Bức Màn Đêm Trong Đông Cung

1



1

Một đêm hoang đường, ta không nhớ nổi đã là lần thứ mấy tắm trong suối nước nóng này.

Ta lười biếng nằm rạp bên mép hồ, để mặc người đàn ông phía sau xoa bóp nơi chiếc eo sắp gãy.

Ngón tay hắn chạm đến chỗ nhạy cảm, ta không nhịn được khẽ bật tiếng rên.

Người đàn ông chẳng nói chẳng rằng, từ phía sau nghiêng người ép sát, bàn tay dày chai tùy ý vuốt ve phần lưng eo mềm mại.

Ta ngứa ngáy, khẽ cựa mình trốn tránh.

Minh Yến vỗ nhẹ một cái, rồi lại hăng hái tiếp tục.

Hắn là võ tướng, tinhlực dồi dào đến kinh người.

Ta vừa thở vừa oán than:

“Điện hạ, thiếp muốn ngủ rồi.”

Hắn chỉ cười trầm thấp, không ngại mồ hôi, hôn lên trán ta còn đẫm ướt, rồi bế ta lên ngang người, dọc theo mật đạo đưa về Đông cung.

Dưới ánh sáng mờ của bình minh, hắn tháo dải lụa vẫn bịt mắt ta suốt đêm, hỏi khẽ:

“Ta là ai?”

Ta bực mình vì bị quấy rầy giấc ngủ, gạt tay hắn:

“Điện hạ Thái tử, xin chớ trẻ con như thế.”

Ngoài cửa, bà mụ đã bắt đầu hô gọi ta dậy hành lễ sáng.

Minh Yến bất mãn, véo nhẹ má ta:

“Tối nay lại tính sổ với nàng.”

Đợi hắn đi rồi, ta mở mắt, chẳng còn chút buồn ngủ nào.

Giữa trưa, nghe nói Thái tử cùng vài hoàng đệ tụ họp, với thân phận là một Thái tử phi hiền đức, ta chuẩn bị hoa quả và điểm tâm mang đến.

Từ xa đã nghe giọng nói oang oang của Tam hoàng tử Minh Dương vọng ra từ thuỷ tạ:

“Miệng nhỏ như anh đào, tay mềm như ngọc, da trắng tựa tuyết, đúng là mỹ vật trời ban!”

Một tràng tiếng cười phụ họa vang lên:

“Vẫn là hoàng huynh hào phóng, không giữ riêng của mình.”

“Cửu đệ, ngươi nói có phải không?”

Giữa tiếng cười, người đàn ông ấy khẽ liếc về phía ta, ánh mắt thẳng tắp như xuyên đến tận đáy lòng.

Thái tử uống một ngụm rượu, tay còn nắm lấy một bàn tay mảnh mai, cười nhạt:

“Nàng thay Tình nhi vào cung gả cho ta, sớm nên biết, nhà đế vương không phải nơi ai cũng có thể bước chân.”

“Nhưng quy củ như cũ, có thể vui chơi, chớ để sinh con.”

Những kẻ có mặt nơi đó đều là phe cánh của Thái tử, dĩ nhiên răm rắp hùa theo.

“Thái tử ca ca,” giọng Lê Tình run run xen lẫn tiếng nghẹn, “dù sao nàng cũng là tỷ tỷ của thiếp, bị giấu trong bóng tối bao năm, thật khiến người đau lòng.”

Thực ra, nàng không phải muội ruột của ta.

Nàng là con gái của phụ thân ta và kế thất Tần thị, mà Tần thị lại là muội muội ruột của Tần Quý phi, thân mẫu Thái tử Minh Nguyệt.

Từ nhỏ, Lê Tình được Quý phi nuôi trong cung, cùng Thái tử lớn lên, tình cảm khăng khít, sớm đã có ý kết thân.

Lẽ ra mọi chuyện sẽ thuận như thế, nếu không có lần ta vô ý rơi xuống hồ sen trong ngự hoa viên, được Thái tử cứu lên.

Hoàng thượng lúc ấy cười bảo:

“Trong truyện thường nói, cứu mạng thì nên lấy thân báo đáp, quả là trời định nhân duyên.”

Một câu “thiếp đã có người trong lòng” còn chưa kịp thốt ra, đã bị nuốt ngược trở lại.

Ngày ta và Minh Nguyệt thành thân, trong cung còn ban tấm biển “Thiên tứ lương duyên”, biểu thị ơn vua sâu dày.

Chỉ là, ông trời trêu ngươi, khiến thiên hạ thêm vài kẻ khổ tâm.

Đêm trước khi xuất giá, Lê Tình quỳ gối trước mặt ta, nghẹn ngào van nài:

“Tỷ tỷ, muội chưa từng cầu xin tỷ điều gì, lần này hãy để muội thay người gả cho Thái tử ca ca, được không?”

“Trời ban hôn chỉ, nếu bị phát hiện là dối vua, Lê gia sẽ bị tru di cửu tộc, muội có hiểu không?”

“Chỉ cần được gả cho huynh ấy, muội không sợ hậu quả nào cả.”

Ta chỉ biết lắc đầu, nàng không sợ, nhưng ta sợ.

Ta đã xem nhẹ lòng chấp niệm của họ đối với tình yêu.

Tưởng Thái tử là người hiểu lễ nghĩa, ai ngờ đêm tân hôn, hắn bỏ ta lại một mình trong phòng trống.

Từ đó, ta trở thành trò cười khắp hoàng thành.

Thất hoàng tử Minh Nguyên cười ha hả:

“Lần sau ta sẽ nói trắng ra cho nàng ta biết, thật muốn xem bộ dạng lạnh lùng cao ngạo ấy khi hay rằng mình bị chúng ta thay phiên ‘sủng hạnh’ sẽ ra sao!”

Lê Tình vội phụ họa:

“Tỷ tỷ ta nhìn vậy thôi, trong lòng chắc hẳn vui mừng lắm, được hầu hạ các hoàng tử, là phúc lớn đấy chứ.”

Nàng cố ý nhấn mạnh hai chữ “các hoàng tử”, như sợ người khác không nghe rõ.

Từ hành lang, ta vừa bưng khay hoa quả vừa định bước vào, thì phát hiện trước mặt đã có người đứng đó từ khi nào.

 

Minh Yến khoanh tay, khóe môi cong lên nụ cười khó đoán.

Giọng hắn vang rõ:

“Hoàng tẩu sao không vào?”

Tiếng nói vừa dứt, cả thủy tạ lập tức im bặt.

Ta nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt hắn ngập tràn khiêu khích.

Màn trướng vén lên, Lê Tình vội chạy đến, làm bộ thân thiết nắm tay ta:

“Tỷ tỷ đến lâu chưa, Thái tử ca ca đợi tỷ mãi đấy.”

Cổ tay ta vẫn hằn dấu vết tội lỗi của đêm qua, mỏi nhừ đau rát, theo phản xạ định rút tay về.

Nàng lại nắm chặt, khay hoa quả sắp rơi, may mà Minh Yến đứng cạnh đưa tay đỡ lấy.

Thái tử cau mày:

“Nàng đến khi nào, sao không có ai báo?”

Hắn xưa nay chẳng muốn thấy mặt ta trong thủy tạ này.

Bên cạnh, Lê Tình nụ cười rạng rỡ:

“Là Cửu hoàng đệ bảo thiếp mời tỷ ấy vào, thiếp chỉ nghe lời thôi mà.”

2

Chuyện đổ lỗi vốn là sở trường của ta.

“Để đồ lại rồi lui ra.”  Thái tử gằn giọng, trong mắt tràn chán ghét.

“Điện hạ,” ta cố tình hỏi, “tối nay có cần… để đèn chăng?”

Mọi người xung quanh đều cố nín cười, chỉ khiến hắn càng cau mày:

“Cái gì?”

“Đêm qua… Điện hạ hình như bị đau lưng, hôm nay thiếp đã sai người chuẩn bị dược dục cho ngài.”

Sắc mặt Minh Nguyệt khi ấy xanh mét, chỉ thốt được hai chữ:

“Cút ra!”

Hai chữ đó lại hợp ý ta vô cùng.

Rời thủy tạ, nhớ lại khuôn mặt biến sắc của hắn, trong lòng ta hả hê đến cực điểm.

Ở chốn thâm cung này, khiến hắn nổi giận được coi là niềm vui duy nhất của ta.

Đêm xuống, tiếng bước chân quen thuộc lại vang lên.

Tấm lụa mềm khẽ bịt lấy mắt ta.

Hơi thở nóng bỏng phả bên cổ, làn da râm ran ngứa ngáy.

“Điện hạ, dược dục mà thiếp chuẩn bị…”

Lời chưa dứt, đã bị nuốt trọn trong nụ hôn cuồng dại.

Ta hé mắt, dải lụa hôm nay là thứ ta đã đổi, là tơ mỏng từ Tây Vực tiến cống, tuy cũng màu đen, nhưng mỏng đến mức không che nổi gì.

Khuôn mặt của Minh Yến hiện ra rõ ràng trước mắt.

Hắn khẽ hỏi, giọng khàn mà ám muội:

“Nàng nói xem, ta có cần tắm thuốc không?”

Võ tướng vốn không chịu thua ở bất kỳ chiến trường nào, dù là trên giường.

“Điện hạ có thể thử,” ta thở gấp, “bài thuốc đó do lão đại phu ngoài thành kê đấy…”

Tiếng thở của hắn ngày càng nặng, khiến ta chẳng còn nói được nguyên câu.

“Giờ thì sao? Ta còn cần tắm thuốc không?”, Hắn cắn nhẹ vành tai ta, giọng cười khàn khàn.

Đêm ấy, ta hoàn toàn mất sạch sức lực, chỉ biết mặc hắn tung hoành, để hắn công thành chiếm đất, không lưu lại mảy may phản kháng.

3

Lần đầu tiên ta phát hiện ra bí mật này, là sau nửa năm cô độc trong tẩm điện trống vắng.

Tin đồn “Thái tử phi không được sủng, là kẻ khiến chồng chán ghét” lan đến tận tai Hoàng đế.

Thái tử Minh Nguyệt lập tức bị triệu vào Thái An điện.

Vì thể diện của nhà họ Lê, đêm ấy, hắn miễn cưỡng bước vào phòng ta.

Giữa đêm, mắt ta bịt kín bằng dải lụa, nến trong phòng cũng tắt.

Thiên hạ đồn ta phóng túng kiêu căng, ngu muội không hiểu lễ nghi,

nhưng ngu dại đâu có nghĩa là không biết phân biệt,

bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn của người đàn ông phía sau, sao có thể là của kẻ quanh năm chỉ quen cầm bút, chứ chẳng từng cầm đao?

Dù ánh đèn lờ mờ, ánh trăng vẫn xuyên qua lớp lụa, soi lên gương mặt góc cạnh,

chính là Cửu hoàng tử Minh Yến, người anh tuấn trác tuyệt, công cao hiển hách,

là giấc mộng của vô số tiểu thư danh môn kinh thành.

Đông cung canh phòng nghiêm ngặt như thế, nếu không có ý chỉ của Thái tử,

hắn sao có thể tự do ra vào nội điện?

Lời đồn trong hoàng thành có thể giết người.

Muốn sống sót ở nơi này, ta chỉ còn cách thuận theo, không có lựa chọn thứ hai.

Quả nhiên, sáng hôm sau, tấm lụa hồng tượng trưng cho “tiết hạnh” đã khiến miệng đời trong cung phải im lặng.

Khi ấy ta mới hiểu, thế nào gọi là Thái tử phi, thế nào gọi là “vinh hoa phú quý”.

Một nữ nhân không được yêu thương, chỉ là món đồ mà đàn ông có thể tùy ý ban tặng, đổi chác.

Ta giam mình trong phòng suốt một ngày.

Đêm xuống, hương trầm lan nhẹ bên mũi, dải lụa lại che lên mắt ta.

Ta vòng tay ôm cổ hắn, khẽ đặt lên môi hắn một nụ hôn:

“Điện hạ, triều vụ bận rộn, không ngờ ngài còn nhớ đến thiếp.”

Sau đó, mọi thứ đều thuận theo tự nhiên.

Lần thứ hai, ta tình cờ phát hiện khi đi ngang cung chính của Lê Tình, trong phòng nàng thường vọng ra tiếng nam nhân.

Ban đầu ta tưởng là Thái tử đến tư tình, cho đến một buổi sớm, trông thấy Tam hoàng tử Minh Dương ra ngoài, nét mặt thỏa mãn như mèo vừa trộm cá.

Khi ấy ta mới hiểu vì sao mấy vị hoàng đệ vốn chẳng thân thiết, bỗng dồn dập gửi tặng ta những món quý trong kinh,

trâm ngọc, châu báu, cổ họa, kim ngân.

Ta còn tưởng họ muốn cầu cạnh gì đó.

Thì ra… họ nhận nhầm người, tưởng Lê Tình là ta.

Ngày nàng nói muốn vào Đông cung “bầu bạn” cùng ta,

Minh Nguyệt lại viện cớ nàng sức yếu, bảo ta dọn khỏi chính điện, nhường chỗ cho nàng.

 

Ban đầu ta không đồng ý, nhưng nàng rưng rưng, nắm lấy tay áo hắn, giọng run run:

“Không sao đâu, nếu tỷ không muốn, muội cũng chẳng dám ép.”

Nói rồi còn khẽ ho vài tiếng, tỏ vẻ yếu ớt.

Minh Nguyệt chẳng thèm do dự, phất tay:

“Chuyển Thái tử phi đến tẩm điện bên cạnh.”

Cũng chẳng trách mấy vị hoàng đệ kia, ai lại nghĩ chính điện của Đông cung,

lại để người khác ở ngoài Thái tử phi.

Thế nên, quà tặng của họ, ta cứ thản nhiên mà nhận.

4

Không chỉ quà tặng, mấy vị hoàng đệ ấy còn thay nhau “thăm hỏi” ta.

Cùng ta lên hương lễ Phật, cùng xem hát trong hí lâu,

thậm chí có khi Minh Yến còn dẫn ta ra giáo trường xem quân sĩ luyện võ.

So với việc ở Đông cung phụ giúp Minh Nguyệt mưu cầu lòng người,

những ngày ấy thật thong dong tự tại.

Thái tử phi, không chỉ là vợ của Thái tử,

mà còn là một vị “nội quân sư”, một người phụ nữ phải dùng tiếng cười và lễ độ để thay phu quân lôi kéo lòng thần.

Nhờ vậy, ta trong cung cũng dần được tiếng “hiền đức đoan trang”.

Thế mà, cuối cùng, hắn chỉ nói lạnh nhạt:

“Chuyện tâm kế thủ đoạn, Tình nhi chưa bao giờ làm ra.”

Câu nói ấy đã khiến bao năm ơn nghĩa trong lòng ta hóa thành tro tàn.

Từ ngày ấy, ta giao hết việc trong cung cho Lê Tình,

nàng thích giả nhân giả nghĩa, cứ để nàng làm.

Đêm xuống, Minh Yến lại nhẹ nhàng che mắt ta:

“Nếu sau này đổi người khác, Thái tử phi cũng sẽ chẳng biết đâu.”

Ta vuốt lên vết chai trong tay hắn, mỉm cười khẽ:

“Điện hạ nói đùa rồi, thiếp sao có thể quên được người mình yêu.”

Dù cùng là dải lụa bịt mắt, nhưng phân biệt Minh Nguyệt và Minh Yến lại dễ như trở bàn tay.

Mùi hương của Minh Nguyệt luôn nồng nặc phấn son đàn bà.

Còn Minh Yến, dù quanh năm luyện binh, mỗi khi đến đều tắm rửa sạch sẽ, áo mang hương trầm và xà phòng thoang thoảng.

Sự khác biệt lớn nhất chính là ánh mắt,

với Minh Nguyệt, ta là kẻ ô uế, là nỗi nhục không đáng nhìn.

Nếu không vì Hoàng đế và thể diện nhà họ Lê,

hắn đã chẳng buồn che giấu sự khinh bỉ.

Còn Minh Yến, chàng là võ tướng trẻ tuổi, sức lực hừng hực, mạnh mẽ khi cần, dịu dàng khi muốn.

Thường thì thầm bên tai ta:

“Niên Niên, ta thật lòng thích nàng.”

“Niên Niên”, tiểu danh của ta, chẳng hiểu chàng nghe từ đâu,

nhưng mỗi lần gọi, giọng nói lại giống hệt phụ thân ta,

dịu dàng mà khiến lòng người run rẩy.

Có lần, giữa cơn mê đắm, chàng bắt ta gọi hai tiếng “tướng công”.

“Điện hạ, chuyện này… thất lễ mất rồi.”

Nhưng Minh Yến chẳng bận tâm, chàng cứ đùa dai, cố chấp đến cùng.

Khi ta thiếp đi trong mệt mỏi, còn nghe thấy chàng khẽ thì thầm bên tai:

“Sao nàng ngốc thế.”

“Tại sao trong lòng chỉ có hắn.”

“Thôi vậy, ta sẽ bảo vệ nàng cả đời, cũng giữ trọn mối si tình ấy cho nàng.”

Đôi khi ta cũng muốn hỏi,

vì sao chàng lại chấp nhận lời mời hèn hạ của Thái tử.

Nếu ta coi chàng là nơi nương thân để sống sót trong Đông cung,

vậy còn chàng… chàng đang vì điều gì?

Rốt cuộc, ta vẫn không mở lời.

Trên đời này, có những chuyện, vốn chẳng có câu trả lời.

5

Ngày hôm sau, mọi thứ vẫn như thường.

Sau bữa sáng, thái giám bên cạnh Thái tử hốt hoảng chạy đến:

“Lê Tể tướng bị thích khách ám sát!”

Ta chưa kịp sửa lại trâm cài, chỉ kịp khoác lên mình một bộ y phục giản dị mà vội vã rời cung.

Ba năm phu thê, ít ra cũng hiểu ý nhau đôi phần.

Khi ta chạy đến cửa điện, xe ngựa của Thái tử đã đỗ sẵn.

“tỷ, bọn muội chỉ còn chờ mỗi tỷ thôi.”

Lê Tình dịu dàng dựa lên vai Minh Nguyệt, như thể họ mới là phu thê thực thụ.

Ta vén rèm lên, trong ánh mắt hắn thoáng qua tia ngạc nhiên, hay là say mê?

Ta giả vờ như chẳng thấy, bình thản ngồi xuống bên cạnh hắn:

“Hôm qua thân thể mệt mỏi, mong Điện hạ thứ lỗi cho thiếp thất lễ.”

Minh Nguyệt không đáp, chỉ lặng lẽ trải đệm cho ta ngồi,

hành động ấy khiến Lê Tình siết chặt ngón tay, nét cười gượng gạo.

Khi đến Lê phủ, người đầu tiên ta thấy lại là Minh Yến.

“Cửu đệ, sao ngươi ở đây?”, Minh Nguyệt trầm giọng hỏi.

“Thần đệ nghe tin Tể tướng bị thương, trong người sẵn có thuốc kim sang thượng hạng của quân doanh, nên đặc biệt mang đến.”

Ta dịu dàng nói:

“Cửu đệ có lòng, thật cảm tạ. Giờ cũng gần giờ Ngọ rồi, hay là dùng bữa ở lại cùng chúng ta?”

Chương tiếp
Loading...