tà dương, thả hướng hoa gian lưu vãn chiếu.

Không vì điều chi khác, chỉ muốn nhìn nàng thêm một khắc.

“Về sau gọi là Thương Vãn Chiếu?”

“Không, phải đổi sang một cái tên mới. Ta đã nghĩ xong rồi.” Tống Đế Thần cầm bút, viết xuống hai chữ Khê Sơn.

Ta gặp nàng, liền cảm thấy núi khê mỹ lệ thay.

Sau khi đăng cơ, việc đầu tiên mà Tống Đế Thần làm khi rảnh rỗi cũng là đến phủ của Thương Thừa tướng. Vừa bước vào thư phòng, chàng liền đưa tay xoa trán than: “Tiên sinh, gần đây triều thần luôn giục trẫm nạp phi, ồn ào đến mức nhức đầu, phiền ngài thay trẫm ngăn lại một chút.”

Từ khi Quách phi xin rời cung, trong hậu cung chỉ còn Hoàng hậu hầu hạ quân vương, bá quan văn võ tự nhiên chen nhau muốn đưa con gái, cháu gái vào.

Thương thừa tướng dò hỏi: “Bệ hạ, người thật sự không định nạp phi sao?”

Tống Đế Thần khẽ cười: “Khê Sơn khác với những nữ tử tầm thường. Trẫm đã nuôi dạy nàng quá thông minh, đến một chút thua thiệt cũng chẳng chịu nhận. Muốn nàng tâm tâm niệm niệm chỉ có trẫm, thì trẫm cũng chỉ có thể đem trọn vẹn chính mình ra đổi. Huống hồ, ngày trước một mình Quách thị đã khiến trẫm đau đầu, chẳng nguyện có thêm kẻ khác. Hậu cung tuy rộng, nhưng chỉ cần có Hoàng hậu là đủ.”

Văn Cảnh năm thứ ba, mùa thu, Đế Hậu sinh hạ đứa con đầu lòng, là một hoàng tử. Trong yến tiệc đầy tháng, Thương thừa tướng nhập cung thăm cháu. Hoàng thượng vui mừng chẳng khác gì một đứa trẻ được cho kẹo, bế tiểu hoàng tử xoay vòng, vừa cười vừa trêu: “Mộc Tê, đây là ngoại công của con, mau gọi một tiếng ngoại công!”

Tiểu hoàng tử ê a hai tiếng, khiến lão Thừa tướng mừng khôn xiết: “Thật không ngờ ta lại nhặt được một cái chức ngoại công thế này!”

Hoàng hậu được cung nữ đỡ từ sau bình phong đi ra, lão Thừa tướng thầm kêu không ổn, biết mình lỡ miệng, bèn gượng cười hai tiếng. Nào ngờ Hoàng hậu không lấy làm kinh ngạc, chỉ dịu dàng nhìn Hoàng thượng, khẽ mỉm cười.

Nàng vốn là nữ tử thông tuệ, hiểu rõ khi nào nên giả vờ hồ đồ. Nhưng tâm ý của chàng, nàng đều đã hiểu cả.

HOÀN.

Chương trước
Loading...