Chỉ Hôn

2



 

Ta làm bộ ngây thơ:

“Tỷ tỷ nghĩ nhiều rồi. Muội chỉ nói thật. Tỷ tỷ vốn huệ chất lan tâm, muội tự thấy không bằng.”

Nàng nhìn ta chằm chằm trong chốc lát, rồi bất chợt nở nụ cười:

“Muội thật sự đã trưởng thành rồi. Thôi vậy, sau này trong cung, chúng ta vẫn nên đồng tâm hợp lực mới phải.”

“Tỷ tỷ nói rất phải.”

Nàng đi rồi, ta đóng cửa lại, khẽ bật cười lạnh.

Chạng vạng, Tôn ma ma mang sách dạy cung quy đến.

Ta nhân cơ hội đưa bà một túi gấm:

“Ma ma vất vả rồi, đây là chút tâm ý.”

Tôn ma ma bóp nhẹ túi gấm, bên trong là mấy thỏi vàng hạt dưa.

Bà hạ giọng nói:

“Lâm nhị tiểu thư khách khí rồi. Lão nô xin nói nhiều một câu: phúc tuyển sắp tới, tài nghệ là trọng yếu. Hoàng hậu nương nương đặc biệt yêu thích Cố Tú, cũng thích cầm nghệ. Còn Thái t.ử điện hạ... lại nghiêng về cờ nghệ và cưỡi ngựa săn bắn.”

“Đa tạ ma ma chỉ điểm.”

“Còn nữa,” giọng Tôn ma ma hạ thấp thêm một phần.

“Tiểu thư Lâm Ngọc Thù mấy hôm nay thường xuyên tới cung Hiền phi uống trà. Nhị tiểu thư hành sự, nên cần cẩn trọng hơn.”

Trong lòng ta lập tức vang lên tiếng chuông cảnh báo.

Hiền phi là sinh mẫu của Nhị hoàng tử, mà Thái t.ử cùng Nhị hoàng t.ử bất hòa — cả triều đều rõ.

Lâm Ngọc Thù lại có thể sớm nắm được đầu mối, kết giao với Hiền phi.

Tiễn Tôn ma ma rời đi, ta ngẫm kỹ lại chuyện kiếp trước.

Phải rồi.

Sau khi Lâm Ngọc Thù được chọn làm Thái t.ử phi, gia tộc Hiền phi lập tức được đề bạt.

Thế lực Nhị hoàng t.ử cũng lên cao vùn vụt.

Mà kẻ ra tay đ.á.n.h c.h.ế.t ta — Hoài Nam Quận vương — chính là người trong phe Nhị hoàng tử.

Thì ra, ngay từ đầu, nhà họ Lâm đã dẫm hai chân trên hai thuyền.

Vừa muốn bám vào Thái tử, lại chẳng dám đắc tội với Nhị hoàng tử.

Tính toán thật hay.

Mười ngày trước phúc tuyển, Trữ Tú cung tổ chức buổi diễn tập tài nghệ.

Chư vị quý nữ ai nấy đều trổ tài hết bản lĩnh: cầm kỳ thi họa, ca vũ thêu thùa, khiến người ta hoa mắt không kịp nhìn hết.

Lâm Ngọc Thù trình diễn một khúc 《Cao Sơn Lưu Thủy》, tiếng đàn tinh tế, ý cảnh sâu xa, khiến toàn sảnh đường tán thưởng không ngớt.

Đến lượt ta, ta chọn thêu thùa.

Trên nền khăn lụa trắng tinh, ta dùng kỹ pháp Cố Tú, thêu một bụi lan thanh u.

Mũi kim tỉ mỉ, phối màu nhã nhặn, tinh xảo nhất là những giọt sương trên lá lan, dùng chỉ đặc biệt, dưới ánh sáng phản chiếu, trông như thật sự long lanh đọng nước.

Ma ma phụ trách giám khảo xem qua, gật đầu liên tục:

“Kỹ nghệ Cố Tú này, không khổ luyện mười năm khó lòng đạt được. Lâm nhị tiểu thư tuổi trẻ như thế, quả thực hiếm có.”

Đúng lúc ấy, Hoàng hậu nương nương đến tuần tra.

Bà đi tới trước mặt ta, cầm chiếc khăn lên ngắm kỹ, trong mắt hiện rõ ý tán thưởng:

“Đường kim khéo léo. Cách thêu giọt sương này… chẳng phải là ‘châu quang châm’ – kỹ pháp đã thất truyền từ lâu sao?”

“Nhãn lực của nương nương quả là tinh tường.” Ta cung kính đáp.

“Phương pháp thêu này là do ngoại tổ mẫu của thần nữ truyền lại, thần nữ ngu dốt, chỉ học được đôi chút.”

“Ngươi nói ngoại tổ mẫu ngươi là…”

“Là Cố Vân Tú, Cố thị ở xứ Giang Nam.”

Trong mắt Hoàng hậu thoáng ánh kinh ngạc:

“Hóa ra là truyền nhân của Cố đại gia. Năm xưa bản cung từng được Cố đại gia chỉ dạy chút thêu pháp, đáng tiếc… thôi, đều là chuyện cũ.”

Bà đặt khăn xuống, giọng hòa hoãn:

“Hãy chuẩn bị cho tốt. Bản cung chờ mong biểu hiện của ngươi ở kỳ phúc tuyển.”

“Tạ ơn nương nương.”

Hoàng hậu vừa đi khỏi, sắc mặt Lâm Ngọc Thù liền trầm xuống rõ rệt.

Tối hôm ấy, nàng ta đến tìm ta:

“Muội học Cố Tú từ khi nào? Sao tỷ lại chưa từng hay biết.”

“Là ngoại tổ mẫu dạy khi còn sống. Về sau rảnh rỗi, muội lấy ra thêu chơi.” Ta nói qua loa.

Thời điểm ấy, nàng ta vẫn còn ở trang viện.

“Muội đúng là giấu tài giỏi lắm.”

Ngọc Thù mỉm cười, nhưng nụ cười chẳng hề chạm đến đáy mắt.

“Chỉ là, trong Trữ Tú cung này, phô trương quá mức chưa hẳn là chuyện tốt. Muội nên nhớ: cây cao trong rừng, gió tất lay.”

“Muội xin ghi nhớ lời dạy của tỷ tỷ.”

Ta nhu thuận đáp lời, trong lòng lại cười lạnh.

Vội thế sao?

Màn hay còn ở phía sau.

Ba ngày trước phúc tuyển, Trữ Tú cung xảy ra một chuyện.

Hiền phi nương nương ban thưởng cho mỗi quý nữ một đóa cung hoa, tỏ ý khích lệ.

Ta nhận được một đóa hải đường bằng lụa, chế tác tinh xảo, sắc xảo đáng yêu.

Thế nhưng, đóa mẫu đơn lụa của Lâm Ngọc Thù lại đột nhiên biến mất.

Ngay sau đó, một đóa mẫu đơn giống hệt được phát hiện dưới đáy tráp trang điểm của ta.

Nàng ta lập tức ứa lệ, hướng về ma ma phụ trách điều tra, vừa khóc vừa nói:

“Ngọc Thù không hiểu vì sao nó lại ở đó… Nếu muội muội thích đoá mẫu đơn này, nói thẳng với ta là được, cớ sao phải làm thế…”

Trong chốc lát, mọi ánh mắt đều dồn về phía ta.

Trộm vật thưởng trong cung là trọng tội.

Nhẹ thì bị trục xuất khỏi cung, nặng có thể liên lụy cả tộc.

Kiếp trước, Lâm Ngọc Thù từng dùng chiêu này, vu oan ta trộm ngọc bội của nàng, khiến ta bị phạt quỳ từ đường ba ngày.

Giờ lại giở lại trò cũ, đúng là thành thục đến quen tay.

Ta bình thản nhìn đóa hoa lụa kia, chợt mở miệng:

“Chẳng hay, tỷ tỷ có thể cho muội xem kỹ lại đóa hoa này được không?”

Lâm Ngọc Thù do dự một lát, rồi vẫn đưa đóa hoa cho ta.

Ta nhận lấy, ngắm kỹ, chợt mỉm cười:

“Tỷ tỷ, đóa hoa lụa này, không phải thứ được Hiền phi nương nương ban thưởng.”

“Muội nói bậy gì vậy? Rõ ràng giống y như đúc!” Nàng ta vội phản bác.

“Chỉ là giống về hình dáng mà thôi.” Ta giơ đóa hoa lên hứng ánh sáng.

“Cung hoa của Hiền phi nương nương, viền cánh hoa dùng chỉ dệt pha kim tuyến, dưới ánh mặt trời sẽ lóe lên tia sáng lấp lánh. Còn đóa hoa lụa này… không có.”

Quả thật, Lâm Ngọc Thù đã lén giấu đóa mẫu đơn thật vào tráp trang điểm của ta.

Chỉ là, ta từng nhiều lần bị nàng vu hãm, nên những thủ đoạn như vậy ta đã quá quen thuộc.

 

Ở nhà, phụ mẫu thiên vị, dù sơ hở rõ ràng đến đâu, cũng đều nghe theo lời nàng.

Nhưng đây là trong cung — không ai còn nguyện ý diễn cùng nàng nữa.

Chư vị quý nữ tiến lại gần xem, quả nhiên như lời ta nói.

Sắc mặt Lâm Ngọc Thù lập tức biến đổi.

Ta lại nói tiếp:

“Hơn nữa, cung hoa của Hiền phi nương nương, ngay giữa nhụy đều có thêu một chữ ‘Hiền’ nho nhỏ. Còn đóa này… không hề có.”

“Tỷ tỷ chưa hề kiểm tra kỹ, đã khẳng định mình bị mất. Chẳng lẽ trên đời này, chỉ có tỷ mới xứng dùng mẫu đơn lụa sao?”

Ma ma chưởng sự nhận lấy đóa hoa, quan sát kỹ, trầm giọng:

“Đúng là không có.”

Lâm Ngọc Thù luống cuống:

“Sao có thể không phải… Chắc chắn có kẻ hãm hại, cố ý ly gián tình cảm tỷ muội chúng ta. Mong ma ma minh xét.”

Ánh mắt ma ma lạnh lùng:

“Nghe nói Đại tiểu thư nhà họ Lâm từ nhỏ đã được sủng ái, không chỉ chiếm hết xiêm y trang sức của muội muội, nay vào cung rồi vẫn còn cao ngạo như thế. Làm mất đồ thì không chịu nhận, lại muốn đổ tội cho người khác — quả đúng là ‘huệ chất lan tâm’!”

“Lão nô sẽ bẩm báo sự thật lên Hoàng hậu nương nương.”

Lời ấy, chẳng khác nào tát thẳng vào mặt.

Sắc mặt Lâm Ngọc Thù tái nhợt không còn giọt máu.

Tối hôm ấy, nàng ta xông vào phòng ta, chẳng còn chút vẻ dịu dàng thường ngày.

“Lâm Ngọc Nhiêu, ngươi cố ý!”

Ta vẫn thong thả thêu khăn, đầu không buồn ngẩng lên:

“Tỷ tỷ nói gì, muội nghe không hiểu.”

“Ngươi đã sớm biết ta sẽ dùng chiêu này, nên cố tình chuẩn bị sẵn một đóa hoa giả đúng không?” Giọng nàng nghiến răng ken két.

“Từ khi nào, ngươi đã bắt đầu tính kế ta?”

Ta buông kim chỉ, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt nàng:

“Lời này của tỷ thật lạ.”

“Muội đâu có lấy đồ của tỷ, hoa lụa của muội thì vẫn ở yên đó. Sao lại thành muội tính kế tỷ được?”

Nàng trừng mắt nhìn ta hồi lâu, rồi bỗng bật cười:

“Tốt, rất tốt. Là ta đã xem nhẹ ngươi rồi.”

“Nhưng Lâm Ngọc Nhiêu, ngươi tưởng làm vậy là có thể thắng được ta? Đừng quên, phụ thân mẫu thân đứng về phía ai. Tất cả tài nguyên nhà họ Lâm, đều là của ta. Ngươi — một đứa con bị bỏ rơi, lấy gì tranh với ta?”

“Ta không tranh.”

Ta điềm nhiên đáp.

“Ta chỉ lấy lại những gì vốn thuộc về ta.”

“‘Thuộc về ngươi’?” Nàng cười khẩy.

“Trên đời này có gì là của ngươi? Là sự yêu thương của phụ thân? Là sự quan tâm của mẫu thân? Hay là tài lực của nhà họ Lâm? Lâm Ngọc Nhiêu, ngươi tỉnh lại đi.”

Trong lòng ta khẽ nhói lên, nhưng nét mặt vẫn bình thản như nước:

“Đêm đã khuya. Tiễn khách.”

Hôm phúc tuyển, trời trong vắt như ngọc.

Ba mươi vị quý nữ, qua từng vòng tuyển chọn, nay chỉ còn lại mười người.

Hoàng hậu đoan trang ngồi ở thượng vị, Thái t.ử ngồi bên trái.

Đây là lần đầu tiên ta trông thấy Thái t.ử Chu Cảnh Thần.

Hắn vận mãng bào màu vàng nhạt, dung mạo tuấn tú, khí chất ôn hòa, chỉ là thần sắc có phần lãnh đạm, dường như chẳng mấy hứng thú với cuộc tuyển phi này.

Buổi trình diễn tài nghệ bắt đầu.

Lâm Ngọc Thù tấu một khúc 《Phượng Cầu Hoàng》, tiếng đàn du dương, thấm đượm tình ý.

Thái t.ử nghe xong, khẽ gật đầu, nhưng vẻ mặt vẫn chưa hề lay động.

Đến lượt ta, ta dâng lên một bức thêu.

Không phải khăn tay, mà là một bức bình phong thêu cỡ nhỏ.

Trên đó là một phần trích họa từ 《Hàn Hy Tái Dạ Yến Đồ》.

Nhân vật sinh động như thật, tà áo phiêu dật, đến chén rượu món ăn trên yến tiệc đều tinh xảo rõ nét.

Kỳ diệu hơn cả, ta dùng kỹ pháp thêu hai mặt — một mặt là cảnh tiệc tùng nhộn nhịp, mặt kia lại là cảnh vắng lặng đơn độc nơi bờ sông tuyết lạnh, bóng người câu cá lẻ loi.

Một bên phồn hoa, một bên tịch mịch, đối lập rành rẽ.

Hoàng hậu xem qua, lộ rõ vẻ vui mừng:

“Kỹ nghệ thêu hai mặt này, đến cả Cố đại gia năm xưa cũng chưa chắc đạt đến mức ấy. Ngươi tuổi còn nhỏ, mà công phu đã thâm sâu thế này.”

Thái t.ử cũng nghiêng mắt nhìn sang, ánh mắt dừng lại trên bức họa hồi lâu, bỗng lên tiếng:

“Chính – phản hai mặt, ý cảnh khác biệt. Lâm nhị tiểu thư chọn đề tài này, là có dụng ý gì?”

Ta cúi đầu đáp:

“Hồi bẩm điện hạ, thần nữ cho rằng: đời người như một bức thêu — một mặt là thứ người khác trông thấy, một mặt là điều bản thân che giấu. Yến hội rồi cũng tàn, cô tịch mới là bất tận. Biết nhìn ra vắng lặng giữa phồn hoa, mới là sáng suốt.”

Trong mắt Thái t.ử thoáng hiện ý kinh ngạc, nhìn ta thật sâu một cái.

“Sáng suốt…” hắn lặp lại hai chữ ấy, sau đó quay sang Hoàng hậu:

“Mẫu hậu, nhi thần cảm thấy nữ t.ử này không tệ.”

Hoàng hậu mỉm cười gật đầu.

Cuối cùng, kết quả phúc tuyển — ta cùng Lâm Ngọc Thù đều được chọn vào danh sách chung tuyển.

Ngoài ra còn ba vị quý nữ khác:

Một là thiên kim của Trấn Bắc hầu, một là ái nữ của Lễ bộ Thượng thư, còn lại là con gái một vị Quận vương.

Trở về Trữ Tú cung, sắc mặt Lâm Ngọc Thù đã khó coi đến cực điểm.

Đêm trước ngày chung tuyển, Trữ Tú cung đột nhiên xảy ra hỏa hoạn.

Điểm phát hỏa — chính là gần phòng ta.

Giữa lúc khói đen cuồn cuộn, ta bị sặc khói mà choàng tỉnh, cuống quýt lao ra khỏi phòng.

Trong cơn hỗn loạn, có người bất ngờ đẩy mạnh từ sau lưng ta.

Thân hình ta loạng choạng lao về phía trước, suýt nữa thì ngã nhào vào biển lửa.

Ngay khoảnh khắc ấy, một cánh tay mạnh mẽ bất ngờ vòng qua eo, kéo ta lại.

Ngẩng đầu lên, ánh mắt ta va phải một đôi con ngươi trong trẻo lạnh lùng.

Là Thái tử.

Hắn mặc thường phục, dường như chỉ là tình cờ đi ngang qua.

“Điện hạ…” Ta vẫn còn kinh hoảng, thở dốc không ngừng.

“Cẩn thận.” Hắn buông tay, giọng nói bình thản.

“Trung cung xảy ra hoả hoạn, tuyệt chẳng phải chuyện nhỏ. Nàng nên tới nơi an toàn trước.”

“Tạ điện hạ đã cứu mạng.”

Hắn khẽ gật đầu, xoay người chỉ huy cung nhân dập lửa.

Ta lùi về một bên, lòng lạnh buốt.

Cú đẩy khi nãy — rõ ràng là có kẻ muốn ta c.h.ế.t.

Ngoài Lâm Ngọc Thù, còn ai vào đây?

Chương trước Chương tiếp
Loading...